Chương 97
Chương 97
Vừa diễn xong, trên đường xuống hậu trường, Lucid Dream tiến đến chỗ chúng tôi với vẻ mặt đầy thán phục.
“Wow… đây là ca khúc tự sáng tác đúng không?”
Bài hát từ chuyến đi sáng tác mà, tiền bối.
“Chỉ nhìn concept và lời thôi thì có lẽ hơi sến, nhưng khả năng tiêu hóa của các cậu đúng là tuyệt vời.”
Lucid Dream đang khen ngợi chúng tôi điên cuồng như vậy, nhưng khi nhìn thấy Nesquik đi theo phía sau, biểu cảm của anh ấy hơi thay đổi một chút rồi tiến đến.
“…Làm tốt lắm, Nesquik?”
Nesquik đang uống nước cũng nhăn nhó mặt mày.
“Wow, tiền bối của chúng ta cũng đỉnh của chóp đấy ạ?”
“Cô không nghĩ nên sửa cách nói chuyện à, giờ cũng là người của công chúng mà?”
“Chắc anh không biết tôi quyết định làm rapper vì ghét nghe mấy lời vớ vẩn như này, chỉ để làm theo ý mình hả?”
Lucid Dream hơi nhíu mày trước câu nói đó, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ mặt lịch thiệp.
“Ha, không biết con gái nhà ai mà tính cách giống hệt bố tôi vậy.”
Lần này thì biểu cảm của Nesquik hoàn toàn trở nên tồi tệ. Nhưng như một chiến binh mặc váy, cô ấy vẫn đối mặt với biểu cảm đó.
“Này, nói chuyện gì thì nói, anh với tôi đều là người bỏ nhà đi cả.”
“Vậy ai là người bắt chuyện trước để cùng nhau liên minh mà giờ lại tỏ ra kiêu căng ngạo mạn như vậy?”
“Ngày xưa tôi bảo tôi rap thì anh còn không thèm trả lời tin nhắn cơ mà.”
“Chắc cô quên rồi nhỉ, giấc mơ của cô thay đổi xoành xoạch mỗi ngày ấy?”
Nghe cuộc trò chuyện đó, tôi cảm thấy tinh thần mình hơi suy yếu. Nói cách khác, tôi muốn vứt bỏ tất cả và về nhà chui vào chăn.
“…Dong-hwa, anh chị em vốn dĩ hay cãi nhau như vậy à?”
Chae Ha-min, người đọc truyện, thận trọng hỏi tôi.
“Không. Tôi với Mok-hwa… ít khi cãi nhau lắm.”
Tất nhiên, cuộc cãi nhau hiếm hoi kiểu đó sẽ có quy mô rất lớn, nhưng tôi không nói dối.
Trong khi đó, cuộc cãi vã của hai người họ đang leo thang đến cực điểm.
“Wow… giờ thì coi tôi là kẻ ý chí yếu đuối cơ đấy? Đúng là đồ chó chết. Tôi cạn lời, thật sự, cạn lời.”
Khi cơn giận của Nesquik nhấn chìm mọi thứ như một mùa đông lạnh giá, Lucid Dream bật cười vì cạn lời.
“Hừ… sau này bình tĩnh lại thì liên lạc nhé. Làm việc cùng nhau đi.”
“……Gì?”
“Xem sân khấu lần này… có vẻ cô cũng thật lòng. Cùng nhau ra một bài đi, Chun-hee.”
“……Đừng gọi bằng tên thật, Chung-wang.”
Trời ạ, chuyện gì xảy ra trong thời đại này vậy. Đến giờ tôi mới hiểu tại sao Nesquick lại cố gắng che giấu tên thật của bản thân đến vậy.
Lucid Dream có vẻ thích thú nên lại cười rồi quay sang nhìn chúng tôi, anh cúi đầu.
“Sau này, mong các cậu sẽ hợp tác cùng tôi.”
Chung-wang chào hỏi với thái độ lịch sự hoàn toàn trái ngược với thái độ anh ta đối với Chun-hee.
“Nếu sân khấu đó thành công thì quá tốt, chúng ta có thể cùng nhau xuất hiện trong quảng cáo của gia tộc Kim.”
Nghe thấy điều đó, Chae Ha-min kêu lên một tiếng “A!” ngắn gọn.
Dù sao thì, chúng tôi đã vượt qua một ngọn núi lớn rồi. Giờ thì có thể nghỉ ngơi được rồi nhỉ. Tôi lịch sự chào hỏi, sau đó nhanh chóng trốn vào phòng chờ.
Bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi thôi.
* * *
…Nếu chỉ cần nghĩ là có thể đạt được mọi thứ thì thế giới này đã trở nên vô nghĩa từ lâu rồi. Chỉ vì số người đạt được ước nguyện có hạn nên ước nguyện mới có giá trị.
Bữa tiệc liên hoan.
Nhờ buổi quay sân khấu lần này vào tối Chủ nhật, ngày mai chúng tôi chỉ có một lịch trình duy nhất là thu âm chương trình âm nhạc. Chúng tôi đến một quán thịt nướng như một buổi tiệc chia tay với ‘chuyến đi sáng tác’.
“Nghĩ lại thì… chúng ta chưa từng đi uống rượu với nhau nhỉ.”
Ryu Eden lẩm bẩm như thể vừa nhận ra điều đó.
…Ryu Eden á? Cái người mà đến rượu cũng không thèm đụng vào ấy hả?
“Anh uống rượu sao?”
Tôi hỏi với giọng hơi ngạc nhiên, Ryu Eden tặc lưỡi như thể cạn lời.
“Dong-hwa, em không biết uống một chút rượu vừa phải tốt cho sức khỏe à?”
Tôi biết.
“…Cái đó, chỉ là một ly soju thôi mà.”
Vấn đề là lượng quá ít.
“Dong-hwa, uống quá một ly soju là mất tư cách nghệ sĩ đó. Tất nhiên, anh chưa từng uống thử, nhưng uống một ly thì làm sao say được?”
Trời ạ, tiêu chuẩn khắt khe quá. Hầu hết các nghệ sĩ đều phải quay về cuộc sống thất nghiệp mất thôi. Đúng như dự đoán, việc anh ta chưa từng uống rượu thật sự rất ấn tượng.
Chúng tôi ngồi vào bàn với các thành viên. Chẳng mấy chốc, đội ngũ sản xuất chuyến đi sáng tác đã lấp đầy khắp nơi, Chung-wang và Chun-hee vừa chửi nhau vừa ngồi vào bàn bên cạnh chúng tôi.
“Nghĩ lại thì, có lẽ chúng ta đã sống quá bận rộn. Cả công ty lẫn chúng ta đều không nghĩ đến việc đi ăn liên hoan.”
Dù nghĩ thế nào thì, tôi vẫn thấy là do cả công ty lẫn chúng tôi đều phát cuồng vì công việc thôi.
“Dong-hwa, lâu lắm rồi hai ta mới uống rượu đấy!”
Chae Ha-min ngồi xuống vừa bày biện thìa đũa vừa cười rạng rỡ. Quả thật lâu lắm rồi chúng tôi mới có thời gian tụ tập với nhau như thế này.
“Gì chứ, hai người từng uống rượu với nhau à?”
Ừ, đó không phải là ký ức đẹp đẽ gì cho cam, đó là ngày duy nhất tôi muốn giết con thỏ.
“Trước khi vào Nietzsche Entertainment, bọn em từng uống một cốc bia với nhau rồi!”
Chae Ha-min vẫn rạng rỡ như cũ, có lẽ cậu ấy đã quên đi cảm giác áy náy và những ký ức xấu hổ lúc đó.
Thật là một tính cách tiện lợi cho cuộc sống, Chae Ha-min à.
* * *
Bữa nhậu diễn ra một cách kỳ lạ, hầu hết mọi người đều say. Tôi âm thầm theo dõi mọi người vì việc quan sát và phân tích những lời lảm nhảm của người say cũng có cái thú vị riêng của nó.
“Ryu Eden hyung ơiiii, hyung ới ời, sao cơ thể anh lại đẹp thế…… Ghen tị quá…….”
Chae Ha-min lắc lư đầu sang hai bên trong khi lẩm bẩm như thể đang niệm chú. Thói quen khi say của Chae Ha-min là khen ngợi, khen ngợi mọi đối tượng mà cậu ấy nhìn thấy.
Vừa nãy, cậu ấy còn nhìn vào tờ giấy ăn đặt ở một bên và nói, “Sao cậu lại trắng thế này…… Tuyệt vời quá”. Có vẻ cậu ấy không nhận ra mình cũng có làn da trắng như vậy.
Mặt khác, Ryu Eden, người chỉ uống đúng một ly soju, lại thực sự say một cách đáng kinh ngạc. Anh ấy bảo chưa từng uống thử, hóa ra anh ấy còn không biết tửu lượng của bản thân thậm chí còn chưa đến một ly.
Thật ra thì, ai mà biết được mình lại sinh ra với gen mà enzyme phân giải cồn gần bằng 0 chứ.
“Chae Ha-min à, anh, anh, hức, ực, Chae Ha-min à!”
Thói quen say xỉn của Ryu Eden là khóc lóc kèm theo lời cảm ơn.
Anh ấy vừa khóc vừa hét lên cảm ơn với mọi đối tượng mà anh ấy nhìn thấy.
……Nghĩ lại thì, đây đúng là một tổ hợp điên rồ.
“……Anh, cứ để anh ấy như vậy có ổn không ạ?”
Lee Hyun-jae thận trọng thì thầm với tôi. Nhưng đáng tiếc là Hyun-jae à, bây giờ anh đang rất mệt mỏi, anh không muốn can thiệp vào bất cứ chuyện gì cả.
“Thôi thì, anh ấy đâu có thói quen gây sự khi say.”
Tôi nói như vậy rồi dốc cạn ly soju vào miệng. Ừm, vị rượu ngon đấy.
“Nhưng mà— anh— anh không say— ạ?”
Seok-jun có lẽ đã theo dõi tôi uống bao nhiêu ly rồi nên ngạc nhiên hỏi.
“Ừ.”
Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ thường uống rượu với nhau. Họ mua cả thùng soju về uống hết sạch, cơ mà sáng hôm sau vẫn đi làm như không có chuyện gì. Sức mạnh của di truyền thật đáng kinh ngạc.
“Oa, hyung đúng là có tinh thần thượng thừa. Ngủ cũng như chết luôn ấy.”
Tôi bật cười trước lời nói vô lý đó.
“Thật ra anh cũng có thói quen say xỉn đấy, nhưng phải uống đến 6 chai soju mới thấy được.”
“Vậy thì— sau này khi nào uống đến mức đó— nhất định phải cho em biết nha—!”
Lee Seok-jun vừa lấy điện thoại ra quay cảnh Chae Ha-min và Ryu Eden khen ngợi, cảm ơn lẫn nhau vừa nói. Tiếc là tôi không thích đâu, Jun à.
Bàn bên cạnh chúng tôi bây giờ cũng chẳng khác gì một bãi chiến trường.
Vì tôi thấy Chun-wang và Chun-hee vừa khóc vừa bắt tay nhau, an ủi nhau rằng cả hai đều bị bỏ rơi.
“Là em, em nên xin lỗi. Cả hai chúng ta đều bị coi như đồ bỏ đi mà. Do em!”
Nesquick vẫn mặc bộ váy công chúa, uống cạn một chai soju rồi thành ra như vậy,
“Anh cũng, anh cũng xin lỗi, Chun-hee à. Anh không nhận ra em thực sự đam mê âm nhạc đến vậy.”
Tôi hiểu sơ lược câu chuyện rồi. Chắc là gia đình tài phiệt, có lẽ có trưởng nam, Chun-wang bỏ nhà đi vì muốn làm nhạc, Chun-hee vì ghét việc bị bố bắt ép nên cũng bỏ trốn theo sau. Chắc là câu chuyện như vậy.
“Em thấy anh trai mình dù sao cũng thành công và được công nhận, em ghen tị quá. Em viết bao nhiêu mixtape cũng chỉ là một nghệ sĩ vô danh!”
“Không phải đâu! Hôm nay trên sân khấu em cũng làm tốt lắm! Em cũng sẽ nổi tiếng thôi!”
Tình trạng đó kéo dài một lúc lâu, đến khoảng 2 giờ sáng, khi những người chưa đủ tuổi phải về nhà.
“Blossense, hức hức, cảm ơn mọi người nhiều lắm, thật sự! Chắc hẳn không dễ dàng gì để chiều một người như tôi đâu. Cảm ơn Jun đã nói chuyện về Disney với tôi, cảm ơn Dong-hwa đã giúp tôi đi đúng con đường sáng tác…….”
“Không có gì đâu ạ. Hức, Nesquick ssi, rap hay quá, cảm ơn chị đã rap trong bài hát của bọn em, nếu chỉ có bọn em thì chương trình sẽ nhạt nhẽo lắm, hức, cảm ơn chị đã làm nổi bật nhân vật.”
Chun-hee đến chỗ chúng tôi vừa khóc vừa cảm ơn, Ryu Eden cũng khóc theo rồi cảm ơn ngược lại.
Chun-wang cũng nhập hội,
“Tôi! Nhất định sẽ nói với bố tôi! Nhất định sẽ nhờ bố tôi cho mọi người đóng CF!”
Thật sự, dù chỉ trong lòng thôi tôi cũng không muốn nói ra những lời thô tục, nhưng họ đúng là hết thuốc chữa rồi. Cả đám người này, và cả đám người kia nữa.
Tôi tặc lưỡi trong lòng, dùng máy ghi âm luôn mang theo bên mình để ghi lại lời Chun-wang vừa nói. Trong mớ hỗn loạn này, tốt nhất là nên tận dụng tối đa những lợi ích có thể có.
Tôi đã hỏi anh ấy có sao không nếu tôi ghi âm, anh ấy bảo không sao nên chắc sẽ không có gì phàn nàn đâu.
* * *
Ngày hôm sau, tôi thức dậy vào khoảng 6 giờ sáng, đi ra phòng khách rót một cốc nước uống.
Vì cảm thấy có gì đó lạ lạ nên tôi giật mình nhìn quanh phòng khách.
……Ryu Eden, vẫn chưa dậy sao.
Thật kỳ lạ. Bình thường cứ sáng ra là tôi và Ryu Eden sẽ thức dậy trò chuyện ngắn gọn với nhau, việc đó đã trở thành thói quen với tôi.
Tôi pha một tách cà phê, ngồi xuống ghế sofa lấy sách ra đọc. Nghiên cứu về kỹ thuật nhạc cụ dàn nhạc. Vừa nhận được tiền bản quyền là tôi đã gom hết sách liên quan đến sáng tác, mua về đọc từng cuốn một.
Khi tôi đang đọc phần ‘ensemble nhạc cụ gõ’, tức là vào khoảng 8 giờ,
Két.
Cánh cửa phòng bật mở, Ryu Eden bước ra. Trên khuôn mặt anh ấy viết rõ hai chữ không thể tin được, trông thật buồn cười.
Ryu Eden càng hoảng hốt hơn khi chạm mắt tôi, rồi lặng lẽ, khẽ khàng ngồi xuống cạnh tôi trên ghế sofa.
“…Uống một ly mà đã gục thì, có phải là idol mất tư cách không?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê, sau đó lặng lẽ hỏi.
“Anh… không ngờ chuyện này lại có thể xảy ra.”
Chàng trai gục chỉ sau một ly, Mr. One Shot One Kill.
“Lúc bố bảo anh học uống rượu… lẽ ra anh nên giả điên mà học.”
Tôi không hiểu tại sao chuyện đó lại phải đến mức giả điên mới làm được.
“Nhìn hyung như vậy, em nghĩ em phải trực tiếp dạy Mok-hwa uống rượu mới được.”
Rồi tôi lấy chiếc laptop đã chuẩn bị sẵn ra, đưa đoạn video Lee Seok-jun quay hôm qua cho Ryu Eden xem.
‘Dong-hwa hyung! Hyuuuung! Em, thật sự, cảm ơn anh nhiều lắm, và em yêu anh! Anh biết mà!’
“Oa! Khoan đã! Này! Cái này, cái gì! Này!”
Ryu Eden bật dậy khỏi chỗ ngồi, chạy vào bếp gào thét nho nhỏ, toàn thân run rẩy, như một tín đồ ngoan đạo vừa tận mắt chứng kiến sự tồn tại của thần thánh vậy.
Vậy là chúng ta đã chứng minh được rằng chó cũng là một loài biết xấu hổ.
“Xấu hổ á?”
Tôi mỉm cười trong khi vặn to âm lượng của laptop lên một chút.
Khoảnh khắc này tôi nhớ đến một bài viết mà tôi đã đọc cùng Lee Hyun-jae khi dạy kèm văn học.
Bài viết của nhà văn Park Wanseo.
‘Tôi dạy sự xấu hổ.’
Bình luận cho Chương 97
Bình Luận
Chương 97
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi
Về Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi (
Quên mật khẩu?
Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.