Trở Thành Thần Tượng Không Nằm

Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi

Chương 98

  1. Home
  2. Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi
  3. Chương 98
Trước
Thông tin truyện

Chương 98

Lee Hyun-jae thức dậy vào buổi sáng, cầm lấy chiếc máy tính bảng đặt ở đầu giường. Bên ngoài có tiếng như khỉ đột la hét, có lẽ Eden hyung lại đang bị Dong-hwa hyung làm cho xấu hổ muốn chết.

“Hôm nay không có tin tức gì đặc biệt sao?”

Trong số các thành viên, cậu là người thân thiện nhất với các thiết bị điện tử. Nói cách khác, cậu là người tiên tiến nhất, cậu có thói quen lượn lờ trên SNS hoặc các diễn đàn mỗi sáng để thu thập thông tin.

Dạo gần đây, điều cậu quan tâm nhất là những lời chỉ trích về kỹ năng của Dong-hwa hyung. Dù hyung có tinh thần mạnh mẽ, nhưng bản thân Lee Hyun-jae lại vô cùng khó chịu với những kẻ đó, làm cậu đặc biệt chú ý.

“Woah… Bầu không khí dần dần chuyển sang thừa nhận rồi nè?”

Lee Hyun-jae, người đang phân tích thống kê dư luận gần đây, nở một nụ cười nửa ngạc nhiên, nửa hài lòng.

Chắc chắn, con đường mà Dong-hwa hyung đi phù hợp với từ khoá “thừa nhận”. Anh ấy đã tự mình tạo ra bài hát debut lẫn comeback, và cả bài hát comeback của Joon-seong hyung cũng thành công tốt đẹp. Thậm chí, anh ấy còn liên tục sáng tác các bài hát trên radio, trong các chương trình sống còn trước đây.

Đặc biệt là bài hát comeback của Joon-seong hyung – tất nhiên, sức mạnh của Timer rất lớn – nhưng những người nghe bài hát mà không biết tác giả là ai đều khen hay và nó đã trở thành chủ đề được bàn tán. Thêm vào đó, bài hát đó còn lọt vào top 20. Với việc fandom vẫn chưa phát triển đầy đủ, thứ hạng này có thể được đánh giá là đã nắm bắt được một mức độ đại chúng nhất định.

Lee Hyun-jae dự đoán rằng có lẽ sau khi chương trình “Chuyến đi sáng tác” được phát sóng, dư luận thừa nhận sẽ chiếm ưu thế hơn nữa.

“…Chắc chắn bài hát này thực sự hay. Có thể thấy Dong-hwa hyung đã rất chú trọng đến nó.”

Cá nhân cậu thích bài hát này nhất trong số những bài hát mà Dong-hwa hyung đã viết cho đến nay. Dong-hwa hyung không nói ra, nhưng bản thân Lee Hyun-jae, người được Dong-hwa hyung dạy kèm, có thể cảm nhận được điều đó một cách mơ hồ. Thông điệp sâu sắc được chứa đựng trong bài hát. Những người hâm mộ thích giải thích đang giải thích nó xoay quanh từ khóa “Ouroboros”.

…Nếu phải học đại học, có lẽ cậu sẽ học khoa Ngữ văn. Nếu có thể, cậu muốn trở thành hậu bối của Dong-hwa hyung.

Đó là một buổi sáng thong thả của Lee Hyun-jae, người tự biết rằng cậu có một suy nghĩ xa vời nhưng vẫn mơ mộng.

* * *

Phòng họp. Câu chuyện về sân khấu cuối năm sắp tới được đưa ra làm chủ đề thảo luận.

“Trước hết, chúng ta đã được đề cử cho giải Tân binh tại Peach Music Awards sắp tới.”

Đây là lễ trao giải được tổ chức bởi nơi chúng tôi thường xuyên kiểm tra thứ hạng trên bảng xếp hạng. So với ba đài truyền hình lớn, quy mô của nó nhỏ hơn, nhưng khi nghĩ đến số lượng nhóm nhạc ra mắt mỗi năm, việc được lọt vào danh sách đề cử Tân binh đã được coi là một vinh dự. Được giải thì tốt, không được thì thôi.

“Ở đó, lần này có một lời đề nghị về sân khấu kết hợp. Chúng ta hiện ở vị trí phải làm theo những gì họ bảo, nên tôi xin lỗi trước vì đây có thể là một thông báo hơi đơn phương.”

Trưởng nhóm Jang Hae-jin nói với vẻ mặt xin lỗi. Tôi hiểu bởi chúng tôi là tân binh, chuyện này vốn không thể tránh khỏi. Tôi biết rõ đài truyền hình là nơi vận hành một nửa bằng quyền lực và một nửa nhờ các mối quan hệ thông qua cuộc sống trong giới giải trí ngắn ngủi.

“Vậy tôi sẽ thông báo. Hình thức của sân khấu kết hợp là các nhóm tân binh tập hợp lại để biểu diễn cùng nhau. Trong số các tân binh, những nhóm thành công tương đối gồm nhóm chúng ta, nhóm nhạc nam GodA và RE-121, nhóm nhạc nữ có Monstaff và Scala.”

…Thật là những cái tên lộng lẫy. Tôi từng nghĩ rằng cái tên Blossense khá sến súa, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy cái tên này trông có vẻ khá giản dị.

“Năm nhóm này được đề cử cho giải Tân binh, nhưng kế hoạch là tập hợp tổ đội theo từng vị trí của mỗi cá nhân từng nhóm, hầu hết mọi người đều đồng ý. Các nhóm nhạc nam sẽ lập nhóm với nhau, và nhóm nhạc nữ cũng thế.”

Ôi trời. Sao lại có chuyện như thế này.

Tôi không muốn chạm mặt ai ngoài hai người trong GodA.

“Vậy nên, danh sách sau đây đã được lập. Mọi người xem thử nhé?”

Chúng tôi mỗi người nhận một tờ giấy, bắt đầu xem xét.

‘Rapper và Vocal: Hoyeon, Y, Seongho, Seok-jun, Dong-hwa.’

…Đây có lẽ là đội hình mà tôi mơ ước. Tôi nhắc lại, ác mộng cũng là giấc mơ mà. Jang Hae-jin giải thích rằng nhóm có cái tên kỳ quái RE-121 không có rapper, nên kết hợp này mới xuất hiện.

Seok-jun, người không biết thông tin chi tiết ấy, chỉ cười toe toét trong khi bày tỏ sự phấn khích khi được đứng trên sân khấu với Seongho hyung sau một thời gian dài.

“…Jun, thích lắm hả?”

“Vâng ạ, hyungnim. Thích—lắm ạ—”

Đồ khốn.

Các tổ hợp khác ngoại trừ chúng tôi đều có cấu trúc thành viên khá ổn định. Có lẽ chỉ có tổ của chúng tôi là rơi vào tình huống khó chịu nhất.

“Buổi tập sẽ bắt đầu sau hai tuần nữa, tức là sau khi chúng ta kết thúc hoạt động. Chúng ta sẽ tiến hành một cuộc họp trước bằng cách chia sẻ ý kiến giữa các công ty quản lý, nếu mọi người thân thiết hơn một chút vào thời điểm đó, nó sẽ giúp ích cho việc luyện tập sau này.”

Sau đó, Jang Hae-jin ngay lập tức phân phát tờ giấy tiếp theo.

“Lần này tôi sẽ nói về vấn đề Đại hội thể thao ‘chó má’.”

Biểu cảm của Jang Hae-jin hoàn toàn thối rữa, nhả ra từng từ bằng cách nghiến răng.

“Trước đây, Joon-seong của TOT đã bị thương khi tham gia chương trình này. Cá nhân tôi thực sự không muốn mọi người tham gia chương trình, nhưng mọi người biết đấy? Đài truyền hình đang làm loạn.”

Tôi không biết, tuy nhiên hầu hết mọi người đều gật đầu ngoại trừ Seok-jun và tôi. Với Seok-jun, có lẽ chỉ vì đầu óc cậu ấy toàn hoa lá cành.

“Để tham khảo… TOT cũng sẽ tham gia. Nhóm nói rằng muốn tiếp thêm sinh khí cho các hậu bối.”

Tôi mở tờ giấy tóm tắt thông tin khái quát về chương trình. Nó ghi từ cách thành lập đội đến số lượng thành viên từ mỗi đội phải tham gia vào mỗi hạng mục. Hừm, nhóm của chúng tôi có số lượng người ít, nên chúng tôi sẽ gia nhập với nhóm khác.

“Vậy nên, mọi người có thể chọn một hạng mục mà mọi người tự tin không? Tại trang 4 trong tờ giấy đã phát. Tôi sẽ cố gắng hết sức để phản ánh quyền quyết định của các hạng mục.”

