Trở Thành Thần Tượng Không Nằm

Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi

Chương 61

  1. Home
  2. Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi
  3. Chương 61
Trước
Sau

61.

Phòng họp sản xuất ‘Momoji’.

Do Học viện Triết học thành công hơn dự kiến, chúng tôi quyết định tiếp tục hình ảnh đó và chấp nhận lời đề nghị xuất hiện mới.

Blossense, Kang Seung-won và cả Jang Hae-jin, người thường không ra ngoài, đã tập hợp lại.

Đây là chương trình tạp kỹ đầu tiên của nhóm, và dù chỉ kéo dài một quý, có vẻ như cả công ty đã cố gắng hết sức khi nhận được lời đề nghị xuất hiện trên chương trình.

Đúng vậy, những người phụ trách các vị trí quan trọng trong quá trình ra mắt idol của công ty đã tập hợp lại.

“…Nhưng Ryu Eden hyung.”

Ryu Eden đang uống nước thì quay lại nhìn tôi.

“Ừ, sao vậy?”

“…Không biết CEO công ty chúng ta là ai nhỉ?”

Tại sao đến giờ tôi vẫn chưa gặp mặt được lần nào.

“À, giám đốc Hye-rang? Em chưa từng gặp sao?”

Tôi chỉ biết tên cô ấy qua tìm kiếm trên mạng thôi.

“Nghe nói hồi anh mới làm thực tập sinh, cô ấy vẫn còn ở tuyến đầu, nhưng giờ cô ấy nói là cảm giác đã cùn đi nên chỉ phụ trách các phần như thu hút nhà đầu tư hay quản lý thôi.”

…Ra vậy. Cá nhân tôi còn nghi ngờ cô ấy phạm tội gì đó cơ.

“Thực ra các tiền bối TOT cũng ít khi gặp mặt cô ấy lắm.”

Trong khi chúng tôi đang tán gẫu những chuyện vô nghĩa thì PD bước vào chào hỏi.

“A, mọi người đợi lâu rồi nhỉ. Xin lỗi, tôi hơi trễ vì chuẩn bị tài liệu.”

Chúng tôi đến sớm hơn giờ hẹn, và vẫn chưa đến giờ đã hẹn trước, vậy thì có gì để xin lỗi chứ.

“Tôi là Kim So-young, PD chính của Kiến Thức Về Mọi Thứ.”

Nói rồi, cô ấy cúi gập người chào một cách dứt khoát.

Cô ấy có vẻ là người khắc sâu lễ nghĩa vào xương tủy, cảm giác giống hệt Kang Seung-won vậy.

“Ừm, trước khi nói về các điều khoản hợp đồng cơ bản, tôi xin nói vắn tắt lại những việc mà những người dự kiến tham gia chương trình phải làm.”

Kim So-young đặt tài liệu xuống trước mặt mọi người.

“Trước hết, chương trình của chúng tôi đang đứng trước nguy cơ tồn vong.”

…Trời ạ, thật là đột ngột. Giống như việc bạn đậu phỏng vấn và đến chỗ hướng dẫn công việc thì người ta nói thẳng là công ty đang trên bờ vực phá sản vậy.

“Công chúng không còn muốn ‘cao thượng’ nữa. Hình ảnh về giới trí thức được hình thành vào thế kỷ 17 và 18 đã bị ảnh hưởng bởi sự phát triển của truyền thông đại chúng…”

‘…Người này học rộng ha.’

Tôi chỉnh lại tư thế và lắng nghe. Sự thay đổi theo thời gian của hình ảnh giới trí thức và phương pháp truyền đạt kiến thức đúng đắn được rút ra từ đó.

Có thể thấy chiều sâu nghiên cứu về một số nhà triết học về truyền thông đại chúng và kiến thức.

Kim So-young kết thúc bài diễn văn dài dòng. Thực ra, cô ấy chỉ kéo dài để trình bày ý kiến một cách logic, nhưng kết luận lại rất đơn giản.

‘Phương pháp truyền đạt kiến thức của Momoji đã lỗi thời.’

“…Như mọi người thấy, Momoji đã truyền đạt kiến thức theo cách mà tôi vừa nói.”

Kim So-young nói với giọng trầm buồn rồi nhìn tôi và mở lời.

“Tất nhiên, đôi khi cũng có những người thích đối thoại logic như Ji Dong-hwa, nhưng phần lớn… mọi người đều thấy nó nhàm chán.”

Tôi lặng lẽ đảo mắt nhìn Seok-jun đang ngồi cạnh.

‘…Mắt cậu ấy nhắm lại gần hết rồi.’

Cậu ấy đang cố lắm để không ngủ, nhưng việc cậu ấy chìm vào giấc ngủ chỉ là vấn đề thời gian thôi. Không biết cậu ấy có học được gì ở trường không nữa.

Tôi cẩn thận dùng bút chọc vào sườn Seok-jun. Nếu biết suy nghĩ thì sẽ không giật mình đâu nhỉ.

“Hự-áp!”

Ừ, tôi quá cảm ơn cậu ấy vì đã cho tôi biết rằng người mong đợi điều đó đúng là thằng ngốc.

“Tôi, tôi xin lỗi―ạ.”

Kim So-young nhìn cảnh đó, sau đó nhìn mọi người xung quanh với vẻ mặt ‘Đúng không?’ rồi nói tiếp.

“Vì vậy… đội của chúng tôi đánh giá rất cao Học viện Triết học mà Blossense đã công bố dưới dạng nội dung tự sản xuất lần này.”

Nói rồi, PD Kim So-young lật một tờ giấy, đưa cho mọi người xem rồi nói.

“Momoji, lần này chúng tôi sẽ tạo ra video theo hình thức mà Blossense đã thể hiện, với chủ đề triết học cận đại, như một điểm khởi đầu cho sự thay đổi mới.”

Wow… video Hegel và Nietzsche đấu triết học, chưa gì tôi đã thấy xấu hổ rồi đây này.

“Tuy nhiên, vì nhiều lý do như chi phí sản xuất hay độ tuổi khán giả của Momoji… có lẽ dùng phép thuật sẽ hơi khó. Vì vậy, đây là kế hoạch mà chúng tôi đã chuẩn bị. Mọi người xem qua rồi cho ý kiến nhé. Tôi nghe nói Blossense đã đưa ra rất nhiều ý tưởng trong quá trình sản xuất Học viện Triết học. Nếu mọi người có ý tưởng gì thì hãy báo ngay cho chúng tôi, chúng tôi sẽ xem xét một cách tích cực.”

Nói rồi cô ấy đặc biệt nhìn vào tôi, có vẻ như cô ấy đã biết tôi là người viết bản nháp cho kịch bản rồi.

…Cái thời đại internet chết tiệt. Chúng thật sự là thành tích đáng xấu hổ dù mang đi đâu.

* * *

“Wow… họ cũng có concept đỉnh thật.”

Trong khi Kang Seung-won và Jang Hae-jin đang trò chuyện với PD Kim So-young để điều chỉnh các điều khoản hợp đồng chi tiết thì Lee Hyun-jae đang lướt qua kế hoạch và lẩm bẩm.

Ừ, cậu cũng biết video của chúng ta có concept ‘đỉnh’ đấy à.

“Trộn triết học cận đại vào phim trinh thám… đỉnh quá.”

Ryu Eden cũng nghe thấy lời đó, anh lẩm bẩm.

Dù sao thì đây cũng là biện pháp để thu hút tầng lớp khán giả trẻ tuổi, nhưng không biết kết quả sẽ như thế nào.

Hơn nữa, nhìn vào danh sách nhân vật được liệt kê thì có thể thấy họ đã cố gắng hết sức để nắm bắt được mạch chính của triết học cận đại. Tức là bọn họ đang thực sự vô cùng nghiêm túc.

“…Cá nhân tôi thấy concept này ít ‘đỉnh’ hơn của chúng ta.”

“Thì triết học phép thuật trông quái dị hơn mà.”

Ryu Eden vừa nói vừa nhìn tôi cười toe toét.

Anh ấy nhận ra người khác thấy xấu hổ về điều gì một cách kỳ diệu ha.

“…Hãy nhớ là anh cũng đồng ý với ý kiến của tôi đấy nhé.”

“Đương nhiên rồi.”

* * *

Sau cuộc họp sản xuất Momoji, lại có một chủ đề cần được xử lý gấp.

“Đã liên hệ xong với thực tập sinh Kim Hyun-jin. Cậu ấy nói đây sẽ là cơ hội tốt trước khi ra mắt và đồng ý tham gia đặc biệt sân khấu ‘Đường chân trời’.”

Lâu rồi không gặp, cái mặt đểu cáng đó.

“Địa điểm cũng đã liên hệ xong, công ty bảo an cũng đã liên hệ xong. Vậy nên giờ chỉ cần chuẩn bị sân khấu thật sự thôi. Cân nhắc đến thể lực của mọi người, chúng tôi định giới hạn thời gian biểu diễn trong khoảng 20 phút, không tính thời gian trò chuyện. Vậy nên chúng ta sẽ chuẩn bị khoảng năm bài hát.”

Jang Hae-jin thở dài thườn thượt.

“Mọi người ơi! Không được lấp đầy năm bài toàn nhạc dance đâu đấy! TOT cũng từng thuê sân khấu ngoài trời ở sông Hàn để biểu diễn rồi, lúc đó các thành viên cứ nhất quyết đẩy nhạc dance nên Joon-seong bị tụt hết sức rồi ngã đấy!”

Nhưng vấn đề là album của chúng ta không có ballad.

“Vì vậy, nhất định phải cho ‘Vách đá và cậu bé’ vào danh sách bài hát. Để nghỉ ngơi.”

Nói rồi Jang Hae-jin đưa ra danh sách bài hát mà đội kế hoạch đã chuẩn bị ra.

“Đây là danh sách chúng tôi đã soạn trước. Mọi người xem qua di, nếu thấy ổn thì chúng ta cứ thế mà làm.”

Ừm, bài hát chủ đề ‘Cloudy Blue’, bài hát phụ ‘Our Hour’, bài hát chưa phát hành ‘Vách đá và cậu bé’, bài hát sống còn ‘Đường chân trời’, và bài hát cuối cùng là bài hát phụ ‘Bắt đầu, thời gian’.

Đây là một danh sách bài hát thể hiện tốt cả cảm giác mộng ảo của album đầu tay và bầu không khí tươi mát đặc trưng của mùa hè, dù mỗi bài có màu sắc hơi khác nhau một chút.

Không phải tự nhiên mà có chuyên gia trong ngành này đâu.

Chỉ là, có một vấn đề nhỏ…….

“Trưởng nhóm, hay là chúng ta đổi ‘Vách đá và cậu bé’ thành bài khác được không ạ?”

Ryu Eden giơ tay lên hỏi.

“…Hmm, lý do là gì?”

“Vì nó là bài hát quá cá nhân của em… nên em thấy nó không hợp với mục đích của buổi biểu diễn lắm.”

Ừ, đó chính là vấn đề. Vì đây là dự án được thực hiện để thể hiện lòng biết ơn đối với những người hâm mộ đã luôn ủng hộ chúng tôi từ thời sống còn cho đến tận bây giờ. Và tốt hơn là nên đi theo hướng mà tất cả mọi người đều có thể nổi bật.

Vì vậy, Jang Hae-jin không còn cách nào khác ngoài nhìn tôi. Vì tôi là người đã phản đối việc biên soạn lại bài hát nhóm.

…Không còn cách nào khác.

“…Thay vào đó, anh có thể cho phép tôi biên soạn nó được không?”

Jang Hae-jin nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn thấy điều gì đó không thể ngăn cản và lẩm bẩm.

“…Tôi có thể thấy rõ ràng là nhóm A&R sẽ thích thú vì công việc của họ đã giảm bớt.”

* * *

Sau khi tất cả các cuộc họp kết thúc và trở về ký túc xá, tôi cảm thấy như toàn thân mình đang mục rữa.

“…Giường.”

Tôi nhanh chóng tắm rửa xong, chui vào chăn và lấy cuốn sách đặt ở đầu giường ra.

…Hạnh phúc thật, rất hạnh phúc.

“Cậu trông hạnh phúc nhất khi đọc sách đấy, Dong-hwa à.”

À, nghĩ lại thì.

“…Ha-min, nếu ngày mai cậu rảnh thì đến phòng thu với tôi nhé.”

Chae Ha-min vừa nhai salad vừa trả lời.

“Hả? Chẳng phải ngày mai cậu đi thu âm ‘Vách đá và cậu bé’ rồi sao?”

“…Sớm hơn một chút so với việc đó.”

Sau đó, Chae Ha-min lắc bát salad và hỏi.

“Gì vậy, cậu đi chơi à?”

“…Cũng có thể coi là như vậy.”

Vì cậu ấy là người hướng ngoại, người xem việc gặp gỡ mọi người là một trò chơi, khác với tôi.

* * *

Ngày hôm sau, sau khi tôi và Chae Ha-min cùng nhau vào phòng thu và chờ đợi một lúc thì cửa phòng thu mở ra.

“Anh! Em đến rồi đây! Tiền bối Ha-min cũng khỏe chứ ạ!”

Mok-hwa bước vào.

Vì hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên sau khi kết thúc các hoạt động quảng bá âm nhạc lần cuối, rất thích hợp để thực hiện mong muốn của Mok-hwa là muốn đến chơi phòng thu của tôi một lần và hy vọng nhỏ nhoi khác là muốn thân thiết hơn với tiền bối Ha-min.

“Wow! Mok-hwa, đã 2 tháng rồi.”

“Đó là vì anh Dong-hwa giấu em kỹ quá đấy.”

…Ừm? Nói nhảm.

“Chúc mừng anh đã giành vị trí thứ 2 trên chương trình âm nhạc. Em đã xem tất cả để xem điệu nhảy của anh Ha-min.”

…Haa, đồ xấu xa.

Sau đó, Mok-hwa liếc nhìn tôi với khuôn mặt thong thả đặc trưng của mình trong khi cười ranh mãnh.

Không biết từ khi nào mà thằng bé lại lớn lên tinh ranh như vậy. Tôi đã cố gắng rất nhiều để chỉ cho nhóc ấy thấy những điều đúng đắn trong thời thơ ấu vậy mà.

Cứ thế, Mok-hwa bắt đầu xem xét các đồ nội thất và thiết bị trong phòng thu của tôi, còn bắt đầu cảm thán.

“Wow… Anh, tất cả những thứ này đều do công ty cung cấp cho anh sao?”

“Ừ.”

“Dong-hwa nói rằng họ đã mua chúng cho cậu ấy vì cậu ấy có kỹ năng sáng tác tốt.”

Sau khi kết thúc chuyến tham quan phòng thu, chúng tôi ngồi trên ghế sofa, trò chuyện về những điều mà chúng tôi đã không thể chia sẻ trong một thời gian.

“… Mok-hwa, em có biết Kim Hyun-jin không?”

“Ơ? Anh biết chuyện cậu ấy đã vào công ty của  bọn em rồi ạ? Em định nói với anh hôm nay, sau khi chào hỏi lần đầu tiên với cậu ấy vào ngày hôm qua.”

“Có khả năng… cậu ấy sẽ ra mắt không?”

“Có lẽ, cậu ấy sẽ ra mắt vào đầu năm sau? Bây giờ có thông báo tuyển chọn nhóm ra mắt nên bầu không khí căng thẳng lắm.”

Nhìn Mok-hwa thở dài, tôi nhìn em ấy với ánh mắt tiếc nuối.

‘…Nghĩ lại thì, chẳng phải Mok-hwa cũng sẽ trải qua những điều mà tôi đã trải qua sau khi ra mắt sao.’

Dù đã mười tám tuổi, nhưng có lẽ vì trong mắt tôi, thằng bé vẫn chỉ là đứa trẻ nên tôi rất lo lắng.

“Nếu em ra mắt, có lẽ em sẽ ra mắt cùng với Hyun-jin?”

Tôi rất thích việc em ấy sử dụng kính ngữ mặc dù biết rằng người đó nhỏ tuổi hơn mình.

“Nếu là Dione Entertainment thì đó là một công ty lớn, nên nếu em ra mắt thì họ sẽ theo dõi em rất sát sao đấy, Mok-hwa à.”

Chae Ha-min nói, Mok Hwa lắc đầu. Biểu cảm của Mok-hwa như thể đang phân tích một cách sắc bén.

“Không đâu, nhưng tốc độ phát triển của các anh, gần như… Em nghĩ là có thể coi là giai đoạn ngôi sao đang lên không ạ?”

…Giai đoạn ngôi sao đang lên, có lẽ có nghĩa là đang trở nên nổi tiếng.

Cứ thế, cuộc trò chuyện vu vơ tiếp tục.

Mok-hwa giỏi trò chuyện và Chae Ha-min giỏi đưa ra phản ứng, vì vậy tôi chỉ lắng nghe.

Sau đó, tôi lấy USB ra. Hôm nay tôi phải trao nó cho em ấy, tôi mới yên tâm được.

“À, Mok-hwa.”

“Sao vậy, anh?”

“…Cái này là quà.”

Mok-hwa nhận USB bằng cả hai tay và tỏ ra nghi ngờ.

“Anh, dạo này có trào lưu tặng USB làm quà sao ạ?”

“…Nội dung bên trong là quà.”

“Ô, gì vậy anh. Lẽ nào anh đã viết một bài hát cho em hả?”

“Ừ.”

“A?”

Gì chứ, thằng em kia. Em hỏi thì anh trả lời thôi, tự dưng lại làm quá lên.

“…Không, sao vậy?”

“…Chẳng phải em đã nói là em không có bài hát nào để sử dụng trong buổi thử giọng ra mắt sao. Anh đã tạo ra một bài hát phản ánh tất cả những bầu không khí mà em đã nói, vì vậy hãy nghe nó và tự sáng tác vũ đạo đi nhé.”

…Ừm, hiện tại tôi khó có thể giúp đỡ trực tiếp vì tôi đang hoạt động với tư cách thần tượng.

Vì vậy, đây là một chút tấm lòng nhỏ bé mà tôi muốn giúp đỡ.

“Không, nhưng anh, anh không bận ạ? Anh làm nó khi nào vậy…….”

…Hửm?

“…Được rồi, hãy tập luyện đi.”

Bình luận cho Chương 61

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Levy666
Levy666
10 tháng trước

Sốp siêu năng suất lun v, qt bộ, iu thế <3

0
0
Trả lời
SHINE TEAM
SHINE TEAM
Tác giả
Trả lời  Levy666
10 tháng trước

Mới mở mắt ra đã thấy bình luận nhiệt tình của bạn rồi, chắc sốp phải năng suất hơn nữa mới xứng với sự cỗ vũ này mất <3<3

0
0
Trả lời
Yêu novel
Yêu novel
10 tháng trước

Nhà dịch thật nghị lực khi dịch nhiều bộ hàn hay mà bộ này tôi yêu nhất
Tôi đọc đi đọc lại lần thứ 2 r TT

0
0
Trả lời
SHINE TEAM
SHINE TEAM
Tác giả
Trả lời  Yêu novel
10 tháng trước

❤️❤️ 🥰🥰🥰

0
0
Trả lời
Yêu novel
Yêu novel
9 tháng trước

Sốp ơi e chờ mòn mỏi chx thấy ra chap mới bộ này TT

0
0
Trả lời
Tuyet
Tuyet
9 tháng trước

Tưởng truyện ko thú vị, không ngờ lại thú vị không tưởng. Sốp còn dịch siêu mượt nữa

0
0
Trả lời
Quynh Anh
Quynh Anh
9 tháng trước

Hay quá nhà dịch ơi ❤❤❤ hóng chap mới quá 😍😍😍

0
0
Trả lời
HunucuongBL
HunucuongBL
9 tháng trước

Mê bộ này lắm í🥺 sốp ra chương đều nha, iem cảm ơn ạaaa

0
0
Trả lời
SHINE TEAM
SHINE TEAM
Tác giả
Trả lời  HunucuongBL
9 tháng trước

okieee nè

0
0
Trả lời
Katanami
Katanami
8 tháng trước

huhu 1 tuần rồi sốp ơi e nhớ truyện…

0
0
Trả lời
dangcayphim
dangcayphim
6 tháng trước

toi nhớ truyện quá sốp ơi ㅠㅠ

0
0
Trả lời
SHINE TEAM
SHINE TEAM
Tác giả
Trả lời  dangcayphim
6 tháng trước

Haha, sang tuần nhé ạ

0
0
Trả lời
HV00
HV00
Trả lời  SHINE TEAM
4 tháng trước

Ad ơi! Đừng drop bộ này nha. Truyện hay lắm

0
0
Trả lời
truyen3hsang
truyen3hsang
3 tháng trước

Đọc truyện này như xem phim

0
0
Trả lời
Eu
Eu
2 tháng trước

tui iu nhà dịch lắm mong nhà dịch không drop bộ nì ạ TT Tui xem bộ nì từ tháng 7 không ngờ lại ra chap mới TT Tui iu nhà dịch

0
0
Trả lời
Chương 61
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi

8.3K Lượt xem 24 Theo dõi

Về Trở Thành Thần Tượng Không Nằm Trong Kế Hoạch Của Tôi (

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93 
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97

Đăng Nhập

Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE

wpDiscuz