Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Chương 19

  1. Home
  2. Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
  3. Chương 19
Trước
Sau

Sau khi quay phim xong, Lee Jun Hyuk tới một quán cafe gần đài truyền hình.

 

Bây giờ hắn đang tức giận.

 

“Thằng ngu khốn nạn.”

 

Hắn tra ra thông tin một cựu thực tập sinh đến từ KJ có quen biết Do Seo Han, đã trở thành thực tập sinh cá nhân, tham gia show này.

 

Vì khá mờ nhạt nên ban đầu Lee Jun Hyuk không chú ý tới Seo Ian. Nhưng ngay khi gã nhắc tới Do Seo Han, mặt anh ta bỗng trắng bệch.

 

‘Tôi không biết.’
‘Tôi thật sự không biết.’

 

Bởi vì anh ta run rẩy như đang sợ hãi nên hắn nghĩ rằng sẽ tìm ra câu trả lời nếu kiên nhẫn vặn hỏi, nhưng không hề.

 

Ngay cả khi Seo Ian nhìn hắn với nét mặt sợ sệt, anh ta cũng chỉ liên tục lắc đầu.

 

“Chuyện quái gì đây? Hồi bé anh ta từng bị đập đầu đâu đó à? Anh ta run như con ve sầu sắp chết.”

 

Lee Jun Hyuk dừng lại và hỏi bất kỳ ai đi ngang qua: “Anh có biết Do Seo Han không?”

 

Nhưng không có kết quả. Hắn đang trên đường đến nơi còn sót lại cuối cùng về manh mối liên quan tới Do Seo Han.

 

“Mày khiến tao đau khổ như thế này. Tao nhất định sẽ tìm ra điều mày che giấu.”

 

Cho dù Do Seo Han là loại người gì, hắn chắc chắn sẽ tìm hiểu tất.

 

Lee Jun Hyuk nhấc khẩu trang đen lên tận chóp mũi, đi vào trong.

 

“Ồ, anh đến rồi à?”

 

“Tôi đã nghe kể rất nhiều rằng anh rất thân với Do Kyung.”

 

Một thực tập sinh nhuộm tóc vàng và một thực tập sinh nhuộm tóc đỏ.

 

Hắn đến gặp hai người này thông qua giới thiệu vì cả hai từng là thực tập sinh tại KJ và hiện tại đã tự do.

 

Thoạt nhìn họ đến đây để chơi.

 

Mọi người khéo léo nhìn trộm bởi những bộ quần áo tối màu nhưng mái tóc nổi bật, không hợp với quán cafe.

 

‘Bây giờ mới là giai đoạn đầu của tập được chiếu nên tôi chắc chắn không ai nhận ra mình.’

 

Dù có suy nghĩ đó nhưng hắn vẫn lo lắng, đề phòng bằng khẩu trang và mũ lưỡi trai.

 

Thực tế, Lee Jun Hyuk có thể biến cuộc trò chuyện thành gây hấn nên hắn kéo mũ chùng xuống hơn: “Xin chào.”

 

“Chúng ta làm gì ở đây? Anh có ý định vào KJ à?”

 

Lee Jun Hyuk giả cười, treo mặt nạ lên mặt. Hắn không muốn nói thẳng nên đã chuẩn bị kịch bản khác: “Không phải đâu. Nó hơi khác một chút… Cậu ấy tên là Do Seo Han. Hai bạn có biết gì về cậu ấy không?”

 

“Ah, tại KJ? Có phải anh bạn đang thi cuộc thi thử giọng Stardust không?” Người tóc đỏ trả lời, giọng của cô ấy lớn, át đi tiếng nhạc.

 

Thú thật, hắn nghĩ mình sẽ không bị nhận ra nếu đeo khẩu trang, nhưng hắn vẫn thận trọng không giới thiệu tên mình: “Làm ơn hạ giọng xuống.”

 

“Ơ, đó có phải chuyện không nên kể không? Nên hay không? Tôi tự hỏi… được rồi.” Cô gái tóc vàng đút một tay vào túi, tay còn lại cầm tách cafe, nhấp một ngụm. Sau đó hỏi Lee Jun Hyuk: “Nhưng xảy ra chuyện gì à?”

 

“À… Ừ… Có một số tin đồn kỳ lạ về cậu bạn đó đang lan truyền.”

 

Ít nhất thì hai người này dường như không phải loại người trốn tránh giống Seo Ian.

 

Nghe câu nói đó đi, Lee Jun Hyuk tỏ ra không có mối quan hệ đặc biệt nào với Do Seo Han.

 

‘Tôi thích câu chuyện đi theo hướng này hơn.’

 

“Tin đồn?”

 

“Người bạn từng ở KJ đã gây ra chuyện gì đó, những tin đồn như thế. Tôi hơi lo vì chúng tôi cùng team.”

 

“Ah.”

 

“Nếu đó là chuyện xấu… Tôi phải ngăn nó lại, ít nhất đủ để có thể thuận lợi vượt qua vòng thi nhóm đầu tiên. Thực ra, tôi đảm nhiệm vị trí trưởng nhóm. Tôi tới đây với tư cách là đại diện cho những thành viên đang lo lắng trong nhóm.”

 

Theo lời Lee Jun Hyuk, một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên đầu cô gái tóc đỏ.

 

‘Ý định của anh ta là gì?‘

 

Lee Jun Hyuk vội vàng bổ sung: “Bạn có biết không? Chuyện ở KJ?”

 

“Ah~” Tóc vàng lôi kéo sự chú ý của tóc đỏ và tỏ vẻ đã hiểu: “À, anh ấy đang nói về chuyện đó đấy.”

 

Rốt cuộc, manh mối cũng xuất hiện. Lee Jun Hyuk hỏi lại với đôi mắt bừng sáng: “Cậu ấy từng gây gỗ ở nơi làm việc hay gì đó tương tự?”

 

“Gây sự? Đúng vậy.”

 

Hắn biết ngay.

 

Lee Jun Hyuk điều chỉnh tư thế sẵn sàng lắng nghe, với vẻ mặt phấn khích.

 

Tóc đỏ mỉm cười: “Tên nhóc ngu ngốc. Quả thật ngu hến mức.”

 

“Bạn có thể cho tôi biết chi tiết không?” Hắn có linh cảm rằng lần này sẽ tìm được chuyện có ích.

 

Lee Jun Hyuk kéo ghế, rời đi và quay lại với chiếc bánh mua thêm.

 

Cố gắng không để lộ nụ cười đắc ý trên mặt: “Tôi muốn nghe tường tận.”

 

***

 

“Đạo diễn không bị cách chức. KJ ép thực tập sinh im miệng, nói rằng chuyện đó ảnh hưởng tới hình ảnh công ty.”

 

“Có lẽ cậu ấy cũng bị đạo diễn uy hiếp.”

 

*5 phút sau*

 

Lee Jun Hyuk cau mày, tiếp tục lắng nghe cô gái tóc đỏ nói. Những lời phát ra từ miệng họ có quy mô to hơn dự kiến rất nhiều.

 

“Có cả đe doạ…?” Chưa rõ toàn bộ vụ việc nhưng rõ ràng đó là vụ tai nạn lớn.

 

Bất hạnh của người khác là điều khiến hắn hạnh phúc. Tuy hắn khá hèn khi nói câu này, nhưng Lee Jun Hyuk đang cảm nhận niềm hạnh phúc đó một cách rõ rệt.

 

“Tại sao lại bị đe doạ?”

 

“Anh biết Seo Ian không?”

 

“Có, hôm nay chúng tôi vừa trò chuyện.” Seo Ian liên quan tới Do Seo Han? Tim Lee Jun Hyuk đập nhanh hơn vì phấn khích.

 

Chỉ khi đó Jun Hyuk mới chắc chắn.

 

À, thế à. Mày chết chắc rồi.

 

Đó là những gì hắn nghĩ.

 

“Người đó á… Kể cả khi bị đánh…”

 

“Hả?” Nhưng tại sao? Hắn không nghĩ đây là câu chuyện hắn muốn nghe.

 

“Ừm, sao một kẻ ngu ngốc lại đột nhiên biến thông minh, khi làm chuyện đó?”

 

“Seo Han hả?”

 

Tóc đỏ gãi đầu, nghiêng đầu cau mày như thể bây giờ mới hiểu câu hỏi của Lee Jun Hyuk: “Không. Giám đốc cơ.”

 

“…Hả?”

 

“Ban đầu, chuyện này bắt đầu thế này.”

 

Bạo lực với thực tập sinh.

 

Đây không phải việc chưa từng xảy ra, ngay cả khi bạn ở công ty lớn. Đó là thực tế phổ biến, kẻ bắt nạt luồn lách qua các quy định mang tên duy trì kỷ luật.

 

Những thực tập sinh mắc kẹt trong ước mơ của mình, không biết tương lai đi về đâu.

 

Cấu trúc phân tầng thực hiện bằng giai cấp, cấp trên thường tự tin và phô trương. Cấu trúc này được sử dụng khắp mọi nơi.

 

Và trường hợp lạm dụng chức quyền thường xuyên xảy ra ở KJ.

 

“Thằng giám đốc là ông già khốn kiếp. Seo Ian, ông ta cực kỳ khắc nghiệt với anh bạn tội nghiệp đó.”

 

“Tên khốn đó hơi điên đấy.”

 

“Đúng vậy. Vào một ngày đẹp trời, cha đấy bỗng nhiên đánh Seo Ian.”

 

“Tôi cũng bị đánh, nhưng Seo Ian… thật sự bị đánh mà không làm gì sai cả.”

 

Vì thế, dù Seo Ian bị quản lý mắng nhiếc, đương nhiên không ai muốn đứng ra tố cáo.

 

Seo Ian thực tập tại KJ quá lâu, nếu rời khỏi đó, chuyện debut của anh ta sẽ kết thúc.

 

Tuy nhiên.

 

Người cũng đứng trên lớp băng mỏng trong phòng tập đó.

 

“Cậu ấy đã lên tiếng. Do Seo Han.”

 

“Ừ… Ư?” Lee Jun Hyuk không thể tin vào tai mình.

 

Vậy tại sao Seo Ian không dám trả lời những câu hắn hỏi? Chẳng lẽ sợ Seo Han bị tổn hại vì hắn?

 

“Điên thật.” Lee Jun Hyuk lẩm bẩm như thể đó là chuyện bịa đặt.

 

“Lúc đó, tôi có nghe nói rằng cậu ấy đang lọt vào đội hình ra mắt bởi kỹ năng tốt dù còn rất trẻ.”

 

“Do Seo Han nhảy rất tốt, từ hồi đó rồi.”

 

“Tóm lại, đó cũng là lý do cậu ấy từ chối lời đề nghị gia nhập team ra mắt và một mình rời khỏi công ty. Thay vào đó, cậu ấy sẽ giữ im lặng nếu kết thúc hợp đồng vô điều kiện. Đúng không?”

 

“Đúng vậy. Tôi cũng nghe qua đại khái.”

 

“Không ai ở KJ dám nhắc lại chuyện này. Mọi người bàn tán trong im lặng. Nhưng, chúng tôi bị sa thải rồi, chẳng còn gì để mất cả.”

 

“Tóm lại, đừng nói xấu cậu ấy, Seo Han là anh hùng.”

 

Tóc đỏ và tóc vàng nhún vai, nhìn nhau cười.

 

Đôi mắt Lee Jun Hyuk biểu hiện hắn mất tập trung.

 

Chuyện vớ vẩn thật.
Chuyện này không thể nào là sự thật thật được.

 

Rõ ràng Seo Han đã tính toán ra, rằng hắn sẽ im lặng dù biết được việc này.

 

KHÔNG.
KHÔNG.

 

‘Tôi tốn thời gian cho chuyện vô nghĩa.’

 

Lee Jun Hyuk biết rõ hơn ai hết, câu chuyện này không có ý nghĩa gì.

 

Tóc đỏ cười khúc khích, tiếp tục: “Cậu ấy hành động như kẻ ngốc, nhưng lại là một đứa trẻ ngoan.”

 

“Đó không phải chuyện xấu, đừng lo lắng. Đội trưởng, chắc hẳn thời gian qua anh vất vả lắm.”

 

“Do Seo Han hoàn toàn có thể tham gia cuộc thi thử giọng hay bất kỳ chương trình gì.”

 

“Chính xác.”

 

Lee Jun Hyuk không thể khép miệng vì sự thật vô lý này.

 

Hiện tại…

 

Hắn không còn lựa chọn nào ngoài việc thừa nhận nó.

 

Hắn đã đào bới khắp nơi. Tại sao, tại sao không có gì cả?

 

Mặc dù hắn cảm thấy thích thú với diễn biến của cậu chuyện nhưng nó không hữu ích.

 

Và hắn đột nhiên cảm thấy tồi tệ vì việc mình đang làm…

 

Mặt kia của sự thật ngoài sức tưởng tượng.

 

Hắn từng nghĩ Seo Han là tên khốn rẻ tiền.

 

Nhưng trái ngược ư?

 

Lee Jun Hyuk lúng túng đứng dậy, trông như đã mất hết ý chí chiến đấu.

 

Cùng lúc đó.

 

“…”

 

Click

 

Hắn nghe thấy tiếng chụp ảnh đâu đây.

 

Chắc là ảo giác thôi.

 

***

 

Vòng đánh giá theo nhóm được chờ đợi từ lâu đã đến.

 

Có nhiều khúc mắc, nhưng bằng cách nào đó, bình minh ló dạng.

 

“Mấy đứa có thể làm tốt, đúng không?”

 

Cả nhóm gật đầu trả lời cho câu hỏi của Ha Jun Seo.

 

“Ha, em hồi hộp quá. Dù nhận được lời khuyên của hyung rồi, em vẫn căng thẳng đến mức sắp ngạt thở.”

 

“Tôi giống cậu.”

 

“Em không thể bình tĩnh được.”

 

Ha Jun Seo tìm kiếm Amaricano trong tuyệt vọng.

 

Jin Se Hyun không thể chịu đựng được nữa, rời đi theo Ha Jun Seo.

 

“Hyung, cho em xin một cốc Americano bình thường nhé.”

 

“Chúng ta sẽ lên sân khấu trong vòng chưa đầy 20 phút nữa. Nhờ thế có bình thường không? Nó vô đạo đức đấy nhá.”

 

Kết lúc luyện tập lần cuối trong phòng chờ, cuối cùng tôi cũng nhận ra đây là ngày được diễn trên sân khấu chính thức.

 

Seo Ha Im nhìn lén bên ngoài, nuốt khan, môi khô dần.

 

“Bên ngoài… Bên ngoài… Có rất nhiều người phải không? Tôi thậm chí nghe được cả tiếng vỗ tay!”

 

Tôi nghe thoáng loáng âm thanh như thế này của đội trình diễn trước đó.

 

– Wow~
– Chị yêu cậu, Kevin!
– Aaaaaah! Do Kyung, nhìn về hướng này nữa!

 

Ngay khi sân khấu của nhóm một kết thúc, tiếng reo hò truyền vào tận phòng chờ.

 

Tại vòng đánh giá cá nhân, mọi người biểu diễn trước giám khảo và thực tập sinh. Nhưng hiện tại có rất nhiều người hâm mộ đến đây vì họ.

 

Áp lực khác với vòng thi đầu. Seo Han không thể bình tĩnh khi nghĩ rằng ngoài kia có một số người đến gặp cậu.

 

Hít một hơi, cậu niệm đi niệm lại một câu thần chú: “Tôi có thể làm tốt.”

 

Một màn trình diễn được chuẩn bị với toàn bộ nỗ lực. Mấy ngày qua, tôi chưa từng ngủ ngon giấc.

 

Hướng cải biên bị thay đổi hai lần, và rất khó để mường tượng ra sân khấu chính thức sẽ như thế nào.

 

Dù sao tôi cũng phải làm tốt bằng được.

 

“Tất nhiên rồi.” Ha Jun Seo vỗ vào tay tôi, cười lớn.

 

Ánh mắt tôi vô thức hướng về Lee Jun Hyuk. Không biết vì sao, người luôn cáu kỉnh hôm nay lại ngồi im như đang lạc lối.

 

“…”

 

Bây giờ, đánh giá của dư luận về Lee Jun Hyuk không tốt.

 

Mặc dù anh ta không giống kiểu người để tâm đến ánh mắt người khác nhưng hiện tại trông anh ta hệt như bị bình luận ảnh hưởng vậy.

 

Người luôn gây chiến bắt đầu im lặng nên tôi cảm thấy hơi khó xử.

 

Tôi gãi đầu, mở khẽ cửa phòng chờ: “Em nghĩ sắp tới thời gian rồi.”

 

Âm thanh loáng thoáng nghe thấy, có vẻ phần đánh giá của đội đầu tiên đã xong.

 

Dự đoán của tôi đúng, một staff chạy tới chỗ chúng tôi.

 

“Mời bạn chuẩn bị!”

 

“Vâng!”

 

“Đi thôi. Chúng ta!” Ha Jun Seo vội vàng đặt bình Americano xuống, cầm mic lên.

 

“Đừng quên micro!”

 

“Ngọt ngào quá! Se Hyun, em muốn uống thêm cafe không?”

 

“Ewww, oẹ.”

 

Các thành viên rời khỏi hành lang với đôi môi khô khốc bởi hồi hộp. Seo Han, làm leader, cậu dừng lại xác nhận đợi đến khi người cuối cùng ra ngoài, mới bước ra khỏi cửa.

 

Đã đến giai đoạn cuối của vòng hai, tất cả chúng tôi sẵn sàng rồi.

 

Mỗi vòng thi chỉ có một lần duy nhất.

 

Vì ai cũng biết nếu thất bại lần này thì không có lần sau.

 

Chúng tôi đứng đây, cố gắng và cống hiến hết mình vì khán giả.

 

Bây giờ thật sự đến lượt chúng tôi rồi.

 

Tôi đang run như điên… Tôi đoán điều đó đồng nghĩa rằng tôi đam mê.

 

Tôi đưa tay ra: “Hãy trình diễn mà không có sự hối tiếc nào cả.”

 

Tôi nói to, giải toả căng thẳng hết mức có thể.

 

Từng người một, đặt tay lên tay tôi.

 

“Tất cả chúng ta có nên hét to “cố lên” và bắt đầu không.”

 

“Được.”

 

“Okay.”

 

“Bắt đầu, một, hai, ba…”

 

“Cố lên!”

 

Hãy xé nát sân khấu.

Bình luận cho Chương 19

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 19
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

21.8K Lượt xem 38 Theo dõi

Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
  • Chương 207
  • Chương 208
  • Chương 209
  • Chương 210
  • Chương 211
  • Chương 212
  • Chương 213
  • Chương 214
  • Chương 215
  • Chương 216
  • Chương 217
  • Chương 218
  • Chương 219
  • Chương 220
  • Chương 221
  • Chương 222
  • Chương 223
  • Chương 224
  • Chương 225
  • Chương 226
  • Chương 227
  • Chương 228
  • Chương 229
  • Chương 230
  • Chương 231
  • Chương 232
  • Chương 233
  • Chương 234
  • Chương 235
  • Chương 236
  • Chương 237
  • Chương 238
  • Chương 239
  • Chương 240
  • Chương 241
  • Chương 242
  • Chương 243
  • Chương 244
  • Chương 245
  • Chương 246
  • Chương 247
  • Chương 248
  • Chương 249
  • Chương 250
  • Chương 251
  • Chương 252
  • Chương 253
  • Chương 254
  • Chương 255
  • Chương 256
  • Chương 257
  • Chương 258
  • Chương 259
  • Chương 260
  • Chương 261
  • Chương 262
  • Chương 263
  • Chương 264
  • Chương 265 Tắt phim
  • Chương 266 Dư chấn
  • Chương 267 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (1)
  • Chương 268 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (2)
  • Chương 269 Bãi triều Nagoya (1)
  • Chương 270 Bãi triều Nagoya (2)
  • Chương 271 Bãi triều Nagoya (3)
  • Chương 272 Bãi triều Nagoya (4)
  • Chương 273 Vì sự thành công (1)
  • Chương 274 Vì sự thành công (2)
  • Chương 275 Nhập cảnh
  • Chương 276 Ký ức không hoàn chỉnh (1)
  • Chương 277 Ký ức không hoàn chỉnh (2)
  • Chương 278 James Linden (1)
  • Chương 279 James Linden (2)
  • Chương 280 Điều tớ muốn thấy
  • Chương 281 Chịu đựng nhiều lắm
  • Chương 282 Hạc giấy (1)
  • Chương 283 Hạc giấy (2)
  • Chương 284 Hạc giấy (3)
  • Chương 285 Hạc giấy (4)

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE