Chương 266
Chương 266: Dư chấn
Trần nhà quen thuộc.
Tôi từ từ mở mí mắt nặng trĩu của mình ra và đánh giá tình hình đang diễn ra trước mắt.
Toàn thân tôi như bị đánh vào đâu đó.
“Ưm…”
Tôi rên rỉ khi tỉnh dậy, rồi thấy mình đang ở trong phòng.
Cau mày rồi vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại di động trên bàn.
Tôi kiểm tra đồng hồ, lúc đó là 1:30 chiều.
“Mặt trời đã lên cao trên bầu trời.”
Điều này thật nực cười.
Ký ức cuối cùng của tôi là trong bữa tiệc tối của công ty hôm qua. Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ấn vào thái dương đang đau nhói bằng tay.
“….”
Cót két.
Ngay khi tôi mở cửa, tôi thấy các anh trai tôi đang nằm trên ghế sofa.
Rõ ràng là họ uống nhiều hơn tôi, nhưng trông họ vẫn ổn.
“Hả? Là Seo Han nè.”
Jin Se Hyun quay đầu, không hiểu sao lại cố giấu nụ cười.
Tiếng cười khó chịu kia là gì thế?
Trong lúc tôi đang đảo mắt vì bầu không khí đáng ngại đó, Kang Si Woo bước ra khỏi bếp, trên tay cầm một cốc nước.
“Seo Han dậy rồi à?”
“Tối qua em say ạ?”
“Anh cá là em say thật…?”
Nghe những lời đó, Jin Se Hyun lại cười khúc khích.
“Em còn nhớ gì không?”
“Không.”
Trí nhớ của tôi vẫn rõ ràng cho đến khi tôi uống khoảng hai ly soju.
Sau đó, tôi bị cuốn theo bầu không khí đó, bắt đầu pha trộn mọi thứ và uống cho đến khi mất trí…
Đã lâu lắm rồi tôi không uống rượu nên không thể kiềm chế được. Seo Ian cười khúc khích, anh nói khẽ.
“Em thực sự say ngay cả khi chỉ uống một chút….”
Thật đáng tiếc khi không như dự đoán của tôi, nhưng may mắn thay vẫn có một điều đáng để yên tâm.
Tôi cười ngượng ngùng, gãi đầu.
“Nhưng em không có tật xấu khi say hết.”
Tôi chắc chắn tôi không phải kiểu người sẽ gây ra hoạ khi say.
Trước hết, tôi có xu hướng cảm thấy buồn ngủ ngay cả khi chỉ uống một chút rượu, vì vậy tôi ngủ thiếp đi trước khi gây ra tai nạn.
Tuy nhiên.
“Em mà không có á?”
“Ha ha ha ha!”
Phản ứng này là gì thế!
“Có chuyện gì vậy? Em hơi lo rồi đấy.”
Dù sao cũng không quan trọng vì chỉ có các thành viên ở đó, tuy nhiên tôi đột nhiên cảm thấy lo lắng.
Trước khi tôi kịp nhận ra, đồng tử của tôi bắt đầu rung chuyển dữ dội.
“Em không chỉ ngủ thôi sao?”
“Ngủ?”
Seo Ian, người vẫn ngồi im lặng, lên tiếng.
“Anh đã có thêm chuyện để khoe với Dusty đấy…!”
“Đó là gì vậy?”
“Đây là lần đầu tiên anh thiếu điều đó đấy!”
“Hmm. Quả thực là một cuộc nói chuyện tuyệt vời.”
“Mọi người làm em sợ đấy nhé?”
Tôi cau mày quay lại nhìn Jin Se Hyun. Jin Se Hyun giả vờ ho, vẫy tay một cách muộn màng.
“Không, em không làm gì kỳ lạ cả.”
“Được rồi, nhẹ nhàng thôi….”
Jin Se Hyun, người đang ngập ngừng nói, mỉm cười nói thêm.
“Em gọi điện cho CEO để chào hỏi…?”
“Dạ?”
Tôi có điên không?
“Em á?”
“Ừ!”
“Đến CEO thực sự?”
“Vậy… không phải em nên xoá số CEO khỏi điện thoại bây giờ sao?”
“Ahhhhhh!”
Đó là tin tức tự nhiên khiến tôi phải cau mày.
Điều tốt duy nhất là CEO hài lòng khi tôi chỉ chào hỏi trang trọng rồi cúp máy.
Tôi tự khen mình vì ít nhất vẫn còn có khiếu hài hước ngay cả khi say…!
Bỏ qua vấn đề đó.
Vấn đề mấu chốt là những ký ức đó không còn trong đầu tôi nữa.
“Em đã nói điều vô lý gì vậy….”
Nếu nghĩ kỹ lại thì tôi cảm thấy mình có thể nhớ được… nhưng tôi không thể nhớ rõ ràng, điều đó thật bực bội.
Trong khi tôi cố gắng lôi những ký ức như thế ra, các anh vẫn tiếp tục màn tiết lộ.
“Ồ, em còn gọi cho tiền bối Kim Woo Chan nữa.”
“Ơ?”
Tôi có phải là kiểu người gọi điện cho mọi người xung quanh khi say không?
Tôi hỏi với giọng run rẩy.
“Cái gì, em đã nói gì thế…?”
Vì là người nọ nên tôi trở nên lo lắng.
Tôi nhìn lại Seo Ian với đôi mắt đầy căng thẳng. Seo Ian từ từ đảo mắt và mở miệng.
“A-Anh không nhớ rõ lắm. Trong thế giới khắc nghiệt này… Chúng ta hãy cùng nhau sống thật lâu nhé?”
“Ồ, đúng rồi.”
“Em nghĩ chúng ta có thể làm được! Ừm… vì chúng ta tràn đầy tinh thần chiến đấu!”
“Ha ha ha ha….”
Cái này còn tệ hơn.
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng ngay khi thức dậy. Có phải vì những gì tôi đã làm đêm qua không?
“Nhưng tại sao ‘thật lâu’ lại có ở đó?”
“Anh đoán là em ấy muốn sống rất lâu.”
“Ahahahahahahaha!”
“Này, Seo Han rất chân thành đấy. Làm thế sẽ khiến em ấy buồn cho coi.”
“Hyung, khi uống rượu, con người thường trở nên xúc động hơn.”
“Seo Han muốn sống lâu ta~.”
Tôi nhắm chặt mắt lại khi nghe tiếng cười của các anh tôi.
“Nhưng ‘thật lâu’ kia là thật lâu mà anh hiểu phải không? Muốn cuộc đời làm thần tượng thật lâu dài?”
“Tất nhiên là thế rồi.”
“Tôi đoán là em ấy có rất nhiều lo lắng về sự nghiệp của mình….”
“Này, chúng ta có thể cùng nhau hoạt động rất lâu! Đừng lo lắng!”
Tôi không có thời gian để sửa chữa những hiểu lầm của các anh ấy.
Với cảm xúc phức tạp, tôi lấy điện thoại di động từ trong túi ra.
Tôi mở cửa sổ tin nhắn vì tôi nghĩ sẽ có hồi âm.
Đúng như mong đợi.
Tin nhắn của Kim Woo Chan đang nổi ở phía trên.
[Kim Woo Chan: Haha …
[Kim Woo Chan: Haha …
[Kim Woo Chan: Em tỉnh táo chưa?]
[Kim Woo Chan: Em có thời gian vào ngày mai không?]
“À…”
Không cần phải sống lâu.
Tôi lẩm bẩm nhẹ nhàng với đôi vai chùng xuống.
“Tôi thực sự muốn chết….”
***
Một nhà hàng phương Tây gần tòa nhà công ty.
Vì là ngày lễ nên đây là nơi duy nhất mở cửa.
Ngay khi tôi mở cửa phòng riêng, bước vào, Kim Woo Chan bắt đầu càu nhàu và nói.
“Chúc mừng em đã trở thành người lớn.”
“Chúc mừng đàn anh lại thêm một tuổi.”
“Sao lại…?”
Tôi nghĩ kiểu gì cũng bị trêu chọc nên đã chuẩn bị sẵn để đáp trả.
Tôi hắng giọng, tiếp tục nói. Tôi không thể bỏ qua chuyện này được.
“Xin lỗi về chuyện ngày hôm qua.”
“Ồ, chuyện đã gọi cho anh lúc say à? Em còn nhớ không?”
“…….”
“Hôm qua anh thấy em có vẻ giống sắp khóc.”
“Anh nghe nhầm rồi.”
“Giọng nói của em run rẩy~.”
Tôi lấy khăn ăn ra, đặt lên bàn. Nhân viên tình cờ đưa cho tôi một chai nước, tôi rót vào cốc và đặt trước mặt Kim Woo Chan.
Ý của tôi là bảo anh ấy hãy uống chút nước lạnh và im lặng đi.
“Ha ha ha.”
Kim Woo Chan cười một lúc rồi khéo léo đổi chủ đề.
Anh ấy lẩm bẩm một cách thờ ơ sau khi chọc một miếng bánh mì bằng nĩa trước bữa ăn.
“Anh hiện hai mươi bảy tuổi.”
“Wow, sắp đến ngày nhập ngũ rồi.”
“Anh thực sự phát ngán với điều đó.”
Kim Woo Chan trừng mắt nhìn tôi, cắn môi dưới.
“À.”
Ồ, tại sao thế.
Có người phải đi tận hai lần ngồi đây nè.
“Không, ổn mà. Em cũng muốn sống đến năm hai mươi bảy tuổi.”
Vâng, để đi, tôi cần phải còn sống sót trước.
Vì những gì tôi nói không hoàn toàn sai, nên Kim Woo Chan cũng thả lỏng biểu cảm và khẽ lè lưỡi.
“Đúng vậy. Tôi vẫn còn sống, nên điều này cũng liên quan đến tôi.”
Kim Woo Chan hít một hơi thật sâu trong khi nhai bánh mì trước bữa ăn.
“Đầu tiên, lý do anh gọi em tới, Seo Han… Không phải đã đến lúc anh phải nói cho em biết rồi sao?”
Bây giờ đã đến lúc đi vào vấn đề chính.
Tôi nuốt nước bọt, hỏi lại câu hỏi của Kim Woo Chan.
“Thành tựu tiếp theo là gì?”
“Đúng vậy. Cửa sổ trạng thái cho biết đó là quà tặng năm mới….”
2 triệu bản. Không lâu sau khi hoàn thành thành tích cuối cùng mà tôi mong đợi, cửa sổ trạng thái lại yêu cầu thực hiện thành tích tiếp theo.
Tôi đã cảm thấy lo lắng vì mức độ khó dường như tăng theo cấp số nhân.
Dù là gì thì tôi cũng phải nghe trước đã.
Tôi nhấp một ngụm nước lạnh trong khi nhìn chằm chằm vào Kim Woo Chan.
“Lần này là chuyến lưu diễn nước ngoài.”
“À, chuyến du lịch nước ngoài.”
Chúng tôi dự kiến ra mắt tại Nhật Bản vào cuối tháng này, vì vậy có vẻ như nhóm sẽ sớm có chuyến lưu diễn nước ngoài.
Đó không hẳn là một thành tựu hoàn toàn bất ngờ, nên tôi chỉ gật đầu mà không nói gì.
Tuy nhiên.
“Hơn 10 quốc gia.”
“HẢ?”
“Đạt được tổng số khán giả 1 triệu người cho chuyến lưu diễn lần này.”
Cái gì?
Con số này lớn đến mức tôi không thể hiểu nổi.
Nói một cách chính xác là tôi không thể tiếp thu vào đầu.
Tôi há to miệng, từ từ nhai lại những lời của Kim Woo Chan.
Kết luận là….
“Nó đang ép em chết à?”
Lần này, một lần nữa, đó lại là một thành tựu quá xa vời.
***
[Stardust sẽ đi lưu diễn nước ngoài phải không?]
Bạn nghĩ chuyến lưu diễn của Stardust sẽ lớn đến mức nào khi trở lại?
– 300.000? 500.000? Hoàn toàn có thể.
└ Có phải hơi quá đáng quá không?
└ The Way có 700.000, và Stardust có khoảng 500.000, nhưng họ vẫn còn là tân binh.
└ Stardust không phải nổi tiếng hơn The Way ở nước ngoài sao? Họ thậm chí còn lọt vào Billboard nữa??
└ Nói về hiệu suất của một bài hát thì có hơi… kkkk
└ The Way đang làm tốt ở nước ngoài và đang giữ chặt Nhật Bản!
– Nghe nói nhóm sẽ ra mắt ở Nhật Bản, vậy thì năm đầu tiên sẽ không thành công lắm.
└ Tôi nghĩ nhóm sẽ hoạt động chủ yếu ở Châu Á.
└ Tôi đoán nó phụ thuộc vào kết quả ra mắt tại Nhật Bản?
└ Nhưng chỉ có tôi nghĩ Space Dust sẽ phổ biến ở Nhật Bản à ㅋㅋㅋ Visual của Jun Seo trông y hệt xé truyện bước ra ấy ㅠㅠ
└ Có lẽ đã có sẵn người hâm mộ đang chờ ở đó rồi.
– Cái gì? Nhóm đang tổ chức hòa nhạc á? Khi nào?
└ Chưa có gì ra mắt.
└ Xin hãy ở lại Hàn Quốc ㅠㅠ Doubles bỏ rơi người hâm mộ trong nước khi để nhóm ra nước ngoài là quá đáng…
└ Không lol. Doubles khá ổn đấy lol. Vì họ sẽ cho nhóm sẽ comeback lol
└2222 KJ fan đang khóc ㅠㅠㅠㅠㅠ
└ Thật đáng buồn là khi để nhóm đi du lịch nước ngoài, họ không thể quên quê hương của mình… ㅠㅠ Đừng nổi tiếng ở nước ngoài… Không, hãy nổi tiếng… Đừng nổi tiếng… Hãy nổi tiếng… .
.
.
.
.
“10 quốc gia… Nếu phải đạt được tổng số một triệu vé….”
Ngay khi trở về ký túc xá, tôi đã ước tính sơ bộ.
Ngay cả đối với những thần tượng nổi tiếng đã đi lưu diễn ở nước ngoài, đây chắc chắn vẫn là một con số khá lớn.
“Thật khó khăn.”
Mặc dù trước đó từng thử thăm dò thị trường nước ngoài nhưng mức độ công nhận vẫn còn xa mới đủ để đáp ứng các điều kiện thành tựu.
Hơn nữa, không có cách nào để Doubles lại thiết lập quy mô cho chuyến lưu diễn nước ngoài đầu tiên cho nhóm lớn đến vậy.
Chúng tôi sẽ phải lưu diễn ở nước ngoài trong ít nhất vài tháng, và Stardust, vẫn còn là tân binh, có thể bị công chúng lãng quên trong thời gian gián đoạn đó.
Nếu muốn phát hành album, biểu diễn trên các chương trình âm nhạc và thực hiện các hoạt động khác trong thời gian khó khăn đó, tất cả chúng tôi sẽ cùng chết vì kiệt sức.
“Làm vậy có hiệu quả không?”
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đang không diễn ra theo ý muốn của tôi.
Nhưng tôi không thể chỉ ngồi im và không làm gì cả. Tôi phải làm gì đó.
‘Không phải em nên xóa thông tin liên lạc của CEO khỏi điện thoại sao?’
Câu nói đùa của Jin Se Hyun vang lên bên tai tôi.
Tôi đã nghĩ đến việc xóa nó vì lo rằng tôi sẽ lại gọi CEO khi đang say, nhưng tôi mừng là mình đã không làm vậy.
Bởi vì nó được dùng vào những lúc như thế này.
[Xin chào, đại diện. Em là Stardust Do Seo Han…]
Đây là cơ hội của tôi.
Bình luận cho Chương 266
Bình Luận
Chương 266
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...