Truyện HE
  • Trang Chủ
  • Truyện Chữ
  • Truyện Tranh
  • Donate
  • Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Truyện Chữ
  • Truyện Tranh
  • Donate
  • Nhóm Dịch

Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi - Chương 95

A- A+
90s
  1. Trang chủ
  2. Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi
  3. Chương 95
Trước
Thông tin truyện

Chương 95.

Phòng thu của tôi, nơi Nesquick và các thành viên của nhóm tề tựu đông đủ, đây là lần đầu tiên có nhiều người đến vậy nên tôi hơi bối rối.

Sau khi nghe xong những ca khúc mà tôi đã vắt óc sáng tác trong khoảng một tuần, mọi người vỗ tay theo phép lịch sự.

“Junie sắp được phát hành ca khúc do em sáng tác rồi kìa!”

Chae Ha-min hét lên chúc mừng Seok-jun, Seok-jun ngượng ngùng gật đầu trong khi ôm chặt con thú nhồi bông Fruits World bên cạnh.

Tôi tóm tắt sơ lược bầu không khí rồi mở lời. Dù leader là Ryu Eden, nhưng trong công việc sáng tác nhạc, tôi sẽ đại diện cho ý kiến của cả nhóm.

“Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau viết lời.”

Nesquick gật đầu đáp lời tôi.

“Công việc sáng tác nhạc gần như đã hoàn thành, nhưng beat cơ bản mà Dong-hwa viết hay vãi X ra, nên nếu viết lời rồi chỉnh sửa phối khí cho phù hợp thì sẽ ổn thôi.”

Có lẽ ngài Bột Sô-cô-la Lee này đã thoải mái với chúng tôi hơn, nên giờ những từ ngữ thô tục tuôn ra một cách tự nhiên.

Dù sao thì, trong quá trình quay “Hành trình sáng tác”, chúng tôi đã quay vô số những cuộc trò chuyện kỳ lạ, nhưng bản chất của “Hành trình sáng tác” vẫn là những ca khúc tự sáng tác.

Đặc biệt, bên phía chúng tôi, tôi và Seok-jun là người chủ yếu sáng tác, nên phải khiến các thành viên khác tham gia vào quá trình này bằng một cách nào đó.

Vì vậy,

“Viết lời đi. Hyun-jae, Eden, Ha-min.”

“Dong-hwa, thỉnh thoảng em có quên là anh lớn tuổi hơn em không đấy?”

Đáng tiếc là cấu trúc não bộ của con người dễ ghi nhớ hơn là quên.

“Cuối cùng, dựng đội hình trên sân khấu nữa là xong. Hơi gấp gáp nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể làm được.”

Không giống như các nhóm nhạc indie khác, chúng tôi là idol, nên phải dựng vũ đạo trên sân khấu. Tôi lo lắng không biết liệu thể lực của mình có gặp vấn đề gì không, nhưng trước mắt thì không còn cách nào khác.

“Vậy concept sân khấu, chúng ta vẫn giữ nguyên cái đã nói lần trước chứ?”

“Ừ.”

Tôi đặt tờ giấy đang cầm xuống và gật đầu.

“Nhạc kịch.”

* * *

#Bản dựng phim tài liệu “Hành trình sáng tác”

Màn hình đen trắng với BGM u sầu vang lên. Trên đó hiện lên dòng chữ màu trắng.

[Hành trình sáng tác: Cuộc đời chó má]

Trong đó, ai đó ngồi trên ghế sofa ở nhà, cắn một viên kẹo mút rồi thổi ra như hút thuốc. Cô ta mặc váy công chúa, đeo kính râm, nghiêng đầu lẩm bẩm.

“(Bíp—) cuộc đời chó má, (bíp—) sao không có cái gì diễn ra theo ý mình vậy. Ái chà, bọn khốn nạn trong tổ sản xuất “Hành trình sáng tác” chó má kia, gửi mail cho chúng nó tử tế như vậy mà không thèm trả lời. (Bíp—) Ha, muốn đốt hết cả thế giới này đi quá.”

Những lời chửi rủa tổ sản xuất tuôn ra một cách tự nhiên, bên dưới hiện lên dòng chữ.

[Nesquick (24 tuổi) / Rapper hoặc Bột Sô-cô-la
Lưu ý: Tổ sản xuất đã yêu cầu cô ấy nói những gì mình muốn nói.]

Tức là, Nesquick hiện đang chửi rủa tổ sản xuất theo ý của bản thân.

Lần này, màn hình chuyển sang cảnh các thành viên Blossense đang nằm dài trong phòng khách ký túc xá. Âm nhạc u sầu vẫn tiếp tục vang lên.

[Blossense (4 tháng tuổi) / Ộ ẹ
Lưu ý: Đây là cảnh dàn dựng, nhóm không hề yên tĩnh như vậy. Phía sau sẽ ồn ào.]

“Sống cuộc đời người nổi tiếng thật khó khăn…….”

[Đây là lời thoại được dàn dựng. Xin quý vị khán giả hãy bình tĩnh! Nếu muốn ném đá thì hãy ném vào tổ sản xuất!]

“Đúng vậy. Tôi muốn được tự do đi lại.”

“Như chim trời bay lượn! Bay thật xa. Tôi muốn hát và nhảy múa.”

Chae Ha-min nhìn lên trời và nói một cách dứt khoát. Ai nhìn vào cũng thấy như có vấn đề, nhưng nhờ khuôn mặt mà mọi thứ vẫn còn chấp nhận được.

Màn hình chia làm hai, một bên là Nesquick, một bên là Blossense. Và trước mặt họ, một lon nước ngọt xuất hiện cùng với hiệu ứng âm thanh “Ting ting”. Nước uống với dòng chữ “Uống vào, bạn sẽ được tự do”. Rất đương nhiên, đây là PPL.

Blossense và Nesquick nghi hoặc nhìn nó, rồi bật nắp lon và uống một hơi hết sạch.

Ngay khi uống xong, màu sắc trở lại trên màn hình xám xịt, và bức tường giữa các màn hình bị chia cắt được nâng lên, đồng thời các bức tường của phim trường cũng rơi xuống.

Và một khu rừng rộng lớn hiện ra. Blossense và Nesquick quay lại, bắt gặp ánh mắt của nhau và mỉm cười.

[Trong cuộc đời chó má]

Và mỗi người đứng dậy khỏi ghế sofa và chạy vào rừng.

[Đã đến lúc đắm mình trong ảo mộng dù chỉ là một lát.]

Sau đó một dòng chữ mới to tướng chiếm trọn trung tâm màn hình.

[“Hành trình ảo mộng” của Tập đoàn văn sĩ Jeong, xin được bắt đầu.]

Bên cạnh mỗi chữ cái của Tập đoàn văn sĩ Jeong là những chữ nhỏ hơn cho biết đây là viết tắt của những từ gì.

Tiếp đó, một đoạn ngắn gọn về quá trình cái tên Tập đoàn văn sĩ Jeong được quyết định, Ji Dong-hwa mỉm cười khi nhìn Seok-jun ngã quỵ vì sáng tác nhạc, rồi lại trừng mắt nhìn màn hình với đôi mắt gần như đã chết, Chae Ha-min và Ryu Eden đang biên đạo vũ đạo, Lee Hyun-jae đang viết lời, còn Nesquick đang cầm điện thoại và phát ra những âm thanh (bíp—) liên tục, được biên tập liên tiếp,

[Hãy chờ đón “Hành trình sáng tác: Blossense và Nesquick”.]

Cuối cùng chỉ còn lại dòng chữ đó trên màn hình.

* * *

Tôi dụi mắt một lần. Quá ngạc nhiên khi xem video mà những lời ngu ngốc từng tuôn ra quá trôi chảy kia được phát lên. Tất nhiên, theo nghĩa tiêu cực.

Tôi đã dự đoán được khi quay phim, nhưng tôi tự hỏi cái video quái quỷ gì thế này.

“Ổn chứ ạ? Chúng tôi đã dồn hết tâm huyết vào việc biên tập đấy ạ? Từ “Hành trình sáng tác” đến “Hành trình ảo mộng”, và cả bầu không khí của ca khúc nữa! Mọi thứ khớp nhau đến mức rất vui đúng không.”

PD Kim So-young gật đầu tỏ vẻ mãn nguyện.

Sau khi kết thúc lịch trình chương trình âm nhạc, đêm đã khuya. Chúng tôi tập trung lại để quay sân khấu chính của “Hành trình sáng tác”.

“Vậy cảm xúc của mọi người thế nào? Mức này có ổn không?”

PD Kim So-young tập hợp chúng tôi lại, tự hào khoe đoạn video sẽ được sử dụng trong đoạn giới thiệu mở đầu của “Hành trình sáng tác”.

……Bỏ qua cái biệt danh sến súa “kẻ dị biệt” đi, có vẻ như tôi xuất hiện quá nhiều trong đoạn video có chút điên rồ này.

“Wow… Hay… quá ha……?”

Nhìn Ryu Eden, người có kỹ năng giao tiếp xã hội tuyệt vời, kéo dài câu nói như thế kia thì, có vẻ như đây không phải là một video tốt đẹp gì cho cam.

Tuy nhiên, Lee Hyun-jae, người thường xuyên xem “Hành trình sáng tác”, cười  khúc khích, có lẽ em ấy đã biết trước rằng video sẽ ra lò theo kiểu này.

“Hyun-jae đã đoán trước à?”

“Vâng, anh.”

Rồi em ấy lặng lẽ tiến đến và thì thầm vào tai tôi.

“Mấy anh chị trong tổ sản xuất này hơi điên rồ lắm anh. Gần như lúc nào cũng như vậy. Chỉ thỉnh thoảng mới có yếu tố cảm động thôi.”

…Vậy nên em ấy mới chấp nhận cái tên Tập đoàn thần kinh hả.

“Hehe, tôi giỏi đúng không? Lần này tôi đã dồn sức vào hướng biên tập đấy. Rất cảm ơn mọi người đã quay phim theo hướng điên rồ— à không, thú vị như thế này.”

Nesquick nghe thấy thì cười toe toét và lẩm bẩm.

“À, thật sự, có vẻ như cuộc đời tôi sắp phất lên rồi. Tôi mong là cuộc sống lén lút xin tiền mẹ sẽ sớm kết thúc. Tôi cũng chán ngán việc phải nhìn sắc mặt người thân rồi…….”

Tôi vô thức gật đầu. Có lẽ, chuyện đó sắp kết thúc.

Nói thật thì, Nesquick chỉ là không có cơ hội lên sóng thôi, chứ một khi đã lên rồi thì khó mà quên được cái nhân vật đó lắm. Trên đời này tìm đâu ra cảnh một người mặc đồ công chúa Disney vừa hút thuốc vừa chửi thề cơ chứ.

Tôi chỉ mong buổi quay hôm nay kết thúc suôn sẻ thôi.

* * *

Tôi vào phòng hóa trang để chuẩn bị cho buổi quay. Chị stylist vẫy tay gọi tôi:

“Dong-hwa, mau đến đây! Hôm nay cậu sẽ vào vai một người luôn ở bên cạnh nhân vật chính, ngoài lạnh trong ấm, khi nhân vật chính gặp khó khăn sẽ lặng lẽ ngồi bên cạnh an ủi, đúng không?”

Không cụ thể đến thế đâu! Sao lại hóa trang như kiểu xây dựng nhân vật tiểu thuyết thế này.

Trong khoảnh khắc, tôi suýt nữa phải đảm nhận một vai diễn kỳ quái.

“Lần này là concept nhạc kịch nên chị đã chuẩn bị trang phục hơi lộng lẫy một chút! Tốn công lắm đấy nhé!”

