Chương 283
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 283 - Bùng nổ hứng khởi (4)
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
Trong lúc nhân viên phòng A&R đang tiếp tục trò chuyện với New Black thì lại có thêm mấy người bước vào phòng họp.
Chính là các nhạc sĩ tham gia album thứ 4.
Yoo Chang Seok — nghệ danh “Saltman” — vừa xoa xoa khuôn mặt đầy vẻ mặn mòi vừa ngồi xuống ghế.
“Tui vừa nghe tin nên chạy lên đây đấy, nghe giang hồ đồn là bài chủ đề hoàn thành rồi hả?”
“Chưa hẳn hoàn thành đâu ạ.”
Woo Joo cười rồi giải thích.
“Concept của bọn em là bùng nổ hứng khởi mà. Em nắm được đại khái cảm giác đó nên viết thử một bài thôi ạ.”
“Nhanh vậy?”
“Vâng. Tình cờ thu âm luôn rồi mà chất lượng đầu ra thì khá ngoài mong đợi. Nên em muốn hỏi ý kiến mọi người ạ.”
“À…….”
Nghe Woo Joo nói, mọi người gật đầu, nhưng trong đầu vẫn còn đầy thắc mắc.
‘Làm xong rồi á…?’
Mới bảo mỗi người chuẩn bị bài chủ đề chưa được bao lâu mà đã xong luôn rồi.
Nhưng cảm giác tò mò thì vẫn lớn hơn nghi ngờ, bởi vì ai cũng biết tiêu chuẩn âm nhạc của cái người này cao đến mức nào.
— Woo Joo, đạt đến mức này là hết cỡ rồi đấy. Album mà đến bài phụ cũng chất lượng thế này thì đến cả mấy công ty lớn cũng chẳng có đâu. Anh nói 1 từ thôi. Đỉnh!
— Vậy hả? Sao em vẫn thấy chỗ này âm thanh hơi trống ta.
— Th-thôi được rồi mà…….
— Không được. Chỗ này phải sửa. Anh nghe em đi!
Woo Joo là kiểu người không bao giờ chịu dừng ở mức tàm tạm.
Bình thường thì cười hề hề thoải mái lắm, nhưng hễ dính đến âm nhạc là con người này thay đổi 180 độ.
Phải nói rằng đây là một kẻ bị ám ảnh bởi âm nhạc.
Có thể nhìn tổng thể dòng chảy bài hát mà vẫn chăm chút chi tiết đến mức soi kính hiển vi, kiểu như xây toà nhà mà còn cân nhắc cả hình dáng nút bấm thang máy ấy.
Mấy nhạc sĩ xin tham gia dự án vì tò mò bí quyết thành công của New Black, rồi nhanh chóng nhận ra bí quyết đó là gì.
……Đó chính là ‘thăm ngàn’.
(Chú thích: chắc mọi người chưa quên quảng cáo thăm ngàn – kẹp ngần của Thái nhỉ)
— Không về à? Giờ 1 giờ sáng rồi đấy.
— Em làm thêm tí rồi về. Anh về trước đi ạ.
Rồi hôm sau đi làm thì lại thấy ai đó ngồi y nguyên tư thế hôm qua, trừng mắt nhìn màn hình lẩm bẩm.
Thật lòng mà nói thì nhìn cậu ta có hơi đáng sợ, nhưng đồng thời lại kiểu ‘Ừ thì, cố đến mức đó thì thành công cũng phải thôi’ — tự dưng ai cũng thấy tâm phục khẩu phục.
Chính vì vậy, khi nghe Woo Joo nói bài hát ra chất lượng tốt, tai mấy nhạc sĩ lập tức vểnh lên.
‘Tốt đến mức nào mà nói vậy nhỉ?’
Trong khi nhạc sĩ Yoo Chang Seok đang nhìn đám tay sai đắc ý đứng sau Woo Joo thì Na Sang Yoon lên tiếng.
“Nghe thử chút được không?”
“Được chứ ạ. Xin chờ một chút ạ.”
Woo Joo kết nối laptop vào loa phòng họp.
Trong lúc đó, Jung Hyun sải bước đến tường, áp tai vào rồi ra dấu OK với vẻ mặt nghiêm túc.
Nhận tín hiệu đã bảo mật hoàn hảo, các thành viên gật đầu đầy bi tráng.
