Chương 127
“
Mọi người làm tốt lắm!”
“Vâng, cảm ơn mọi người nhiều.”
Sau khi kết thúc phần trình diễn, Lea Purple hào hứng trò chuyện, thỉnh thoảng lại liếc nhìn máy quay.
“Phản ứng của khán giả vừa rồi thật tuyệt vời! Cảm ơn mọi người một lần nữa ạ!!”
“Keuuu!! Đỉnh nóc kịch trần quá!”
Dường như sự căng thẳng đã giảm bớt, và cách nói chuyện thân thiết như thường ngày đã dần trở lại.
Trước khi ra về bằng xe riêng phía sau sân khấu, mọi người đều cúi chào nhau một cách lịch thiệp.
Ngay cả khi thay quần áo, trang điểm lại và trở về vị trí đã định, ánh mắt chúng tôi thậm chí không hề chạm nhau.
Đó là hành động có chủ ý, vì người hâm mộ, dù không có ý đồ xấu gì nhưng chỉ cần những đoạn short video được tung lên quay cảnh hậu trường và di chuyển thôi cũng đủ tốn bao dấu mực và câu chuyện hoang đường được vẽ ra.
Do đó, tốt nhất là không nên vướng vào những chuyện như vậy.
“Nếu chuyện đó xảy ra, họ chắc chắn gặp nguy luôn ấy”
Tôi chắc chắn về điều đó, dựa trên những vết đen trong sự nghiệp của họ.
Lea Purple sẽ còn thành công hơn nữa trong tương lai nếu như công ty quản lý của họ quản lý tốt việc này.
[Nhiệm vụ hoàn thành!]
Hoàn thành xuất sắc giai đoạn hợp tác với Lea Purple!
Màn trình diễn chất lượng của cậu đã nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt từ khán giả.
Cậu đã được cộng 5.000 điểm.]
Đã vượt qua một cửa ải.
Khi tôi mở nắp chai nước trên bàn và uống một ngụm, bỗng thấy các thành viên tỏ ra háo hức nô đùa, có lẽ họ cũng đã sẵn sàng cho lần comeback tiếp theo.
“Thật ra, tốt nhất là nên làm việc cho đỡ suy nghĩ mệt đầu.”
“Khi nào thì Black Call-sunbae xuất hiện vậy ha?”
“Chắc là cuối buổi diễn này? Họ sẽ có màn solo độc quyền sau khi tiết mục hợp tác với White Cherry-sunbae hoàn thành.”
Một màn trình diễn cuối năm ngay trước mắt toàn thể khán giả~ và có cả sự hiện diện của bạn gái cũ nữa~.
Hoang dã quá không?
Nghĩ đến tình cảnh ấy khiến tôi rùng mình, nhưng tôi không quá lo lắng vì tất cả đều là nghiệp chướng của Joo Woosung.
“…Ngành công nghiệp giải trí thực sự rất tàn nhẫn.”
“Hảa?”
Seong Jiwon quay đầu về phía tôi, nhưng tôi chỉ vẫy tay và chuyển ánh mắt về phía sân khấu. Vì đó không phải việc của tôi, nên tôi quyết định cứ tận hưởng khoảng thời gian chờ đợi.
Các tiết mục sau chúng tôi là của các nhóm nhạc thần tượng đã có kinh nghiệm vài năm, nên hầu hết đều có chất lượng khá tốt.
phải nổi tiếng đến mức nào mới được biểu diễn vào thời điểm đó trong buổi hoà nhạc chứ? Trong khi tôi đang đắm chìm trong luồng suy nghĩ của chính mình thì đột nhiên cửa sổ hệ thống hiện lên trước mắt tôi.
Ting!
[Đặc biệt! Giảm giá chớp nhoáng!]
Dịch vụ giám sát bình luận được cung cấp!!
Cậu có muốn kích hoạt nó với giá 486 điểm không?]
“…Cái quái gì thế này?”
“Hả? Hoyun, cậu vừa nói gì vậy?”
“À, không… thôi vậy.”
Sao lại những 486 điểm vậy? Tại sao lại có những tính năng
ảo giá đến nhường này, nhưng suy cho cùng thì chúng cũng ảo diệu đấy chứ…?
Tôi ước mình biết về tính năng này sớm hơn. Nhớ lại bài báo về “Chủ nghĩa tự ái” mà nó cho tôi xem trước khi quay phim, tôi thực sự quyết tâm.
[Dịch vụ giám sát bình luận đã bắt đầu.]
Sau đó, các phản hồi hiện lên trước mắt tôi như một cửa sổ trò chuyện trực tuyến.
[Mọi người ơi, sau khi The Dawn diễn xong thì cũng hết việc rồi. Ta nên về thôi.]
[Thật lòng mà nói, những tiết mục tiếp theo không thể thu hút sự chú ý của tôi ㅜㅜ À, đã bao giờ có một tân binh (mới) nào giỏi đến thế này chưa nhỉ~]
[Thành thật mà nói, The Dawn nên được coi là tân binh, thật đáng tiếc là họ không thể giành được giải Tân binh của nămㅜ]
└Giải thưởng Đột phá của nămㅎ
—Thực ra, tôi đang uống nước đấy nhé! Đừng làm tôi phụt nước vào màn hình.
[Chúc mừng The Dawn đã giành giải Đột phá của năm ♡ Tôi nghĩ cuộc cạnh tranh sẽ rất gay cấn vì năm nay có rất nhiều ứng cử viên mạnh, nhưng kết quả thật tuyệt vời. Các ứng cử viên khác cũng đã thể hiện rất xuất sắc!!]
└Cái gì vậy?
└ chiến thuật SEO thành công #Let’sGo
└ kkkk
Ai cũng nghĩ như vậy.
Giải thưởng Đột phá của năm.
Đó là một giải thưởng có thể được trao cho một nhóm, dù không phải là tân binh trong năm đó, nhưng đã thu hút được nhiều sự chú ý nhất với tư cách là một nhóm nhạc mới nổi. Tôi quay sang nhìn các thành viên đang khoác tay nhau và vui vẻ nhún nhảy mà không hề kỳ vọng sẽ giành chiến thắng.
“…”
Họ dường như không hề dự đoán trước việc sẽ giành được giải thưởng.
Thôi kệ vậy…
Hãy để họ như vậy đến lúc đó mới bắt được khoảng khắc chứ!
Ngay lúc đó, tiếng reo hò vang lên.
Waaaaah!
Ngay khi phần chào đầu kết thúc, người dẫn chương trình tiếp theo bước lên sân khấu. Tôi biết đó là ai trong danh sách, nhưng việc gặp lại người đó khiến tôi cảm thấy khó chịu.
“Thật ..sự…”
Cứ như thể họ đang công khai nói rằng, “Chúng tôi đến từ cùng công ty chủ quản đã đfu tư cho sự kiện này.”
“Xin chào, tôi là Yu Jia.”
“Tôi là Min Jiheon.”
Họ là các diễn viên trong phim Please Take the Camera .
Nhà đầu tư chính của lễ trao giải là một trong những nhà đầu tư của Please Take the Camera . Việc tham gia đã là một chuyện, nhưng họ lại đưa hết nhân sự liên quan đến phim truyền hình vào toàn bộ buổi lễ thì có hơi quá trớn.
Hơn nữa, cùng với sự nổi tiếng vượt bậc của bộ phim, họ còn phối hợp trang phục của Yu Jia và Min Jiheon để xào cúp lé nữa ( couple).
[Dàn diễn viên của phim Please Take the Camera có vẻ rất nổi tiếng.]
Giữa những câu đùa vui vẻ, thỉnh thoảng họ trao nhau những nụ cười e lệ và ánh nhìn dịu dàng, trò chuyện ngắn gọn. Quả thực, họ toát lên vẻ chuyên nghiệp.
[Yu Jia là một vị thần.]
[Hào quang của Min Jiheon;; Anh ấy thật sự quá tuyệt vời]
[Ttaaaaak, Chúa ơi]
[Euaaaaaak, chú thỏ đáng yêu của chúng ta!!!!!!]
…ớ, mình kìa?
“Ồ~, anh đang ở trên màn hình kìa, hyung.”
Nghe lời Kang Ichae, tôi ngẩng đầu lên và quả nhiên, mặt tôi đang hiện trên màn hình.
Ừm…
Mặc dù tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận biệt danh “thỏ con”,nhưng khi xuất hiện trên màn hình lớn, tôi vẫn vẫy tay với nụ cười trên môi. Rồi, từ đó kèm theo nhiều tiếng reo hò vang lên từ phía khán giả.
Tôi có thể thấy Min Jiheon, người đang diễn một vở tình ca đầy tuyệt vọng trên sân khấu, lén mỉm cười về phía này.
“Bây giờ, chúng tôi sẽ công bố giải thưởng Đột phá của năm.”
“Ờ ha.”
Máy quay lia sang phía chúng tôi và một vài nhóm được đề cử khác. Min Jiheon, người đã cầm phong bì suốt thời gian, mở nó ra để lộ tấm thiệp bên trong và khẽ nhếch khóe miệng.
“Có vẻ như giải thưởng sẽ được trao cho một nhóm có thành viên có mối quan hệ mật thiết với chúng ta.”
“…!”
[Euaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa]
[Không đời nào, không đời nào, không đời nào, không đời nào]
Jeong Dajun, một người rất thích xem phim truyền hình, giật mình và nhìn tôi.
“Giải thưởng Đột phá của năm thuộc về…”
Dừng lại đi.
Hãy giữ vẻ mặt bình tĩnh. Đừng nhìn như thế này.
“—The Dawn! Chúc mừng!”
[Euaaaaaaaaaaaak!!!!!!!!!!!!!!!!!!]
[Chiến thuật của Seo Hoyun đã hiệu quả, đỉnh nóc quá xá đã!!!!!!!!!!]
Các bình luận ùa về quá nhanh, tôi không còn nhìn rõ gì nữa. Rồi, như thể nhờ ân huệ của hệ thống, tất cả các cửa sổ bật lên đều biến mất, giúp tôi nhìn rõ sân khấu.
“Chúng ta ư? Có thật là chúng ta không?!?”
“Đúng vậy! Là chúng ta!! Chính là chúng ta!”
Đó là một kết quả không quá bất ngờ với tôi nhưng hoàn toàn vỡ trận đối với các thành viên trong nhóm.
Trong lúc thầm cảm ơn những người hâm mộ đã bình chọn, tôi vỗ nhẹ vào lưng các thành viên trong nhóm rồi đứng dậy.
“Này, chúng ta lên sân khấu thôi.”
“Không thể nào là thật được…”
“ nhéo tớ cái được không?!”
Tôi lẩm bẩm trong đầu đáp lại lời thì thầm của Jeong Dajun, đồng thời thành tâm cúi chào những lời chúc mừng xung quanh khi bước lên sân khấu.
“Chúc mừng!”
“Chúc mừng The Dawn, các bạn hoàn toàn xứng đáng với điều này!!”
Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống chúng tôi cùng với tiếng vỗ tay của mọi người hoà chung không khí. Nhưng chỉ Khoảng một nửa thực sự vui mừng cho chúng tôi, nửa còn lại chỉ nở nụ cười gượng gạo cho có lệ.
À.
Ngay cả với một giải thưởng sau ngần ấy năm mới được công nhận thì những ánh mắt cay nghiệp, những nụ cười lạc quẻ và sự không phục khi thấy một nhóm nhạc vô danh từ một công ty nhỏ lại đột nhiên nổi tiếng của mọi người xum quanh là điều có thể hiểu
Kệ thôi.
Đây cũng có thể xem là lý do tại sao cảm giác lại tuyệt vời hơn thế.
Tôi bước lên sân khấu với nụ cười tươi tắn.
Yu Jia là người đầu tiên tiến đến và tặng tôi bó hoa với nụ cười rạng rỡ. Bên cạnh cô ấy, Min Jiheon chỉ mỉm cười ngọt ngào.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Chúng tôi trao nhau những lời chào sau đó bình tĩnh và xếp hàng cạnh nhau. Sau khi nhận lấy micro từ Min Jiheon, Kim Seonghyeon xem xét chiếc cúp trong tay trước khi chậm rãi bắt đầu bài phát biểu của mình.
“Ừm…ờm.…”
[Liệu Water Dumpling có trở lại không?]
[Dù sao thì cũng tuyệt vời. Kim Seonghyeon giờ sẽ không khóc nữa. Thật ra tôi ước gì cậu ấy khóc mỗi lần.]
Dường như vẫn còn ngỡ ngàng trước giải thưởng, Kim Seonghyeon không thể rời mắt khỏi chiếc cúp.
“Xin chào, chúng tôi là The Dawn. Tôi rất vui khi lần đầu tiên được tham dự lễ trao giải cuối năm… Tôi không ngờ chúng tôi lại nhận được một giải thưởng ý nghĩa như vậy.”
Bài phát biểu nhận giải bắt đầu như thường lệ, liệt kê tất cả mọi người từ vị CEO không mấy biết ơn cho đến các nhân viên theo thứ tự thường được cảm ơn.
Dĩ nhiên, tôi cũng ghi nhận những đóng góp của người quản lý tận tâm và nhóm lập kế hoạch do Lee Jihyeon dẫn đầu trong thời gian gần đây.
“…và cả fandom Noeul nữa.”
Tiếng hò hét vang vọng khắp nơi.
“Tình yêu thương mà tôi nhận được… vẫn cứ như một giấc mơ. Tôi sẽ tiếp tục nỗ lực để trở thành người xứng đáng với những kỳ vọng mà mọi người dành cho tôi.”
Đúng như mong đợi từ thần Seonghyeon.
“Cảm ơn vì tất cả!”
Chứng kiến khoảnh khắc Seonghyeon phát sáng, khoảng khắc Seonghyeon được mong chờ từ lâu, tôi gật đầu hài lòng. Đúng như dự đoán, mắt Seonghyeon rưng rưng nước mắt. Bên cạnh cậu ấy, một thằng trẩu tre đang cố gắng hết sức để không bật cười, và chẳng mấy chốc micro đã được chuyển cho nó, Kang Ichae.
“Chào mọi người, chúng tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn…”
[Ồ]
Dường như bài phát biểu nên được phát biểu lại bằng tiếng Anh vì có rất nhiều người hâm mộ quốc tế theo dõi buổi lễ.
Thực tế, mỗi nhóm nên có ít nhất một thành viên nói tiếng Anh tốt.
[Ôi trời, mình biết Kang Ichae nó giỏi, nhưng nghe thằng bé ấy nói như thế này… chòi oiii… giọng trầm và nhịp điệu chậm rãi thật quyến rũ ㅜ]
[Trời ơi, Kang Ichae xuất thần đỉnh quá!]
[Cái gì? Ichae, sao lại giỏi thế?]
└Nghe nói anh ấy từng du học nhưng không ai biết chính xác ở đâu… có thể là tự học…
—Cách phát âm đó không thể là do tự học; đó là trình độ người bản ngữ.]
Họ nói thằng bé ấy từng du học từ nhỏ, nhưng ngay cả tôi cũng không biết là ở đâu.
Ngay cả công ty cũng không hề hay biết.
Trong khi nghe loáng thoáng bài phát biểu của Kang Ichae, Jeong Dajun cứ nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt hơi lơ đãng.
“Đặc biệt là Noeul, người luôn ủng hộ chúng tôi….”
“…”
[À, ở giữa lúc này, Jeong Dajun kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk
└ kkkk
└└Này, nhóc cần phải trở thành một ngôi sao thế giới, hãy quyết tâm với điều đó! Đừng có mà mếu
Dù sao thì, khi bài phát biểu sắp kết thúc, những phản hồi khác bắt đầu xuất hiện. Đó là những ấn tượng chung về Giải thưởng Đột phá của năm.
[Huhu ㅠㅠ Tôi đang rơi nước mắt ㅠㅠ]
Thực ra, tôi là…
Thực ra thì không phải, The Dawn là tuyệt nhất!!!!!]
[Tôi cũng vậy… Tự nhiên tôi thấy muốn khóc ㅠㅠ Họ giống như những bóng đài chuyên nghiệp, rất tự hào… và họ đã thực sự vất vả kể từ khi ra mắt… giải thưởng này thật ý nghĩa ㅠ Trời ơi, tôi không phải mẹ của họ nhưng tôi xúc động quá….]
Không sao đâu.
Tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh và trả lời một cách chân thành nhất có thể. Ngay lúc đó, tôi cảm thấy một cú huých bất ngờ vào sườn.
Tôi lơ đãng quay đầu lại, nhăn mũi và bắt gặp những khuôn mặt đầy cảm xúc của các thành viên, nửa choáng ngợp, nửa xúc động, trong đó có Kim Seonghyeon đang khóc nức nở. Kang Ichae thì đưa micro về phía tôi.
Dường như mọi điều cần nói đã được nói hết rồi, họ còn muốn tôi nói thêm gì nữa?
Này, gì đến lượt anh nữa.
Coi có điên không?
…Ừm, mình chỉ muốn nhắn nhủ ngắn gọn…. Chỉ muốn gửi lời cảm ơn ngắn gọn….đến gia đình Noeul…
Tôi nhận lấy micro. Vì tất cả lời cảm ơn dành cho nhân viên và công ty đã được nói ra trước đó, tôi định bày tỏ lòng biết ơn của mình với gia đình Noeul, dù chỉ ngắn gọn thôi, khi…
Ting!
Tiếng chuông báo động đáng ngại vang lên.
Tôi sững người lại trong giây lát, liếc nhìn cửa sổ hệ thống.
[- Aigo, đây là giải thưởng xứng đáng với Hoyunieㅎ
-Một đêm thật tuyệt vời. Chúc mừng gia đình Noeul!
-Noeuls của chúng ta, bé thỏ Hoohoohoo yêu các bạn rất nhiều ♡]
Ê nha ê nha!
Đừng có đùa nha má!
Vậy nên đó là lý do tại sao khi nó xuất hiện, đầu đôi cứ phải đạp ga tăng công suất hoạt đông hết mức có thể.
Bàn tay cầm mic của tôi run lên vì tức giận. Tôi thấy Seong Jiwon hơi nghiêng đầu với vẻ mặt khó hiểu. Tôi cảm thấy mình không thể trì hoãn thêm nữa. Mặc dù chỉ mới chưa đến 3 giây, nhưng cảm giác như bị cứng ngẹn của tiếng vậy đó.
Cuối cùng, tôi đã không chọn lời thoại, và miệng tôi tự động nói ra.
“…Noeul của chúng ta ơi.. Thỏ..coan..củ..a..
Thỏ con cái quái gì chứ!!
Ngay cả khi không soi gương, tôi vẫn cảm thấy mặt tôi lúc này chắc cắt không ra một giọt máu nào.
Miệng tôi cố gắng bật ra dòng tiếp theo một cách bất đắc dĩ…
“Em bé b… urk.”
Tôi cắn chặt lưỡi.
Ôi đau quá!!
Gần như không thể!
Tôi suýt nữa thì không kịp ngăn được nó!!
Đây là một dịp trang trọng. Suy nghĩ rằng nếu tôi nói hết câu này, không chỉ sẽ là một điều đáng xấu hổ mà còn là một thảm họa khủng khiếp, ai đó hãy giúp tôi, bằng một ý chí tuyệt vọng, ngăn nói tiếp.
“Hoob… ừm, nuốt nước bọt , tôi thực sự rất xin lỗi, không, cảm ơn các bạn. Việc được nhận giải thưởng này ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ Noeuls.”
Tuy nhiên, tôi không thể ngăn lời đầu tiên bật ra, và vì máy quay đã ghi lại được nỗi đau hiện rõ trên khuôn mặt tôi, nên tôi phải tiếp tục bài phát biểu với đầu cúi gằm.
Ting!
[ㅋㅋㅠㅠㅠㅠㅠㅠOuch, đau quá ㅠㅠㅠ]
[À, xin lỗi nhưng nó buồn cười quáㅜ Thật đáng khen cho ý chí kiên cường đó kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk]
Xin lưu ý, đây không phải là phản hồi từ dịch vụ giám sát.
[À, hít thở sâu]
“…”
[À kkkkkkkk]
[Nhờ cậu ấy mà hôm nay mình lại cười được rồi. Mình thấy hơi xót vì cậu bị đau, mong lưỡi bạn mau lành nhé ㅎㅎ]
[Nhật ký lịch sử đáng xấu hổ +1♡]
Tôi thề rằng một ngày nào đó tôi sẽ cho nó nếm trải cảm giác bị đối xử tương tự…
Nếu như tôi thực sự nói điều đó ngay lúc này, ngay tại đây thì sao nhỉ?
Chắc chắn tôi sẽ vứt kịch bản và mọi thứ sang một bên, lập tức châm hết cả gói thuốc lá mà tôi đã bỏ thuốc từ lâu.
Nén lại sự bực bội, tôi nhanh chóng đưa mic và quay người rời khỏi sân khấu, chỉ để bắt gặp ánh mắt của Min Jiheon, người đang nhìn lại tôi với vẻ ngạc nhiên im lặng.
“…À, vâng. Chúc mừng. Ờ…”
“—Thật sự xin chúc mừng, The Dawn! Tôi rất mong chờ những dự án tiếp theo của các bạn.”
Không thể nói tiếp sau lời “chúc mừng”, Min Jiheon đã bị Yu Jia cắt ngang, người nhanh chóng nắm lấy cơ hội để nói nốt phần còn lại của lời chúc.
Trong khi đó, tôi nhanh chóng cúi đầu và rời đi. Bên cạnh tôi, Kim Seonghyeon, người đang hít hà, nhận thấy điều gì đó. Cậu ấy đặt tay lên vai tôi và thì thầm,
“Không thể nào cậu lại lo lắng được. Cậu có cá cược gì với Kang Ichae không? Tai cậu nóng bừng lên kìa.”
“Có phải lưỡi tớ đang chảy máu không?”
“…? KHÔNG??”
Tôi lè lưỡi ra để cho cậu ấy xem, và mặc dù cau mày, Kim Seonghyeon vẫn lắc đầu.
Nó không có vị như máu, nhưng đau quá nên tôi phải hỏi, đề phòng trường hợp đó là máu.
“Cậu cắn lưỡi à…? Sao lại thế…?”
Kim Seonghyeon, không hiểu tại sao tôi lại như vậy, nghiêng đầu. Kang Ichae, người thường hay trêu chọc tôi một cách thích thú, lại nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
“Anh ơi, ừm… đôi khi, em thật sự …không hiểu anh.”
“Ichae à, cuộc sống thật khó khăn với anh lắm.”
“Vâng…”
Với vẻ ân cần ấm áp đó, thằng bé ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Cứ coi như đó là một vụ cá cược với em đi…em sẽ làm điều gì đó cho anh.”
Nghe những lời của Kang Ichae, ánh mắt Kim Seonghyeon dao động. Cậu ấy cứ lẩm bẩm điều gì đó về việc tại sao tôi lại im lặng nếu không có vụ cá cược nào được đặt ra.
Không hiểu sao, tôi rời khỏi sân khấu mà không hề nhìn vào mắt ai, trong khi Jeong Dajun thì hân hoan đặt chiếc cúp mà Kim Seonghyeon trao cho rồi đội lên đầu và chạy xuống như một chú cún con.
[Ôi trời ơiㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Đây là lần đầu tiên mình thấy Seo Hoyun nói lắp. Chắc hẳn cậu ấy đã rất bối rối khi nhận giải thưởng đột ngột, chú thỏ của chúng ta ㅜ]
Tôi thực sự rất bối rối.
Tôi sợ mình sẽ đánh mất phẩm giá con người…
[Hình như anh ấy đã cắn lưỡi rồiㅋㅋ Kể hết cho chúng em nghe đi, em tò mò lắm. Noeul của chúng ta có phải là những đứa bé không?? Anh có yêu quý chúng không??]
—Không đời nào, không có khả năng Hoyun lại nói những lời như vậy trong tình huống này.
└└Đúng vậy.]
[Vừa nãy tôi còn xúc động và giờ nước mắt đã cạn.]
└Nhìn thấy Min Jiheon bối rối cũng gần như là lần đầu tiên ㅋㅋㅋㅋㅋ thuongw Seo Hoyun, anh ấy thực sự bối rối…. ㅠ Chúng em đảm bảo anh sẽ nhận được nhiều giải thưởng hơn ㅠㅠㅠㅠ]
“Ha…”
Có lẽ đã đến lúc yêu cầu hệ thống tắt dịch vụ này đi rồi…
Có vẻ như đây là lần đầu tiên tôi bị ảnh hưởng bởi những phản ứng tức thời.
Tôi ôm chặt chiếc cúp mà Jeong Daạun vừa để lại và lê bước trở lại chỗ ngồi. Nhưng chẳng bao lâu sau khi ngồi xuống ghế, tôi lại phải đứng dậy.
“Nhạc phim hay nhất năm!”
Tất nhiên không phải tôi.
“ Bài hát chủ đề OST của phim ‘ Please Take the Camera’ , ‘Humble Confession’ do Seong Jiwon thể hiện! Chúc mừng!”
Đó là Seong Jiwon.
Bình luận cho Chương 127
Bình Luận
Chương 127
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
[Chúc mừng Seo Hoyun! Bạn đã được chọn làm người chơi trong Unknown Idol Tycoon.]
PD vô tích sự, bị mọi người chỉ...