Trên tay chị stylist đang cười tươi rói là bộ đồ hóa trang xấu hổ mà tôi không muốn mặc chút nào.

“Cảm giác trở thành hoàng tử thế nào? Chị còn định dùng cho cả Halloween nữa đấy.”

Và ngay khi nhìn thấy bộ đồ đó, Seok-jun và Nesquick đã hét lên những tiếng kỳ quái rồi lao về phía tôi.

“Cái này, cái này là!”

“Mẹ kiếp, chị đoán đúng mà, Jun nhỉ?”

Thật bất ngờ, đây cũng là một phần của buổi quay.

“Đúng vậy, chị Nesquick! Hoàng tử băng giá…!”

“Là người lý tưởng thứ 3 trong danh sách lý tưởng thời thơ ấu của em đấy!”

…Rốt cuộc cô đưa bao nhiêu người vào danh sách lý tưởng vậy, Nesquick.

“Em đã đoán trước được chuyện này đó ạ. Thật ra em đã lén tìm đến các stylist và thành viên tổ kế hoạch, khẳng định rằng anh Dong-hwa nhất định phải cosplay Hoàng tử băng giá!”

Seok-jun nói nhanh như bắn. Chỉ những lúc thế này cu cậu mới nói nhanh thôi, dù đã thấy bao nhiêu lần tôi vẫn thấy thần bí.

“Jun à, làm tốt lắm! Sao, sao cậu lại nghĩ ra được ý tưởng tuyệt vời như vậy!”

Tiếng hai người nói chuyện vang vọng khắp nơi, mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Mặc dù vậy, Nesquick và Seok-jun vẫn thản nhiên như không, say sưa thể hiện “tình yêu vô bờ bến dành cho Disney” của mình.

Cuối cùng, có lẽ người bình thường duy nhất có thể cảm thấy xấu hổ ở đây chỉ có mình tôi.

Bỏ ngoài tai sự ồn ào của hai người, tôi nhận lấy bộ đồ màu trắng được làm từ vải sheer.

[Trang phục hở hang quá! Dù sao thì cũng không có lý do gì để can thiệp vào không gian thời gian trong một thời gian, nên tôi phải nói những lời vô ích này.]

Im đi, Kí sinh. Thay vào đó hãy đọc sách đi… Chết tiệt, có lẽ anh ta hiểu biết nhiều hơn tôi nên tôi không có gì để nói.

* * *

Sau khi hóa trang xong, chúng tôi vào phòng chờ. Thông thường, trong chuyến đi sáng tác, hai đội sẽ lên sân khấu biểu diễn lần lượt. Chỉ có một hoặc hai nhóm nhạc indie thì khó mà lôi kéo khán giả đến xem được. Lần này chúng tôi là idol nên là trường hợp đặc biệt, nhưng hình thức phát sóng không dễ dàng thay đổi.

Vì vậy, trong phòng chờ còn có một ca sĩ indie khác.

Tên của người đó là Lucid Dream. Anh ấy mặc vest chỉnh tề như một quý ông lịch thiệp, mỉm cười chào chúng tôi.

“Ôi, lộng lẫy quá chói cả mắt. Người đẹp trai lại còn mặc đồ đẹp nữa chứ…”

Cá nhân tôi cũng muốn mặc vest chỉnh tề hơn.

Lucid Dream là một ca sĩ tiền bối khá nổi tiếng trong giới mainstream dù là ca sĩ indie. Anh ấy giỏi đến mức tôi đã tham khảo anh ấy khi tự học sáng tác trong thời gian nghỉ ngơi hoạt động cho album đầu tay.

“Đây là lần đầu tiên tôi đứng chung sân khấu với các ca sĩ là nhóm nhạc idol, rất vui được gặp mọi người, tôi là Jagakmong.”

Tất nhiên, đứng chung sân khấu chỉ đơn thuần là chia sẻ sân khấu theo nghĩa đen thôi.

Ryu Eden nắm lấy bàn tay Lucid Dream lịch sự chìa ra, sau đó cúi đầu gần 90 độ.

“Chào tiền bối ạ! Dong-hwa nhà em rất thích các bài hát của tiền bối ạ.”

…Đó là thói quen có được khi cùng Ryu Eden lăn lộn trong giới giải trí. Khi gặp các tiền bối, câu đó là tín hiệu để tôi dựa vào trí nhớ của mình, tuôn ra một tràng các hoạt động liên quan của tiền bối dó. Đó là truyền thống lâu đời của Blossense kể từ thời Detection.

Tôi khẽ gật đầu.

“Em đã mua và nghe rất kỹ album phòng thu thứ 4 mới phát hành của anh, ‘Liệu Colossus có thực sự mỉm cười tươi tắn trên đỉnh núi đó không’. Đặc biệt là đoạn chuyển từ giữa sang cuối bài hát ‘Nếu có một ngày gặp lại em, anh muốn mỉm cười bắt tay em’ có giai điệu piano rất hợp gu của em.”

Lucid Dream mỉm cười trước lời chào của tôi, nhưng khi tôi tiếp tục nói, biểu cảm của anh ấy dần chuyển sang kinh ngạc. Chuyện này tôi cũng quen rồi. Mỗi khi tôi tuôn ra những nội dung đã được Ryu Eden bắt học thuộc lòng thì thường sẽ nhận được phản ứng như vậy.

“Oa, thật sự, tôi cảm động đấy? Đến bạn bè tôi còn không nhớ hết tên album của tôi nữa là. Thật ra tôi cũng thỉnh thoảng quên mất.”

Lucid Dream nhanh chóng trở lại vẻ mặt tươi tắn và chào tạm biệt, nói rằng anh ấy rất mong chờ màn trình diễn của chúng tôi.

Ừm, nhưng tại sao khi chào hỏi lại loại trừ Nesquick ra vậy nhỉ.

Quả nhiên, nhìn theo Lucid Dream đang trở về chỗ của mình, Nesquick nghiến răng ken két.

“Thằng chó đó, giả bộ lịch sự quá đáng. Lũ sản xuất không biết nên mới casting hay gì, hay là cố tình nhỉ, lũ rác rưởi này.”

“……Có phải hai người không hòa thuận không ạ?”

Ryu Eden thận trọng tiến đến hỏi, Nesquick nở một nụ cười gượng gạo.

“Ừ, tôi là bạn cùng hộ khẩu của cái tên đó.”

……Ra vậy.

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 95

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

Diễn Viên Thiên Tài
Từ Diễn Viên Thiên Tài Đến Top Idol
Trở Thành Trưởng Nhóm Của Nhóm Nhạc Nữ Đã Định Sẵn Sẽ Thất Bại
Trở Thành Trưởng Nhóm Của Nhóm Nhạc Nữ Đã Định Sẵn Sẽ Thất Bại
Sự Trở Lại Của Nhà Soạn Nhạc Thiên Tài Điên Rồ
Sự Trở Lại Của Nhà Soạn Nhạc Thiên Tài Điên Rồ
Cuộc Sống Chữa Lành Của Một Thiên Tài Âm Nhạc
Cuộc Sống Chữa Lành Của Một Thiên Tài Âm Nhạc

TruyệnHE.com

Website luôn cập nhật nhanh nhất các bộ truyện Showbiz hấp dẫn mỗi ngày.

Email Liên Hệ QC: contact@truyenhe.com

Fanpage: Link

Điều khoản

Copyright © 2026 Truyện HE

DMCA
Về Truyện HE | Đăng Ký Nhóm Dịch | Hướng Dẫn Đăng Truyện | VIP + COIN
🚫 Vui lòng đăng nhập để kiểm tra trạng thái VIP.
Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Truyện HE miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ contact@truyenhe.com

Đăng Nhập

Chứng minh bạn là người


Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE