PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 123

  1. Home
  2. PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
  3. Chương 123
Trước
Sau

[Chết tiệt, có phải là sự thật không đấy?]

Sự náo động bắt đầu khi một người dùng SNS chia sẻ một liên kết trên cộng đồng.

[Đối với giai đoạn hợp tác cuối năm, họ nói đối tác thực sự là LP.]

[???? Hả??]

Mọi người đều bối rối. Đã có một số đồn đoán về một sân khấu hợp tác, nhưng Lea Purple là một nhóm nhạc chưa từng có bất kỳ mối liên hệ nào với The Dawn.

[Ồ, thành thật mà nói… Tôi hoàn toàn, hoàn toàn thích nó, Lea Purple dễ mến quá.]

[Đúng không? Tôi cũng thích họ. Họ bị ghét rất nhiều vì scandal hồi trước, các thành viên đã phải chịu đựng rất nhiều…]

Ngay cả khi họ nói điều này, cộng đồng Noeul vẫn rất lo lắng. Họ biết rằng sự hợp tác này sẽ thu hút vô số sự chú ý tiêu cực về phía The Dawn.

Một tài khoản mới tạo không có ảnh đại diện đã nói rõ điều này.

[Mày là ai mà dám so sánh với mấy đứa em Lea Purple đáng yêu của tao chứ? Hừ, idol mày là nhất, không ai địch lại, cứ khư khư bảo vệ chúng điㅠ]

Bình luận đã được chỉnh sửa nhưng vẫn đầy những câu chửi thề đủ để hiểu được đại ý. Một số người lặng lẽ chặn và tỏ thái độ “Lại nữa rồi”, nhưng đúng như dự đoán, không phải ai cũng bỏ qua và ẩu đả nổ ra từ đó.

[ㅋㅋ Lea Purple có bài hát nào nghe ổn không? Ngoài bài hit đình đám đó ra?

└Vậy thì ngoài việc dựa vào danh tiếng của Shining Star và Kabu ra thì các người còn gì nữa hả? Nói về chuyện đó điㅋㅋㅋㅋㅋ Ồ~~ Họ cũng có ké fame của Today mà? Nhóm nhạc may mắn được chọn để bú fame, chết tiệtㅋㅋ

└Ừ, vụ bê bối nói tiếp đi~]

Tuy không phải là đa số, nhưng mầm mống tranh cãi đã bắt đầu nhen nhóm. Hậu quả là, phần lớn người hâm mộ Noeuls và Lea Purple đều chìm trong đau khổ.

[Các bạn ơi, hãy bỏ qua những kẻ phá đám đi…. Rõ ràng là tài khoản đó không phải là fan của Lea Purple…..]

[Noeuls… Không phải chúng tôi… Không phải… ㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠ Chúng tôi thực sự mong chờ sân khấu cuối nămㅠㅜ]

[Thực tế mà nói, một fan chân chính sẽ không hành động như thế này đâuㅋㅋ… Mọi người, hãy tỉnh táo nào.]

Người hâm mộ Noeuls và Lea Purple nhanh chóng nhận ra rằng họ cần phải kiểm soát bầu không khí. Họ biết rằng việc nói những câu như “Noeuls ủng hộ Lea Purple ♡” sẽ chỉ dẫn đến thêm chỉ trích và một vụ bê bối thực sự.

Vì vậy, Noeul nhắm chặt mắt và quyết định nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý bằng cách thảo luận về em út.

[Maknae của chúng ta sẽ thi đại học vào ngày kia!! Chúng tôi đang tổ chức một sự kiện để ủng hộ em ấy, chi tiết hơn có trong đường link.]

Cuộc trò chuyện chuyển sang đề tài kỳ thi tuyển sinh đại học của Jeong Dajun.

[Ôi trời, đúng rồi, kỳ thi CSAT là vào ngày kia sao??? Chết tiệt]

[Bà ơi, xin bà hiểu cho… Lâu rồi cháu mới đi thi lại.]

[Dajun, hãy cho bọn chị thấy những kỹ năng mà em đã rèn giũa trong khi bị Hoyun cằn nhằn, và hãy chắc chắn rằng em sẽ luôn cố gắng dù kết quả có ra sao nhé!]

Khi Noeul bắt đầu thể hiện sự quan tâm đến kỳ thi của Jeong Dajun, những người hâm mộ cá nhân của thằng bé đã xuất hiện đúng lúc, chế ra nhiều meme khác nhau.

Họ đã biên tập những cảnh Seo Hoyun dạy kèm Jeong Dajun, những cảnh này được phát hành rải rác trên V-Live hoặc YouTube.

[Phần 1 “Bài giảng tử tế của gia sư Seo Hoyun”

– Hoyun: (Giải thích một cách kỹ càng) “ em hiểu rồi chứ? Thử xem.”

– Dajun: “Ừ!!!”

~Một lúc sau~

– Dajun: (Lăn cục tẩy) “Là số 4” ㅎ

– Hoyun: “…” với ánh mắt hình viên đạn

– Những người khác: kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk (cười banh nóc)

└Oh Seo Hoyun kkkkkkkkkk ánh mắt muốn chửi thề kkkkkkkkkkkk

[Phần 2 “ đoạn kết cuối, Jeong Dajun”

– Dajun: (Nhảy lên) “Anh ơi!!! Em hiểu rồi, đáp án là số 2!!”

– Hoyun: “Đúng rồi!! À, đúng rồi! Wow! Sao em biết?”

(Tôi chưa bao giờ thấy Seo Hoyun phấn khích như thế này, ôi dễ thương quá, anh ấy bình tĩnh giải quyết mọi việc cho cậu ấy, và Dajun chỉ có làm đúng một việc là học hành tử tế là anh ấy đã như thế này)

– Hoyun: “Thấy chưa,em có thể làm được nếu em cố gắng màㅠ;; em nói cho anh nghe, cách giải bài này là  thế nào vậy?”

– Dajun: “tại anh đang nhìn số 2 kìa, anh.”

– Hoyun: “Ra ngoài đi.”

– Đại Quân: “Hả?”

– Hoyun: “ ra khỏi ký túc xá ngay.”

– Những người khác: kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

└Maknae của chúng ta đang vờn với một con cáo

└└Dajun…em thành thật quá rồi đấy.]

[Phần 3 “Đầu chuỗi Thực Sự”

– Dajun: “Các anh ơi, ㅠㅠ Hoyun-hyung thật đáng sợㅠ.” (Không phải anh ấy đang đến đây ngay bây giờ sao?!!)

– Ichae: “Này, để tớ chỉ cho cậu chiến lược để chiến thắng trong kỳ thi tuyển sinh đại học nhéㅋㅋ.”

– Dajun: “Ôi trời!!!!! Cái gì thế này??”

– Ichae: “Điền hình trái tim vào thẻ scantron và với icon ♡.”

└kkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkkk

└└Không, Kang Ichae,thả tim thôi là đủ rồiii

└└Giữa lúc đó, câu trả lời của Jeong Dajun là ” tớ có nên làm thế không?” Rồi Seo Hoyun sẽ tức giận dữ dội, quên chuyện thi đi, anh ấy nói kệ xác]

Những đoạn clip ngắn đó lan truyền nhanh hơn mong đợi, thậm chí còn thu hút sự quan tâm của những người trong lĩnh vực giáo dục tư nhân.

[Tôi là một giảng viên bán thời gian 28 tuổi và điều này khiến tôi bị PTSD (nức nở)]

[Anh ấy thật sự là idol sao? Người bên trái dạy giỏi thật đấy nhỉ? Nhìn là biết anh ấy đã đi dạy kèm rất nhiều rồi. Sao cậu ấy học nhiều thế mà vẫn không làm được? Nhưng anh ấy chỉ thở dài rồi tiếp tục dạy thôi…]

Trong khi người hâm mộ cố gắng dập tắt tranh cãi về sự hợp tác này và cười như được mùa với seri đi thi củ Dajun, hy vọng mọi chuyện sẽ trôi qua trong yên bình, thì Seo Hoyun lại có một kỳ nghỉ ấm áp bên gia đình lần đầu tiên sau một thời gian dài.

“Trông em già thế, đã lâu rồi anh không gặp em….”

“Ồ, nhưng anh và em trông giống nhau mà, anh biết không?”

Seo Hojin đáp trả với vẻ mặt phấn khởi.

***

Tôi cố tình chọn một nhà hàng súp xương bò vắng vẻ và gọi món một cách ngẫu nhiên.

“Việc học thế nào rồi?”

“Vẫn là chuyện cũ rích, cũ rích. Đôi khi em muốn ném hết thành viên dự án nhóm của mình xuống sông Hàn, anh hiểu không?”

“Ngọn núi phía sau không phải tốt hơn sao?”

Tôi trả lời một cách thờ ơ rồi hỏi lại,

“Em có bạn bè không?”

“Anh đoán xem…”

Tôi đẩy mấy món ăn kèm về phía Seo Hojin. Tôi không đói lắm, và tôi chỉ muốn xem Hojin ăn.

Thằng bé có vẻ hốc hác hơn bình thường một chút, có lẽ vì tôi đã không để ý đến nó nhiều trong vài tháng.

“Ăn uống có ngon không? À, được rồi,anh hiểu rồi, nhai đi, anh sẽ dừng lại.”

“Cái combo ba thứ này thật sự làm em đau đầu. Trường học, bạn bè, và cả việc ăn uống có điều độ hay không nữa.Quá mệt mỏi để cân bằng mọi thứ, và giờ là để trả lời câu hỏi của anh nữa, sao hỏi lắm thế…”

Hojin càu nhàu khi trộn cơm vào bát súp đầy những miếng thịt. Nhận ra mình có thể hơi quá tay, tôi ngậm miệng lại, cảm thấy hơi xấu hổ.

Thằng nhóc đó, dù giả vờ không quan tâm, nhưng bắt đầu học được cái tài châm biếm của tôi. Và nó cũng sử dụng rất giỏi nữa.

“Nhưng sao anh lại nghỉ phép vậy? Hyung, dạo này anh bận rộn với các thành viên quá nên em chẳng thấy anh đâu cả.”

“Jeong Dajun đang tham gia kỳ thi CSAT.”

“Cái gì?! Vậy tại sao anh lại ở đây?”

Bây giờ thì sao?

“Không phải anh nên ở đó sao? Chờ đợi cả ngày trước cổng trường để đón cậu ấy chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

“Tại sao anh phải làm thế?”

“…Hửm?”

Nếu tôi làm vậy bây giờ thì phiền phức lắm. Dù sao thì, sẽ có rất nhiều người đổ xô đến địa điểm thi của Dajun mà không cần tôi phải chen vào.

Hojin chớp mắt và nghiêng đầu tỏ vẻ bối rối khi tôi hơi cau mày.

“CSAT là một sự kiện lớn đối với em, phải không? …Hay không nhỉ?”

“Anh đang nói gì vậy? Ai mà chẳng thấy kỳ thi CSAT quan trọng chứ?”

Điều này rất quan trọng, đó là lý do tại sao vài ngày trước, tôi thậm chí còn quay một video ủng hộ những người tham gia kỳ thi CSAT cùng với các thành viên khác.

Khi Dajun, người đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho cả việc luyện tập và bài thi, tung ra một video cổ vũ tất cả học sinh (kể cả bản thân) bằng tư thế chiến đấu, điều này đã khiến các Noeul bật cười.

“Không, ý em là lúc em thi CSAT, anh… Àaaa.”

Hojin lắp bắp khi thằng bé ấy dường như nhận ra điều gì đó và cúi đầu.

“…À, em hiểu rồi.”

Phản ứng nghi ngờ của nó khiến tôi nheo mắt nhìn theo, nhưng Hojin chỉ lặng lẽ ăn cơm và đột ngột đổi chủ đề.

“Hôm nay là ngày thi CSAT của trường Dajun chúng ta…”

“…Từ khi nào em lại là ‘Dajunie’ của chúng ta vậy? Sao lại cười?”

Hồi còn làm PD (giờ thì khác rồi), tôi luôn dặn nó đừng gặp tôi vì sợ thông tin cá nhân của thằng bé bị đào bới khi giao du với những người kỳ quặc. Có lẽ vì tôi cứ nhấn mạnh điều đó mỗi lần gặp mặt, nên Hojin không mấy để ý đến chỗ làm của tôi.

Thực ra, tốt hơn nên nói là em ấy không biết nhiều về chuyện đó.

Hojin thả chiếc thìa xuống bàn kêu một tiếng tách.

“Hy vọng Dajun của chúng ta làm tốt. Hình như cậu ấy đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, đúng không?”

“Mới nãy, em còn chẳng biết Dajun sắp thi CSAT, nên đừng có giả vờ nữa. Và đừng có mà dám liên lạc với Dajun hay bất kỳ thành viên nào của nhóm sau khi gặp họ dù chỉ một lần…”

“Hửm?”

Tôi định nói là đừng quá thân thiện với những anh chàng ở chỗ làm nhưng rồi tôi lại do dự.

…Khoan đã, có lẽ với các thành viên thì vẫn ổn?

So với thời còn làm PD, danh tiếng của tôi giờ đây tốt hơn rất nhiều, và công ty đã chăm sóc chúng tôi một cách kỹ lưỡng hơn (mặc dù nghe có vẻ như là lời nói dối).

Sau sự việc Seong Jiwon xâm phạm quyền riêng tư, tôi đã nói rõ suy nghĩ của mình với công ty và họ có vẻ thận trọng hơn về những vấn đề như vậy.

…Giờ nghĩ lại thì, đứa trẻ này không phải cùng tuổi với Seong Jiwon hay Kim Seonghyeon sao?

Tôi luôn nghĩ thằng bé còn là một đứa trẻ vì nó kém tôi mười tuổi, nhưng sau khi trẻ lại và dành thời gian cho các thành viên trẻ hơn, tôi nhận ra nó không còn là một đứa trẻ nữa rồi.

Ở tuổi 23, bạn đã có thể nắm bắt được các tín hiệu xã hội, tham gia vào các hoạt động chính trị nhỏ nhặt và biết cách tự quản lý mối quan hệ trong cuộc sống.

Không, trước hết, “anh chàng” Kang Ichae đó mới chỉ chập chững đôi mươi.

Nghĩ theo cách này thì thực sự… Nhưng?

Tôi nhìn Hojin khéo léo xếp một miếng kkakdugi lên thìa cơm và nhai một cách trầm ngâm.

Nó trông có vẻ không biết gì cả.

…Hay là không phải vậy?? Đứa trẻ này vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tuổi về mặt tinh thần sao?

Với tôi, Hojin và Dajun khá giống nhau.

Mặc dù tôi không nói ra, nhưng Hojin dường như hiểu ra và nhíu mày sắc nét.

“Có chuyện gì vậy? Sao anh lại khó chịu thế? Trông xấu chết đi được!!”

“Hãy cẩn thận với lời nói của mình nhé?”

“Ối!”

Tôi dùng chiếc thìa vẫn chưa múc cơm đập vào đầu nó, Hojin nhẹ nhàng xoa chỗ đó, lẩm bẩm ba lần liên tiếp, “em thậm chí còn chưa nói được một lời.” Sau đó, nó trừng mắt nhìn tôi như thể vừa bị đối xử bất công.

“Vậy thì sao, bây giờ sao nữa?”

“…”

“Nếu em ghen tị thì đáng lẽ em phải sinh ra làm anh chứ.”

“Mẹ ơii… tại sao mẹ lại sinh anh ấy trước vậy hả…?”

Tôi đánh nó thêm một lần nữa, và khi tôi sắp múc cơm bằng chiếc thìa đang cầm, giọng nói của một người phụ nữ có vẻ là nhân viên vang lên bên tai tôi.

“Ồ~, không phải “PD” ở kia sao~? Còn người ngồi cạnh cậu là ai vậy?”

“À, xin chào.”

Tôi nhìn Seo Hojin ra hiệu nó im lặng rồi nhanh chóng chuyển sang nụ cười xã giao.

bộ phim cũng thành công vang dội. Thỉnh thoảng cũng có người nhận ra tôi và bắt chuyện kiểu như thế này.

“Không phải tôi đã bảo anh đừng cằn nhằn Yu Jeonghwa nữa sao? Và vì thế mà Jeonghwa lại đi theo Min Seungtae!”

“Hahaha… Tôi muốn cằn nhằn cô Yu Jeonghwa suốt đời.”

“Đừng giữ cô ấy lại chỉ để cằn nhằn cô ấy…”

“Ôi, đúng thật ha~.”

Tôi tung hứng với cô nhân viên, kiểu như “vâng là do lỗi tôi, tất cả là tại tôi”, và bà cô có vẻ rất thích thú, cười phá lên. Với lời hứa sẽ được phục vụ thêm (đồ ăn), tôi gật đầu và quay lại ăn thì thấy Seo Hojin nhìn tôi với vẻ mặt hài lòng lạ thường. Ánh mắt đục ngầu của thằng bé khiến tôi nổi da gà, tôi xoa xoa cánh tay.

“Sao  lại nhìn anh chằm chằm thế? Rùng mình quá.”

“Hãy cẩn thận lời nói của mình nhé?”

“Em đang nhái lại anh sao?.”

“Anh thực sự là hiện thân của câu nói ‘hãy làm theo lời tôi nói, đừng làm theo những gì tôi làm’…”

Thằng nhóc càu nhàu gãi đầu.

“Em chỉ nghĩ thật vui khi thấy anh vẫn khỏe mạnh thôi, hyung.”

“Ngọt miệng quá. Giờ  muốn ăn gì nữa nào?”

“Anh chỉ cần nói ‘Cảm ơn, em trai yêu của anh’. Sao lúc nào anh cũng phải bóp méo lời nói thế?”

“…Ừm.”

Tôi thấy ngượng ngùng nên bỏ qua chủ đề này. Tôi không phải kiểu người ngọt ngào trước mặt em trai. Nó đã trở thành thói quen không thể bỏ của tôi rồi.

Gần đây sống chung với Jeong Dajun, một đứa trẻ chưa lớn, tôi mới nhận ra rằng trẻ con thực sự hồn nhiên như trang giấy trắng. Đó là lý do tại sao tôi luôn kiềm chế việc chửi thề trước mặt Dajun.

Nói về điều đó thì Seo Hojin hóa ra cũng khá ổn.

Tôi không thể không ngưỡng mộ việc Hojin đã trưởng thành như một người bình thường, khi mà thằng bé đã chịu đựng được suốt những năm tháng tuổi teen điên rồ của tôi.

Nó không chửi thề, chịu khó học và có đầu óc rất thông minh.

“Thật là lãng phí… Cô Yu Jeonghwa, ngày mai cô có muốn làm việc với tôi nữa không?”

“…”

Hoặc có thể thằng bé vẫn chưa muốn lớn trước mắt tôi…

Tôi đá vào đầu gối Seo Hojin dưới gầm bàn một cái rõ to khi nó cố ý trêu chọc tôi và tiếp tục ăn ngấu nghiến bát súp thịt bò. Nhưng Hojin vẫn tiếp tục huyên thuyên một cách lì đòn.

“Anh ơi, diễn xuất của anh trong những cảnh đời thường thật tuyệt vời. Em sợ quá, xem phim xong phải tắt máy giữa chừng.”

“Em đã xem xong chưa?”

“Em đã hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục xem. Thật sự, tại sao Lee Jeonghun lại nổi tiếng với vai nam chính trong phim tình cảm lãng mạn đến vậy?Em  thực sự không hiểu nổi.”

“Anh cũng vậy, nên hãy giữ im lặng.”

Tôi cười khúc khích rồi đá thêm một bát súp thịt bò. Hojin vừa múc từng miếng thịt trong bát vừa nói:

“Nhưng mà chuyện đó thực sự rất trùng hợp. Sao anh lại… đóng vai PD khi mà anh còn chưa đủ tuổi…”

“…?”

“…Chơi…”

Hojin do dự một lúc, rồi đảo mắt, cố gắng làm cho bầu không khí vui vẻ hơn bằng một tiếng cười yếu ớt.

“…Tất nhiên là do anh làm tốt rồi, đúng không? Anh đã vận dụng kinh nghiệm thực tế của mình với tư cách là một đạo diễn khi diễn xuất.”

“…?”

Cái gì?

Đột nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác khó chịu mơ hồ, như thể radar trực giác của tôi vừa kêu bíp. Tôi vội vàng đặt thìa xuống, kêu loảng xoảng.

“….?”

“Ý anh là gì?”

“Có gì đó không ổn?”

“…Vậy, đó là gì nhỉ?”

Cơn thèm ăn của tôi bỗng dưng biến mất, tôi liếc nhìn Hojin, nhưng nó cố tình tránh ánh mắt tôi. Đúng lúc đó, đúng lúc đồ ăn được mang ra.

“Ăn nhiều vào~.”

“Ồ! Cảm ơn anh!”

Hojin cúi chào lễ phép, tôi cũng gật đầu theo. Sau đó, chúng tôi chuyển sang nói chuyện về cuộc sống đại học của Hojin, nhưng suốt cuộc trò chuyện, thằng nhóc ranh con cứ lén nhìn về phía tôi.

Tôi định phản bác điều gì đó thì điện thoại reo, kiểm tra tên người gọi thì thấy đó là Seong Jiwon.

“Này, đợi một chút.”

Tôi giơ tay về phía Seo Hojin và trả lời điện thoại.

– “Hoyun, Dajun thi xong rồi! Đến công ty thôi.”

“Được rồi, tớ sẽ tới đó.”

“À, anh đi rồi à? Gửi lời hỏi thăm của dm dến Dajuh  nhé.”

“…ok, ăn nhiều vào nhé.”

Nghe được câu trả lời của tôi, Seo Hojin bình tĩnh đặt thìa xuống. Rồi nó đứng dậy, với tay lấy ví, nhưng tôi đã vẫy gọi nhân viên và đưa thẻ cho thu ngân.

Tôi vẫn chưa cúp máy nên vẫn nghe thấy giọng Seong Jiwon vọng qua điện thoại, nhưng thành thật mà nói, tôi không nghe rõ cậu ấy đang nói gì.

Không có gì ngạc nhiên.

“Ồ,em cũng có cuộc gọi. Em đi đây~.”

Seo Hojin vội vã tạm biệt tôi rồi lao thẳng ra đường bắt taxi.

…Chết tiệt, chuyện quái gì thế này?

Sau khi nhìn Hojin một lúc, tôi đội mũ lên và bắt đầu bước về phía công ty, trong khi vẫn cảm thấy như thể có ai đó đang túm lấy gáy tôi.

“…”

– “Hoyun?”

“…Này, đợi đã. Cúp máy đi.”

– “Hả? Được thôi.”

“ tớ sẽ sớm đến đó thôi.

Tôi không hiểu cảm giác khó chịu này đến từ đâu, và nó càng làm tôi khó chịu hơn. Cuối cùng, tôi vội vàng cúp máy và thu dọn đồ trên bàn. Vừa bước ra khỏi quán, tôi thấy Seo Hojin đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

“Cậu đang đùa tôi à?”

Seo Hojin có vẻ như đang tranh cãi với người ở đầu dây bên kia về một dự án nhóm hay gì đó… nhưng điều đó không quan trọng.

“Nếu không có thứ đó thì bây giờ tôi phải làm gì đây?”

“…”

“Tôi cho cậu 10 giây để gửi nó đi—Cái gì cơ?!”

Tôi nắm lấy tay thằng bé ấy và xoay nó lại. Em trai tôi, đột nhiên bị tóm lấy và quay lại nhìn tôi với đôi mắt mở to. Nó càng lớn….trông….

“Seo Hojin….”

“Cái…. gì, cái gì?”

“…huh?…”

…càng giống mẹ chúng tôi hơn.

“…nhóc ơi, có thể anh sẽ không đến dự lễ tưởng niệm bố mẹ được.”

Vì vậy, tôi đã kìm nén những lời thực sự đè nặng lên tâm trí mình… và thay vào đó nói ra điều gì đó khác.

Seo Hojin, vẫn ngượng ngùng cầm điện thoại, chớp mắt một lúc trước khi cười gượng gạo.

“À,anh có làm em mình không đấy?…”

“…”

“Anh đang thắc mắc tại sao em lại vội vã đến thế..”

– “–!!”

“Tôi bảo cúp máy đây, nói chuyện sau…”

Mặc dù đầu dây bên kia có nói gì đó, Seo Hojin vẫn không hề nao núng, kết thúc cuộc gọi và nhìn vào cánh tay mà tôi đã nắm lấy.

“Lễ tưởng niệm ư? Anh đi ra đến đây chỉ để nói về chuyện đó thôi sao?”

“Ừ, thông báo cho em trước.”

“Ừ, được thôi. Em sẽ tự đi. Hơn mười năm rồi; nếu anh không đến được thì họ cũng sẽ hiểu thôi.”

Mười năm.

Tôi… cảm thấy nhẹ nhõm khi biết con số đó.

Chỉ đến lúc đó tôi mới buông tay ra, và khi tôi lùi lại, Seo Hojin xoa xoa cánh tay, dò xét tôi. Tôi ngượng ngùng vô cớ xoa gáy rồi quay đi.

Tôi đang làm gì thế này?

“Mua hoa dùm anh nhé.”

“Tất nhiên rồi. Em sẽ gửi lời hỏi thăm của anh đến cho bố mẹ.”

Seo Hojin chỉ nhún vai và chỉ tay vào điện thoại. Điều đó có nghĩa là nó sắp gọi thêm một cuộc nữa, và đó là dấu hiệu cho thấy, thằng bé lớn thật rồi, phải lao đầu vào công việc rồi đấy…

Seo Hojin quay lưng trước.

Tôi nán lại ở chỗ đó một lúc lâu, và khi bóng dáng Seo Hojin không còn nữa, tôi mới từ từ di chuyển.

Bình luận cho Chương 123

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 123
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

2.5K Lượt xem 11 Theo dõi

[Chúc mừng Seo Hoyun! Bạn đã được chọn làm người chơi trong Unknown Idol Tycoon.]

PD vô tích sự, bị mọi người chỉ...

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương 12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE