Chương 285
- Home
- Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
- Chương 285 - Hạc giấy (4)
Chương 285. Con hạc giấy (4)
[Có vẻ như có một antifan của Stardust mắc bệnh hoang tưởng]
Hãy xem con antifan điên rồ đó đã đăng bài trên SNS như thể là bạn gái của DSH nàyㅋㅋㅋㅋ
Không có nhiều fan bị lừa, nhưng tôi vẫn đăng bài để cảnh báo.
Cô ta là một antifan nổi tiếng trong giới fan.
(Ảnh)
(Ảnh)
Cô ta còn mặc đồ đôi giống DSH và chụp ảnh trước ký túc xá nữa.
Tôi không hiểu tại sao cô ta lại làm vậy… Không biết các thành viên sẽ thấy kinh tởm đến mức nào đây….
Việc cô ta cố tình giả làm bạn gái bình thường đã đáng ghê tởm rồi ㅋㅋㅋㅋ
Con hạc giấy là gì đó cơ lol. Tôi không biết cô ta bao nhiêu tuổi, nhưng mấy đứa nhỏ của chúng tôi không thích những thứ như vậy đâu.
– Chậc, tôi thấy cả thư ở bên trong kìa? Tôi đã phóng to lên đọc, tởm lắm
└ Sao không nhận điện thoại??? Woa… không phải bị điên sao????
└ Điên chứ còn gì, cái gì đây
└ Thật sự đến mức này thì điên là cá chắc? Có vẻ như cô ta thực sự nghĩ mình là bạn gái
└ Mắc bệnh hoang tưởng nghiêm trọng;;;
└ Do Seo Han sao lại quen cô, tỉnh táo lại đi lmao
└ Cô ta nghĩ mọi người không nhận ra sao?
– Cả đồ đôi, cả việc theo dõi ký túc xá đều kinh tởm, tôi còn sốc hơn vì nội dung bức thư
└ Đúng, đúng. Cần phải đi bệnh viện
└ Doubles không thể đuổi mấy antifan như vậy đi sao? Nghiêm trọng lắm đấy
└ Vì vậy mà người nổi tiếng mới phát điên vì antifan
└ Cô ta không phải người đã liên tục gọi điện trong buổi livestream trước đó chứ???
└ Đó là mẹ của Do Seo Han….
└ Không, trước lúc đó có antifan liên tục gọi điện đến á
└ Có lẽ là đúng
.
.
.
.
“Sao không nhận điện thoại?”
Căn phòng bán hầm không có nhiều ánh nắng.
Hơn nữa, nếu kéo rèm cửa, thì ngay cả giữa ban ngày cũng tối tăm như ban đêm.
Chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính mới chiếu sáng căn phòng.
Người phụ nữ với mái tóc dài buông xõa cắn móng tay.
Tay đang lướt chuột liên tục run rẩy.
Sàn nhà không có sưởi nên lạnh đến mức buốt chân, nhưng tay cô ta run rẩy không phải vì lạnh.
Đó là vì giận dữ.
Những bình luận liên tục xuất hiện dưới bức ảnh cô ta đăng trên SNS.
Cô ta trừng mắt nhìn màn hình máy tính với đôi mắt lạnh lẽo.
– Bị hoang tưởng rồi kkkk. Phải cho vào bệnh viện tâm thần thôi
– Cô là cái thá gì chứ…?
– Nếu Do Seo Han biết chắc sẽ nổi da gà mất.
– Xin hãy biến mất khỏi tầm mắt để Seo Han không biết tới chuyện này đi.
“Chẳng hiểu gì cả…”
Cắn răng.
Người phụ nữ cắn móng tay đến khi chúng xơ xác rồi nghiến chặt môi dưới.
“Mấy con nhỏ chẳng hiểu gì mà cứ thích xen vào.”
Mấy đứa hay ghen tị thường như vậy.
Vì chưa từng gọi được cuộc điện thoại nào nên mới thế.
Cái dáng vẻ cố gắng hạ thấp cô thật đáng thương.
“Seo Han chỉ bận thôi. Bình thường cậu ấy rất hay nghe điện thoại mà.”
Cô ta lẩm bẩm, khóe miệng run rẩy. Dù cố gắng tự biện minh nhưng trong lòng vẫn bất an. Giọng nói đầy tự tin dần mất đi sức sống.
“Chắc là vì bận… đúng không?”
Rộp rộp.
Miệng đang cắn móng tay dừng lại. Mắt cô ta lạnh lẽo.
“Thằng khốn này chặn mình rồi sao?”
Có vẻ đáng ngờ. Điện thoại không có tín hiệu trong vài ngày, mỗi khi gọi chỉ có tiếng chuông dài.
Hơn nữa, những gì đã nói trong buổi livestream trước cũng khiến cô ta bận tâm.
“Đổi số ư?”
Tôi nghĩ cậu ấy chỉ làm bộ vì không muốn bị fan phát hiện chuyện yêu đương bí mật.
Nếu… đổi số thật thì sao?
Tìm hiểu lại là được.
Chậc. Khó khăn lắm mới tìm ra mà.
“Không phải tìm… mà là được cho biết. Seo Han đã cho biết mà.”
Cô ta tự sửa lại một lỗi sai trong đầu và lẩm bẩm.
Bất kể thế nào, đây là một vấn đề nghiêm trọng.
Xa mặt cách lòng….
Cô lo rằng Do Seo Han vì bận rộn mà quên mất mình.
Một chàng trai nổi tiếng như vậy, không biết ai sẽ cướp mất bất cứ lúc nào.
Đôi tay run rẩy cuối cùng bình tĩnh lại. Đầu óc cũng trở nên lạnh buốt.
Vì những giả định tồi tệ nhất mà cô ta không muốn tưởng tượng đã hiện lên trong đầu.
“Thật sự đang dan díu với con nào khác sao?”
Không thể cứ chờ đợi mãi được.
Cô đã nhịn đủ rồi.
A.
“Có lẽ mình phải gặp cậu ấy thật sự?”
Bây giờ phải tận mắt xác nhận….
* * *
“Mang ngần này đủ chưa nhỉ?”
Xẹt.
Tôi cố gắng đóng chiếc vali đã nhét đầy quần áo.
Sân khấu kết hợp với James.
Tôi đang chuẩn bị xuất cảnh để tham gia một lễ hội toàn cầu khá uy tín ở Mỹ.
Sau sự kiện hạc giấy, tôi cảm thấy không thoải mái, nhưng trong tình huống này, có lẽ sẽ tốt hơn nếu gạt bỏ mọi thứ và đi ra nước ngoài.
“Do Seo Han, em đã chuẩn bị xong hành lý chưa?”
“Vâng. Anh thì sao?”
Tôi quay đầu lại sau khi đã sắp xếp xong vali.
Ha Jun Seo cười tươi, cẩn thận đặt con búp bê vào trong vali.
“Byeol-ah… đi cùng anh nha!”
“Anh, anh bỏ Seochi lại ạ?”
“Anh mang Seochi theo làm gì. Ở đây có phiên bản người thật mà.”
“Do Seo Han không nhỏ nhắn và dễ thương ạ.”
Tôi nghe thấy tiếng Jin Se Hyun và Ha Jun Seo hỏi đáp.
Ông anh này, kỳ lạ là lại rất thực tế ở những chỗ đó.
Tôi cười trong khi nhấc vali lên.
Lúc này, có lẽ quản lý Lee Jaeyoon đang đợi bên ngoài. Vẫn còn đủ thời gian, nhưng tôi nên ra ngoài thôi.
Tôi định đi ra mà không nghĩ gì, nhưng giọng nói của Jin Se Hyun đã giữ tôi lại.
“À, đúng rồi. Bên ngoài có chuyện gì đó?”
“Dạ?”
“Có mấy người nhìn đáng sợ ở ngoài đó.”
Vệ sĩ.
Ngay sau khi tìm thấy tài khoản có vấn đề, tôi đã liên lạc với quản lý để nhờ anh ấy cử vệ sĩ đến trước ký túc xá.
Đi chậm mà chắc vẫn hơn.
Tôi trả lời Jin Se Hyun bằng giọng bình tĩnh.
“Vì hạc giấy. Lúc đó em thấy hơi lo nên đã nhờ anh quản lý cử vệ sĩ đến.”
“À. Cái người… hơi điên ấy sao?”
Jin Se Hyun lắc đầu rồi gật đầu.
Thực ra, sau sự kiện con hạc giấy, có thêm vài lá thư được gửi đến, nên Doubles cũng nhận thức được mức độ nghiêm trọng.
Jin Se Hyun thở dài nói.
“Làm tốt lắm. Cứ đuổi đi nếu họ đến.”
“Dù đã lắp CCTV mà họ vẫn đến một cách rất tự tin nhỉ.”
“Không kiện được à?”
“Có lẽ là không.”
Ha Jun Seo cũng nhăn mặt bổ sung.
Chúng tôi đã tìm hiểu, nhưng luật pháp Hàn lại khá yếu.
Nếu họ không vào thẳng ký túc xá của chúng tôi thì không có cách nào để trừng phạt nghiêm khắc.
Vì luật pháp không hỗ trợ nên cách xử lý cứng rắn của Doubles sẽ gặp một số hạn chế….
Trước tiên, chúng tôi quyết định giải quyết bằng cách cử vệ sĩ.
Điều may mắn là….
“Công ty đã tìm ra người đấy là ai rồi.”
“Antifan đã gửi con hạc giấy?”
Tôi gật đầu với câu hỏi của Jin Se Hyun.
Công ty đã đưa cô ta vào danh sách đen và loại bỏ khỏi danh sách fansign.
Tôi không nghĩ công ty sẽ làm, nhưng họ đã làm theo khi tôi năn nỉ.
Ít nhất việc xác định được danh tính là tốt lắm rồi.
Tôi bớt lo lắng đôi chút.
Tôi muốn tránh đối đầu trực tiếp với một người không bình thường về tinh thần.
Trong khi Jin Se Hyun và tôi đang có một cuộc trò chuyện nghiêm túc, Ha Jun Seo đã bỏ thêm một con búp bê vào vali.
“Không được rồi. Seochi, em cũng đi Mỹ với anh!”
“Sao anh lại mang nó theo ạ?”
“Anh mang theo như một lá bùa hộ mệnh! Vì thế giới đang rất hỗn loạn.”
Tôi cũng nên mang theo một thứ gì đó như một lá bùa hộ mệnh.
“Seochi cũng rất đáng tin-.”
“Vậy ạ?”
Tôi mặc chiếc áo khoác dày cộm trong khi nghe Ha Jun Seo nói. Jin Se Hyun cười khúc khích hỏi.
“Sao em lại mặc nhiều áo thế?”
“Vì lạnh ạ.”
Phù, tôi thở ra một hơi ngắn.
Bây giờ thì việc chuẩn bị ra ngoài đã thực sự hoàn tất.
“Đến New York ăn gì nhỉ?”
“Phải ăn bít tết chứ~”
“Tớ chỉ cần hamburger là được!”
Để lại các thành viên đang vui vẻ vì sắp xuất cảnh,
Rẹt.
Tôi là người đầu tiên kéo vali ra ngoài.
* * *
“Để vali lên xe trước rồi đi thẳng đến sân bay nào.”
“Vâng!”
Thời gian bay còn dư dả.
Theo lời của quản lý Lee Jaeyoon, tôi chất vali vào cốp xe. Không quên mang theo hộ chiếu và ví tiền.
Việc chuẩn bị xuất cảnh diễn ra suôn sẻ, hôm nay, trước ký túc xá cũng yên tĩnh.
Không có vấn đề gì cả.
Có lẽ tôi muốn tin như vậy.
“Đi thôi.”
“Vâng, nhờ anh!”
Tôi cúi đầu chào các vệ sĩ sẽ đi cùng đến sân bay.
Nhìn vào thân hình to lớn, trông như có thể đánh bại những kẻ xấu một cách dễ dàng, khiến tôi yên tâm hơn đôi chút.
“Mấy giờ đến nơi ạ?”
“Múi giờ thế nào nhở….”
“Khoảng mười bốn tiếng đồng hồ.”
Tôi mỉm cười mở cửa xe.
Đúng lúc đó.
“Seo Han!”
Giọng nói vội vã phát ra từ phía sau.
Theo bản năng, tôi quay đầu lại.
“……!”
Người phụ nữ với mái tóc buông xõa đột nhiên xuất hiện. Từ phía sau bãi đậu xe.
Ngay lập tức, tim tôi như thòng xuống.
Ha Jun Seo lấy tay xoa ngực với vẻ mặt ngạc nhiên.
“Giật cả mình.”
“Seo Han! Seo Han!”
Tuy là lần đầu nhìn thấy mặt, nhưng tôi đoán được cô ta là ai. Chắc chắn là kẻ đã gửi hạc giấy và thư.
“Này.”
Hai vệ sĩ được bố trí trước ký túc xá chặn cô ta lại.
“Rời đi ngay. Không được làm vậy ở đây!”
“Chờ một chút. Tôi có chuyện muốn nói với Seo Han….”
“Không được. Đi đi. Mọi người lên xe trước đi.”
Có gặp nhau lần nào đâu mà gọi Seo Han.
“Ha…”
Đau đầu quá. Tôi không muốn gây thêm rắc rối nên đã phớt lờ.
Một vệ sĩ đã đẩy nhẹ người phụ nữ ra. Một người đàn ông với vẻ ngoài hung dữ đã chặn cô ta lại một cách dứt khoát.
“Tôi sẽ báo cảnh sát, đi đi.”
“A. Chỉ một chút thôi mà!”
Tôi tưởng rằng nếu dùng sức thì có thể dễ dàng chế ngự được cô ta.
Tuy nhiên.
Một đối tượng đang kích động đôi khi lại tạo ra những sơ hở bất ngờ.
“Này! Do Seo Han! Sao cậu tránh tôi!”
“Seo Han, vào thôi.”
“Này!!!”
Khoảnh khắc hành động của cô ta trở nên dữ dội hơn.
“Buông ra! Tôi có chuyện muốn nói!”
Đó là một biến số không liên quan đến ưu thế về sức mạnh.
Một biến số hoàn toàn bất ngờ.
“Mẹ kiếp, buông ra!”
Người phụ nữ dùng hết sức đẩy hai người kia ra, sau đó nhanh chóng chen vào.
“Chặn lại! Chặn lại mau!”
Loé lên, một tia chớp lướt qua trước mắt.
“Seo Han!”
Có vật sắc nhọn đâm vào ngực.
Bình luận cho Chương 285
Bình Luận
Chương 285
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...