367157517-512-k924461

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

Chương 87

  1. Home
  2. Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
  3. Chương 87 - Thời gian đã qua (8)
Trước
Sau

Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.

 

Đêm đã khuya.

Khi Seon Woo Joo yêu cầu hai người ở phòng làm việc xem anh ấy diễn như thế nào, họ đã quan sát với tâm trạng nhẹ nhàng.

“Ừm, để anh cho các em xem trước nhé.”

Đứng giữa phòng làm việc, anh ấy hiện một biểu cảm gượng gạo.

Kim Bi Ju khẽ cười.

Anh thấy thú vị khi nhìn người anh cả thường bay nhảy trên sân khấu lại căng thẳng chỉ vì phải diễn quảng cáo.

Khi anh và Day-Z vỗ tay cổ vũ, thì…

‘…Ơ?’

Bầu không khí đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

Người vừa mới ngượng ngùng gãi má đã biến mất, thay vào đó là một người khác.

Cùng một khuôn mặt nhưng biểu cảm khác hẳn.

Một cảm giác về một người tràn trề tự tin, thậm chí còn có phần kiêu ngạo.

Không chỉ khuôn mặt, mà từng chi tiết nhỏ cũng khác với Seon Woo Joo mà anh thường biết.

Những cử chỉ thong thả.

Những động tác cơ thể tối thiểu như những người có địa vị cao.

Vì Bi Ju vốn chuyên về nhảy múa nên sự khác biệt trong cử chỉ cơ thể này càng rõ ràng hơn.

“Con người này là gì vậy anh?”

Day-Z hỏi, huých nhẹ vào người anh, nhưng Kim Bi Ju không biết phải nói gì.

Anh cũng lần đầu thấy dáng vẻ này.

Khi đầu óc Kim Bi Ju đang rối bời, Seon Woo Joo chậm rãi tiến về phía bức tường của phòng làm việc.

Rồi anh ấy đột ngột dừng lại.

“Xin chào.”

Giọng trầm ấm dễ nghe.

Âm điệu hơi trầm hơn so với tông giọng bình thường của Seon Woo Joo, nhưng không hề gượng gạo.

“Cậu là học sinh mới phải không?”

Như thể đang diễn một vở kịch ngắn, Seon Woo Joo tiếp tục nói chuyện với khoảng không. Hoàn toàn tự nhiên, không hề ngượng ngùng.

Giọng nói dịu dàng tiếp tục cuộc đối thoại với học sinh mới.

Kim Bi Ju cầm tờ kịch bản quảng cáo đặt ở góc sofa.

Cẩn thận để không làm rách mép giấy đã sờn, anh thầm đọc lại những lời thoại.

“Đây là lần đầu tiên cậu đến trường chúng ta phải không?”

– Ừm, xin chào ạ.

“Cậu vào trường này với năng lực gì vậy? Phép thuật? Chế thuốc? Hay là…”

Khi đọc những dòng đối thoại, Kim Bi Ju không khỏi lè lưỡi.

Anh không biết liệu Seon Woo Joo có tính đến thời gian để đối phương nói thoại không, nhưng cuộc đối thoại đang diễn ra như thật.

Day-Z, người vừa thò đầu vào, cũng nhận ra tình huống và làm một biểu cảm kỳ lạ.

Kim Bi Ju nhìn chằm chằm vào người đang đứng trước mặt.

‘…Cái gì vậy.’

Mỗi lần nhìn thấy anh cả, anh đều nghĩ rằng anh ấy là người đa tài, nhưng anh vẫn nghĩ anh cả sẽ có giới hạn nào đó.

Kiểu như, chắc cũng có điều gì đó anh ấy không làm được chứ!

Hơn nữa, gần đây anh đã nghe chính miệng anh ấy nói rằng ‘Lúc ở TJ, về diễn xuất thì chỉ nhận được đánh giá không tệ’, nên anh nghĩ diễn xuất là một ngoại lệ.

‘Lại bị lừa rồi.’

Anh bật cười ngao ngán.

Quả nhiên.

Khi anh cả nói không giỏi cái gì đó thì đừng có tin.

“…Hử?”

Có vẻ như nhận ra hai đứa em đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ lạ, diễn xuất của Seon Woo Joo liền dừng lại.

Mọi thứ trở lại như cũ.

Biểu cảm kiêu ngạo chuyển thành vẻ mặt thoải mái.

Bước chân thong thả trở nên nhẹ nhàng.

Cử chỉ mô phỏng người khác vốn nghiêm túc giờ trở nên uyển chuyển.

Khi cảm nhận được không khí trong phòng làm việc đã trở lại bình thường, Seon Woo Joo hỏi.

“Hai người sao thế?”

Sao lại thế á.

Đó mới là câu hỏi mà họ muốn hỏi.

________________________________________________

“Anh chưa từng nghe nói mình có tài năng diễn xuất sao?”

Day-Z hỏi tôi khi chúng tôi khóa cửa phòng làm việc và đi về.

Bi Ju cũng gật đầu.

“Anh, anh thật sự chưa từng học diễn xuất sao?”

Sao họ lại thế này nhỉ.

“Không, hôm nay là lần đầu tiên anh nghe nói mình có tài năng đấy. Và để trả lời câu hỏi của Bi Ju, thì anh chỉ mới học qua một lần thôi.”

“Thầy dạy anh ở TJ không nói gì sao?”

“Họ không ngăn cản khi anh nói muốn làm idol à?”

“Sao hai đứa lại hợp ý nhau thế.”

“Trả lời đi đã.”

“Anh, em hỏi thật đấy.”

Tôi định nhanh chóng ra ngoài thì hai đứa nhóc chặn đường tôi lại.

Tôi bật cười.

“Không hề.”

Uống một ngụm nước rồi nói tiếp.

“Anh đã làm gì trong đó mà hai đứa phản ứng như vậy hả?”

Day-Z nhíu mày hỏi.

“Anh thật sự không biết sao?”

“Ừ.”

“Anh nói anh diễn gượng lắm mà, không giỏi mà.”

“Đúng là diễn gượng và không giỏi thật mà.”

Thành thật mà nói, tôi không biết mình đã làm tốt đến thế.

Tôi chỉ áp dụng khả năng bắt chước động tác vốn có để nghiên cứu thôi.

Liệu điều đó có giống diễn xuất không?

Tôi cũng chẳng đặc biệt đưa cảm xúc vào hay gì cả.

Là sao nhỉ.

Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi kết luận rằng tốt thì cứ cho là tốt đi.

“Ừm, may là nhận được phản ứng tốt. Anh đang lo nếu không làm được thì sao, giờ thì đỡ lo khi đến trường quay rồi.”

Trước phản ứng bình thản của tôi, hai đứa có vẻ như đang đập ngực.

Phản ứng hơi quá đà rồi.

Nếu đây là chuẩn bị cho một buổi biểu diễn ca hát hay nhảy múa, có lẽ tôi đã rất phấn khích trước phản ứng này, nhưng giờ tôi chỉ thấy bình thường thôi.

Có thể nói là mức độ ‘Ồ, tốt quá’.

Vì diễn xuất không phải là mối quan tâm của tôi.

Sau khi bị hai đứa nhóc làm phiền một lúc lâu, khi tôi đang chào tạm biệt Day-Z để cô ấy về phòng làm việc của mình, tôi nói:

“À, anh có điều muốn hỏi tiền bối nè.”

“Gì vậy ạ?”

Tôi xin phép Bi Ju để nói chuyện riêng với cô ấy.

“Scarlet cũng luôn có bài hát tự sáng tác trong mỗi album đúng không? Theo anh biết thì có khoảng 4 bài.”

“Có 5 bài tất cả đấy ạ. Tính cả mixtape nữa.”

“Anh có điều thắc mắc, các chị em sáng tác bài hát như thế nào vậy? Ví dụ, nếu có 8 nhịp được ghi âm bằng trống và bass, thì mọi người sẽ thêm chủ đề hay màu sắc cho bài hát như thế nào? Cách để có ý tưởng đó là…”

“À, cái đó ạ?”

Day-Z nhìn tôi và nghiêng đầu.

“Sao vậy?”

“Không, chỉ là anh hỏi điều quá hiển nhiên thôi.”

“Hả?”

“Các thành viên không có concept mà họ muốn làm từ trước sao ạ?”

A.

“Em trò chuyện với các chị. Kiểu như ‘Lần này chúng ta thử mặc vest cho thật ngầu đi’, ‘Hãy hát thật mạnh mẽ nào’, hoặc ‘Lần này em muốn được làm công chúa một lần’. Chúng em nói về những điều muốn làm như vậy đấy.”

“…”

“Đây là bài hát tự sáng tác mà, đúng không? Vì chúng ta tự làm nên cứ làm những gì mình muốn thôi.”

Trong giây lát, đầu tôi trống rỗng.

Mình ngốc thật.

Đó là một câu trả lời quá hiển nhiên.

Nếu các thành viên có concept mà họ muốn làm từ trước, thì cứ việc làm theo đó thôi.

Nghĩ lại việc mình đã cosplay Beethoven và nói về màu sắc âm nhạc của chúng tôi suốt 1 tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy hơi xấu hổ

Tôi mỉm cười và nói lời cảm ơn với người đang ngước nhìn tôi chằm chằm.

“Cảm ơn em nhé. Em đã giúp anh rất nhiều.”

“Nếu biết ơn thì hãy bỏ kính ngữ đi, oppa.”

“Lần sau gặp nhau anh sẽ làm vậy.”

Day-Z cười khúc khích rồi đóng cửa lại.

Tôi liếc nhìn cô ấy đang ngồi trước bàn làm việc và bật laptop, rồi tiến về phía Bi Ju đang đợi ở cuối hành lang.

“Hai người nói chuyện gì vậy, anh?”

“Về chủ đề bài hát trong album thứ hai của chúng ta ấy mà. Anh hỏi cô ấy lời khuyên về việc đó.”

“Na Yoon không nói gì kỳ quặc chứ?”

“Cô ấy chỉ nói rằng vì là bài hát tự sáng tác nên cứ làm những gì các thành viên muốn thôi.”

Chúng tôi cùng nhau đi xuống cầu thang.

“Bi Ju này. Em có concept nào mà em muốn thử không?”

“Ừm… À! Em có!”

Đã lâu rồi mới thấy nó cười rạng rỡ như vậy.

Bi Ju lục lọi lấy điện thoại ra và cho tôi xem một video.

“Đây là video ghi lại của các vũ công Mỹ. Họ nói đây là vũ đạo đồng bộ được quay bằng motion capture cho một bộ phim hoạt hình. Nhạc thì rất sôi động, và tất cả các vũ công cùng nhau nhảy múa, mọi động tác đều chính xác. Kiểu như thế này, với nhịp lệch…”

“Bi Ju à.”

“…Ri Hyuk sẽ khó khăn lắm, phải không anh?”

“Nó sẽ chết mất.”

Tôi nói, nheo mắt lại.

“Mà có vẻ nó sẽ không chết dễ dàng đâu. Nó sẽ trừ khử tất cả chúng ta trước vì không thể chết một mình, rồi mới tự kết liễu sau cùng.”

“Nhưng ít ra chúng ta cũng sẽ cùng nhau ra đi rồi.”

“Bi Ju à. Đừng có vẻ mặt hài lòng khi nghe những chuyện như thế. Anh sợ lắm.”

“Em không quan tâm mình sẽ đi đâu cả. Miễn là chúng ta ở cùng nhau là được.”

“Không, chúng ta đang nói về cái chết mà.”

“À, em đang nghĩ việc khác nên nghe nhầm.”

Bi Ju gật đầu và nói.

“Chúng ta hãy cùng nhau sống thật lâu nhé, anh à.”

“Đôi khi anh đã hiểu tại sao em lại là bạn của Jung Hyun rồi.”

Bi Ju nhìn tôi chằm chằm.

Đó là cái nhìn bình thường, nhưng cũng là cách mà nó thể hiện sự không hài lòng cao nhất có thể.

Chúng tôi cùng cười và bước ra khỏi công ty.

“Về nhà thôi, anh.”

“Ừ.”

Khi chúng tôi định kết thúc ngày một cách vui vẻ như vậy, Bi Ju bỗng kêu lên như thể vừa nhớ ra điều gì đó mà nãy giờ quên mất.

“Hyung, vậy chuyện 100.000 won là sao ạ?”

________________________________________________

Ngày hôm sau. Tại phòng tập.

Tôi đã hiểu được lý do tại sao hai người đó lại khen tôi giỏi đến vậy.

“Hai người nổi bật quá.”

Ri Hyuk nói khi mọi người đang túm tụm lại vào xem điện thoại.

“Tưởng Wang Ji Ho và anh đang quay phim truyền hình cơ đấy.”

“Wow, hai người thật sự giỏi quá.”

“Đúng không? Anh đã nói anh Woo Joo giỏi lắm mà mọi người không tin.”

Bi Ju đang tỏ vẻ rất tự hào.

Video mà chúng tôi đang xem chính là bản ghi hình buổi đọc kịch bản đầu tiên của chúng tôi.

Vì cần biết mình trông như thế nào trên camera nên chúng tôi quay bằng điện thoại để theo dõi.

Có người xem lại mình và kêu lên “Ôi”.

Có người xem người khác và cười nhạo.

Trong bầu không khí vui vẻ, trọng tâm chính là diễn xuất của tôi.

Mỗi lần tôi xuất hiện, Jung Hyun lại “Ooh” đầy thán phục. Khi Ri Hyuk nhìn cậu ta như thể bị làm phiền, cậu ta đổi thành “Wow”.

Tất nhiên, mức độ khác nhau, nhưng tất cả đều mở to mắt ngạc nhiên.

Lúc nãy khi tập đọc kịch bản, mọi người đều chớp mắt liên tục nên tôi thắc mắc tại sao họ lại như vậy, nhưng khi nhìn thấy mình trên màn hình, tôi đã hiểu.

Trông có vẻ khá ấn tượng.

Tôi cũng không biết rõ tài năng diễn xuất của mình đến đâu.

Vì chưa từng thử nghiêm túc.

Nhưng những biểu cảm, cử chỉ mà tôi đã học được thông qua khả năng của mình đã tô điểm cho diễn xuất còn thiếu sót của tôi.

Khi kết hợp biểu cảm, cử chỉ, giọng nói phù hợp với vai diễn, ai nhìn vào cũng sẽ thấy rất giỏi.

Vì vậy, phản ứng đầy ngưỡng mộ của các em làm tôi hơi áp lực.

Nếu thử diễn xuất cảm xúc một lần, có lẽ sẽ lộ ngay bản chất…

“Wow, xem lại vẫn thấy thần kỳ quá. Anh Jung Hyun, tua lại một chút đi.”

“Chỗ này à?”

“Thật sự rất thú vị. Làm sao anh ấy có thể tạo ra biểu cảm như vậy nhỉ? Anh làm được không?”

“Jung Hyun à, đừng làm thế.”

“Nhưng anh Woo Joo, anh nói là chưa từng học diễn xuất mà?”

Tôi trả lời một cách lúng túng trước câu hỏi.

“Ừ, thì đúng là chưa học.”

Rồi tôi liếc mắt về phía các em đang ngưỡng mộ một cách vô tư.

Ngoại trừ Jung Hyun, tất cả đều tỏ ra hiểu ngay.

Đối tượng mà tôi liếc mắt chỉ là đứa em út đang nằm trên đùi tôi, chăm chú nhìn vào cảnh trên màn hình.

Từ góc độ của tôi, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của em út.

Nhưng qua cái cổ gầy guộc, tay chân lộ ra ngoài áo phông ngắn tay, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự chuyển động của cơ bắp.

Mặc dù có vẻ như rất thư giãn, nhưng bên trong lại cứng đờ.

Chết tiệt.

Cứ mỗi lần các em khen tôi, tôi cảm thấy cái đầu của Ji Ho đang đặt trên đùi tôi càng lúc càng nặng hơn.

Nó vốn là đứa luôn nói “Ít ra về diễn xuất thì em giỏi hơn các anh!”, vậy mà mấy đứa này cứ khen tôi thì nó sẽ ra sao đây?

Hơn nữa, nó đã học được 3 năm rồi, vậy mà mọi người lại khen một người chưa từng học bao giờ…

Có vẻ như hiểu được ý định của tôi, Bi Ju và Ri Hyuk chuyển hướng chủ đề.

“Chậc, dù không muốn công nhận nhưng Wang Ji Ho giỏi thật. Này, sao cái đứa này giỏi thế?”

Tôi gật đầu với Ri Hyuk như thể nói “Thấy chưa?”.

“Quả thật Ji Ho nổi bật nhất, có lẽ vì em ấy có kinh nghiệm diễn xuất. Cách phát âm và giọng nói cũng tốt nhất.”

Tôi cũng gật đầu với Bi Ju.

“Ji Ho giỏi thật, nếu đóng phim truyền hình chắc anh sẽ tải về xem.”

Cuối cùng là Jung Hyun.

Có vẻ cậu ta chỉ nói theo cảm nhận của mình vì không biết nói dối, và đó là phản ứng duy nhất mà Ji Ho có vẻ tích cực.

Khi mọi người cuối cùng cũng nhận ra tâm trạng của đứa em út và đang cảm thấy bối rối…

“Wow, quá thú vị.”

Đứa em út cười toe toét và đứng dậy.

“Em nghĩ tất cả chúng ta đều làm tốt. Chỉ có anh Ri Hyuk là thực sự kém thôi.”

“Này, Wang Ji Ho.”

“Và em đã bị anh lừa, anh đấy.”

“Anh á?”

“Vâng, anh nói là không giỏi diễn xuất nhưng hóa ra chỉ là giả vờ thôi. Anh bảo chưa từng học bao giờ mà lại giỏi quá đi.”

“Anh chỉ làm được vì lời thoại đơn giản thôi. Nếu phải diễn xuất cảm xúc thì chắc chắn không làm nổi đâu.”

“Em không biết, em đã bị lừa rồi.”

Trong khi mọi người đang thở phào nhẹ nhõm khi thấy đứa em út trở lại bình thường, chỉ có mình tôi đang gãi má.

Có vẻ như đó không phải là thật lòng.

Nếu nó giận dỗi như mọi khi khi tôi trêu chọc thì còn đỡ.

Kiểu phản ứng này khiến tôi bối rối.

Nó là đứa rất khao khát những gì thuộc về mình.

Nếu đột nhiên có ai đó chưa từng học mà lại giỏi hơn trong lĩnh vực mà mình giỏi nhất và định theo đuổi như một nghề nghiệp, thì cảm giác sẽ ra sao?

Đáng lẽ nó phải buồn mới đúng chứ.

“Sao vậy anh?”

“Không có gì.”

Nó cười như vậy khiến tôi cảm thấy bất an.

____________________________________________

Vấn đề xảy ra vào buổi học diễn xuất.

Đó là khi giáo viên đang dạy Ji Ho, cô ấy im lặng quan sát chúng tôi đọc kịch bản.

Và ngay khi kết thúc, cô ấy nhìn đứa em út đang chờ đợi phản hồi với một biểu cảm mơ hồ.

“Ji Ho này.”

“Dạ?”

“Hôm nay em diễn gồng quá. Có lý do gì không?”

“…Không ạ.”

Trong khi giọng nói ủ rũ trả lời, ánh mắt của cô giáo hướng về phía tôi.

Làm ơn đi mà.

Khi tôi đang hy vọng cô ấy đừng nói gì kỳ lạ.

“Tên cậu là gì nhỉ?”

“Em là Woo Joo ạ, thưa cô.”

“Cậu diễn tốt đấy. Với trình độ này thì có thể theo đuổi diễn xuất rồi.”

“…Em cảm ơn cô ạ.”

“Tôi nghe nói đây là lần đầu, thật sự cậu chưa từng học ở đâu sao?”

Sau đó cô ấy hỏi tôi đủ thứ câu hỏi trong 5 phút, đối với tôi, người đang nhìn thấy đứa em út ngồi ngay đối diện, đó thật là một cực hình.

Khi tôi đang nghĩ rằng không có vấn đề gì đáng lo ngại thì…

Giáo viên diễn xuất nheo mắt nhìn kịch bản quảng cáo.

“Các em tự phân chia vai diễn à?”

“À, vâng ạ.”

“Hmm…”

Cô ấy lẩm bẩm với một biểu cảm khó hiểu.

“Có vẻ như đã chọn nhầm vai chính rồi.”

Trong giây lát, tôi thấy ngại vô cùng vì bất ngờ.

KHÔNG ĐƯỢC CÔ ƠI!

Học trò của cô đang ở ngay bên cạnh mà, sao cô giáo có thể nói như vậy chứ?

Nếu lời nói có hình thể, tôi muốn nhét những lời vừa thoát ra từ miệng cô giáo trở lại, nhưng chúng đã vào tai đứa em út mất rồi.

Khi tôi quay đầu lại.

Khuôn mặt của đứa em út vẫn tươi cười suốt cả ngày hôm nay giờ đã đầy vết nứt.

_________________________________________

Ký túc xá New Black.

Sau khi buổi học kết thúc, Wang Ji Ho đã phải nghe các anh mắng giáo viên và nói rằng em út của chúng ta là giỏi nhất mỗi phút một lần suốt cả ngày.

Đêm khuya.

Wang Ji Ho vén rèm nhìn trăng tròn. Cậu đắm mình trong ánh trăng và chìm đắm trong suy nghĩ một lúc.

Đủ loại suy nghĩ nối tiếp nhau.

Và khi những suy nghĩ đó đến một điểm nào đó, Wang Ji Ho mặc quần thể thao, lục tục cầm điện thoại và đi xuống.

Cuối cùng, cánh cửa ký túc xá vừa khép lại một cách cẩn thận, ngay lúc đó.

“Gì vậy.”

Bốn thằng anh đang giả vờ ngủ đồng loạt ngồi dậy.

“Nó đi đâu vậy?”

__________________________________________

“Em không ngủ à?”

“Anh cũng vậy sao?”

“Mọi người đều không ngủ à?”

“Không, vì Ji Ho giả vờ ngủ nên…”

Vì đã ngủ chung phòng gần 6 tháng nên chúng tôi có thể biết ai đang giả vờ ngủ và ai thực sự đang ngủ mà không cần nhìn.

Có vẻ như mọi người đều lo lắng về chuyện vừa rồi nên chỉ im lặng theo dõi.

Ri Hyuk thay quần.

“Thằng điên này… Nó không biết thế giới nguy hiểm lắm sao mà dám bỏ nhà đi!”

“Không phải bỏ nhà đâu.”

Tôi nói.

“Nó nhát lắm, không dám đi đâu đâu.”

“Anh ơi em nghĩ chúng ta nên ra ngoài xem thử.”

“Anh cũng định ra ngoài rồi. Jung Hyun à, em thường đi loanh quanh gần ký túc xá với nó đúng không? Có chỗ nào nó sẽ đi gần đây không?”

“Có vài chỗ ạ.”

Tất cả chúng tôi vội vàng mặc quần áo và chạy ra khỏi ký túc xá.

Nhưng chúng tôi phải dừng lại khi đang đi xuống cầu thang.

Bởi vì Ji Ho đang ngồi co ro trên bậc thang trước cửa ra vào ở tầng 1.

Tôi nghe thấy tiếng sụt sịt.

Nhìn tần suất hơi thở và cách nó dùng tay lau mắt, có vẻ như nó đang khóc.

Khi trái tim tôi sắp tan chảy.

Xì xụp-

Chúng tôi đều nghiêng đầu khi nghe thấy âm thanh đột ngột.

Âm thanh gì vậy.

Khi chúng tôi đang núp phía sau nhìn nhau, tiếng khóc của Ji Ho lại vang lên.

Và rồi lại.

Xì xụp-

Cuối cùng, khi chúng tôi điều chỉnh góc nhìn một chút, chúng tôi đã phát hiện ra nguồn gốc của âm thanh đó.

Đứa em út của chúng tôi đang vừa khóc vừa ăn bánh gạo cay mua ở cửa hàng tiện lợi.

Bình luận cho Chương 87

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 87
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

15K Lượt xem 8 Theo dõi

Tác giả: Son Yoon (손윤)

Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...

Chương

  • Chương 0 Mở đầu
  • Chương 277 Đàn ông xông pha (8)
  • Chương 278 Đàn ông xông pha (9)
  • Chương 280 Bùng nổ hứng khởi (1)
  • Chương 281 Bùng nổ hứng khởi (2)
  • Chương 1 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (1)
  • Chương 2 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (2)
  • Chương 3 Một khả năng kì lạ đã xuất hiện (3)
  • Chương 4 Lemon Entertainment (1)
  • Chương 5 Lemon Entertainment (2)
  • Chương 6 Lemon Entertainment (3)
  • Chương 7 Lemon Entertainment (4)
  • Chương 8 Đánh giá cuối năm (1)
  • Chương 9 Đánh giá cuối năm (2)
  • Chương 10 Đánh giá cuối năm (3)
  • Chương 11 Đánh giá cuối năm (4)
  • Chương 12 Đánh giá cuối năm (5)
  • Chương 13 Đánh giá cuối năm (6)
  • Chương 14 Cuộc sống thường ngày và ký túc xá (1)
  • Chương 15 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (2)
  • Chương 16 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (3)
  • Chương 17 Sáng tác bài hát đầu tiên (1)
  • Chương 18 Sáng tác bài hát đầu tiên (2)
  • Chương 19 Sáng tác bài hát đầu tiên (3)
  • Chương 20 Sáng tác bài hát đầu tiên (4)
  • Chương 21 Bài hát này sẽ nổi tiếng (1)
  • Chương 22 Bài hát này sẽ nổi tiếng (2)
  • Chương 23 Bài hát này sẽ nổi tiếng (3)
  • Chương 24 Bài hát này sẽ nổi tiếng (4)
  • Chương 25 Bài hát này sẽ nổi tiếng (5)
  • Chương 26 Chúng tôi là ca sĩ (1)
  • Chương 27 Chúng tôi là ca sĩ (2)
  • Chương 28 Chúng tôi là ca sĩ (3)
  • Chương 29 Chúng tôi là ca sĩ (4)
  • Chương 30 Chúng tôi là ca sĩ (5)
  • Chương 31 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 32 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 33 Untitled (1)
  • Chương 34 Untitled (2)
  • Chương 35 Untitled (3)
  • Chương 36 Untitled (4)
  • Chương 37 Untitled (5)
  • Chương 38 Untitled (6)
  • Chương 39 Untitled (7)
  • Chương 40 Untitled (8)
  • Chương 41 Những điều không nên bỏ lỡ (1)
  • Chương 42 Những điều không thể bỏ lỡ (2)
  • Chương 43 Những điều không thể bỏ lỡ (3)
  • Chương 44 Những điều không thể bỏ lỡ (4)
  • Chương 45 Những điều không thể bỏ lỡ (5)
  • Chương 46 Pháo hoa (1)
  • Chương 47 Pháo hoa (2)
  • Chương 48 Pháo hoa (3)
  • Chương 49 Pháo hoa (4)
  • Chương 50 Pháo hoa (5)
  • Chương 51 Pháo hoa (6)
  • Chương 52 Pháo hoa (7)
  • Chương 53 Pháo hoa (8)
  • Chương 54 Pháo hoa (9)
  • Chương 55 Wonderful Night (1)
  • Chương 56 Wonderful Night (2)
  • Chương 57 Wonderful Night (3)
  • Chương 58 Wonderful Night (4)
  • Chương 59 Wonderful Night (5)
  • Chương 60 Wonderful Night (6)
  • Chương 61 Wonderful Night (7)
  • Chương 62 Wonderful Night (8)
  • Chương 63 Wonderful Night (9)
  • Chương 64 Wonderful Night (10)
  • Chương 65 Tên của fandom là (1)
  • Chương 66 Tên của fandom là (2)
  • Chương 67 Tên của fandom là (3)
  • Chương 68 Tên của fandom là (4)
  • Chương 69 Tên của fandom là (5)
  • Chương 70 Điều mà cánh bướm mang lại (1)
  • Chương 71 Điều mà cánh bướm mang lại (2)
  • Chương 72 Điều mà cánh bướm mang lại (3)
  • Chương 73 Điều mà cánh bướm đem lại (4)
  • Chương 74 Điều mà cánh bướm đem lại (5)
  • Chương 75 Điều mà cánh bướm đem lại (6)
  • Chương 76 Điều mà cánh bướm đem lại (7)
  • Chương 77 Điều mà cánh bướm đem lại (8)
  • Chương 78 Điều mà cánh bướm đem lại (9)
  • Chương 79 Điều mà cánh bướm đem lại (10)
  • Chương 80 Thời gian đã qua (1)
  • Chương 81 Thời gian đã qua (2)
  • Chương 82 Thời gian đã qua (3)
  • Chương 83 Thời gian đã qua (4)
  • Chương 84 Thời gian đã qua (5)
  • Chương 85 Thời gian đã qua (6)
  • Chương 86 Thời gian đã qua (7)
  • Chương 87 Thời gian đã qua (8)
  • Chương 88 Thời gian đã qua (9)
  • Chương 89 Thời gian đã qua (10)
  • Chương 90 Thời gian đã qua (11)
  • Chương 91 Thời gian đã qua (12)
  • Chương 92 Thời gian đã qua (13)
  • Chương 93 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (1)
  • Chương 94 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (2)
  • Chương 95 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (3)
  • Chương 96 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (4)
  • Chương 97 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (5)
  • Chương 98 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (6)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (7)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (8)
  • Chương 101 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (9)
  • Chương 102 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (1)
  • Chương 103 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (2)
  • Chương 104 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (3)
  • Chương 105 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (4)
  • Chương 106 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (5)
  • Chương 107 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (6)
  • Chương 108 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (7)
  • Chương 109 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (8)
  • Chương 110 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (9)
  • Chương 111 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (10)
  • Chương 112 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (11)
  • Chương 113 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (12)
  • Chương 114 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (13)
  • Chương 115 Nghỉ lễ cùng gia đình (1)
  • Chương 116 Nghỉ lễ cùng gia đình (2)
  • Chương 117 Nghỉ lễ cùng gia đình (3)
  • Chương 118 Nghỉ lễ cùng gia đình (4)
  • Chương 119 Nghỉ lễ cùng gia đình (5)
  • Chương 120 Nghỉ lễ cùng gia đình (6)
  • Chương 121 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (1)
  • Chương 122 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (2)
  • Chương 123 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (3)
  • Chương 124 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (4)
  • Chương 125 Bài hát này là dành cho bạn (1)
  • Chương 126 Bài hát này là dành cho bạn (2)
  • Chương 127 Bài hát này là dành cho bạn (3)
  • Chương 128 Bài hát này là dành cho bạn (4)
  • Chương 129 Bài hát này là dành cho bạn (5)
  • Chương 130 Bài hát này là dành cho bạn (6)
  • Chương 131 Bài hát này là dành cho bạn (7)
  • Chương 132 Bài hát này là dành cho bạn (8)
  • Chương 133 Bài hát này là dành cho bạn (9)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (10)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (11)
  • Chương 136 New Black comeback! (1)
  • Chương 137 New Black comeback! (2)
  • Chương 138 New Black comeback! (3)
  • Chương 139 New Black comeback! (4)
  • Chương 140 New Black comeback! (5)
  • Chương 141 New Black comeback! (6)
  • Chương 142 New Black comeback! (7)
  • Chương 143 New Black comeback! (8)
  • Chương 144 New Black comeback! (9)
  • Chương 145 New Black comeback! (10)
  • Chương 146 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (1)
  • Chương 147 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (2)
  • Chương 148 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (3)
  • Chương 149 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (4)
  • Chương 150 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (5)
  • Chương 151 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (6)
  • Chương 152 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (7)
  • Chương 153 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (8)
  • Chương 154 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (9)
  • Chương 155 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (10)
  • Chương 156 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (11)
  • Chương 157 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (12)
  • Chương 158 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (13)
  • Chương 159 Cuối năm của tân binh (1)
  • Chương 160 Cuối năm của tân binh (2)
  • Chương 161 Cuối năm của tân binh (3)
  • Chương 162 Cuối năm của tân binh (4)
  • Chương 163 Cuối năm của tân binh (5)
  • Chương 164 Cuối năm của tân binh (6)
  • Chương 165 Cuối năm của tân binh (7)
  • Chương 166 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (1)
  • Chương 167 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (2)
  • Chương 168 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (3)
  • Chương 169 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (4)
  • Chương 170 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (5)
  • Chương 171 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (6)
  • Chương 172 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (7)
  • Chương 173 Nỗ lực mới (1)
  • Chương 174 Nỗ lực mới (2)
  • Chương 175 Nỗ lực mới (3)
  • Chương 176 Nỗ lực mới (4)
  • Chương 177 Nỗ lực mới (5)
  • Chương 178 Nỗ lực mới (6)
  • Chương 179 Nỗ lực mới (7)
  • Chương 180 Nỗ lực mới (8)
  • Chương 181 Nỗ lực mới (9)
  • Chương 182 Nỗ lực mới (10)
  • Chương 183 Nỗ lực mới (11)
  • Chương 184 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (1)
  • Chương 185 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (2)
  • Chương 186 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (3)
  • Chương 187 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (4)
  • Chương 188 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (5)
  • Chương 189 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (6)
  • Chương 190 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (7)
  • Chương 191 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (8)
  • Chương 192 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (9)
  • Chương 193 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (10)
  • Chương 194 Đại hội thể thao thần tượng (1)
  • Chương 195 Đại hội thể thao thần tượng (2)
  • Chương 196 Đại hội thể thao thần tượng (3)
  • Chương 197 Đại hội thể thao thần tượng (4)
  • Chương 198 Đại hội thể thao thần tượng (5)
  • Chương 199 Đại hội thể thao thần tượng (6)
  • Chương 200 Đại hội thể thao thần tượng (7)
  • Chương 201 Đại hội thể thao thần tượng (8)
  • Chương 202 Đại hội thể thao thần tượng (9)
  • Chương 203 Đại hội thể thao thần tượng (10)
  • Chương 204 Vòng thi đầu tiên (1)
  • Chương 205 Vòng thi đầu tiên (2)
  • Chương 206 Vòng thi đầu tiên (3)
  • Chương 207 Vòng thi đầu tiên (4)
  • Chương 208 Vòng thi đầu tiên (5)
  • Chương 209 Công việc và cuộc sống thường ngày (1)
  • Chương 210 Công việc và cuộc sống thường ngày (2)
  • Chương 211 Công việc và cuộc sống thường ngày (3)
  • Chương 212 Công việc và cuộc sống thường ngày (4)
  • Chương 213 Công việc và cuộc sống thường ngày (5)
  • Chương 214 Công việc và cuộc sống thường ngày (6)
  • Chương 215 Công việc và cuộc sống thường ngày (7)
  • Chương 216 Công việc và cuộc sống thường ngày (8)
  • Chương 217 Công việc và cuộc sống thường ngày (9)
  • Chương 218 Công việc và cuộc sống thường ngày (10)
  • Chương 219 Công việc và cuộc sống thường ngày (11)
  • Chương 220 Công việc và cuộc sống thường ngày (12)
  • Chương 221 Thuận theo dòng chảy (1)
  • Chương 222 Thuận theo dòng chảy (2)
  • Chương 223 Thuận theo dòng chảy (3)
  • Chương 224 Thuận theo dòng chảy (4)
  • Chương 225 Thuận theo dòng chảy (5)
  • Chương 226 Thuận theo dòng chảy (6)
  • Chương 227 Thuận theo dòng chảy (7)
  • Chương 228 Thuận theo dòng chảy (8)
  • Chương 229 Thuận theo dòng chảy (9)
  • Chương 230 Thuận theo dòng chảy (10)
  • Chương 231 Thuận theo dòng chảy (11)
  • Chương 232 Thuận theo dòng chảy (12)
  • Chương 233 Thuận theo dòng chảy (13)
  • Chương 234 Thuận theo dòng chảy (14)
  • Chương 235 Đánh bại New Black (1)
  • Chương 236 Đánh bại New Black (2)
  • Chương 237 Đánh bại New Black (3)
  • Chương 238 Đánh bại New Black (4)
  • Chương 239 Đánh bại New Black (5)
  • Chương 240 Đánh bại New Black (6)
  • Chương 241 Đánh bại New Black (7)
  • Chương 242 Đánh bại New Black (8)
  • Chương 243 Đánh bại New Balck (9)
  • Chương 244 Đánh bại New Black (10)
  • Chương 245 Đánh bại New Black (11)
  • Chương 246 Đánh bại New Black (12)
  • Chương 247 Đánh bại New Black (13)
  • Chương 248 Đánh bại New Black (14)
  • Chương 249 Đánh bại New Black (15)
  • Chương 250 Đánh bại New Black (16)
  • Chương 251 Đánh bại New Black (17)
  • Chương 252 Đánh bại New Black (18)
  • Chương 253 Đánh bại New Black (19)
  • Chương 254 Đánh bại New Black (20)
  • Chương 255 Cuối xuân (1)
  • Chương 256 Cuối xuân (2)
  • Chương 257 Cuối xuân (3)
  • Chương 258 Cuối xuân (4)
  • Chương 259 Cuối xuân (5)
  • Chương 260 Cuối xuân (6)
  • Chương 261 Cuối xuân (7)
  • Chương 262 Cuối xuân (8)
  • Chương 263 Cuối xuân (9)
  • Chương 264 Cuối xuân (10)
  • Chương 265 Cuối xuân (11)
  • Chương 266 Cuối xuân (12)
  • Chương 267 Cuối xuân (13)
  • Chương 268 Cuối xuân (14)
  • Chương 269 Cuối xuân (15)
  • Chương 270 Đàn ông xông pha (1)
  • Chương 271 Đàn ông xông pha (2)
  • Chương 272 Đàn ông xông pha (3)
  • Chương 273 Đàn ông xông pha (4)
  • Chương 274 Đàn ông xông pha (5)
  • Chương 275 Đàn ông xông pha (6)
  • Chương 276 Đàn ông xông pha (7)
  • Chương 279 Đàn ông xông pha (10)

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE