Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Chương 227

  1. Home
  2. Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
  3. Chương 227
Trước
Sau

Chương (227)

#227.  Do Seo Han Người Đẹp Ngủ Trong Rừng

“Có lẽ nên đánh thức buộc em ấy dậy thì hơn.”

Khoảng một tiếng sau, Kang Si Woo đưa ra kết luận.

Trước tiên phải xác nhận xem Seo Han có ổn không, sau đó mới có thể đưa ra quyết định đến bệnh viện hoặc để em ấy nghỉ ngơi.

“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy.”

Cuối cùng, mọi người quyết định đánh thức Seo Han.

Bạn cùng phòng Seo Ian gật đầu, mở toang cửa.

“Seo Han à, em ngủ à?”

Như thể đang chìm sâu vào giấc ngủ, Seo Han hoàn toàn không nhận ra tiếng động, em ấy ngủ say như chết.

“Do Seo Han, dậy đi.”

Kang Si Woo tặc lưỡi, ngồi xuống bên giường. Anh đặt tay lên trán Seo Han, nhưng không thấy nóng.

“Có vẻ không sốt.”

“Vậy thì đánh thức em ấy đi.”

Jin Se Hyun đi theo vào, khẽ lay vai Seo Han. Không thấy phản ứng, anh lay mạnh hơn, và một giọng nói ngái ngủ vang lên.

“…Ưm. Cho em ngủ thêm 10 phút nữa.”

“Em ấy vẫn còn say ngủ.”

Hình như không bị ốm.

Sau khi kiểm tra tình trạng của Seo Han, tôi không khỏi bật cười.

Thật điên rồ.

Kang Si Woo tặc lưỡi rồi gọi Seo Han bằng giọng nhỏ nhẹ.

“Seo Han à, dậy đi, phải đến trường chứ~”

“Seo Han bỏ học rồi mà.”

“À.”

Kang Si Woo ngượng ngùng cười trừ, trong lúc còn đang do dự, Seo Han lại lẩm bẩm.

“…Cho em ngủ thêm 15 phút nữa đi.”

“Sao thời gian cứ tăng lên thế này?”

“Này, dậy thật đi. Em ngủ lâu quá rồi.”

Lắc lắc-

Không chịu nổi nữa, Jin Se Hyun túm lấy người Seo Han và kéo cậu ấy dậy, lúc này Seo Han mới lờ đờ ngồi dậy với khuôn mặt ngái ngủ.

“…”

Có vẻ như tinh thần vẫn còn đang ở trong mộng. Jin Se Hyun nuốt khan một tiếng cười chế nhạo.

“Rõ ràng người uống rượu là anh, tại sao em lại say thế?”

“Seo Han, em mệt hả?”

“…Ừm.”

Phịch.

Rồi lại nằm xuống.

Lần trước em ấy cũng như vậy nên mọi người đã mặc kệ và đi ra ngoài, nhưng hôm nay có lẽ nên đánh thức em ấy dậy thì hơn.

Kang Si Woo lắc đầu, nói.

“Cứ bắt ép em ấy dậy đi.”

“Vâng.”

Thế là Jin Se Hyun và Seo Ian mỗi người một bên, túm lấy tay Seo Han và kéo cậu ấy dậy.

“Nào, dậy đi nào!”

“Ư ưm…”

Tuy đã bị ép ngồi dậy, nhưng Seo Han vẫn chưa tỉnh táo hẳn.

Vẫn chưa chịu tỉnh lại à.

Kang Si Woo lo lắng nói.

“Lớn chuyện rồi. Tối nay có lịch radio mà.”

“…Gì cơ?”

“Hả?”

Nghe thấy câu đó, cậu nhóc đang còn say ngủ kia mở to mắt. Đôi mắt sáng ngời như thể chưa từng buồn ngủ.

“Em… tỉnh rồi hở?”

“Em tỉnh ngủ hẳn rồi ạ.”

Seo Han vội vàng rửa mặt qua loa rồi bật dậy.

Tinh thần kiểu gì thế này.

Chỉ cần nghe thấy lịch trình là cậu nhóc đang còn gật gù buồn ngủ đã tỉnh táo ngay lập tức.

Thậm chí, dù còn loạng choạng, nhóc ấy vẫn vừa bước đi vừa nói sẽ làm việc theo lịch trình.

Loạng choạng.

“Này!”

“Bây giờ là 1 giờ sáng ạ…?”

“1 giờ chiều.”

“À.”

Kang Si Woo tặc lưỡi rồi nói thêm.

“Seo Han à, ăn cơm rồi hẵng đi…”

Thật là một cậu nhóc khó hiểu.

* * *

Suýt chút nữa tôi bỏ lỡ lịch trình radio. Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy rùng mình.

May mà lúc đó đã tỉnh dậy, nếu không cứ gật gù buồn ngủ như trước, chắc chắn đến hiện trường tôi cũng sẽ say ngủ lại mất.

Thật ra, ngay cả trong lúc trang điểm, tôi cũng đã phải rất vất vả để chiến đấu với cơn buồn ngủ.

Dù sao thì cũng đã hoàn thành lịch trình radio một cách suôn sẻ, và bây giờ đang trên đường trở về ký túc xá.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe và chìm vào suy nghĩ.

“Seo Han à, em có ổn không?”

“À, ổn ạ.”

Tớ gật đầu đáp lại câu hỏi của quản lý Lee Jaeyoon. Tuy đã trả lời một cách dứt khoát, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Đúng là lịch trình sau khi comeback rất bận rộn và mệt mỏi, nhưng việc ngủ say đến mức gần như ngất đi như thế này… gần như chưa từng xảy ra trong đời tôi.

Không, ai nhìn vào cũng thấy đây không phải là tình huống bình thường.

Lần trước tôi đã ốm liệt giường tận hai ngày thì phải.

“Ưm…”

Tôi cố gắng nhớ lại.

Lúc đó là ngay sau khi kết thúc concert solo đầu tiên.

“Hình như sau khi trải qua chuyện lớn Seo Han thường bị căng thẳng dồn nén rồi đột ngột kiệt sức.”

Lời nhận xét của Seo Ian cũng không sai. Tôi cười tươi, thừa nhận rằng đó là lời nhận xét có lý, nhưng thật ra không phải vì thế.

Có lẽ nào.

Có một yếu tố bên ngoài nào đó liên quan đến chuyện này.

Không chỉ có mỗi cảm giác đơn giản như “À, mình mệt quá…”

Mà cảm giác đó hệt như toàn bộ cơ thể rơi vào trạng thái không thể hoạt động được nữa.

Hình như mỗi khi có một sự kiện quan trọng nào đó, tôi lại trải qua chuyện như vậy, và một cách tự nhiên, lời nói của Kim Woo Chan lại hiện lên trong đầu.

“Thành tựu vĩ đại.”

Có lẽ nào mỗi khi đạt được một thành tựu nào đó, tôi sẽ phải trả giá bằng việc rơi vào trạng thái không thể hoạt động trong một khoảng thời gian nhất định hay không.

Đặc biệt là Billboard, đó là “thành tựu” mà Kim Woo Chan đã thẳng thắn đề cập.

Tuy chưa chắc chắn, nhưng trước mắt cứ tạm thời phỏng đoán như vậy.

“Huu…”

Tình trạng sức khỏe của tôi không trở nên xấu đi một cách đặc biệt, nên sẽ không có vấn đề gì, nhưng sau này tôi nên chú ý đến lịch trình hơn.

Nếu vào ngày fansign mà tôi rơi vào trạng thái không thể hoạt động thì sao?

Lỡ bị bế lên hot topic trên real-time search, tôi cũng đâu bào chữa được.

Phải cẩn thận thôi.

“Anh quản lý.”

“Hả?”

Tôi thò đầu ra hỏi quản lý Lee Jaeyoon.

“Ngày mai em không có lịch trình đúng không ạ?”

“Ừ, đúng vậy.”

“Vậy thì em sẽ ngủ cả ngày ạ.”

“…Ừ. Nghỉ ngơi đi.”

Vừa dứt lời, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Có lẽ việc hoàn thành lịch trình radio là nhờ sức mạnh tinh thần kỳ diệu thật.

“Haa…”

Tôi muốn đi gặp Kim Woo Chan để xác nhận xem chuyện gì đang xảy ra, nhưng trước mắt tôi buồn ngủ quá… Hãy ngủ một giấc rồi tính sau vậy.

“Em ngủ đây ạ.”

Nói xong câu đó, ý thức của tôi hoàn toàn biến mất.

Và tôi đã hối hận.

* * *

“Công chúa ngủ trong rừng.”

“Dạ?”

Ngày hôm sau, sau khi tỉnh dậy, tôi đã có thêm biệt danh kỳ lạ. Seo Ha Im cười tươi nói thêm.

“Se Hyun đặt cho em trong lúc em ngủ đấy.”

“Ơ…”

Nhưng.

Sao lại là công chúa chứ?

Tôi nhíu mày, Seo Ha Im cười phá lên.

“Hay là chuột hamster ngủ trong rừng thì sao.”

“Cả hai đều tệ cực.”

“Ừ thì chuột hamster trong rừng… nghe như sắp bị ăn thịt đến nơi ấy.”

“Không được nói Do Seo Han là tầng lớp thấp nhất trong chuỗi thức ăn nha~”

Cha Seong Bin gấp cuốn sách soạn nhạc lại rồi đứng dậy. Khuôn mặt ranh mãnh của anh ấy bóng nhẫy như thể vừa vớ được món hời.

“Công chúa đã tỉnh giấc chưa?”

“Đừng có làm thế.”

“Công chúa, đêm qua người có khỏe không~”

“…Đã bảo đừng có làm thế mà.”

Chắc chắn sẽ bị trêu chọc trong khoảng một tuần. Các hyung đang tiến đến như những con linh cẩu. Cha Seong Bin ngân nga một giai điệu mới.

“Này, phản ứng của Do Seo Han hay ghê.”

“Đúng rồi. Rất hiệu quả đấy chứ?”

“Những… những… người độc ác…!”

Đã cùng nhau trải qua 2 năm nên chúng tôi hiểu nhau quá rõ rồi.

Họ biết chính xác kiểu trêu chọc nào sẽ gây tổn thương cho tôi nhất!

“Em nói đúng nhỉ? Cảm giác bị đả kích của em ấy không phải dạng vừa đâu.”

Jin Se Hyun nói thêm với vẻ đắc ý. Hyung ấy là nguồn gốc của mọi tội ác.

Tôi run rẩy nhìn trừng trừng, Ha Jun Seo lên tiếng.

“Tại em cứ ngủ say như ngất xỉu, hệt như người ốm vậy thôi.”

“Cái đó thì…”

Tôi không còn gì để biện minh.

Đến chính tôi cũng cảm thấy kỳ lạ khi mình ngất đi một cách bất lực như vậy.

Ha Jun Seo tặc lưỡi một cái và tiếp tục nói bằng giọng bình thản. Anh ấy có vẻ đang cố tỏ ra bình tĩnh để tôi không thấy lo lắng.

“Tụi anh đã đưa ra kết luận riêng vào tối qua. Seo Han thuộc kiểu người ngủ dồn giấc.”

“Cũng có khả năng lắm. Em ấy ngủ say đến mức có bị khiêng đi cũng không biết gì luôn…”

Lúc đó, Kang Si Woo vừa nhai bánh mì nướng vừa nói thêm.

“Nhưng công ty bảo em phải đi khám xem có bị chứng ngủ rũ không.”

“…Em sẽ đi.”

Tôi nghĩ không phải vấn đề bệnh lý gì đâu, nhưng tôi không thể từ chối thẳng thừng được.

Đi bệnh viện khám một lần cũng không tệ.

Ngay khoảnh khắc tôi gật đầu trước lời khuyên của các anh.

“À, và.”

Kang Si Woo nói thêm như thể chợt nhớ ra.

“Trong lúc em ngủ, bọn mình đã lên đến vị trí thứ 50 trên Billboard rồi đấy.”

Hả?

“Đáng lẽ phải gọi em dậy chứ!”

“Nhưng em có dậy đâu.”

“…Điên mất.”

Vậy mà mình lại quên mất chuyện này, đi ngủ suốt.

“Lần sau cứ tạt nước vào em đi.”

“Đừng lo. Đến ngày đứng nhất, anh sẽ dìm em vào bồn tắm để gọi dậy.”

“Nhất định nha…”

Lỡ mất lần nữa thì tôi uất ức chết mất…

* * *

[Stardust đỉnh quá điên luôn kkk]
Billboard hạng 47 đúng là kỷ lục điên rồ.
Thậm chí còn trụ hạng được 2 tuần rồi ㅋㅋㅋㅋㅋ Có phải thành tích của nhóm nhạc nam tân binh không vậy, cảm động quá đi.

– Có ai là fan của G.O.D Vũ Trụ Bụi giống tui không, nhóm đứng nhất các bảng xếp hạng âm nhạc trong nước, đoạt 3 cúp trên các chương trình âm nhạc công cộng, và tiến vào Billboard sau 2 năm ra mắt đó?
ㄴ Dusty ngẩng cao đầu lên nào kekekekekeke.
ㄴ Idol tiếp thêm khí thế cho fan một cách triệt để!
ㄴ Tiếp thêm khí thế bằng thành tích ㅠㅠ thích quá đi.

– Hôm qua xem fancam của Seo Han mà chỉ thấy ánh hào quang thôi, đó chính là tương lai của mấy đứa mình ㅠㅠ ㅠㅠ
ㄴ Chuẩn luôn, hôm qua xem fancam của Do Seo Han và chỉ thấy chuột hamster phát sáng thôi!!
ㄴCái này lại là gì nữa dzậy?
ㄴ Đồ điên kkkkkk
ㄴ Muốn nhét hạt hướng dương vào tay áo cho ẻm ghê.
ㄴㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

– Lý do Dusty tự hào mãnh liệt: Mấy đứa chứng minh bằng thành tích, làm tốt công việc chính, fan service cũng hoàn hảo, comeback liên tục không ngừng nghỉ, sao mà không đổ Vũ Trụ Bụi cho được ㅠㅠㅠㅠ
ㄴ Công nhận… Biết rõ là bận rộn nhưng mấy đứa nhà mình vẫn nhắn tin riêng mỗi ngày luyên thuyên dễ thương ghê.
ㄴ Luyên thuyên… Như chim non thế?
ㄴChoco Heim luyên thuyên không ngừng nghỉ ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ

– Doubles chắc lại phải chạy lịch trình nước ngoài nhiều lắm đây, trong nước cũng phải đi nhá. ㅠㅠㅠㅠ
ㄴ Hình như đang được nước ngoài để ý nên chắc sắp tới sẽ đi tour nước ngoài thôi…
ㄴ Mấy đứa nhà mình nổi tiếng thì thích thật đấy nhưng chỉ muốn xem cơ bụng của Seo Ian ở trong nước thôi!!!
ㄴ ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Đừng có khoe ở nước ngoài mà…
ㄴIan à che lại mau.
ㄴ Tuyệt đối phải bảo vệ Tofu Ian

.

.

.

Không có gì phải lo lắng cả.

Thứ có thể gọi là sự cố, may mắn Do Seo Han chỉ ngủ say như công chúa ngủ trong rừng thôi.

Lo lắng vì em út ngủ nhiều quá, nhưng đi bệnh viện khám, họ lại bảo không có vấn đề gì.

Giấc ngủ đó cũng không đến mức ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày, mà ngược lại, bình thường nếu không có việc gì đặc biệt thì Seo Han lại ngủ rất ít, nên mọi người chỉ coi nó là việc nhỏ như một trò đùa mà thôi.

“Hạnh phúc thật.”

Vậy nên tôi đang tận hưởng từng ngày. Rõ ràng cơ thể đang mệt mỏi, nhưng có nhiều việc để làm cũng là chuyện may mắn.

Jin Se Hyun nghĩ như vậy và tận hưởng những ngày tháng bình yên.

Reng-

Điện thoại rung từ nãy đến giờ khiến Jin Se Hyun hơi nhíu mày.

“À.”

Trên đời này có những thứ dù cố tình lờ đi cũng không được.

Chỉ cần chặn số là xong. Nhưng nỗi bất an mơ hồ về việc đối phương sẽ làm gì, khiến Jin Se Hyun, người luôn theo đuổi sự ổn định tột độ, cảm thấy bối rối.

Cuối cùng, tôi đành bất đắc dĩ nhấc máy. Tiếng rung kéo dài cuối cùng cũng tắt.

“…”

Câu đầu tiên vang lên rất đơn giản.

– Này, sống tốt nhỉ?

Choi Hoseong của Trevel.

Giọng nói quen thuộc đã lâu không nghe cất lên một cách trầm thấp.

– Chúc mừng lọt vào Billboard.

Nghe câu đó, Jin Se Hyun nở một nụ cười cay đắng.

“Vâng.”

Tuyệt đối không nghe ra là lời chúc mừng.

Bình luận cho Chương 227

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 227
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

21.8K Lượt xem 38 Theo dõi

Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
  • Chương 207
  • Chương 208
  • Chương 209
  • Chương 210
  • Chương 211
  • Chương 212
  • Chương 213
  • Chương 214
  • Chương 215
  • Chương 216
  • Chương 217
  • Chương 218
  • Chương 219
  • Chương 220
  • Chương 221
  • Chương 222
  • Chương 223
  • Chương 224
  • Chương 225
  • Chương 226
  • Chương 227
  • Chương 228
  • Chương 229
  • Chương 230
  • Chương 231
  • Chương 232
  • Chương 233
  • Chương 234
  • Chương 235
  • Chương 236
  • Chương 237
  • Chương 238
  • Chương 239
  • Chương 240
  • Chương 241
  • Chương 242
  • Chương 243
  • Chương 244
  • Chương 245
  • Chương 246
  • Chương 247
  • Chương 248
  • Chương 249
  • Chương 250
  • Chương 251
  • Chương 252
  • Chương 253
  • Chương 254
  • Chương 255
  • Chương 256
  • Chương 257
  • Chương 258
  • Chương 259
  • Chương 260
  • Chương 261
  • Chương 262
  • Chương 263
  • Chương 264
  • Chương 265 Tắt phim
  • Chương 266 Dư chấn
  • Chương 267 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (1)
  • Chương 268 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (2)
  • Chương 269 Bãi triều Nagoya (1)
  • Chương 270 Bãi triều Nagoya (2)
  • Chương 271 Bãi triều Nagoya (3)
  • Chương 272 Bãi triều Nagoya (4)
  • Chương 273 Vì sự thành công (1)
  • Chương 274 Vì sự thành công (2)
  • Chương 275 Nhập cảnh
  • Chương 276 Ký ức không hoàn chỉnh (1)
  • Chương 277 Ký ức không hoàn chỉnh (2)
  • Chương 278 James Linden (1)
  • Chương 279 James Linden (2)
  • Chương 280 Điều tớ muốn thấy
  • Chương 281 Chịu đựng nhiều lắm
  • Chương 282 Hạc giấy (1)
  • Chương 283 Hạc giấy (2)
  • Chương 284 Hạc giấy (3)
  • Chương 285 Hạc giấy (4)

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE