Chương 286
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 286 - Bừng nổ hứng khởi (7)
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
“Nghề nghiệp ạ?”
“Vâng, tôi cứ có cảm giác cậu trai này nên làm gì đó liên quan đến sức mạnh cơ đấy… đại loại như thể thao chẳng hạn.”
Bác sĩ hỏi tiếp:
“Cậu có từng chơi thể thao không?”
“Hồi tiểu học em có tham gia đội bóng chày ạ.”
“Ơ, thế sao lại bỏ?”
“Em thích hoạt động một mình nên không hợp với sinh hoạt tập thể lắm ạ. Mặc dù lúc đó huấn luyện viên cũng có níu kéo bảo rm đừng đi.”
“Aaa…”
Trước tiếng thở dài não nuột của bác sĩ, Jung Hyun hỏi:
“Sao thế ạ?”
“Nếu cậu cứ tiếp tục chơi bóng chày thì giờ này chắc đã mặc đồng phục xuất hiện trên TV rồi. Chỉ xét riêng thể trạng thôi thì ở kỳ tuyển quân lần này chắc cũng phải được chọn ưu tiên số 1…”
“Vậy làm nông thì sao ạ?”
Trước câu hỏi nghiêm túc của Jung Hyun, bác sĩ lắc đầu:
“Nói thế này có thể nghe như đang xem thường nghề nông, nhưng… đem cái cơ thể này đi làm nông không thôi thì chẳng phải là một sự lãng phí cấp quốc gia sao?”
“Đến mức đó luôn ạ?”
“Môn nào cũng vậy thôi. Đi đâu cậu cũng sẽ xuất hiện trên TV. Có làm nông thì cũng lên mấy chương trình kiểu ‘Ôi trời ơi, chuyện lạ có thật’.”
Trong đầu tôi tự động hoàn thành luôn một tập đặc biệt nhan đề ‘Bí mật đáng ngờ của chàng nông dân trẻ họ Kim là…?’
Những tảng đá bí ẩn ngày một chất đống ở khoảng đất trống vùng quê.
Trong lúc Ri Hyuk chạy đến rồi hốt hoảng kêu lên ‘Đây là… phong tục thời Baekje!’, rồi lắp máy quay mai phục và vạch trần bí mật.
Cảnh chàng nông dân điển trai đội nón rơm ‘Kim Jung Hyun, ♂, 21 tuổi’ đêm đêm rảnh rỗi ra vác đá xếp ngoài bãi đất trống cho vui.
Nghĩ kỹ thì đúng là giống với thằng ba phết đấy chứ.
Cả bọn đồng loạt gật gù tán thành lời bác sĩ.
“Bọn em cũng cứ nói với nhau hoài. Jung Hyun phải đi Taereung mới đúng.”
(Chú thích: Nhắc lại cho mọi người nhớ Teareung là tên làng thể thao nhé)
“Anh ấy búng tay một cái là vỡ chai nhựa luôn, mà fan cứ bảo bọn em chém gió, không tin luôn ạ~.”
“Có gì rơi vào gầm tủ sách là anh ấy nhấc luôn cả cái tủ lên đấy ạ.”
Trước những lời chứng thực của chúng tôi, bác sĩ gật đầu kiểu ‘thấy chưa, đúng mà’, rồi bắt đầu giải thích.
“Nếu các cậu nhìn vào đây thì sẽ thấy…”
“Ơ, đâu cơ ạ? Chờ chút ạ.”
Năm đứa chen nhau trên hai cái ghế, dùng chân đẩy bánh xe lăn lại gần.
Rột rột. Rột.
Trước cảnh năm cặp chân nhúc nhích như nhện hì hục bò tới, bác sĩ kiên nhẫn chờ đợi.
Còn cô y tá và ekip sản xuất thì giật giật khóe miệng, mím môi cố nhịn.
“Bọn em sẵn sàng nghe rồi ạ.”