“Tên bài hát là Nine, nghĩa là số 9 ạ.”
Woo Joo giải thích lại ý nghĩa bài hát cho các nhạc sĩ.
“Ồ…….”
“Ý nghĩa hay đấy. Hợp với concept bùng nổ hứng khởi luôn.”
“Thể loại gì vậy?”
Woo Joo vừa click chuột vừa trả lời.
“Em chọn hướng trap ạ.”
“A. Trap.”
(Chú thích: Trap là một thể loại nhạc bắt nguồn từ hip-hop miền Nam nước Mỹ, xuất hiện vào khoảng đầu những năm 2000.
Đặc điểm dễ nhận biết nhất của trap là nhịp hi-hat chạy rất nhanh, bass cực nặng và trầm (808 bass), tempo thường dao động khoảng 130–170 BPM, và hay sử dụng tiếng snare drum vang vọng.
Cái tên “trap” ban đầu lấy từ tiếng lóng chỉ nơi buôn bán ma túy ở các khu phố nghèo miền Nam Mỹ, và lời nhạc trap gốc thường xoay quanh đề tài đường phố. Những nghệ sĩ tiên phong như T.I., Gucci Mane, Young Jeezy đã định hình thể loại này.
Sau đó trap phát triển thêm nhánh EDM trap — tức là pha trộn với nhạc điện tử, bỏ phần rap đi và giữ lại nhịp điệu đặc trưng. Nhánh này phổ biến toàn cầu hơn và cũng là hướng mà nhiều nhóm K-pop hay lấy cảm hứng.)
(Tui có tìm mấy kiểu bài nhạc trap, mọi người nghe thử nha)
https://www.youtube.com/watch?v=mnsgDTGIQN4
Tuy ở Hàn Quốc thể loại này chưa thực sự bùng nổ, nhưng ở nước ngoài thì nó đang dần thay thế dubstep và ngày càng được ưa chuộng.
Các nhạc sĩ liếc nhìn nhau.
‘Hơi mạo hiểm đấy…….’
Trap vẫn chưa phải thể loại chủ đạo trong nhạc idol Hàn Quốc.
Mà vị thế hiện tại của New Black trên thị trường nhạc số là “boygroup gen 3 duy nhất có tính đại chúng.”
Hầu hết các bài chủ đề trước đây đều được công chúng đón nhận, nên album thứ 4 cũng đang cố duy trì đường lối đó.
Vấn đề là công chúng không thích thể loại lạ.
“Khi nghe xong mọi người sẽ thấy khó mà định nghĩa chính xác đây là thể loại gì. Em có pha thêm âm thanh mang hơi hướng future bass nữa.”
(Chú thích: Future bass là thể loại EDM đặc trưng bởi tiếng synth mềm mại, hay có những đoạn bass biến đổi, nghe vừa mơ màng vừa mạnh mẽ. Nghệ sĩ tiêu biểu như Flume, Marshmello, hay mấy bài của Chainsmokers đều có yếu tố này.)
“…….”
“Kiểu nền nhạc có tiếng bùng bùng ấy.”
Càng nghe giải thích càng có cảm giác như đang trộn đủ thứ vào, mấy nhạc sĩ không giấu nổi vẻ hoài nghi.
“Vậy, giờ là phiên bản đầu tiên của ‘Nine’, bắt đầu nhé.”
Cuối cùng bài hát cũng được bật lên.
“……Ồ.”
Âm thanh bùng bùng lấp đầy nền nhạc, kèm theo đoạn intro đầy ấn tượng ngay từ đầu.
Rồi phần lời chính vang lên.
Thịt thịt thịt
Thịt giờ không ăn nổi
Phải ăn kiêng rồi (so sad)
Đó là câu mở đầu do Ji Ho hát bằng giọng trầm hết cỡ.
Tông giọng nghe rất ngầu.
‘Nhưng ca từ thì……?’
Mấy nhạc sĩ và đội A&R giật mình thì thằng út cười toe toét, mấp máy môi nói “Em viết bừa lời thôi ạ.”
Cả phòng thở phào.
Tiếp theo Ri Hyuk nhận phần hát.
Không thể ngừng thèm thịt
Cậu có thịt không? Đưa tôi đi!
Tôi mơ thấy (thịt?)
We meat again (thịt!)
Phía đối diện có ai đó hai tay ôm mặt, tai bốc lửa phừng phừng.
Mấy thành viên còn lại tươi cười kiểu “Lần này lời do tụi em viết đấy ạ” với nụ cười mãn nguyện.
Nhân viên đội A&R cười hiền hòa.
‘Đừng bao giờ viết lời nữa. Mấy đứa biết chưa hả.’
‘Viết thêm lần nữa là tụi tao giết.’
‘May mà chỉ là bản demo thôi…….’
Tiếp theo là phần của Woo Joo.
Đoạn mang cảm giác dance, kiểu sẽ có vũ đạo ngầu lòi.
Nghe là hình dung ra cảnh Woo Joo đứng center, có các thành viên backup phía sau, uốn éo hết mình.
Bây giờ 9 giờ sáng
Thịt ba chỉ heo cho bữa sáng nè
Một mình tôi quất 5 suất
Ánh mắt mấy người khác hả
Kệ đi (kệ đi)
Chủ quán vui là được rồi
Rồi đến phần của Bi Ju.
Hát nhẹ nhàng rồi bất ngờ chuyển sang giọng hơi khàn, đẩy không khí lên cao ngay trước điệp khúc.
Quan trọng là thịt thôi
You must remember
Thịt
That’s all we’ve got
Trong lúc nhạc vang lên, Bi Ju ngồi đối diện vừa nghe vừa nhún nhảy tùy hứng phần thân trên theo nhạc.
Chất lượng bài hát cao một cách vô cùng không cần thiết.
Rồi đến phần điệp khúc bùng nổ, giọng Jung Hyun giữ chắc toàn bộ phần hook một cách đầy nặng ký.
‘Với nhạc Trap thì tông giọng là sinh mệnh, mà thằng bé xử lý tốt đấy.’
Dù mới là phiên bản đầu tiên nhưng việc phân chia phần hát theo đặc trưng giọng và phong cách trình diễn của từng thành viên đã hoàn hảo.
Cảm giác như đang xem đáp án mẫu cho câu hỏi “phần này ai hát?” mà họ luôn phải vật vã mỗi lần làm bài phụ.
Sau khi nghe xong phiên khúc 1 một cách nhẹ nhàng với tư cách người nghe, ánh mắt đội A&R và các nhạc sĩ đã sâu hẳn đi.
Có một điều chắc chắn.
‘Mấy đứa làm tốt lắm.’
Về điều này thì không ai có ý kiến gì.
Woo Joo vốn là người cầu toàn đến cực đoan trong âm nhạc mà còn thoải mái bảo nghe thử, thì dù chỉ là bản test demo cũng phải chất lượng lắm rồi.
Chỉ cần sửa lời thì phát hành luôn cũng được.
Là bản nháp nên vẫn còn chỗ cần chỉnh, nhưng chuyện đó từ từ tính cũng không sao.
“Wow…….”
Điều khiến họ thán phục chính là điểm nhấn của bài hát.
Kiểu điều chỉnh mạnh nhẹ tinh tế rồi bùng nổ ở điệp khúc — nghe là tự dưng lên hứng.
Đúng nghĩa đen: bùng nổ hứng khởi.
Nghe một hồi là bản năng nhảy nhót bên trong cứ giật giật muốn nhảy ra.
Bài hát cũng rất phù hợp với đặc trưng âm nhạc mà New Black đã xây dựng bấy lâu.
Trừ khi bạn là người thích nhạc nhẹ nhàng, còn không thì khẩu vị đại chúng chắc chắn sẽ mê.
“Thịt, thịt…….”
Lúc nào không biết, mấy nhạc sĩ và nhân viên A&R đã bắt đầu ngân nga “thịt” và gật gù theo.
Rồi họ nhìn nhau.
‘Bom tấn đấy.’
‘Cú hit chứ chẳng đùa…!’
Nghe bài lạ lần đầu mà đã ngân nga theo được — bản thân điều đó đã là dấu hiệu của bom tấn rồi.
Nhân viên A&R liếc ra ngoài cửa phòng họp, như thể lo có ai cướp mất bài hát.
Trong khi các nhạc sĩ đang tự khen mình “Tham gia album New Black đúng là quyết định sáng suốt” thì—
“Ồ……!”
“Đoạn dance break kìa. Dance break.”
Phiên khúc 3 — phần bùng nổ tất cả.
Không khí đã được đẩy lên từng bậc qua phiên khúc 1 và 2 giờ vỡ tung.
Phần dance break.
Chỉ nghe nhạc thôi mà đã tưởng tượng ra cảnh pháo hoa nổ tung trên sân khấu, các thành viên New Black quẩy điên cuồng.
Ngay cả mấy nhạc sĩ đang nghe với vẻ mặt nghiêm túc cũng “Aaaa” ngẩng đầu lên, New Black cười rạng rỡ.
Trừ ai đó đang cười buồn bã khi nghĩ đến tương lai phải nhảy bung xoắn cả cột sống.
Và rồi bài hát kết thúc.
“…….”
Các nhạc sĩ và đội A&R nhìn nhau, trao nhau nụ cười ngại ngùng kiểu ‘Mấy ní cũng thấy vậy à?’ — ‘Ừ’, rồi nhẹ nhàng high-five.
Woo Joo hỏi.
“Mọi người thấy sao ạ?”
“Từ giờ.”
“Từ giờ…?”
“Từ giờ trừ Ri Hyuk ra thì đừng ai viết lời nữa. Mấy đứa.”
Nghe trưởng nhóm A&R nói, cả phòng phá lên cười.
Trong bầu không khí đã thoải mái hơn hẳn, trưởng nhóm cười nhe cả lợi.
“Hay thật sự đấy. Ê, bây lại lôi cái này ở đâu ra vậy?”
“Có sự giúp đỡ của mấy bạn trẻ ạ.”
“Ừ nhỉ, Ji Ho có mang gen Z nên chắc cũng mang hơi hướng đó nhỉ.”
“Hahaha…….”
Woo Joo cười ngượng ngùng còn mấy thành viên thì nhìn đi chỗ khác.
“Dù sao thì bài chủ đề không phải lo nữa rồi nhỉ? Cứ thế này tiến hành luôn đi.”
“Thật ạ?”
“Cũng phải nghe ý kiến các nhạc sĩ nữa, nhưng phía bọn anh thì…….”
Phó phòng Seo Pil Geun cùng mấy nhân viên khác ra mặt kiểu không cần bàn thêm.
“Ngoài bài này ra thì không tưởng tượng được còn bài nào khác có thể làm bài hát chủ đề nữa.”
“Đúng vậy. Thịt. Thịt. Thịt.”
“Các nhạc sĩ thấy sao ạ?”
Các nhạc sĩ cũng đồng thanh đáp.
“Bọn em cũng thích mà.”
“Lúc đầu nghe giải thích thì có cảm giác trộn đủ thể loại, nhưng nghe xong thì thấy hay thật sự đấy, mà vẫn rõ thể loại.”
“Tên bài là gì nhỉ? Phấn khích quá nên quên mất. A… Nine.”
Lúc đó nhạc sĩ Na Sang Yoon lên tiếng bằng giọng nhỏ.
“Ở giữa có đoạn hơi mang cảm giác EDM kiểu con nít tiểu học thích ấy nhỉ, có hơi lấn cấn…….”
Mấy thành viên New Black giật mình, thì anh cười nói.
“Mà cũng chẳng sao, sửa tone xong thì ngon lành luôn. Anh phải nói thật là anh thật sự thích nó. Mà bài gì cũng được, miễn cho tôi dính một chân vào là mãn nguyện rồi.”
Tất cả nhạc sĩ có mặt đều cười đồng cảm.
Có lẽ vì hào hứng với bài hát nên không khí cuộc họp lên cao chót vót.
Đội A&R thì tràn đầy ý tưởng về sản xuất album và concept, ai nấy bày đồ ra ngồi luôn trong phòng họp.
Các nhạc sĩ thì hào hứng bàn về những điểm cần bổ sung cho bài hát.
Khi không khí sôi nổi bắt đầu dịu xuống, Woo Joo hỏi.
“À. Nói mới nhớ, các anh chị cũng bảo sẽ tìm bài mà.”
“Ừ đúng rồi. Nhưng mấy đứa làm nhanh quá nên tụi anh chưa kịp xem bài nào cả.”
“A…….”
“Bài chủ đề đã ra ngon lành rồi thì giờ còn cần xem thêm không nhỉ.”
Woo Joo đang gật gù nghe đội A&R nói thì quay sang nhìn các nhạc sĩ kiểu “Còn mọi người thì sao?”
Họ cũng lắc đầu.
“Bọn tôi cũng chưa làm được gì ra hồn.”
“Tốc độ này, chất lượng này thì phải tầm giám đốc Jo mới…….”
“Dù có làm gì thì cũng không thắng nổi bài này đâu. Haha.”
Nghe vậy Woo Joo cười ngại ngùng, rồi cùng các thành viên chuẩn bị rời phòng họp.
“Vậy mai gặp lại mọi người ạ. Bọn em xuống chỉnh mấy chỗ vừa góp ý ạ.”
“Ừ. Về đi.”
“Mọi người vất vả rồi ạ.”
Mấy đứa cười lễ phép, cúi chào xong rồi mọi người vẫy tay.
Bước chân đoan trang ra ngoài được đúng ba giây.
— Kya ha ha ha!
— Anh Jung Hyunnnnn. Lấy Vương Bổng ra đi. Vương Bổng! Phải ăn mừng mới được. Nhanh nhảy điệu đom đóm đi…….
— Ta là con đom đóm~ ta sáng tác siêu giỏiiiiiiii ~
Nghe đủ loại tiếng vọng vào từ bên ngoài, cả phòng phá lên cười.
Một nhân viên thắc mắc.
“Sao tụi nó cứ thích giữ hình tượng trước mặt chúng ta vậy nhỉ? Có bao giờ giữ được 3 giây đâu.”
“Chúng nó vẫn còn trẻ con mà.”
Khi tiếng cười trong ngoài dần lắng, đội A&R và các nhạc sĩ mở laptop ra với nụ cười chua chát.
“Thật ra bọn tôi cũng có tìm bài…….”
“Bọn tôi cũng có viết bài…….”
Hai bên nói trùng nhau cùng lúc rồi nhìn nhau. Nhận ra tình cảnh giống nhau, họ trao nhau nụ cười đồng bệnh tương lân.
“Bọn tôi đã chuẩn bị để tạo bất ngờ mà. Đã tìm được bài hay rồi…….”
“Bọn tôi cũng vừa mơ một giấc.”
“Mơ gì?”
“Mơ bài mình trở thành bài chủ đề album New Black.”
“À…….”
Nhân viên A&R nói.
“Hồi album debut cũng y chang vậy. Chuẩn bị xong hết rồi thì Woo Joo xuất hiện…….”
“Vậy hả?”
“Như kiểu bày biện tiệc bánh kẹo xịn xò mua ở siêu thị rồi, thì Woo Joo mang đồ ăn chất lượng buffet khách sạn 5 sao tới.”
Dù chưa từng trải qua nhưng ai nghe cũng hiểu được.
Cái cảm giác rõ ràng cùng phe mà sao mình vẫn thấy thua.
Nhưng mặt khác cũng vui.
Giống như họ lên được một con tàu đi tới tân thế giới.
(Luffy, is that you? =))))
Nghĩ đến việc nếu làm tốt ở đây sẽ để lại dấu ấn trong sự nghiệp, mắt các nhạc sĩ sáng bừng lên.
‘Phải cố thôi.’
Và trong lúc họ còn đang ngâm mình trong hy vọng.
Đội A&R rình rập đợi thời cơ từ lâu, thoăn thoắt rắc việc lên đầu như rắc topping cho cây kem.
__________________________________________
“Nào, một hai! Một hai!”
“OK! Ôi. Đẹp quá! Đúng rồi!”
Một studio ở quận Gangnam.
Nhiếp ảnh gia đang phấn khích chụp chúng tôi.
“Ưu nhã hơn nữa nào!”
Bi Ju ngồi trên nắp capô xe, đặt tay lên khóe miệng rồi khéo léo bắt chéo chân, sau đó mỉm cười nhìn vào ống kính.
“Bi Ju à, bây giờ trông em giống cái gì ấy.”
“Dạ?”
“Giống Hoàng Thái hậu trong phim cổ trang ấy.”
“Ơ…….”
Ji Ho bổ sung.
“Kiểu có vẻ khinh thường người ta ấy. Thả lỏng khóe miệng thêm chút rồi mắt thì… ồ, đúng rồi như vậy.”
Nhận phản hồi của chúng tôi, Bi Ju thay đổi biểu cảm rồi tiếp tục chụp.
Mục tiêu hôm nay là chụp poster concert và ảnh concept cho sự kiện.
Studio bày đầy đạo cụ màu nguyên bản — xe thể thao đỏ, rồi vàng, xanh dương.
Chúng tôi ăn mặc như mấy đứa tuổi teen trong phim high school kiểu Mỹ rồi tạo dáng.
Nghe nói sau này sẽ ghép thêm hiệu ứng các thứ vào.
Chắc hoàn thành xong thì thành phẩm sẽ ra kiểu poster phim retro.
Chủ đề poster concert đầu tiên của chúng tôi là công viên giải trí.
“Mỗi lần nhìn phim trường là muốn đi chơi ghê.”
Nghe Jung Hyun nói mà đồng cảm quá.
Phim trường mang cảm giác công viên giải trí kiểu phim Mỹ.
Trời tối, đèn lấp lánh như mở cửa ban đêm.
Lúc quay VCR thì có cảnh Jung Hyun cầm bắp rang cười rạng rỡ trước xe bán bắp rang xanh lá.
Rồi Ji Ho vừa đi vừa cầm ly sinh tố dâu.
Bối cảnh lạ lạ mà màu sắc lại rực rỡ thật đẹp, giống như tự dưng có thêm kỷ niệm mới dù chưa từng trải qua.
“Giá mà đây là công viên giải trí thật nhỉ?”
“Ừ ha. Giá mà cả bọn đi chơi thật thì hay biết mấy…….”
Bi Ju nói với vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Sau này mình đi công viên giải trí đi anh.”
“Hả? Anh. Sợ độ cao mà.”
Nghe Ri Hyuk hỏi, Bi Ju mỉm cười.
“Thì vào nhà gương gì đó chơi.”
“……Rồi anh có tìm được đường ra không?”
“Ơ. Ừ nhỉ.”
Nghe thằng hai kể hồi tiểu học đi picnic lần nào cũng phải nắm tay cô giáo đi cùng, cả bọn lại cười rung.
Ri Hyuk nhìn quanh phim trường rồi nói.
“Ừm, mà sau này cả bọn đi chơi cũng không tệ.”
“Ừ nhỉ. Có thời gian thì đi nhé.”
Chúng tôi đang cười ấm áp, trong đầu vẽ ra cảnh tương lai cả bọn đi công viên giải trí thì—
— Woaaaaaaa!
— Ê! Ê! New Black kìa! New Black!
— Trời ơi! Chụp chưa? Chụp đi!
Tương lai tươi đẹp trong đầu chúng tôi vỡ tan tành, có cảm giác vừa xuống ngựa gỗ đã bị cả đám đông vây kín.
“……Bọn mình, thành công quá mất rồi.”
“Quên mất điều đó luôn. Thành công quá nên toang luôn giấc mơ rồi…….”
“Hay đi nước ngoài đi. Đi công viên giải trí nước ngoài thì chắc vẫn được, phải không ạ?”
Chắc lúc đó fan nước ngoài không đến mức “New Black! Photo! Photo!” đâu nhỉ.
Dù sao thì giờ công viên giải trí hay gì thì chúng tôi cũng chẳng có thời gian chơi, nên tất cả chỉ là giấc mơ xa vời.
Ri Hyuk chợt nhớ ra gì đó.
“Nói mới nhớ, nhớ hồi quay MV debut không? Lúc đó ở Eurwangni, chúng mình đã bảo nhau sẽ cùng đi du lịch mà.”
“Bọn mình đã nói vậy hả?”
“Ê, Wang Ji Ho. Lúc đó bây là đứa hào hứng nhất đấy.”
“Em lúc vui thì hay nói bừa lắm. Mà mấy anh đều nghe vậy thì chắc là đúng rồi.”
“Lúc đó nói gì không nhớ à?”
“Dạaaaa khummmm.”
Cả bọn nhìn nhau rồi lập tức chìa tay về phía Ji Ho.
“Ji Ho à. 10 tỷ bây bảo cho anh đâu rồi?”
“Còn anh thì em bảo tặng thỏi vàng đó.”
“Ừmmmm~ chìa khóa xe của anh đâu nhỉ~?”
“Á, thật hả! Em có bao giờ… à không, em nói vậy thật hả?”
Thấy thằng út tự mình cũng không nhớ nổi, nghi ngờ bản thân, cả bọn cười phá lên.
Nhận ra bị trêu, thằng nhóc liền bĩu môi.
