Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Chương 23

  1. Home
  2. Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
  3. Chương 23
Trước
Sau

Cùng lúc đó, tại một quán đậu hũ nằm trong hẻm sâu.

 

Sau khi chương trình được phát sóng, nhiều người nhận ra tôi, đó là lý do tôi chọn nơi ăn xa như vậy, nhưng may mắn đây là quán ăn yêu thích của tôi.

 

Tôi cảm giác món ăn ở đây rất ấm cúng, có nên miêu tả nó như gia đình không?

 

Khi uống nước súp, tôi cảm thấy được an ủi phần nào.

 

Kiếp trước, ngay sau khi thất bại không lọt vào đội debut, tôi đến đây trong nước mắt…

 

Tôi nói khi nhìn Seo Ian: “Nó ngon.”

 

“Ờ… Ừm.”

 

Seo Ian là người có tâm lý yếu ớt.

 

Nếu tôi để anh ấy một mình, hyung sẽ tự trách, nghĩ rằng bản thân mới là vấn đề chính gây ra chuyện, làm tôi và chương trình chịu thiệt hại.

 

Dù là lúc đó hay bây giờ đều không phải lỗi của hyung.

 

Đấy là lựa chọn của tôi.

 

Seo Ian từng nói tôi bị loại ra khỏi đội hình ra mắt ở KJ là vì ảnh. Nhưng đây vốn là chuyện không ai mong muốn xảy ra.

 

Vậy mà, Seo Ian cứ tự trách mình suốt thời gian qua.

 

“À… Ừ… Seo Han.” Môi Seo Ian hé mở, biểu cảm như có nhiều điều muốn nói.

 

Tôi cảm thấy tôi biết anh ấy sắp nói ra gì kế tiếp, tôi không muốn nghe nó. Vì thế: “Em nói trước nếu anh còn định xin lỗi nữa thì dừng ngay nhá.”

 

*Khụ*

 

“…Sao em biết được?” Seo Ian hắng giọng, lấy thìa ra khỏi hộp đựng đũa muỗng.

 

Tôi biết bởi ánh mắt hyung thể hiện rõ ràng quá.

 

Dù sao đối với tôi, hyung là người dễ đọc, gần như hiểu hết suy nghĩ của anh.

 

Seo Ian nói với gương mặt ngại ngùng: “Thật ra, Lee Jun Hyuk từng đến gặp anh trước đó. Anh nghĩ do anh lỡ để lộ nên… Nếu anh quản lý biểu cảm tốt hơn, em đã không rơi vào tình cảnh này… Tính cách của anh, haiz. Xin lỗi em.”

 

Lúc đó, Lee Jun Hyuk chỉ đặt câu hỏi.
Người mắc lỗi một cách ngu ngốc là anh.

 

Hyung của tôi không làm gì sai cả.
Nhưng lúc nào cũng tự trách mình như thế này.

 

“Haiz.” Tôi thèm rượu.

 

Súp cay cùng một chai soju là hoàn hảo. Vì chỉ có mỗi súp nên tôi càng thèm rượu hơn.

 

Ngày mai có lịch trình quay phim, tôi không nên say xỉn, uống nhẹ thôi nhỉ?

 

Tôi phản xạ giơ tay lên và gọi: “Bà chủ, bàn này…”

 

A.

 

Phải rồi.
Bây giờ tôi là trẻ vị thành niên.
Mới 17.

 

“Cho tôi nước ép táo.”

 

“Vâng! Tôi sẽ bê tới ngay.”

 

Tôi xém chút gặp rắc rối.

 

“Có chuyện gì xảy ra à?”

 

“Hả, không có gì.”

 

Seo Ian ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, tôi cười ngại, vội xoa dịu trái tim đang đập loạn của mình.

 

Người phụ nữ lấy chai nước ép táo ra và đặt xuống bàn chúng tôi.

 

Tôi thường quên tuổi hiện tại, tôi phải cẩn thận hơn nhiều trong tương lai.

 

Ngày nào đó, tôi vô tình bước vào cửa hàng tiện lợi và bước ra với lon bia trên tay, sự nghiệp idol kết thúc.

 

“Ba năm… Ba năm…”

 

Có quá đáng khi yêu cầu ai đó kiêng bia trong lúc ăn gà rán nguyên 3 năm ròng không?

 

Mặc dù không nghiện nhậu nhưng không hiểu vì sao tôi lại thấy tiếc vì không được lựa chọn nhỉ.

 

Mà chai soju không quan trọng đâu. Tôi ho khẽ và đổi chủ đề. Vừa nói trong khi tay khuấy món đậu phụ non hầm mới ra lò còn nóng hổi: “Hyung hơi… Hyung ổn chứ?”

 

Hơi nước che khuất tầm nhìn của tôi.

 

Trong giây lát, tôi không thể chắc chắn vì khuôn mặt anh ấy bị mờ, nhưng giọng Seo Ian lại khá bình tĩnh.

 

“Ổn, nhiều hơn em thấy.”

 

“Chuyện khác thì em không biết, nhưng có vẻ người đó sẽ bị xét xử.”

 

Giám đốc công ty giải trí KJ.

 

Khi lời khai của các thực tập sinh từng là nạn nhân và người chứng kiến được xác nhận, mọi thứ trở nên phức tạp hơn.

 

Mọi người phản ứng gây gắt tới mức không thể bỏ qua vụ này. Dù Seo Ian không ra mặt thì công ty KJ cũng phải tự tìm biện pháp giải quyết hậu quả cho tốt.

 

Seo Ian gật đầu, nói: “Cảm ơn trời. Anh đã trốn thoát, nhưng vẫn còn những thực tập sinh khác ở đó, anh luôn lo lắng cho họ…”

 

“…”

 

“Nhưng mà bây giờ anh muốn sống cho riêng mình thôi.”

 

Đối với Seo Ian, việc này mới xảy ra cách đây hai năm.

 

Có thể anh ấy vẫn chưa hồi phục sau những vết thương lòng hyung gặp phải, nhưng có vẻ hyung đã tìm ra con đường muốn đi rồi.

 

Quá khứ chỉ là quá khứ.
Bạn phải tập trung vào tương lai.

 

Tôi từng lo rằng vì hyung yếu đuối khó vực dậy được. Có lẽ tôi lầm, tinh thần Seo Ian mạnh mẽ lắm.

 

“Đây là cơ hội cuối cùng của hyung, nhưng hyung sẽ không thể làm được gì nếu cứ mắc kẹt trong quá khứ đó.” Seo Ian cười toe toét, húp húp súp.

 

Chỉ chừng này thôi. Hyung sẽ cố gắng đến mức này, nếu không thành công, hyung sẽ từ bỏ.

 

Khoảnh khắc Seo Ian nói điều ấy, tôi nhìn thấy hình bóng bản thân mình tám năm trước trên người hyung.

 

‘Hãy chấp nhận sự thật rằng bạn không có tài năng, Do Seo Han.’

 

Có một số người trên thế giới này toả sáng ngay cả khi họ ở trạng thái tĩnh lặng, dù chỉ thở thôi.

 

Nhưng đa số thì không.

 

Nó làm tôi nhớ lại ký ức, khi tôi thường xuyên lặp đi lặp lại hỏi chính mình.

 

Tại sao? Tôi không đủ ở đâu? Tại sao lại là tôi?

 

Những lời không cần thiết cứ thế tuôn ra: “Hyung nói đúng.”

 

“Hở?”

 

“Em cũng đang sống cuộc đời của mình. Mặc kệ phóng viên viết gì, chương trình biên tập như thế nào, chỉ cần tăng độ nhận diện và kiếm thêm phiếu nhờ sự đồng tình. Em phớt lờ những lời nói xấu và chỉ trích em. Kiểu vậy. Em đang kể chuyện bản thân. Còn anh muốn làm như thế nào là quyết định của anh.”

 

Tôi múc một muỗng đậu phụ trộn lên cơm, cho vào miệng và cổ họng đột nhiên râm ran vì độ nóng.

 

Trước đây, Seo Ian bị loại sớm khỏi Stardust.

 

Cuộc sống sau này ra sao thì tôi không biết, vì lúc đó tôi không có thời gian lo lắng cho người khác.

 

Tám năm qua, tôi chưa từng thấy gương mặt này trên TV.

 

Tôi không muốn làm chuyện tương tự như tra tấn bằng cách tạo hy vọng cho người sắp bỏ cuộc. Vì tôi biết trước đây anh ấy không thành công. Nên tôi nghĩ thật vô nghĩa nếu tôi tự dối lòng, an ủi qua loa.

 

“Anh sẽ ra mắt.”

 

Đây không phải an ủi, cũng không phải là tra tấn bằng hy vọng.

 

Tôi hứa.
Đây là một lời hứa.

 

Tôi nhìn thẳng vào Seo Ian: “Hyung chắc chắn sẽ ra mắt.”

 

Nghe câu đó, Seo Ian cười: “…Thật vui khi nghe được câu ấy, dù chỉ là lời nói mà thôi.”

 

***

 

Sau bữa tối ngắn ngủi, tôi quay lại phòng tập.

 

Tuần vừa qua, tôi đã luyện vũ đạo và thanh nhạc. Tôi thậm chí không có thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa vì phải chuẩn bị cho vòng đánh giá nhóm.

 

Bây giờ, tôi có thể nghỉ dưỡng sức đến hôm công bố vòng đánh giá theo nhóm thứ hai, nhưng tôi không thể thả lỏng như vậy được.

 

Có lẽ các hyung đã rời đi hoặc không, tôi vẫn định ghé qua phòng tập, luyện tập một chút rồi trở về ký túc xá.

 

Tôi leo lên cầu thang và đi tới phòng tập.

 

Mặc dù tôi lãng phí khá nhiều thời gian ở bên ngoài nhưng bây giờ mới 9 giờ thôi.

 

“Tôi nghe tiếng thấy tiếng động, hình như vẫn có ai đó đang tập.”

 

Không biết có phải Lee Jun Hyuk không, nhưng anh ta không thể nào có mặt ở đây vào lúc này được.

 

Không có gì đảm bảo 100% rằng chúng tôi sẽ không chung team vòng tiếp theo, nhưng tôi thật sự không muốn luyện tập cùng hắn vào ngày hôm nay.

 

Tuy nhiên.

 

Vì sao phòng tập yên tĩnh thế?

 

Hử?

 

“…Mọi người kết thúc rồi à?”

 

Phòng tập tối tăm, không có ánh sáng.
Có vẻ người đó chỉ tập luyện đến đây và chuẩn bị tan làm.

 

“Rốt cuộc thì mọi người đã vất vả cả tuần nay rồi.”

 

Tiếc nhỉ, không thể cùng nhau.
Hôm nay hãy để họ nghỉ ngơi.

 

Tôi lẩm bẩm và nắm lấy tay nắm cửa.
Đặt túi xuống và bước đi trong bóng tối mà không hề suy nghĩ gì.

 

“Ừmmm.”

 

Ngâm nga một giai điệu vô nghĩa.

 

Lúc tôi mò mẫm tìm công tắc điện, một bóng dáng đen như mực hiện ra trong bóng đêm.

 

Nó là gì?

 

Chân tôi đứng cứng ngắt.
Tôi có nhìn nhầm không?

 

“…?”

 

‘Seo Han bạn có ổn với mấy thứ đáng sợ không?’
‘Ah? Tôi sợ…’
‘Vậy ư? Có tin đồn rằng có một con ma lang thang quanh khu vực phòng tập nhảy trong một thời gian dài…’

 

Câu trả lời trong cuộc phỏng vấn riêng hiện lên như lời flag.

 

‘Tôi hy vọng tôi và hồn ma đó không bao giờ gặp nhau.’

 

“Ơ… A… Ưm…”

 

Khoan.

 

“AAAAAHHHH!”

 

Tôi đóng sầm cửa trong khi hét lớn.

 

***

 

Khi Seo Han hoảng sợ bỏ chạy, Ha Jun Seo cất bước đuổi theo.

 

Seo Han phản xạ nhanh tới mức như chú hamster chui tọt xuống hố.

 

Cạch!

 

Không, khoá cửa bằng bản năng á?

 

Đây là tốc độc phản xạ khi gặp chuyện nguy hiểm tới tính mạng à.

 

Bang! Bang! Bang! Bang! Bang!

 

Ha Jun Seo khẩn cấp hét lên: “Seo Han mở cửa!”

 

“Sao em lại làm vậy?”

 

“Không biết nữa. Vừa nhìn thấy mặt hyung, em ấy liền bỏ chạy.”

 

“Vì anh… trông đáng sợ?”

 

Tất nhiên, đây không phải là lúc để cãi nhau vô nghĩa.

 

Jin Se Hyun nhíu mày, gõ cửa: “Mở cửa nào.”

 

“Úi trời, Seo Han…”

 

“Em ấy khoá cửa luôn rồi.”

 

Không biết bên ngoài có nghe thấy tiếng người ở trong này nói không?

 

Se Hyun lo rằng Seo Han đã rời đi với cánh cửa bị khoá, nhưng may mắn, căn phòng này không cách âm triệt để.

 

Bang! Bang!

 

“Do Seo Han!”

 

“…?”

 

Seo Han, người có sắc mặt như sắp ngất bất cứ lúc nào, từ từ mở mắt.

 

Phòng tập tắt đèn.

 

Những âm thanh quen thuộc đột nhiên vang lên, kèm tiếng gõ vào mặt bên kia của cánh cửa.

 

Khi tôi tỉnh táo, tôi thấy xấu hổ.

 

“Seo Han yaaaa!”

 

“À… Em… Ờ… Hả?”

 

“Không, là tụi anh mà!”

 

Sắc mặt Seo Han trắng bệch, hệt như thật sự gặp ma.

 

Ha Jun Seo biết Seo Han sợ ma, nhưng không ngờ nghiêm trọng nhường này, đã bật cười: “Em xem tụi anh thành thứ gì vậy?”

 

“…”

 

Cạch

 

Thay vì trả lời, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra.

 

Seo Han ló đầu, nhìn với vẻ mặt hoài nghi.

 

Jun Seo đọc được khá nhiều suy nghĩ trong đôi mắt đó đấy.

 

“…Em đang vào.”

 

Tạch

 

Nhờ Jin Se Hyun bật điện, trong phòng bỗng sáng trưng.

 

Phía sau lưng cả nhóm là chiếc bánh chocopie xếp tầng được làm vội vàng.

 

Ban đầu, Se Hyun tính thắp nến lên và hát chúc mừng sinh nhật Seo Han.

 

Nhưng bỏ lỡ thời gian vì em ấy trở về muộn hơn dự định.

 

Và…

 

“Nghe nói em không còn sợ ma nữa mà.”

 

“Nếu là em thì cũng thế thôi.”

 

Jin Se Hyun nhún vai, chấp nhận lời bào chữa của Ha Jun Seo.

 

Căn cứ vào sự thích thú giấu trong giọng nói của hai người này, tôi nghĩ họ định trêu tôi, nhưng cuối cùng họ chọn kiềm chế.

 

“…”

 

Khoảng lặng thanh thản quá.

 

“Kekekekeke.” Chỉ có Seo Ha Im không nhịn được, bắt đầu cười: “Em bị sốc à… Đúng là tụi anh định tổ chức bữa tiệc bất ngờ, nhưng không phải theo nghĩa này.”

 

Dù đây là bữa tiệc bất ngờ.
Nhưng không có ý định làm ai ngất xỉu.

 

“Suprise hơi quá tay nhỉ?”

 

“Ai đó không tưởng tượng ra nổi chuyện chúng ta xuất hiện như này.”

 

“Đúng thế.”

 

Seo Han hắng giọng, né tránh ánh mắt mọi người: “Ừm, em hơi ngạc nhiên.”

 

Thành thật, tôi ngạc nhiên với bản thân mình hơn, tôi sợ sắp xỉu mà vẫn đủ tỉnh táo để khoá cửa nhốt mọi người lại.

 

Tôi đã cố gắng giả vờ bình tĩnh nhưng giọng nói lại phản bội tôi. ‘Ôi, xấu hổ quá đi.’

 

Seo Han không biết nói dối. Mỗi lần em ấy nói dối là mặt và tai đỏ như gấc.

 

‘Đôi khi Seo Han nói chuyện như người lớn, nhưng những lúc thế này, em ấy hoàn toàn đúng tuổi.’

 

Nếu anh trêu thêm, ẻm sẽ khóc cho coi. Ha Jun Seo cười, ra hiệu bằng cằm: “Seo Han, ngồi xuống đây.”

 

“…Được.”

 

Sau khi xoa dịu đứa trẻ bị sốc, bữa tiệc sinh nhật bắt đầu một cách trang trọng.

 

Đó là bữa tiệc với bánh sinh nhật Chocopie nhưng món chính lại khác.

 

“Quà nè, sinh nhật vui vẻ.”

 

Tặng quà ư.

 

Chỉ một chữ ‘quà’ đã có sức mạnh to lớn tới mức làm khuôn mặt nhợt nhạt bừng sáng.

 

Chương trình này có lịch trình cực kỳ bận rộn, một số người chỉ làm việc cùng nhóm đúng một tuần duy nhất. Nhưng…

 

Mắt Seo Han ngấn lệ, rên khẽ: “Sao mọi người lại làm điều này…”

 

Mắt Seo Han nhìn vào Seo Ha Im, người đầu tiên bước tới.

 

Tôi không biết nên diễn tả cảm xúc này thế nào.

 

Tim tôi cứ đập thình thịch vì cảm động.

 

“…” Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên đầu Seo Han khi cậu mở quà của Ha Im.

 

Ơ?

 

“Hạt hướng dương?”

 

Tặng cái này được hả?

Bình luận cho Chương 23

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 23
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

22.1K Lượt xem 38 Theo dõi

Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
  • Chương 207
  • Chương 208
  • Chương 209
  • Chương 210
  • Chương 211
  • Chương 212
  • Chương 213
  • Chương 214
  • Chương 215
  • Chương 216
  • Chương 217
  • Chương 218
  • Chương 219
  • Chương 220
  • Chương 221
  • Chương 222
  • Chương 223
  • Chương 224
  • Chương 225
  • Chương 226
  • Chương 227
  • Chương 228
  • Chương 229
  • Chương 230
  • Chương 231
  • Chương 232
  • Chương 233
  • Chương 234
  • Chương 235
  • Chương 236
  • Chương 237
  • Chương 238
  • Chương 239
  • Chương 240
  • Chương 241
  • Chương 242
  • Chương 243
  • Chương 244
  • Chương 245
  • Chương 246
  • Chương 247
  • Chương 248
  • Chương 249
  • Chương 250
  • Chương 251
  • Chương 252
  • Chương 253
  • Chương 254
  • Chương 255
  • Chương 256
  • Chương 257
  • Chương 258
  • Chương 259
  • Chương 260
  • Chương 261
  • Chương 262
  • Chương 263
  • Chương 264
  • Chương 265 Tắt phim
  • Chương 266 Dư chấn
  • Chương 267 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (1)
  • Chương 268 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (2)
  • Chương 269 Bãi triều Nagoya (1)
  • Chương 270 Bãi triều Nagoya (2)
  • Chương 271 Bãi triều Nagoya (3)
  • Chương 272 Bãi triều Nagoya (4)
  • Chương 273 Vì sự thành công (1)
  • Chương 274 Vì sự thành công (2)
  • Chương 275 Nhập cảnh
  • Chương 276 Ký ức không hoàn chỉnh (1)
  • Chương 277 Ký ức không hoàn chỉnh (2)
  • Chương 278 James Linden (1)
  • Chương 279 James Linden (2)
  • Chương 280 Điều tớ muốn thấy
  • Chương 281 Chịu đựng nhiều lắm
  • Chương 282 Hạc giấy (1)
  • Chương 283 Hạc giấy (2)
  • Chương 284 Hạc giấy (3)
  • Chương 285 Hạc giấy (4)

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE