Chương 289
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
Tập 1 của chương trình “Đàn ông xông pha” mà chúng tôi tham gia đã thực sự trúng độc đắc.
[HOT! TIN MỚI] Lý do khiến tập đặc biệt về lực lượng cảnh sát đặc nhiệm trong “Đàn ông xông pha” được mong đợi
– C mạng tò mò về dự báo tập tiếp theo của “Đàn ông xông pha”… “Bí ẩn vũ trụ”
– Sự quan tâm của netizen bùng nổ với tập đặc biệt về lực lượng đặc nhiệm, tỷ suất người xem tăng vọt
Ngay khi chương trình kết thúc, các bài báo bắt đầu được đăng tải điên cuồng.
Tôi có cảm giác như tất cả phóng viên giải trí trên cả nước chỉ tâp trung viết về “Đàn ông xông pha”.
Từ vị trí thứ nhất đến thứ năm trong bảng xếp hạng thời gian thực của mục giải trí trên cổng thông tin đều là các bài báo về “Đàn ông xông pha”.
Trong chốc lát, số lượng bình luận tăng vọt lên một trăm, rồi hai trăm.
Chỉ cần tôi nhấn thích một bình luận mới nhất, lúc tải lại thì bình luận đó ngay lập tức bị đẩy xuống trang thứ 3.
“Cái gì cơ?”
Anh Seok Hwan, người hiếm khi bị kích động, lại đang gọi điện đến và nói lảm nhảm gì đó mà chúng tôi không thể hiểu.
“Jung Hyun ăn mực? À không, anh đang nói lảm nhảm ấy mà. Không! Không phải em nghe nhầm đâu.”
Jung Hyun á…!
“Đợi một chút.”
Tôi đưa điện thoại cho các em nghe, thằng út chăm chú lắng nghe và thể hiện khả năng nghe hiểu đáng kinh ngạc.
“Địa cầu sẽ nổ tung, ngày tận thế đang đến, đừng làm gì cả.”
“Ah.”
Tôi hiểu ngay lập tức.
“Ý là đừng đăng gì lên mạng xã hội lúc này.”
Ri Hyuk chớp mắt.
“Sao anh hiểu được vậy?”
“Em cũng sẽ hiểu nếu nghe giọng anh ấy hơn 5 năm.”
Anh Seok Hwan nhanh chóng bình tĩnh lại và dặn dò “Có rất nhiều ánh mắt và tai đang theo dõi. Mấy đứa nhớ cẩn thận trên mạng xã hội.”
Ý anh ấy là đừng hành động thiếu suy nghĩ khi đang nhận được sự chú ý trên toàn quốc.
Trước đây, khi một diễn viên gây chú ý qua một chương trình giải trí, anh ta đã đăng nội dung gây sốc lên mạng xã hội vì quá phấn khích với lưu lượng chú ý quá lớn.
Thực ra đó chỉ là một bài đăng nửa đùa nửa thật, nhưng các phóng viên đã biến nó thành một drama lớn và chôn vùi sự nghiệp của anh ta ngay sau đó.
Tôi đã từng thấy diễn viên đó xuất hiện trên “Talk show thế hệ mới: Tìm lại ký ức” và nói đùa rằng “1 ngày kiếm được 1 tỷ won”, và sau đó các quảng cáo trị giá 1 tỷ won đã bị hủy chỉ trong ngày hôm đó.
Sự chú ý luôn là con dao hai lưỡi.
Tôi hiểu rằng một lượng lớn sự chú ý tích cực có thể biến thành cảm xúc tiêu cực cùng quy mô trong chốc lát.
Đứa út sau một lúc im lặng liền tắt điện thoại.
“Sao em lại tắt điện thoại?”
“Em có cảm giác mình sẽ nói sai điều gì đó nếu nhắn tin hay gọi điện vào lúc này. Em đang phòng ngừa trước ạ.”
“Đúng là em út của anh. Em hiểu rõ bản thân quá.”
Tôi vuốt đầu cái đứa đang trùm chăn và cười tự hào.
Chúng tôi cùng nhau tắt điện thoại, chỉ để lại điện thoại dùng chung để liên lạc với người trong công ty hoặc đăng lên mạng xã hội chính thức.
Sau đó chúng tôi theo dõi phản ứng trên internet.
“Phản ứng thực sự tốt nhỉ.”
“Thực ra anh đã tạo ra hầu hết thời lượng phát sóng rồi. Khán giả của ‘Đàn ông xông pha’ nói anh là nhà giả kim thời lượng đó.”
Tôi bật cười trước lời nói của em út.
Mặc dù các thành viên của “Đàn ông xông pha” và khách mời khác cũng góp phần tạo ra thời lượng, nhưng chủ yếu là những cảnh tôi xuất hiện lại đang gây chú ý.
_______________________________________________
– ‘New Black Woo Joo’, trở thành công thần trong tập đặc biệt về lực lượng đặc nhiệm?
– ‘Woo Joo’ – vua thể lực… Lý do được gọi là ‘Jumong’ tại Thế vận hội Idol Olympic?
[Inside Entertainment] Năng lượng tươi sáng và tích cực tràn đầy, bí quyết của Woo Joo thu hút khán giả ‘Đàn ông xông pha’
Bài cuối cùng là do phóng viên Oh So Hee viết.
Nghe nói cô ấy được gọi là Soufflé của chúng tôi.
Mặc dù tôi hơi ngượng ngùng trước những tiêu đề bài báo toàn lời tán dương như thế, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng thực sự rất tốt.
_______________________________________
– ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Hôm nay cười đau cả bụng
– Phản ứng hóa học với lực lượng đặc nhiệm thật tuyệt vời. Tôi muốn xem lần nữa!!
┕ Quỷ Satan – Huấn luyện viên: Học viên số 8. Hạ xuống!
┕ Woo Joo: Haaaak!!! Hueeeeung!! (Tư thế hoàn hảo)
┕ ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
┕ Dù xem bao nhiêu lần thì bình luận này vẫn là đỉnh nhất
┕ Tình người ở đâu ㅋㅋㅋㅋ
– Với tư cách là một nhà phê bình, tôi cho 5 sao. “Sự đi dây tinh tế giữa tình người và sự vụng về.”
– ㅋㅋㅋㅋ Câu nói “Trong quân đội, khiêm tốn là tốt nhất” ^^ Một câu nói tuyệt vời, nhưng bản thân anh ấy lại không thể thực hiện được ㅎ.ㅎ
– Thực sự từ khi xuất hiện trên các chương trình giải trí trước đây, chế đã cảm thấy mỗi khi xem Woo Joo là tâm trạng chế liền tốt lên ㅎㅎㅎ
– Ừ, công nhận! Cậu ấy luôn tỏa ra một loại năng lượng tích cực nào đó.
______________________________________________
Những con quái vật trùm chăn đang tựa đầu lên vai tôi để xem bỗng dừng lại ở bình luận cuối cùng và nhìn tôi.
Ánh mắt lờ đờ của chúng như đang nghi ngờ “Năng lượng tích cực? Có thật vậy không?”
“Chụp màn hình cái này. Chụp cả cái này nữa. Cái này cũng chụp.”
Main dancer của chúng tôi, người hào hứng nhất, đang liên tục chụp màn hình các bài báo và bình luận.
Ri Hyuk hỏi:
“Toàn là những lời khen giống nhau, sao phải chụp màn hình làm gì?”
“Không phải. Những khoảnh khắc đáng tự hào như thế này phải được lưu giữ chứ.”
“Anh thấy vui đến vậy sao?”
“Ừ. Anh rất vui khi có người khen các thành viên của chúng ta mà.”
Bi Ju đang cười hạnh phúc và chụp màn hình bình luận về bài báo của tôi.
Jung Hyun chỉ vào một bình luận và nói:
“‘Dáng vẻ Jung Hyun trong quân phục đẹp nhất.’ Có lời khen về tớ ở đây này, cậu chụp đi?”
“Không.”
Bị từ chối thẳng thừng, Jung Hyun bĩu môi.
“Buồn ghê.”
“Anh sẽ cho em thêm một củ khoai lang.”
“Cảm ơn anh.”
Chú gấu vừa nhai khoai lang vừa hạnh phúc, rồi chỉ vào màn hình.
“Các bài báo cứ đăng mà cảm giác không có hồi kết. Em cảm giác như đang xem tiểu sử của anh từ tập 1 đến tập 20 vậy.”
“Thật đấy. Không có hồi kết thật.”
Các bài báo tiếp tục được đăng tải.
Khi tôi chuyển sang trang 2, những bài báo tôi vừa xem cũng bị đẩy xuống trang 2, nên việc lướt xem cũng trở nên khó khăn.
Hơn nữa, 90% trong số đó là bài báo về tôi.
“Nhưng chẳng phải anh nói là những hành động kỳ lạ của anh chủ yếu tập trung ở phần 2 sao?”
“Đúng vậy.”
“Anh ném boomerang, đánh huấn luyện viên bằng kem, phải không nhỉ?”
“Đó là cá cược! Cá cược!”
Coi thằng nhỏ đang bóp méo sự thật kìa.
Nhưng như Ji Ho nói, nếu phản ứng cho phần 1 đã tốt như vậy, thì không cần phải nói về phần 2.
“Choáng thật…”
Tôi choáng ngợp trước những bài báo không ngừng được đăng tải.
May mà chúng tôi đã quay xong “Đàn ông xông pha”, nếu không, tôi đã thức trắng đêm nay vì áp lực rồi.
Có cảm giác như mọi người từ khắp nơi đang mong đợi “Sẽ có gì đó thật lớn xảy ra trong tập tiếp theo phải không? Phải thật siêu to khổng lồ ấy?”
Đây là lần đầu tiên tôi hiểu được thế nào là càng được chú ý, thì lại càng áp lực.
Thông thường, tôi khá thích được chú ý đến một mức độ nào đó, nhưng lần này đã vượt quá giới hạn cho phép, nên tôi phải cố gắng bình tĩnh lại và hít thở sâu.
“……”
Có lẽ đây là cảm giác mà các nghệ sĩ hài thường phải trải qua khi được chú ý.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy kính trọng vì những áp lực họ đang phải trải qua.
Chúng tôi còn có thời gian chuẩn bị album, nhưng các nghệ sĩ hài kịch phải duy trì sự nổi tiếng đó theo thời gian thực.
“May mà anh là ca sĩ.”
“Sao anh lại nói vậy?”
“Vì anh nghĩ mình sẽ không thể làm tốt như thế nếu là nghệ sĩ hài kịch…”
Các em nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu.
“Không phải vậy đâu.”
“Em nghĩ anh sẽ làm rất tốt đấy.”
“Nếu có trường học về giải trí, chắc anh sẽ là thủ khoa luôn.”
Đôi khi tôi tự hỏi, mấy đứa em thực sự nghĩ gì về tôi vậy.
Cố gắng kìm nén cảm giác áp lực trong lòng, tôi cười và nói:
“Thôi, dù sao thì cũng chỉ thế này hôm nay thôi. Qua một ngày là sẽ lắng xuống thôi.”
______________________________________________________
Vâng, và nó không hề như những gì tôi đã nghĩ.
Phản ứng của cộng đồng mạng đối với “Đàn ông xông pha” thật sự vô tiền khoáng hậu.
Chỉ cần nhìn vào điện thoại của tôi cũng có thể thấy được điều đó.
Có quá nhiều tin nhắn đến nỗi không thể trả lời từng cái một được, ngày phát sóng nhận được 900 tin nhắn và ngày hôm sau cũng nhận được nhiều như thế..
“……”
Tôi đang cân nhắc có nên viết một tin nhắn trả lời tự động kiểu “Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ luôn cố gắng hết mình với tâm thế ban đầu. Thân ái và quyết thắng!” hay không.
Đặc biệt, có lẽ vì đây là chương trình giải trí về quân đội nên có rất nhiều liên lạc từ những người quen thời đi nghĩa vụ quân sự.
Phần lớn phản ứng là “Cơ thể anh đã…?”, điều này cũng dễ hiểu.
Vì khả năng vận động cực kỳ kém của tôi, mỗi khi có việc liên quan đến thể chất, tôi gần như bị coi là “cục rác xinh đẹp” hoặc “bụi mịn”.
Eun Seong [Yêu cầu Seon Woo Joo giải thích]
Eun Seong [Hãy giải thích đi]
Eun Seong đã tạo một nhóm chat với hơn mười người bạn thân thời nghĩa vụ quân sự và yêu cầu họ hát đồng ca “Hãy giải thích đi”.
Họ la ó rằng tôi đã lừa dối họ suốt thời gian qua.
Họ cùng nhau đặt thông báo nhóm là “Chúng tôi yêu cầu một bữa tiệc thịnh soạn, không phải sự thật”.
“……”
Tôi gửi cho Eun Seong bức ảnh túi rác mà tôi nhận được từ Han Jo trong chat riêng và bảo cậu ta hãy tự chui vào đó.
Rồi tôi cũng tự lờ tin nhắn luôn.
Sau khi cuối cùng cũng dỗ dành được bạn bè thời quân ngũ bằng cách hứa sẽ mời họ ăn, một đối thủ khác lại xuất hiện.
My Deok Soon [Ai vậy]
My Deok Soon [Ta không nhớ mình đã nuôi dạy cháu như thế]
Tôi [Đúng vậy]
Tôi [Vì con đã tự lớn lên rất tốt mà..!]
Tôi [๑•‿•๑]
My Deok Soon [Đúng là đồ quỷ]
Tôi [Bà ơi, cháu đau lòng quá]
Tôi quyết định đổi biệt danh của bà thành “YueoDeokSoon” trong ngày hôm nay.
(Chú thích: YueoDeok – 유어덕 trong tiếng Hàn đồng âm với từ Your Duck, nên biệt danh này vừa nghe giống Your Deok Soon, vừa là Your Duck Soon)
Bên cạnh đó, không chỉ người quen mà ngay cả ngoài đời, tôi cũng đang trải nghiệm sự nổi tiếng của “Đàn ông xông pha”.
“Số 8!”
“Đó là số 8, số 8!”
“Anh có thể chụp ảnh cùng chúng tôi trong tư thế đu dây xuống được không?”
Ngay cả khi chỉ đi bộ một đoạn ngắn, cũng có khá nhiều người nhận ra tôi.
Không hiểu sao mọi người đều gọi tôi là “Số 8!” thay vì gọi tên, nhưng tôi cảm thấy vui vì sự nổi tiếng bất ngờ sau chương trình giải trí.
Dù sao thì cũng đã giúp tôi được biết đến thêm một lần nữa trước khi chuẩn bị album và concert.
“Wow, đó là ngôi sao.”
“Là ngôi sao kìa.”
“… Em ngại quá. Các anh à.”
Tại phòng tập của ban nhạc ở Hongdae.
Các anh trong ban nhạc sẽ tham gia làm session cho concert của chúng tôi đang trêu chọc “Đúng là ngôi sao nổi tiếng!”.
Mọi người ôm bụng cười khi Jung Hyun và Ji Ho bắt cặp, diễn lại cảnh “Số 8 hạ xuống!”, “Huaaaargh!”.
Tay trống cười ha hả và nói:
“Thật sự đang rất hot đấy. Đúng là đã thành công lớn ha?”
“Mấy đứa xung quanh anh cứ nói về mấy đứa.”
“Lần trước ở quán nướng cũng vậy phải không? Đang ăn tiệc thì bàn bên cạnh bắt đầu nói về New Black.”
Chúng tôi reo lên “Oooh” trước lời kể của các thành viên ban nhạc.
Vì đang trong thời gian chuẩn bị album nên không có thời gian đi ra ngoài, chúng tôi không biết, nhưng có vẻ như đang có chuyện gì đó xảy ra.
Sau khi vui mừng một lúc, tôi nhanh chóng kìm nén cảm xúc phấn khích và lấy lại bình tĩnh.
Đây là lúc càng phải căng thẳng hơn.
“Vậy chúng ta bắt đầu tập nhé?”
Tôi lắng nghe phần trình diễn của ban nhạc trong khi chú ý đến bản nhạc.
Trong concert đầu tiên này, 80% các bài hát sẽ được ban nhạc session biểu diễn trực tiếp, 20% sẽ dùng nhạc MR.
Những bài hát có cảm giác electro mạnh hoặc những bài chưa công bố như “Nine” sẽ dùng MR, còn lại sẽ được lấp đầy bằng âm thanh live.
“Ở đoạn này, trống vào nhanh hơn một chút sẽ tốt hơn nhỉ?”
“Vâng, nhanh hơn nửa nhịp.”
“Như thế này?”
“Vâng, đúng rồi. Và Ji Ho sẽ đi vòng quanh sân khấu ở phần đó, nên nếu nhịp trống khớp với động tác thì sẽ rất tốt.”
Mỗi khi chúng tôi đưa ra phản hồi về âm thanh, họ lại thay đổi và biểu diễn một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.
Đúng như họ nói là đã từng biểu diễn nhiều lần trong các buổi hòa nhạc lớn với các ca sĩ khác, rõ ràng cảm nhận được sự chuyên nghiệp của người có kinh nghiệm. Thỉnh thoảng họ còn nói trước cho chúng tôi biết âm thanh sẽ nghe như thế nào tùy theo đặc điểm của địa điểm biểu diễn.
Đó là một sự hỗ trợ đáng tin cậy cho chúng tôi, những người đang căng thẳng trước concert.
Trong khi chúng tôi đang dồn sức chuẩn bị cho concert từng bước một như vậy, đội quảng bá đã gọi chúng tôi.
“Có một tin tốt và một tin xấu.”
“Chúng em muốn nghe tin xấu trước ạ.”
Đại diện Hong cười gượng gạo và nói:
“Lịch quay Thế vận hội Idol Olympic năm nay là ngày 10 tháng 8.”
“Aaa……”
“Phía đoàn làm phim đã chỉ định rõ là các em phải tham gia. Họ nói sẽ cho nhiều thời lượng phát sóng vì các em đã nổi tiếng nhờ ‘Đàn ông xông pha’.”
Mặc dù đài truyền hình đã công khai hứa sẽ cho nhiều thời lượng phát sóng, nhưng chúng tôi không hề cảm thấy vui.
Ri Hyuk hỏi:
“Tết Trung thu năm nay không phải là cuối tháng 9 sao ạ? Nếu phát sóng thì sẽ là ngày 28 hoặc 29, sao lại quay từ giữa tháng 8…?”
“Có vẻ như lịch năm nay được sắp xếp sớm hơn.”
“Ngày 10 là trước concert 2 tuần…”
Trong tình huống mà chúng tôi đang quý từng phút một để chuẩn bị cho concert và sân khấu bài hát mới, lịch quay Thế vận hội Idol Olympic của TBC lại được đặt ngay đó.
Một lịch trình mà chúng tôi phải dành cả một ngày.
Nếu là lúc khác thì không sao, nhưng trước concert, chúng tôi muốn tránh những lịch trình có nguy cơ chấn thương.
Việc bị giam trong một nơi gần 24 tiếng đồng hồ cũng gây ra vấn đề về thể trạng.
Nhưng nếu không tham gia thì lễ trao giải cuối năm của TBC và các chương trình âm nhạc sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều
“Sao lại trùng với concert chứ…”
“Nhưng không phải họ đã nói chúng ta có thể không tham gia sao?”
Chúng tôi đã ngây thơ hy vọng rằng nhờ công lao nâng cao tỷ suất người xem cho “Đàn ông xông pha”, họ sẽ cho phép chúng tôi bỏ qua Thế vận hội Idol Olympic.
Hóa ra đó chỉ là suy nghĩ ngây thơ của chúng tôi.
“Dù công ty đã gián tiếp từ chối bằng cách nói rằng có concert, họ vẫn nói sẽ cho nhiều thời lượng phát sóng nên chúng ta nhất định phải đến.”
“……”
“PD phụ trách sản xuất cũng là PD của các chương trình âm nhạc.”
Quả nhiên, cách suy nghĩ của đài truyền hình khác hẳn với người bình thường.
(Đưa New Black vào đã làm tăng tỷ suất người xem của “Đàn ông xông pha”.)
→ (Nhưng lần này New Black đang do dự vì đang chuẩn bị concert cho Thế vận hội Idol Olympic Tết Trung thu.)
→ (Nếu nói sẽ cho nhiều thời lượng phát sóng thì chắc họ sẽ đến thôi!)
Cơ chế tư duy này khiến tôi không khỏi thán phục.
Chúng tôi cũng cười và nói với đại diện Hong đang cười gượng gạo:
“… Xem ra chúng ta phải thành công hơn nữa.”
Phải trở nên nổi tiếng hơn nữa để có thể nói “Lần này chúng tôi không tham gia” như TNT, và đài truyền hình sẽ chấp nhận “Ừ, thôi được rồi…”
Trong khi một lần nữa nhắc lại mục tiêu, chúng tôi cũng tìm ra một giải pháp tạm thời.
“Chúng em có thể chỉ tham gia các môn ít vận động được không ạ? Chỉ tham gia bắn cung thôi cũng được. Bỏ qua futsal, bóng rổ và chạy.”
“Điều đó có vẻ khả thi.”
“Chúng em muốn tham gia ít môn nhất có thể.”
Khi chúng tôi đang tìm điểm chung như vậy.
Em út, người đang suy nghĩ gì đó, nói với vẻ ngạc nhiên:
“Nhưng mà cũng lạ thật đấy.”
“Cái gì cơ?”
“Hồi Tết, chúng ta còn cố gắng hết sức để tham gia thêm dù chỉ một môn mà.”
“Ồ, đúng nhỉ…?”
Nghĩ kỹ lại thì thật là kỳ lạ.
Chỉ mới 6 tháng trước, chúng tôi còn cố gắng tham gia thêm bất cứ môn nào có thể, vậy mà giờ đây chúng tôi đã lớn mạnh đến mức không cần phải bận tâm đến Thế vận hội Idol Olympic nữa.
Chúng tôi nhìn nhau và mỉm cười đầy hoài niệm.
‘Chúng ta đã trưởng thành rồi…’
‘Đã trở thành những ca sĩ xuất sắc.’
Hơn nữa, khu vực dành cho fan của chúng tôi cũng đã tăng gần gấp đôi chỉ trong vòng 6 tháng.
Chúng tôi luôn cảm thấy mình tầm thường nên không nhận ra, nhưng nhìn vào lúc này mới thấy chúng tôi đã phát triển mạnh mẽ đến nhường nào.
Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện về Thế vận hội Idol Olympic.
“Vậy tin tốt là gì ạ?”
“Có hai tin… Trước hết, các em đã nhận được rất nhiều quảng cáo như thế này.”
“Woa…!”
Nhờ sự nổi tiếng từ “Đàn ông xông pha”, chúng tôi đã nhận được rất nhiều quảng cáo.
Mắt các em tròn xoe khi nhìn vào danh sách đầy những thương hiệu nổi tiếng mà chỉ cần nghe tên là biết.
“Có vẻ họ muốn ký hợp đồng nhanh chóng trước khi phần 2 được phát sóng. Vì khi đó, độ nổi tiếng của các em có thể sẽ còn lớn hơn nữa.”
“Ồ…”
“Dĩ nhiên, ngay cả bây giờ thù lao người mẫu cũng đã rất cao rồi.”
Chúng tôi thoáng ngẩn người trước con số đang được thốt ra từ miệng người đối diện.
Những con số chảy vào tai rồi lại tuôn ra như nước, giống như ly nước ép uống dở.
“Bao, bao nhiêu ạ?”
“Có thật không vậy, chị đại diện?”
Chúng tôi và các em hít một hơi sâu khi nghe thấy con số hàng tỷ won.
Đại diện Hong nói:
“Nói một cách chính xác, đây là kết quả của sự nổi tiếng mà các em đã tích lũy được trong thời gian qua.”
“Nhưng với số tiền này, chẳng phải thuê TNT hay Teen Spirit sẽ tốt hơn sao?”
“Hoàn toàn không phải. Xét về hiệu quả quảng cáo thì các em còn tốt hơn.”
“…?”
“Các em biết không, nếu chỉ tính về hiệu quả quảng cáo thì hiện tại các em đang đứng đầu trong số các nhóm nam đấy?”
Tôi suýt thốt lên “Cái gì, đứng đầu gì cơ ạ?”
Trong khi chúng tôi đang ngơ ngác nhìn, người đối diện tiếp tục nói:
“Mới đây, ngành quảng cáo đã tiến hành khảo sát về độ nhận diện và mức độ yêu thích đối với các nhóm nam, và các em đã đứng đầu trong bảng tổng hợp.”
“…”
“Vị trí của các em rất hiếm có. Đối với nhóm nữ, có nhiều nhóm được đại chúng yêu thích, nhưng với nhóm nam, dù là nhóm hạng A thì người ta cũng khó nhận ra mặt. Họ có thể biết TNT, nhưng trừ những thành viên nổi tiếng như Han Tae Hyun, những người còn lại họ không biết rõ. Ngược lại…”
“Mọi người đều nhận ra chúng em ạ?”
“Người lớn tuổi biết các em qua Khai quật danh khúc, còn giới 20-30 biết đến các em qua Đoàn thám hiểm Lịch sử và các chương trình giải trí khác.”
Ý là dù có những nhóm áp đảo hơn về quy mô fandom, nhưng trong số các nhóm nam hiện tại, chúng tôi được đại chúng yêu thích nhất.
Biết nói sao đây.
Tim đập thình thịch mà cũng cảm thấy ấm áp.
“Vậy các em nghĩ sao về việc nhận quảng cáo?”
“Ừm…”
Tôi lướt qua danh sách và nói:
“Phần lớn là quảng cáo cá nhân cho em hoặc Jung Hyun.”
“Đúng là vậy.”
“Em muốn chọn những quảng cáo mà tất cả chúng em có thể cùng tham gia. Quảng cáo cá nhân thì vẫn còn…”
Theo hợp đồng, thu nhập từ hoạt động cá nhân sẽ thuộc về cá nhân đó, nên đối với tôi, đây chắc chắn là một lợi ích.
Nhưng đó không phải mục tiêu của tôi.
Tiền thì tôi đã kiếm được từ tiền bản quyền âm nhạc rồi, trước mắt tôi muốn New Black của chúng tôi lên cao hơn nữa…
“Làm đi anh.”
“Cái này phải làm chứ. Sao lại không làm?”
“Nếu anh thấy có lỗi vì một mình hưởng số tiền đó, thì cứ quay xong rồi chia cho chúng em theo tỷ lệ 1/N.”
“Ồ, vậy chúng ta sẽ ngồi trên đống tiền…?”
Tôi chỉ biết cười trước vẻ mặt của các em đã bị chủ nghĩa tư bản ăn mòn.
Mặc dù tất cả đều tỏ ra thích thú với ý tưởng chia 1/N của Ji Ho, nhưng có vẻ như họ đang bảo tôi đừng cảm thấy áp lực và cứ thoải mái.
Tôi lắc đầu và nói:
“Trước hết, em không chắc liệu chúng em có thời gian để quay hay không, nhưng nếu có quảng cáo nào mà tất cả chúng em có thể cùng tham gia, em mong chị có thể ưu tiên chọn những quảng cáo đó.”
“Được rồi, dù sao các em cũng đang bận. Chị sẽ xem xét lịch trình và cân nhắc.”
“Cảm ơn chị. … À, lúc nãy chị nói có hai tin tốt, vậy tin còn lại là gì ạ?”
“À, cái đó á?”
Người đối diện gõ gõ vào laptop rồi xoay màn hình về phía chúng tôi.
“Đây này.”
“…?”
Trên màn hình hiện lên một trang mạng xã hội.
Dưới logo con chim sẻ xanh đang hót là một tweet bằng tiếng Anh.
“John Edwards…?”
“Đây là ai vậy?”
_____________________________________________
Mọi chuyện bắt đầu từ một tweet của một đạo diễn Hollywood nổi tiếng.
@John_Edwards ⓥ
(Một đoạn video 17 giây kết hợp giữa cảnh từ bộ phim ‘Codename 17’ và cảnh ai đó mặc đồ đen khống chế một đặc công bằng kỹ thuật đặc biệt.)
[Xem bản dịch] Wow. Họ thực sự làm được.
Bên dưới có một tweet khác nói ‘Chúng tôi quay bằng dây cáp, làm sao cậu ấy làm được điều đó mà không cần dây nhỉ’.
Trong số những người retweet, tôi thấy một tài khoản quen thuộc.
@Olive_House_Official
(Hình ảnh của New Black, người mẫu quảng cáo cho Olive House Hàn Quốc.)
[Xem bản dịch] Anh ấy là người mẫu quảng cáo của chúng tôi.
Phải nói là bên quảng cáo đã rất khéo léo lợi dụng cơ hội.
Dù sao đi nữa, tweet của đạo diễn John Edwards, người đã chỉ đạo nhiều bộ phim nổi tiếng, đã lan truyền nhanh chóng trong cộng đồng nói tiếng Anh.
Ở Hàn Quốc, nó cũng được lan truyền khi anh Han nào đó của TNT retweet.
“…Chuyện gì vậy.”
“Tình huống gì đây?.”
Tình hình diễn biến thật sự khó hiểu.
Ban đầu, có vẻ như đạo diễn John Edwards ở LA đã nói với người đại diện của mình ‘Người này là ai vậy? Thật thú vị, hãy tìm hiểu xem’.
Ngay sau đó, câu trả lời ‘Đó là Woo Joo, một thành viên của nhóm K-pop’ đã được đưa ra.
“Có vẻ như đạo diễn rất tò mò và đã theo dõi các màn trình diễn của New Black.”
“Aa…”
“Vì vậy, ông ấy đã yêu cầu sắp xếp một cuộc gặp.”
Trong phòng họp của công ty phát hành phim ‘Rừng’.
Trong khi anh Seok Hwan và tôi đang ngồi đó, nhân viên công ty phát hành giải thích về quá trình dẫn đến cuộc gặp này.
Trong khi thưởng thức đồ ăn nhẹ được phục vụ, chúng tôi thì thầm với nhau.
“Tại sao họ lại đột ngột gọi chúng ta nhỉ? Có khi nào là để đóng vai cameo trong phim…”
“Họ đã quay xong rồi mà.”
“Ồ, đúng nhỉ.”
Em út, người đang mơ mộng về việc đột ngột tiến vào Hollywood, trông có vẻ hơi thất vọng.
Trong khi chuẩn bị cho cuộc họp video qua laptop trong phòng họp đã hoàn tất.
Khi nhân viên công ty phát hành và người của công ty chúng tôi đã ngồi xuống, cuối cùng cuộc gọi video cũng được kết nối.
“Kết nối này có… Ồ, đã kết nối rồi.”
Một người đàn ông trung niên ngồi khoanh chân trên một chiếc ghế xếp ở một nơi trông giống như trường quay xuất hiện.
Như trong ảnh, anh ta là một người đàn ông có vóc dáng to lớn với mái tóc nâu, trông giống như một chiến binh Viking.
Đạo diễn John Edwards cười và nói:
“Rất vui được gặp các bạn.”
“Xin chào! Chúng em là New Black ạ!”
Ôi. Tai tôi.
Em út của chúng tôi, với đôi mắt rực sáng, chào hỏi to đến nỗi như muốn nói ‘Em! Em này! Hãy nhìn em đi!’, khiến đối phương bật cười.
Thật kỳ lạ khi có thể nói chuyện trực tiếp như thế này với một người ở nửa bên kia trái đất.
Do đường truyền hơi giật lag, chúng tôi phải nói từng câu một cách chậm rãi để tiếp tục cuộc trò chuyện.
Sau khi trao đổi một vài câu xã giao kiểu ‘Rất vui được gặp bạn’, đối phương đi vào vấn đề chính.
“Hiện tại tôi đang quay một bộ phim nhạc kịch, và lý do tôi muốn gặp New Black là vì tôi muốn thực hiện một dự án liên quan.”
Dự án?
Khi chúng tôi định hỏi về điều đó, tôi nhận thấy một hình dáng quen thuộc đang di chuyển giữa đám nhân viên phía sau.
Một vũ công với thân hình gầy mảnh không có chút mỡ thừa đang nhún nhảy theo nhịp cùng con gái của anh ấy.
“Ơ…?”
“Đó không phải là Clay và Joy sao?”
“Clay?”
Có vẻ như phía bên kia cũng nghe thấy chúng tôi nói, họ ngẩng đầu lên và hét lớn ‘Clay! New Black đang ở đây này!’
Vù!
Ngay lập tức, bố con Tyler biến mất như một cơn gió.
‘Chạy trốn giỏi thật.’
‘Xem kìa, còn để lại cả dư ảnh trên màn hình.’
Tôi muốn chào hỏi vì mừng khi gặp lại họ, nhưng chắc là họ đang bận.
Thôi. Dù hơi tiếc nhưng để lát nữa chào sau vậy.
Trước hết, công việc của chúng tôi quan trọng hơn.
“Vậy.”
Tôi đặt câu hỏi cho vị đạo diễn đang mỉm cười thoải mái.
“Dự án mà ông muốn thực hiện cùng chúng tôi là gì ạ?”
Bình luận cho Chương 289
Bình Luận
Chương 289
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...