“Vâng. Như các cậu thấy đấy, cơ bắp của Kim Jung Hyun vượt trội hơn người bình thường rất nhiều.”
“Ồồồ…”
Chẳng hiểu gì cả.
“Nói đơn giản là chất lượng cơ bắp của cậu ấy tốt hơn người khác rất nhiều. Một trường hợp gần như cứ vạn người mới có một, mà chắc là… cậu nói cân nặng hiện tại bao nhiêu nhỉ?”
“66 ạ, nhưng đang giảm cân nên sẽ xuống còn khoảng 64 ạ.”
“64? Với chiều cao này á?”
Bác sĩ nhìn chúng tôi một lúc với ánh mắt ‘mấy người sống bình thường được không vậy?’
Khi nghe nói cân nặng trung bình là 60, cô y tá đứng phía sau trố mắt nhìn cả bọn.
Không khí có vẻ còn ngạc nhiên về cân nặng của bọn tôi hơn cả thể chất đặc biệt của Jung Hyun nữa.
Trước ánh mắt đó, Jung Hyun mặt tỉnh bơ phán:
“Vẫn sống là được rồi ạ.”
“Ồ…”
Bác sĩ thán phục danh ngôn xong hắng giọng tiếp tục giải thích.
“Dù sao thì có thể hiểu là ở mức cân nặng hiện tại, cậu ấy vẫn có thể phát huy sức mạnh đến giới hạn tối đa. Tất nhiên là không thể thắng được các vận động viên đã rèn luyện không ngừng nghỉ, nhưng trong cùng hạng cân thì sẽ là người mạnh nhất.”
“Quả nhiên…”
Khi cả bọn đang gật gù ‘biết ngay mà’, Ri Hyuk đặt câu hỏi.
“Em có cái này thắc mắc.”
“Vâng.”
“Em từng đọc qua sách y học thể thao. Trong đó nói sự khác biệt về chất lượng cơ bắp giữa người với người là không đáng kể, mà sức mạnh thật ra lại được quyết định bởi diện tích mặt cắt ngang hoặc trí nhớ thần kinh.”
“Đúng thế.”
“Cơ bắp chẳng phải đều là cơ bắp như nhau cả sao? Sao mỗi cơ bắp của anh Jung Hyun lại…”
Mặc dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng cả lũ vẫn nhiệt tình cổ vũ Ri Hyuk ‘giỏi quá, xuất sắc quá’.
Có vẻ bị kích thích bởi câu hỏi đó, bác sĩ dùng ngón giữa đẩy gọng kính, rồi nghiêm túc nói:
“Hừm… Phần đó thì tôi cũng có thể giải thích, nhưng phát lên sóng thì hơi khó.”
“Nhưng bọn em vẫn muốn nghe ạ.”
Chúng tôi cũng gật đầu phụ họa.
“Bọn em cũng muốn nghe thử.”
“Thử thách!”
“Bọn em thích khoa học lắm ạ.”
Trước nhiệt huyết tỏa sáng trong mắt cả bọn, bác sĩ mãn nguyện mở lời.
“Vậy thì…”
_______________________________________
『 TBC ‘Đàn ông xông pha’ tập 3 – Cảnh after-credit 』
Trên hai chiếc ghế xoay tròn có năm người chen chúc ngồi lên nhau, bác sĩ say sưa giải thích.
Bác sĩ: Trước hết phải nói về hormone đã. Các cậu biết hormone chứ?
Ji Ho: Hormone từ môi trường…?
Bi Ju: Dậy thì lần hai…?
Bác sĩ: (bất lực)
Một lúc sau, Ri Hyuk hiểu được lời giải thích nên bác sĩ kiểu ‘Trông vậy mà cậu cũng khá đấy’ và tập trung giảng giải cho mỗi Ri Hyuk.
[▶▶ Tua nhanh 3x]
Cùng với phụ đề tua nhanh, hình ảnh bác sĩ giải thích và Ri Hyuk chăm chú gật đầu hiện ra.
Trông y như sinh viên với giáo sư.
Thấy cậu bé nhiệt tình ghi chép, bác sĩ phấn khích lẩm bẩm giải thích nhanh hơn.
Trong khi đó, máy quay bắt được hình ảnh các thành viên còn lại.
New Black: (chớp chớp)
Lúc đầu còn cười tươi nghe giảng, nhưng qua 1 phút thì cả lũ chỉ còn cười mỉm lặng im.
Thêm 1 phút nữa thì má bắt đầu giật giật.
Sau 3 phút tiếp theo, các thành viên New Black ngồi nguyên đó cố hết sức ngăn đôi mắt đang dần khép lại.
BGM ‘Bài hát ru’ của Brahms vang lên.
Tiếng nhạc ru phát ra từ hộp nhạc lấp đầy âm thanh nền, các thành viên New Black mở trừng mắt ra và cươi tươi.
Trong lúc đó, Ri Hyuk và bác sĩ đang đồng điệu tâm hồn.
Bác sĩ: Vậy nên, cuối cùng …
Các thành viên New Black đang gồng hết sức cười tưởng đây là phần giải thích cuối nên vỗ tay rần rần.
Woo Joo: Ồồồ~ Đỉnh thật, kỳ diệu quá!
Ji Ho: Hóa ra cơ thể anh Jung Hyun được cấu tạo bởi những thành phần như vậy!
Bi Ju: Hóa ra là vậy!
Nhưng phần giải thích vẫn chưa hề kết thúc.
Bác sĩ hắng giọng rồi tiếp tục giảng giải bằng câu ‘cuối cùng là’, giống như hiệu trưởng đang phát biểu.
Các thành viên New Black nở nụ cười buồn rồi tiếp tục lắng nghe.
Bác sĩ: Bên Mỹ có một người tên Dennis Rogers, có lẽ trường hợp của ông ấy với cậu Jung Hyun khá tương đồng.
New Black: Ồ. Tiền bối Rogers.
Các thành viên New Black đang hào hứng nghe lại trừng mắt cố giữ tỉnh táo trước phần giải thích y học tiếp theo.
Trên gương mặt ngơ ngác của Bi Ju, một bản hit thập niên 70 vang lên làm BGM.
Em chẳng biết gì đâu~ Em chẳng biết gì cả~
https://www.youtube.com/watch?v=jt5wEgEVH00&t=94s
(Chú thích: Hình như đây là bài ‘나는 열아홉살이에요’ nghĩa là “Tôi 19 tuổi”. Nội dung là về một cô gái trẻ ở tuổi 19 với tâm hồn ngây thơ, trong sáng, luôn nói rằng mình “không biết gì cả” trước những cảm xúc tình yêu. Đây cũng là một bài hát nổi tiếng của Hàn Quốc thập niên 1970.
Mọi người có thể nghe thử, tại tui vừa dịch vừa nghe thấy nó hợp đến buồn cười =)))
Khuôn mặt buồn ngủ của các thành viên New Black được cắt ghép xen kẽ, và cuối cùng là Jung Hyun mặt đần thộn ra.
Khi phần giải thích kết thúc, Ri Hyuk và bác sĩ bắt tay nhau, cả bọn vỗ tay tán thưởng như đáp hải cẩu.
Máy quay tiến đến những gương mặt rời khỏi phòng.
Trước câu hỏi ‘Q. Cảm thấy thế nào ạ?’, các thành viên New Black nở nụ cười rạng rỡ lắc lư người.
Woo Joo: Đây đúng là thông tin mà em đã rất muốn biết! Thật là một khoảng thời gian thật bổ ích. Đúng không các em?
Phần còn lại: Yeahhhh!
Ri Hyuk: Các anh có nghe được câu nào không vậy?
Phần còn lại: Yeahhhh!
Bỏ qua Ri Hyuk, cả bọn cùng hô ‘Cơ thể Jung Hyun là nhất!’ fighting, và cảnh after-credit kết thúc.
_________________________________________
Sau khi ‘vạch trần bí mật’ cơ thể của Jung Hyun.
Chúng tôi ghé tiệm tóc quen thuộc để thay đổi tạo hình cho phù hợp với album mới.
Và cũng nhận được tin tức mà bấy lâu chúng tôi mòn mỏi chờ đợi.
“Whoaaa…!”
Tôi đang lăn lộn trên ghế sofa của tiệm thì xem link đội PR gửi và phấn khích hét lên.
Thông báo mở bán concert được đăng trên SNS chính thức.
Nhìn tấm poster phủ kín màn hình tablet, cả bọn vỗ tay ăn mừng.
“Đỉnh thiệt sự!”
“Riêng cái poster đã đẹp lắm rồi, đúng hông đúng hông? Trời ơi, lượt thích đã lên kinh khủng. Em cũng phải bấm thích nhanh thôi.”
“Anh ơi. Khi nào ra bản in, mình treo mỗi nơi một cái nha — phòng làm việc, phòng tập, ký túc xá, ssanhr công ty?”
Bi Ju nói thế cũng đúng vì poster trên màn hình thật sự rất đẹp.
Đó là một tấm poster mang cảm hứng retro kiểu Mỹ.
Phía sau là khu vui chơi rực rỡ với gam màu nguyên bản như đỏ, vàng, xanh dương.
Còn chúng tôi đứng phía trước như thể vừa đến chơi.
“Whoaaa…”
Dù chỉ đang nhìn poster qua màn hình, tim đã đập thình thịch.
Có lẽ còn hơn cả lúc hồi hộp háo hức trước khi debut nữa.
Chắc là vì con số khoảng 5.000 khán giả mỗi buổi biểu diễn.
Đến giờ vẫn chưa thể tưởng tượng nổi.
Cứ thử tưởng tượng xem, 5.000 Soufflé sẽ tụ tập như lễ hội ở Công viên Olympic để xem chúng tôi, mỗi người cầm một cây Kim Bong Dal, nhận lightstick rồi đeo vòng tay giấy.
“Anh không tưởng tượng được à? Cứ nhân 2.000 người ở showcase với 2,5 là ra mà.”
“Loài cá như bây làm sao mà hiểu. Ôi, cảm giác ấm áp này.”
“Em hiểu mà.”
Ừ, đúng là bây hiểu mà, vì cái tablet đang rung bần bật là do người đang cầm nó cũng đang run kìa.
Khi tôi nhìn chằm chằm thì lập tức nghe được lời biện minh của con cá nào đó là tại điều hòa thổi lạnh.
“Có bật đâu nhỉ~?”
“…”
“Đâu có bật đâu nàoooo~?”
“…!”
Trước sự khiêu khích đáng ghét của thằng út, mà nó còn dí mặt vào nữa, chiến tranh nổ ra.
Trước cảnh hai đứa vung đấm bông lên người nhau, các anh nhìn theo bằng nụ cười ấm áp.
“Sao lại có thể trông không có chút lực sát thương nào vậy nhỉ.”
“Đã không thèm né mà còn chẳng chạm vào nhau nữa, anh ạ.”
“Đúng thế. Bị tụi nó đánh chắc còn đỡ đau hơn bị giấy cắt.”
Tôi lắc đầu nhìn các em rồi chăm chú theo dõi phản ứng tràn ngập của Soufflé trên màn hình.
“Ừm… nhưng phản ứng thì chia thành 2 phe nhỉ.”
“Đúng vậy. Cứ tưởng các fan sẽ thích lắm chứ.”
“Có vẻ hơi khác với suy nghĩ của bọn mình nhỉ.”
Cứ tưởng Soufflé sẽ nhảy cẫng lên mừng rỡ, ai ngờ không hẳn.
Đúng là đa số là phản ứng tích cực.
Nhưng cũng có khá nhiều ý kiến cho rằng công ty bóc lột bọn tôi quá đáng.
Lịch trình vốn đã bận, lại thêm concert, thêm cả phần chuẩn bị album, nên dường như họ đang lo lắng cho sức khỏe của chúng tôi.
Mà thật ra họ lo như vậy là đúng.
Vì lịch trình chúng tôi hiện tại bận đến mức bằng đợt cuối năm ngoái mà.
Nhìn các fan đầy lo lắng, tôi cảm thấy có lỗi.
“Bọn mình vẫn ổn mà…”
“Hay là mình đăng một tấm selfie với ý nghĩa ‘bọn em ổn lắm’ được không anh?”
Vậy nên tôi đã cùng các em cười tươi rói chụp một tấm selfie giơ tay chữ V, mà vừa đăng lên thì có một bình luận xuất hiện.
– Nếu Gyu Ho đang theo dõi thì hãy vẫy củ cà rốt nhé
– Nếu không có cà rốt thì Ri Hyuk cũng được..
Tôi phá lên cười khi đối chiếu bình luận với thằng tư đang đỏ rực màu cà rốt bên cạnh.
Trong lúc đang trò chuyện về concert đầu tiên, các em đã chuẩn bị xong lần lượt ngồi vào ghế làm tóc của tiệm.
Đứa nào cũng háo hức.
Lần này quyết định thêm chút màu nên màu sắc đa dạng.
Bi Ju màu rượu vang, Jung Hyun nâu đen, Ri Hyuk xanh đen.
Thằng út thì nhuộm vàng kiểu Bi Ju từng làm.
Còn tôi thì…
“Thầy ơi.”
“Hử?”
Tôi đặt câu hỏi với chuyên gia làm tóc, người vẫn đang chăm chú tỉa tóc cho tôi.
“Cái này có đau lắm không thầy?”
“Có.”
“Vậy là không được rồi.”
“Woo Joo à, tóc của em là loại cực kỳ khó tẩy màu. Người ta tẩy một hai lần là được rồi, còn em thì phải tẩy ba lần.”
“…”
Hình như là màu Ash Gray (xám tro) thì phải.
Tôi đã muốn để màu tóc kiểu hoa văn rực rỡ nhưng đành phải bỏ cuộc trước sự phản đối kịch liệt của các nhân viên đội A&R.
Họ nhìn tôi như kiểu đã được trời thương cho cái hát hay rồi, sao còn cố tự rắc tro lên con đường tương lai của mình.
Nghĩ tới việc màu tóc tôi sắp nhuộm lại chính là màu tro, thật đúng là trớ trêu.
Thật lòng mà nói, màu hồng tươi như hoa còn xinh hơn nhiều mà.
“Đúng không thầy?”
“…”
Thầy giả vờ không nghe, tiếp tục ngân nga một bài hát.
Có lẽ tiệm đang phát chủ yếu các bài hot trên bảng xếp hạng nên Hoa Gió đang vang lên.
Ngay cả vào lúc này khi đang chuẩn bị album tiếp theo, Hoa Gió vẫn nằm yên ở vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng.
Đúng lúc tôi đang hơi bất an liệu có phải bài chủ đề album trước đã quá để đời không, thì—
“Woo Joo-ssi, anh cảm thấy thế nào ạ?”
“Tốt ạ.”
Tôi nhún vai nhảy điệu nhỏ trong bộ áo choàng trước ống kính camcorder mà anh Min Gi đang hướng vào mình.
“Mà cái đó định đăng lên đâu vậy anh?”
“Cái này lên Youtube của các em để làm hậu trường produce album.”
“À ha. Các bạn Youtube ơi! Rất vui được gặp các bạn!”
“Woo Joo à…”
Trước ánh mắt cầu khẩn của thầy tóc, tôi ngoan ngoãn ngồi yên. Anh Min Gi cười hỏi tôi.
“Sao? Không đau hả?”
“Vâng. Cỡ này thì…”
Khi tôi đang ra vẻ kiêu ngạo, thầy tóc mỉm cười nói:
“Tôi còn chưa bôi thuốc tẩy lên da đầu đâu nhé.”
“…”
Chẳng bao lâu sau, nỗi đau đích thực bắt đầu.
Suốt mấy lần tẩy tóc liên tiếp, các em cười nhạo nhìn tôi run rẩy toàn thân nhưng tôi không có hơi sức để mà bận tâm.
Đầu cứ như đang ngâm lâu trong dòng sông đóng băng giữa mùa đông vậy.
“Ư ư u a a…”
“Đau lắm hả? Hồi em nhuộm thì anh cười nhạo bảo anh nhuộm chẳng cần tẩy đó.”
“Ư ư ư! Ư!”
Tôi luồn tay ra dưới áo choàng vẫy vẫy nhưng thằng út chỉ cười khanh khách.
Bi Ju nở nụ cười tươi rói.
“Vì các fan thì hãy ráng chịu đi anh.”
“Ư ư!”
“Hửm? Anh nói vì fan thì anh có thể làm bất cứ điều gì sao?”
“A ư! Đừng nói chuyện với anh!”
Đau muốn chết đây này!
____________________________________
Phim trường quay MV.
Đạo cụ đang được dàn dựng trước phông nền thành phố ảm đạm màu bê tông và phông xanh để xử lý CG.
Trong lúc tôi đang vươn vai thả lỏng cơ thể đang căng cứng, các em tụ tập quanh điện thoại với tôi.
“Tèn ten!”
– Á, giật cả mình!
Trong cuộc gọi video, bà tôi tròn xoe mắt.
– Sao chỉ qua một đêm mà đầu mày thành rễ hành thế hả?
“Bà thấy cháu bà ngầu khum?”
– Thì màu nào cũng đẹp cả thôi… mà mày dẹp mặt ra coi. Cho bà xem mấy thằng kia với chứ.
“Hứ.”
Tôi nghiêng đầu ra một bên để mặt mình chỉ chiếm nửa màn hình, rồi đưa các em vào khung hình.
– Lui nữa đi.
“…”
Khi tôi nhường chỗ, các em đồng thanh hô “Tèn ten!”
“Bà ơi, cháu chào bà ạ!”
“Bà thấy bọn cháu thế nào ạ?”
– Ôi giời ơi! Sặc sỡ rối hết cả mắt.
Nhìn mái tóc đủ màu sặc sỡ của các em, bà tôi bật cười khà khà.
Ji Ho đắc ý mở lời:
“Sao ạ? Trông giống thanh thiếu niên cá biệt không ạ? Concept lần này là kiểu vậy đấy ạ.”
– Từ bao giờ mà bụi đời được quyết định bằng màu tóc thế hả?
“Không phải vậy ạ?”
Các em với tư duy ngây thơ rằng “nhuộm tóc = bụi đời” tròn xoe mắt.
“Bọn cháu giờ trông cũng biết ăn chơi rồi chứ ạ?”
“Có cảm giác nếu quẩy ở trong club, rồi lắc mạnh như cái túi ni lông này thì bọn cháu sẽ bị đuổi khỏi đó luôn ấy, vì trông quá hư hỏng.”
“Vì màu tóc nổi bần bật mà.”
Bà tôi nheo mắt lại với vẻ mặt “phải giải thích cho tụi này thế nào đây”.
– Tụi bây thì với cái…
“Dạ?”
– Cái mặt đó thì… thôi bỏ đi…
Trước câu “trông như mấy đứa 7 tuổi đang chống đối ấy…”, các em và tôi đồng loạt rớt nước mắt.
Đâu mà. Đâu phải vậy đâu.
Suốt cuộc gọi với bà, chúng tôi cố thuyết phục về vẻ ngoài của mình nhưng bà chẳng đồng ý chút nào.
– Cứ già đi rồi biết. Trông hiền lành vẫn tốt hơn là trông như đám choai choai gà chọi.
“…Vậy ạ.”
– Vậy đấy.
“Vậy ạ?”
Tôi gật đầu với vẻ mặt tiếc nuối khôn nguôi.
Đổi chủ đề sang concert cuối tháng 8 và vé cho gia đình ngồi, bà cực kỳ vui mừng.
Bà Kim Deok Sun nhà tôi hai má đã đỏ ửng lên, hồi hộp hỏi “ Lên đồ đẹp đi là được hả?”, khiến tôi tự nhiên nở nụ cười.
“Bà ơi, mà bọn cháu mặc thế này bà nhìn thấy…”
– Ôi giời, cháy nồi canh rồi! Cháy!
Tút.
“…”
“Bà cúp máy vội nhỉ.”
“Chúng ta đã làm bà ngán quá rồi…”
Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau rồi soi mình vào tấm gương ở góc phim trường.
“Có cả áo khoác da.”
“Có cả áo hoodie nhìn trông rất cá biệt mà.”
“Thậm chí quần còn rách nhẹ nữa này.”
Nhìn kiểu gì cũng thấy phân bố đều từ thanh thiếu niên bụi đời số 1 đến số 5.
Anh Seok Hwan đi ngang qua giáng cho một câu chí mạng:
“Biểu cảm cơ bản của tụi bây quá hiền.”
“…”
“Với biểu cảm đó thì học sinh tiểu học cũng chẳng sợ đâu. Phải dùng makeup và diễn xuất sân khấu mà bù vào thôi.”
Vì lý do đó, lần này chúng tôi đầu tư vào makeup nhiều hơn bình thường.
Ngồi trên ghế phòng makeup, chúng tôi nói với các chuyên gia makeup bằng vẻ mặt quyết tâm:
“Em bây giờ phải là đứa biết ăn chơi đua đòi hư hỏng. Xin hãy làm theo cảm giác đó ạ.”
Các chuyên gia gật đầu, chúng tôi cũng gật đầu lại.
Nhờ phần makeup dồn hết tâm huyết, may mắn là chúng tôi đã biến hóa thành những gương mặt khá ổn theo cách riêng.
Tôi hỏi anh Won Seok đang cầm camera:
“Sao ạ. Em… trông cũng biết chơi đúng không ạ?”
“Ừm. Ờ.”
“Ừm ờ là sao anh. Anh nói rõ ra coi.”
“Ờ…” Anh đảo mắt rồi rụt rè đáp:
“Cảm giác đứa thủ khoa cả trường đang phá cố phá luật sau kỳ thi đại học ấy…”
“Không. Sao mọi người ai cũng vậy hết thế?”
Khi cả bọn nhao nhao phản đối, các quản lý và staff bật cười lớn.
Tôi lườm những người vừa cười vừa bảo đùa thôi rồi bắt đầu quay MV.
So với những gì đã lo lắng thì buổi quay chính diễn ra cực kỳ suôn sẻ.
“Okay. Biểu cảm tốt!”
Mọi người đều bảo không hợp với hình ảnh thường ngày nên tôi đã lo, mà xem bản quay thì lo lắng đó thành thừa thãi vì quay rất đẹp.
Khi tôi nhìn các staff bằng ánh mắt “thế nào ạ”, ai nấy đều đang cười.
“…Mọi người biết hết rồi mà còn trêu tụi em.”
Ra là chúng tôi cứ tự lo lắng lung tung.
Bên cạnh đó, đúng là khi diễn xuất biểu cảm chuẩn bị riêng kết hợp với vũ đạo thì trông ra dáng hẳn.
Ngồi trước màn hình monitor, chúng tôi giật mình thót tim mỗi khi mặt mình được cận cảnh.
“Đỉnh, vừa nãy biểu cảm anh Jung Hyun đáng sợ quá ạ.”
“Anh cũng thấy anh đáng sợ.”
“Lúc anh Woo Joo vươn tay ra anh thật sự giật mình.”
Hình ảnh chúng tôi nhảy múa dưới phông nền xám lạnh và ánh đèn neon rực rỡ trông thật bụi bặm, tôi ưng ý lắm.
Đạo diễn MV cũng đồng ý.
“Mọi người làm bật concept tốt lắm? Trông như mấy kẻ đào tẩu thật sự.”
“Vâng.”
Chúng tôi cũng gật đầu.
Concept MV lần này là câu chuyện về việc chúng tôi chạy trốn trong bối cảnh được gọi là cyberpunk.
Phông nền theo đề xuất của Ri Hyuk là kiểu Dystopia trong thể loại sci-fi.
(Chú thích: Dystopia là xã hội giả tưởng tiêu cực, nơi điều kiện sống tệ hại và con người bị kiểm soát hoặc mất tự do. Đối lập với Utopia, xã hội lý tưởng hoàn hảo.)
Trọng tâm là cảnh chúng tôi nhảy múa đầy hoa dã dưới ánh đèn neon rực rỡ ở những con hẻm sau và nóc nhà.
Đi đâu cũng tràn ngập đèn neon xanh lá.
Đây là phương án được đưa ra sau khi chụm đầu với đội A&R suy nghĩ làm sao để làm bật màu xanh lá – màu chủ đạo của album lần này.
Kết quả thì đây có vẻ là lựa chọn rất hợp với âm thanh hướng tương lai nữa.
“Mà… Woo Joo thật sự diễn biểu cảm tốt thật.”
Một staff chỉ vào tôi đang nhảy ở chính giữa màn hình với vẻ ngưỡng mộ.
Biểu cảm chuyển động đầy năng lượng dưới chiếc băng đô của tôi.
“Nắm bắt rất tốt không khí của MV đấy.”
“Đúng không ạ? Em cũng đang nghĩ thế nãy giờ. Anh Woo Joo từ bao giờ mà diễn biểu cảm giỏi vậy nhỉ?”
“Anh ơi. Cái này anh cũng học trên Youtube rồi luyện ạ?”
Trước câu hỏi của các em, tôi cười lắc đầu.
“Không.”
“Vậy thì…”
Khi tôi cười trừ một cách lúng túng, các em lại nhìn tôi đang cười kiêu ngạo trong MV thêm lần nữa.
Cứ như vậy 3 giây sau…
“À…!”
“À…”
Tiếng “À!” đồng thanh thốt ra từ miệng các thành viên.
Ánh mắt “đúng không?” của các em như đang đặt câu hỏi.
‘Mấy người đó?’
‘Mấy người đó.’
Trong khi những người khác đang nghiêng đầu thắc mắc, các em vừa nhìn màn hình vừa thán phục thêm lần nữa.
Vì đã nhận ra ai là người tôi lấy làm hình mẫu khi diễn biểu cảm.
Vì cảm giác giống với những biểu cảm và phong thái mà một nhóm nào đó thường thể hiện.
Nhìn bề ngoài thì hoàn toàn khác, nhưng cảm giác mang lại thì có gì đó tương đồng.
“Sau lưng anh nhìn thấy cái gì kìa ạ.”
“Ồ, đúng thật.”
“Hình như thấy chữ to đùng. ‘đm’…”
Trước câu nói rằng mỗi khi tôi vung tay là phía sau như có chữ “đm” chớp nháy, tôi không nhịn được mà phá lên cười.
Bình luận cho Chương 286
Bình Luận
Chương 286
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...