Tôi cười rồi khoác tay lên vai mấy đứa em.
“Xong đợt quảng bá album này, lúc nào rảnh thì cả bọn mình đi chơi một chuyến đi.”
“Đúng đó. Nướng nghêu ăn nữa.”
“Cả bọn đi bắt nghêu sò ngoài bãi cũng được anh nhỉ?”
“Muốn làm gì thì làm hết. Làm hết.”
“Có rảnh không ta?”
“Ê. Chứ chẳng lẽ chúng ta không có thời gian chơi?”
Giờ nghỉ chúng tôi nói chuyện về du lịch các thứ với mấy đứa em.
Chưa lên kế hoạch gì cả mà mấy đứa đã hào hứng nhảy cẫng lên rồi.
Ji Ho mắt sáng rỡ hỏi.
“Mình đi mấy ngày anh? 4 ngày 5 đêm?”
“Ờm, đi 4 ngày 5 đêm về thì mất cảm giác tập luyện không nhỉ? Anh mỗi lần nghỉ tập là thấy tội lỗi…….”
“Vậy theo ý anh Bi Ju thì 3 ngày 4 đêm phải khum nà~?”
Nghe thằng út nói, Ri Hyuk kiểm tra lịch trình rồi bảo.
“Từ giờ đến cuối năm không có chỗ nào trống liên tục 3 ngày 4 đêm đâu.”
“Vậy 2 ngày 3 đêm!”
“Ồ, vừa đẹp. 2 ngày 3 đêm.”
Trong khi cả bọn cười vui vẻ thì Ri Hyuk đang kiểm tra lịch, nuốt nước bọt khan.
“Không có à?”
“…….”
Cậu gật đầu rồi nói.
“Không có. Không có lúc nào trống liên tiếp ba ngày.”
“…….”
“Chờ chút. Để em tìm 2 ngày 1 đêm.”
Nhưng mỗi lần lướt ngón tay, biểu cảm Ri Hyuk càng lúc càng trống rỗng.
“……Cái đó cũng không có?”
“Không, có. Nhưng trước sau mấy ngày đó toàn lịch quan trọng.”
Cả bọn cùng xem lịch trình.
Ngày trống lẻ tẻ thì nhiều lắm, nhưng trống liên tục hai ô trở lên thì không.
Kiểu luôn có một cái lịch lặt vặt xen vào, hoặc cảm giác tới lúc đó chắc chắn sẽ có lịch mới chui vào.
Tính cả concert rồi tour châu Á thì thực tế lịch trình đến cuối năm đã kín hết rồi.
Cộng thêm mấy cái lịch lặt vặt không biết từ đâu ra nữa.
“Khoan, cái vụ giám khảo sự kiện này ai nhận vậy?”
“Em.”
“Còn cái sự kiện game này?”
“Emmm…….”
“Khách mời cuộc thi ăn khoai lang? Jung Hyun.”
“Khoai lang mà anh. Khoai lang đó.”
“Còn cái meeting với nhạc sĩ nước ngoài thì…… à là của anh.”
Những ký ức hào sảng nói “Được mà anh Seok Hwan, cứ nhận đi ạ!” lướt qua đầu.
“…….”
“…….”
Trong lúc cả bọn đang nhận ra mình toang theo thời gian thực, Bi Ju hỏi.
“Anh. Mình có được đi chơi không?”
“Không được.”
“Không được ạ?”
“Ừ. Không được…….”
Cả bọn ngẩn ngơ nhìn nhau.
Chẳng ai ép, toàn là lịch do chính mình cười khanh khách vô lo vô nghĩ nhét vào.
“Đúng là số phải đi cày thật.”
“Phải thăm ngàn thì mới thành công chứ.”
“Đúng rồi. Mà chúng ta đã đến lúc được đi chơi đâu cơ chứ?”
Trong khi mấy anh em đang ra sức tự an ủi kiểu “nho xanh thì chua lắm ấy mà”, thằng út cười tươi rói nói.
“Người ta thường bảo ‘tin tưởng cái rìu mà bị rìu bổ vào chân’, còn bọn mình thì cứ siêng năng cầm rìu bổ chân mình đấy ạ.”
Quả là một câu tục ngữ vận dụng vô cùng chính xác.
Bình luận cho Chương 283
Bình Luận
Chương 283
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...