Ha, thể thao. Một trong những lĩnh vực ít liên quan nhất đến cuộc đời tôi. Chỉ cần tham gia bất kỳ môn nào rồi về bét, sau đó tôi sẽ bị các thành viên trêu chọc, nghĩ đến thôi đã thấy ‘vui vẻ’ rồi.

“Eden hyung, nếu hyung tham gia môn đấu vật có lẽ sẽ thắng hết đấy?”

Tôi vô thức gật đầu trước lời nói của Chae Ha-min. Tôi có kinh nghiệm bị cái tên cún con đó nhấc bổng lên vung vẩy khắp nơi vài lần, nên đây là điều tôi có thể khẳng định chắc chắn một cách đầy kinh nghiệm.

“Em sẽ tham gia môn điền kinh. Em được khen là chạy nhanh lắm đấy.”

Bắt đầu với Lee Hyun-jae, mọi người đều tiết lộ lĩnh vực mà họ tự tin và chọn các hạng mục tham gia. Mặt khác, tài năng thể chất mà tôi có, ừm. Có lẽ có thể coi là không có.

“Vậy Dong-hwa, còn cậu?”

Tôi xem qua danh sách. Từ khi chọn công việc này, tôi đã dự đoán rằng sẽ có lúc phải làm những việc mà mình không thích, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Không có cuộc thi sáng tác nào sao? Tôi tự tin mình sẽ thắng.

“À, Dong-hwa. Lần này có một hạng mục mới, cậu làm cái đó có vẻ được đấy?”

Jang Hae-jin chỉ vào một góc tờ giấy, nơi có ghi gì đó rất nhỏ.

“Chắc là đài truyền hình thêm vào như một góc thư giãn thôi nên ít được chú ý, dù sao cũng tốt hơn việc cậu không biết vận động mà lại đi vận động.”

Nói quá chuẩn.

Trên đầu ngón tay đó có ghi ‘Kiến thức đố vui’.

“Trong số các idol có nhiều người thông minh lắm, không biết có thắng được không nữa.”

Hừm, tôi hơi thiếu kiến thức trong lĩnh vực này nên không biết liệu có ổn không. Nếu họ công nhận môn thể thao trí tuệ và đưa cờ vua hay cờ tướng vào thì tốt biết mấy, thật đáng tiếc.

* * *

Thứ Sáu. Hôm nay là buổi phát sóng đặc biệt về lễ Halloween, chúng tôi đã quyết định thực hiện lời hứa sau khi đạt vị trí số 1. Điều đó có nghĩa là chúng tôi phải hóa trang thành nhân vật Disney một lần nữa ở nơi tập trung tất cả các ca sĩ.

“Nhìn bộ đồ này đi… tự nhiên thấy ám ảnh quá.”

Ryu Eden lẩm bẩm khi lặng lẽ nhận bộ trang phục nhân vật Disney phiên bản mùa hè.

“…Cảm ơn anh, hức, ạ. Dong-hwa hyung, cảm ơn anh rất nhiều vì đã viết nhạc hay, hức, ạ.”

Tôi thuật lại chính xác những lời mà Ryu Eden đã nói trước đó, như đọc sách giáo khoa. Ryu Eden yêu cầu tôi bỏ những âm thanh tượng thanh đi, nhưng không đời nào.

Lúc đó, có lẽ Chae Ha-min đã trang điểm xong nên đến chỗ tôi đầu tiên, cậu ấy thì thầm.

“Dong-hwa, chúng ta ra cửa hàng tiện lợi một chút đi.”

Không biết có phải là chuyện đáng để thì thầm không nữa.

Tôi đã mặc xong bộ đồ của nhân vật có cái tên đáng xấu hổ là Hoàng tử băng giá, tôi đi ra hành lang của đài truyền hình cùng với Chae Ha-min đang đội chiếc bờm tai thỏ. Hừm, có lẽ bây giờ cậu ấy nên bỏ cái bờm đó ra thì hơn.

Tôi nghĩ rằng vì là dịp đặc biệt Halloween nên sẽ có thêm những người hóa trang đặc biệt như chúng tôi, nhưng cuối cùng chỉ có chúng tôi mà thôi, điều đó khiến tôi khá khó ngẩng đầu lên. Làm ơn, Ha-min, ít nhất cũng bỏ cái bờm tai thỏ xuống đi.

Nhìn Chae Ha-min mua một hộp nước ép cà rốt ở cửa hàng tiện lợi, tôi mua vài chiếc bánh quy mứt dâu.

Sau đó, khi tôi ngồi xuống một chiếc bàn kê tạm, lấy một chiếc bánh quy mứt dâu ra cắn, hương vị tàm tạm lan tỏa trong miệng. Chae Ha-min ngồi đối diện uống nước ép cà rốt rồi mở miệng như thể nhớ ra điều gì đó.

“À, nhắc mới nhớ. Nesquick, hóa ra là người đã xem mắt với anh họ tớ đấy.”

Chậc, thông tin vô ích. Người đó đã trở thành dân tự do vì bỏ nhà đi rồi mà.

…Cơ mà, Chae Ha-min cũng xuất thân từ một gia đình được gọi là ‘cậu ấm’ theo cách riêng của cậu ấy, vậy cậu ấy có được tự do khỏi vấn đề người thừa kế không? Nếu cậu ấy là con một thì không thể nào.

“Nghĩ lại thì, Nesquick giỏi thật ấy chứ. Chị ấy sống trong khi cắt đứt quan hệ với gia đình mà.”

Thay vì thế, việc cắt đứt những lợi ích kinh tế còn đáng nể hơn nhỉ. Dù không tự do đến đâu, nhưng nếu có thể rũ bỏ được sự cám dỗ của tiền bạc thì chắc chắn cô ấy là người có ý chí mạnh mẽ.

“Tớ cũng cắt đứt quan hệ với gia đình được một nửa rồi đấy nhé!”

…Hửm?

Tôi đang cắn một miếng bánh quy mứt dâu thì khựng lại nhìn Chae Ha-min.

“Ơ? Cậu không biết à? Bố bảo tớ hoạt động khoảng 2 năm thì dừng lại để học với mục đích kế thừa, tớ đã cãi nhau rất nhiều với bố, tớ chưa kể cho cậu hả!”

Chae Ha-min vừa cười vừa nói. Không hiểu sao tôi thấy nó có vẻ khá bất hòa. Chế độ gia đình có ý nghĩa như thế nào còn tùy thuộc vào mỗi cá nhân, nhưng đây không phải là vấn đề có thể vừa cười vừa nói như thế.

Tôi cố gắng không phản ứng vội vàng, hỏi một câu.

“…Ừm, cậu ổn chứ?”

Chae Ha-min nghe tôi nói thì nghiêng đầu một cái. Đôi tai thỏ cũng theo đó mà động đậy.

“Tớ thì ổn… chỉ có mấy đứa con của tớ không ổn thôi. Nếu cứ tiếp tục cãi nhau với bố như thế này, có lẽ bố sẽ bảo tớ đuổi chúng ra khỏi nhà mất.”

Những đứa con mà Chae Ha-min nhắc đến là những loài bò sát mà cậu ấy nuôi. Một con thằn lằn và một con rắn mà cậu ấy nuôi từ hồi cấp hai, và cả con rắn đáng quý đã truyền cảm hứng cho tôi gần đây nữa, đều đang sống ở đó. Nhìn lại thì, cái tên thỏ này cũng giỏi cho thông tin vô ích thật đấy.

Dù sao thì, người cha thỏ của loài bò sát đầu tiên trên thế giới, nhíu mày như thể đang lo lắng không biết phải làm gì khi nghĩ đến những đứa con của bản thân.

Dù nghĩ thế nào đi nữa, vấn đề của cậu ấy với bố có lẽ nghiêm trọng hơn vấn đề của cậu ấy với con cái, nhưng vì giá trị quan của mỗi người đều khác nhau nên tôi quyết định chấp nhận.

“Nếu cậu lo lắng đến thế thì bàn bạc với các thành viên đi, rồi mang chúng đến đây. Đằng nào nếu nuôi thì cũng sẽ nuôi trong phòng chúng ta, và tôi nuôi cùng cũng được.”

May mắn thay, ngôi nhà mà chúng tôi chuyển đến sau vụ việc fan cuồng lần trước khá rộng rãi.

Chae Ha-min nghe tôi nói xong, lập tức nhìn tôi với vẻ hơi cảm động. Mắt rưng rưng, tai cụp xuống, cái tên thỏ chết tiệt này.

Bình luận cho Chương 98

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Chương 98
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi

8.4K Lượt xem 24 Theo dõi

Về Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi (

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93 
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98

Đăng Nhập

Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE

wpDiscuz