Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

Chương 139

  1. Home
  2. Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam
  3. Chương 139
Trước
Sau

[Hyper có phải một mớ hỗn độn không?]
Tôi nghĩ lần comeback này của họ thực sự sẽ out khỏi bảng xếp hạng rồi.

 

– Nếu đã là mangdol, thậm chí không cần thiết có tên.
ㄴĐồng ý.
└Nếu bọn họ không điên, họ nên gia nhập nhóm nhạc chân chính.
└Mangdol thì sao? Thay vì trách móc, phản ứng như vậy vốn là chuyện bình thường.
└Nhưng còn các khán giả ở show ca nhạc… Bồ có tới sự kiện đó không ㅠㅠ
└Xin đừng chiếm chỗ của Mandol nữa… Bởi vì nhóm này không đủ tư cách!

 

– Siêu cấp Mandol mới đúng… Nếu bạn hỏi tôi: tôi có khó tính không, tôi nghĩ có.
└Kakakaka, bị nói như thế còn thảm hơn tan rã nhóm nữa.
└Mấy bồ giết họ tận hai lần.
└Tôi chỉ muốn nói màn trình diễn bị hỏng thôi.
└Bị hỏng quá nhiều kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

 

– Phản hồi về mini album thứ 2 rất tốt nhưng phần live đúng là thất bại nặng nề.
ㄴVì không thể hát được bài nào nên màu sắc nhóm này hoàn toàn biến mất khỏi mini album thứ 2, cơ mà chẳng thấy ai nêu ý kiến gì.
└Nói thật, tôi thành anti mất.
└Khoan, hát là một chuyện, màn nhảy phối hợp của nhóm lại là chuyện khác cơ.
└Vì kỹ năng tệ đó.
└Tôi nghĩ có người sẽ đạt nhiều thành công hơn nếu gia nhập công ty lớn. Kỹ năng cá nhân của một số trong đó không tệ đến thế.
└Vì sao nhóm này lại ra mắt?
└Đúng vậy, không nên ra mắt nhóm có đội hình đông người… Đến visual cũng chẳng nổi bật.
└Không phải họ không muốn đến công ty lớn, mà là thi không đậu.

 

[Tôi đã đi xem Dance in the Night với tư cách khán giả, giờ tôi hiểu lý do tại sao Jeong Won Jae không thể gia nhập công ty lớn.]
Công ty quản lý xác nhận cậu ấy là main dance của nhóm, nhờ đó tin tức này bị lan truyền rộng rãi, lol.
Nếu vào nhóm khác, chắc chắn không thể tranh chức main dance.
Khi ở cùng tất cả các thành viên thì không rõ ràng mấy, nhưng lúc chỉ có hai người, vũ điệu đột nhiên đơn giản lạ lùng, bình thường vl lol.

 

– Hyper Kang cũng có mặt ở đó hôm qua. Có phải do kỳ comeback không?
└Không biết có phải anh ta không, nhưng chắc không sai hoàn toàn đâu haha.

 

– Nhưng sao tụi anti cứ chọc ghẹo Hyper thế? Visual không đẹp, kỹ năng không tốt, tôi nghĩ không cần bàn cãi thêm vì ngay từ đầu đã không mong đợi gì rồi.
└Album trước JWJ cũng là center à?
ㄴƠ, nếu thế thì, anh ta là cháu trai của chủ tịch công ty chăng?
└Các thành viên khác dễ nhìn hơn.
└Do bà không biết thôi, chỉ mỗi Jeong Won Jae thể hiện được chút tài mọn.
└Cứ thế này thì tương lai của nhóm ảm đạm lắm.
└Dù công ty cỏn con, họ vẫn tuyển được người nhỉ.
ㄴTài năng kiểu này thì hơi…

 

– Wow
ㄴCdm xấu tính thật đấy…

 

– Khi tôi xem sân khấu đó, tôi nhận ra kỹ năng của ảnh chỉ bằng một tân binh có vị trí tương ứng mới ra mắt chưa đầy 1 năm lol.
└Ai?
└Stardust DSH.
ㄴÀ. Cậu bạn này vốn giỏi sẵn mà.
└Chuyện đương nhiên, kakaka. Tôi nghĩ Doubles thính như chó thật chứ.
└Mang danh công ty lớn để làm gì, thưa ngài.
└Stardust gồm những đứa trẻ đã ra mắt sau show sống còn khốc liệt. Bạn không nên coi họ là tân binh lmao. Tất cả thành viên đều đến từ lớp A.

 

“Ha…” Phần bình luận khiến anh thở dài.

 

Thật buồn khi nhóm bị đối xử như kẻ thua cuộc, nhưng anh tức giận hơn vì có cả bình luận so sánh anh với Stardust Do Seo Han.

 

Đặc biệt có một bình luận khiến trái tim anh tan nát.

 

‘Tôi nghĩ Doubles thính như chó thật chứ.’

 

Thực ra đó là sự thật mà anh không muốn thừa nhận.

 

Anh từng thi audition tại Doubles ba lần và đều bị từ chối, đồng thời không thể lọt vào nhóm ra mắt ở công ty tầm trung, vì vậy anh đã đi khắp nơi, kết cục là ra mắt trong một công ty vô danh quy mô chỉ bằng cửa hàng nhỏ ở góc phố…

 

Anh tin rằng tất cả chỉ do xui xẻo.

 

Jeong Won Jae thở dài thườn thượt, nhả ra làn khói nhạt màu.

 

“Chết tiệt, không đủ.”

 

Chỉ nicotine vẫn chưa đủ. Anh cần thứ khác mãnh liệt hơn. Mỗi khi cảm thấy khó thở, anh lại muốn lao mình vào cảm giác kích thích hơn một chút. Những lời Fisher Lee Joo Hyung nói cứ văng vẳng bên tai.

 

“Nó rất tuyệt vời. Ở một đẳng cấp khác.”

 

Công việc này chắc chắn sẽ khiến mọi người phát điên.

 

Jeong Won Jae nhìn xuống tấm danh thiếp trên tay.

 

[Giám đốc phẫu thuật thẩm mỹ Park Han Seok.]

 

Đến đó để được tư vấn. Không cần lo lắng về mặt an ninh. Lee Joo Hyung từng nói, có nhiều người nổi tiếng thường xuyên tới đây.

 

Thành thật, anh cảm thấy sợ hãi, vì thế hôm trước đã rời đi sớm hơn dự định…

 

“Nếu mình không bị bắt sẽ ổn nhỉ?”

 

Thử một lần. Một lần là đủ. Tuy không dám chắc có muốn tiếp tục lần hai không, nhưng một lần thì được.

 

“Ha.”

 

Ngay lúc anh vừa nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp vừa suy nghĩ, một giọng nói quen thuộc truyền đến bên tai.

 

“Cẩn thận.”

 

Do Seo Han đã nói gì khi cả hai tình cờ gặp nhau trước cửa trung tâm mua sắm?

 

Ánh mắt bọn anh chỉ chạm nhau trong chốc lát.

 

Nhưng bằng cách nào đó, ánh mắt Do Seo Han tỏ rõ cậu ấy biết hết tất cả mọi chuyện, khiến anh khó chịu.

 

Gì vậy?

 

“Cậu ta biết cái gì chứ?”

 

Câu nói lúc cậu ấy đỡ anh khi anh suýt ngã, sao nhỉ… Có cảm giác cậu ta đang khuyên anh hãy dừng lại trước khi quá muộn?

 

Cẩn thận ư.

 

Jeong Won Jae, người đang trầm tư một lúc, nhanh chóng lắc đầu.

 

Do tâm trạng thôi.

 

“Không thể nào.”

 

***

 

Vào ngày ghi hình show thực tế ngoài trời, nhóm tiến vào bãi đậu xe.

 

Xe xuất phát từ sáng sớm, chạy gần hai tiếng đồng hồ mới tới một khu vui chơi giải trí ở Daecheon.

 

Tôi nghĩ ngay khi bước xuống xe mình sẽ đi chơi một chút trước khi quay quá trình nghỉ ngơi, nhưng các anh lớn có vẻ rất phấn khích.

 

Chắc hẳn ai trong đời cũng từng đến khá nhiều công viên giải trí.

 

Nhưng những thực tập sinh bắt đầu thực tập từ khi còn bé như chúng tôi ít khi có trải nghiệm này.

 

Seo Ha Im đứng lên, chạy ra ngoài với vẻ mặt phấn khích: “Waaaa! Công viên giải trí nè!”

 

“Wow, đây thực sự là cách tự chữa lành tốt nhất.” Ha Jun Seo cười toe toét, đút tay vào túi. Tất nhiên, tôi khó mà liên tưởng ra thứ anh ấy miêu tả.

 

“Lành chưa ạ?”

 

“Ừm, chỉ nhìn thôi cũng thấy lành rồi.”

 

Công viên giải trí có chữa lành vết thương không? Vì sao? Tôi không thể hiểu nổi làm thế nào mới tới nơi đã có thể chữa lành cả tâm trí lẫn cơ thể mệt mỏi.

 

Chẳng phải định nghĩa thực sự của chữa lành là đến một nơi nào đó nằm dài ra nghỉ dưỡng, nướng kẹo dẻo trước đống lửa ấm áp sao?

 

Khi tôi đang tưởng tượng về tình huống như vậy, giọng nói vui vẻ của Seo Ha Im chen ngang.

 

“Seo Han, em muốn chơi trò gì?”

 

“Em…” Đôi mắt không tập trung của tôi chậm rãi quan sát xung quanh.

 

“Ngựa xoay…?”

 

“A.”

 

Không đồng ý.

 

Thật không may, Seo Ha Im kéo tay áo tôi, hỏi tôi muốn chơi trò nào nữa.

 

“Wow, cái kia! Thuyền lắc?”

 

“Em cảm thấy không ổn.”

 

Thực ra, khi bé tôi rất thích thuyền lắc.

 

Tôi thích cảm giác hồi hộp vừa đủ trong những ngày không thấy sợ hãi…

 

Tại một thời điểm nào đó, tôi có cảm giác giây an toàn của tôi không an toàn khiến tôi choáng váng một lúc lâu.

 

“Khi bé em từng rất thích, nhưng giờ em lớn rồi.”

 

“Ha?”

 

Ha.

 

Hình như angel Ha Jun Seo đang nghiến răng không đồng tình.

 

“Khụ.” Tôi hắng giọng, tránh ánh mắt của anh.

 

“Thế còn tàu lượn siêu tốc?”

 

“Đáng sợ…”

 

“Nhà ma?”

 

“Thà anh giết em đi…”

 

Ha Im có vẻ cực kỳ muốn chơi trò tàu lượn cao tốc.

 

“Đi với anh! Đi cùng anh~”

 

“Không. Em sẽ chạy trốn.”

 

Tôi chạy trốn với tốc độ nhanh chóng mặt, né xa Seo Ha Im, người đang cố kéo tôi tới gần khu vực trò chơi cảm giác mạnh

 

Anh chàng này thất vọng trong tích tắc nhưng nhanh chóng chuyển sang mục tiêu tiếp theo, Jin Se Hyun, bắt đầu làm phiền anh ấy.

 

Tôi cần đến chỗ khác yên bình hơn. Cách đó không xa, tôi thấy Seo Ian đang bình tĩnh kiểm tra hạng mục trò chơi.

 

“Anh cũng không thích mấy trò cảm giác mạnh nhỉ?”

 

“Ừ. Anh muốn cho thỏ ăn…”

 

Ý tưởng tốt, tất cả đều tốt trừ con quay trên không và tàu lượn siêu tốc.

 

PD Jargon gọi các thành viên lại. Tôi tưởng chúng tôi sẽ dùng thời gian rảnh rỗi chơi trong công viên giải trí, nhưng đúng như dự đoán, ekip Jargon không thể nào để chúng tôi yên.

 

Nhìn đi.

 

[Nhiệm vụ.]

 

Tôi tưởng video là chúng tôi sẽ có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau, nướng thịt hay làm gì đó đại loại như thế, nhưng ekip Jargon của Doubles vẫn giống mọi khi, không hề dễ tính.

 

PD cầm loa nói lớn.

 

[Sứ mệnh ‘Save Me’ là sứ mệnh rất quan trọng, liên quan đến sự hợp tác của các bạn. Nhiệm vụ ở chỗ kia, phía sau bạn…]

 

Tôi nhìn sang nơi PD chỉ, hiểu ra tình hình.

 

Trong một góc của công viên giải trí, có một tấm biển tồi tàn trông rùng rợn được dựng ngay lối vào…

 

Ha.

 

Lẽ nào.

 

[Diễn ra trong nhà ma.]

 

“Gì???”

 

Tôi có nên về nhà không?
.
.
.
.

 

“Các bạn có nhớ tập trước không? Giống hệt tìm quả cầu manh mối, chỉ cần vào trong, tập hợp những chữ cái viết trên tường.”

 

Nhiệm vụ là tìm đáp án bằng cách kết hợp các chữ cái.

 

Staff mỉm cười đặt đèn pin vào tay cả nhóm.

 

Chiếc đèn pin đặc biệt, khi được chiếu sáng các chữ cái sẽ hiển thị trong bóng tối dưới dạng huỳnh quang.

 

Sau khi nghe lời giải thích, có vẻ việc duy nhất chúng tôi phải làm là kết hợp tất cả gợi ý ở trên tường của ngôi nhà ma ám.

 

“Các bạn sẽ chia thành ba đội, vì thế tổng cộng có ba cơ hội!”

 

Có bao nhiêu cơ hội không quan trọng. Vấn đề quan trọng ở đây là phải tìm kiếm gợi ý trong nhà ma.

 

Tôi nuốt nước bọt, hỏi nhân viên: “Có phải người bên trong định túm chặt tay chân của bọn em không?”

 

“Đó là việc của họ!”

 

“…?”

 

Bạn có thể tìm thấy câu trả lời như thế này ở đâu? Trong khi tôi run bần bật vì câu nói vô trách nhiệm của ekip Jargon, Jin Se Hyun bình tĩnh bổ sung.

 

“Thử trò chuyện xem. Nếu lỡ bị tóm, xin họ thả ra, ổn chứ?”

 

“Họ là người mà em dám bắt chuyện sao?”

 

Gì đây? Từ bao giờ nhà ma trở thành nơi có thể trò chuyện với nhau vậy?

 

Tôi lắc đầu, bật thốt: “Ha… Ha… Em không muốn vào đâu.”

 

“Đừng lo. Không đáng sợ đâu.”

 

Staff vừa kiểm tra micro vừa nói: “Mọi người đều nói nhân viên trong đó không đáng sợ chút nào.”

 

“Nhưng ma vẫn xuất hiện.”

 

“Đó là người!”

 

Tôi thực sự muốn về nhà.

 

Bất chấp mong muốn của tôi, cả nhóm đã chuẩn bị sẵn sàng tiến vào ghi hình.

 

“Hai người vào trước nhé.”

 

“Nào, đừng sợ. Chỗ này không giống nhà bị ma ám nên anh không sợ lắm.”

 

“Thật ư? Thật sự? Làm ơn nói là không có ma đi!!”

 

“Em… Em sợ…”

 

Đội đầu tiên bị kéo vào gồm người vốn nhát gan Seo Ha Im và Seo Ian luôn thầm sợ những thứ vô hình kiểu này.

 

Sự kết hợp của hai kẻ hèn nhát.

 

Tuy tôi cũng thuộc hội người hèn, nhưng thành thật, tôi khá thích xem phản ứng của cả hai.

 

Một phút sau, hai người run rẩy vào nhà.

 

Căn nhà yên tĩnh đến đáng ngạc nhiên.

 

Gì?

 

“Em đoán nó không đáng sợ như em nghĩ. Em không nghe thấy tiếng la hét nào…”

 

Ngay lúc tôi đang nói…

 

“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”

 

Tiếng kêu của một con nai sừng tấm vang lên.

Bình luận cho Chương 139

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 139
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Tôi Trở Thành Thành Viên Nhỏ Tuổi Nhất Nhóm Nhạc Top Idol Nam

21.8K Lượt xem 38 Theo dõi

Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu – Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi. Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành...

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181
  • Chương 182
  • Chương 183
  • Chương 184
  • Chương 185
  • Chương 186
  • Chương 187
  • Chương 188
  • Chương 189
  • Chương 190
  • Chương 191
  • Chương 192
  • Chương 193
  • Chương 194
  • Chương 195
  • Chương 196
  • Chương 197
  • Chương 198
  • Chương 199
  • Chương 200
  • Chương 201
  • Chương 202
  • Chương 203
  • Chương 204
  • Chương 205
  • Chương 206
  • Chương 207
  • Chương 208
  • Chương 209
  • Chương 210
  • Chương 211
  • Chương 212
  • Chương 213
  • Chương 214
  • Chương 215
  • Chương 216
  • Chương 217
  • Chương 218
  • Chương 219
  • Chương 220
  • Chương 221
  • Chương 222
  • Chương 223
  • Chương 224
  • Chương 225
  • Chương 226
  • Chương 227
  • Chương 228
  • Chương 229
  • Chương 230
  • Chương 231
  • Chương 232
  • Chương 233
  • Chương 234
  • Chương 235
  • Chương 236
  • Chương 237
  • Chương 238
  • Chương 239
  • Chương 240
  • Chương 241
  • Chương 242
  • Chương 243
  • Chương 244
  • Chương 245
  • Chương 246
  • Chương 247
  • Chương 248
  • Chương 249
  • Chương 250
  • Chương 251
  • Chương 252
  • Chương 253
  • Chương 254
  • Chương 255
  • Chương 256
  • Chương 257
  • Chương 258
  • Chương 259
  • Chương 260
  • Chương 261
  • Chương 262
  • Chương 263
  • Chương 264
  • Chương 265 Tắt phim
  • Chương 266 Dư chấn
  • Chương 267 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (1)
  • Chương 268 Lễ trưởng thành của Maknae Seo Han (2)
  • Chương 269 Bãi triều Nagoya (1)
  • Chương 270 Bãi triều Nagoya (2)
  • Chương 271 Bãi triều Nagoya (3)
  • Chương 272 Bãi triều Nagoya (4)
  • Chương 273 Vì sự thành công (1)
  • Chương 274 Vì sự thành công (2)
  • Chương 275 Nhập cảnh
  • Chương 276 Ký ức không hoàn chỉnh (1)
  • Chương 277 Ký ức không hoàn chỉnh (2)
  • Chương 278 James Linden (1)
  • Chương 279 James Linden (2)
  • Chương 280 Điều tớ muốn thấy
  • Chương 281 Chịu đựng nhiều lắm
  • Chương 282 Hạc giấy (1)
  • Chương 283 Hạc giấy (2)
  • Chương 284 Hạc giấy (3)
  • Chương 285 Hạc giấy (4)

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE