Chương 280
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
@theNew Black.official
(Bối cảnh sân bay, các thành viên Đặc công đội và khách mời idol đứng cạnh nhau. Han Jo và Woo Joo cười mỉm đầy luyến tiếc, Jung Hyun thì hiền khô như ông đá trước cổng làng.)
YÊU MỌI NGƯỜI!!
#quay_hình_xong #yêu_Đặc_công_đội #nỗi_buồn_chia_ly #rồi_sẽ_gặp_lại_thôi #một_ngày_nào_đó #hẹn_lần_sau #giờ_chia_tay #tạm_biệt_Airport
_______________________________________________
Tôi nằm mơ.
Đang đứng ở trạm xe buýt ngoài quê thì phát hiện một bóng dáng quen đến lạ từ phía sau.
Bà Deok Soon nhà tôi, trong chiếc váy hoa quen thuộc.
“Bà ơi!”
Tôi reo lên “uoaaaa” rồi lao tới chộp lấy vai bà, thì đối phương quay phắt đầu lại.
Là Thượng sĩ Go Gwang Soon của Tổ chiến thuật 1.
“Ta không phải Deok Soon, ta là Gwang Soon.”
“HAAAAA!”
“Đây chính là thuật ngụy trang kiểu Đặc công đội. Số 8, đến đây nào!”
Rồi anh ta còn bảo sẽ truyền thụ bí kíp cho tôi, và bắt đầu truy đuổi.
Mọi giấc mơ đều vậy — tỉnh dậy ngẫm lại thì rõ ràng là mơ linh tinh, nhưng lúc đang mơ thì đúng là phim kinh dị.
Thế nhưng nỗi sợ của tôi lại là niềm vui của kẻ khác.
“Phụt ha ha ha!”
Kể chuyện mơ trong bữa sáng, lũ em cười như được mùa.
Tôi nhìn đám đang gục mặt xuống bàn ăn mà nấc nghẹn, rồi nghiêm mặt lại:
“Đừng có cười. Anh đang nói nghiêm túc đấy.”
“Phụt! Ha ha ha ha!”
“Nào! Lũ mất dạy kia! Tụi bay mà biết mấy người Đặc công đội dai và đáng sợ cỡ nào thì……”
“E he he he!”
Trời ơi. Tức ghê.
Nhìn lũ cười hăng hắc, tôi nhớ lại chuyện tối qua.
“Liên lạc nhé! Woo Joo!”
“Ơ kìa! Đi đâu đấy? Chụp hình với anh đã chứ!”
“Cuối tuần rảnh thì mình chơi cái gì vui không?”
Sau khi chụp ảnh tập thể ở sân bay.
Mấy anh Tổ chiến thuật 1 rụt rè kiểu “chơi chung với tụi anh không?” — tôi phải vật lộn mãi mới thoát được.
Mắt sáng rỡ, nhìn họ y chang mấy anh phòng gym đang cố lôi kéo hội viên mới ấy. May mà tôi còn biết vòng vo: “Em chỉ ngủ có 3 tiếng một ngày ạ……”
Tôi đành phải nói khi nào nghỉ ngơi thì gặp nhau, nhưng mà chắc gì đến lúc đó họ còn nhớ.
“Nhìn mặt mấy anh ấy hôm qua, em thấy kiểu gì cũng không quên đâu.”
“……”
Tôi bịt tai tự tắt tiếng, nhưng con sếu đáng ghét kia ngồi đối diện thì hào hứng nói tiếp.
Lúc ấy Bi Ju mỉm cười dịu dàng chen vào:
“Em nghĩ đây là dịp tốt để có thêm những mối quan hệ tốt đẹp mà anh.”
“Thế hả? Để anh giới thiệu họ cho em nhé?”
“Ơ ơ…… tương cà ở đâu nhỉ?”
Nhìn thằng bé giả vờ lơ đi, tôi bật cười.
Em hai nói cũng không sai.
Hôm qua tôi có kể với mấy anh Đặc công đội rồi, Idol lúc đang lên thì bận nhất, chứ khi đã vững chân rồi thì lại rảnh hơn nhiều.
Thế là từ tối qua đến giờ, tin nhắn bay tới tấp.
— Chốt sale cháu gái thành công
— Chốt sale bố thành công
— Tổng cộng thu đươc 2 người. Cố lên mọi người.
Tôi cười khi đọc mấy tin kiểu “tiến hành chốt sale…… chiến dịch thất bại. Đối tượng khai là fan TNT.” — cứ như báo cáo hoàn thành nhiệm vụ được giao vậy.
Quả thật nhờ lần này mà được quen biết thêm nhiều người tốt…
“Anh Jung Hyun hyung, làm lại cái đó đi. Cái đó đó. Cái vụ anh Woo Joo ném boomerang trong lúc huấn luyện ấy.”
“Đợi chút.”
Jung Hyun cầm cái đĩa lên tay, miệng phát ra tiếng “chụp” rồi giả vờ đỡ đĩa bay.
Xong thằng ba đảo mắt lông lốc, bắt chước cái kiểu tôi liếc trái liếc phải dò xét xung quanh.
Lũ em ôm bụng cười ngả nghiêng.
“Phụt ha ha ha ha!”
“Ya! Kim Jung Hyun.”
Bi Ju mặt lạnh tanh.
Đấy, đúng rồi. Chỉ có Bi Ju là thương anh nhấ……
“Tớ không thấy. Làm lại lần nữa đi.”
“Đợi chút. ……Chụp!”
“Ha ha ha ha hát!”
Nhìn thằng bé vỗ tay như hải cẩu mà cười, tôi nở nụ cười hiền hậu.
Quen thêm người tốt thì được gì chứ. Cái đám ranh con láo toét bám đuôi thế này thì có ích gì chứ.
Nhìn đám đang hào hứng trêu tôi, tôi tặc lưỡi:
“Vậy mà tưởng xa nhau một thời gian sẽ nhận ra anh quý giá thế nào, ai ngờ mấy đứa lại vô ơn đến mức này……”
“Không đâu ạ. Em phải công nhận anh quý giá lắm luôn ạ.”
“Thật hả?”
“Nên không có ai trêu anh thì chán…… ÁI!”
Thằng út ăn cú búng tai của tôi, mặt méo xẹo. Lúc đó Ri Hyuk ngồi bên cạnh gõ gõ điện thoại:
“Mà tụi em còn hiền chán.”
“Là sao?”
“Street Boys gửi cho hôm qua nè.”
Một file video dài 2 phút 45 giây.
Nhấn nút play trong tin nhắn, cảnh hiện ra là: Han Jo mệt lử nằm sõng soài trên giường, xung quanh đám Street Boys nắm tay nhảy vòng tròn.
— Jeong Bok! Ji Gu ơi! KYA! YA! HOUUUU!
— YAH! DỪNG LẠI ĐI!
— KIYAHOOOO!
Có vẻ nghe được mấy chuyện về nhiệm vụ huấn luyện mà tôi với Jung Hyun kể, lũ Street Boys xúm lại mổ leader như đàn bồ câu.
Tôi nhìn qua nhìn lại giữa cái loạn đả trong video và lũ em đang thanh lịch trêu tôi trong bữa sáng.
Rồi lập tức tâm phục khẩu phục.
“Ừ hiền thật.”
“Đúng không ạ?”
Trong khi chúng tôi hòa thuận cười ha ha, từ trong màn hình vọng ra tiếng Han Jo gào: “Seon Woo Joo, mấy người chết với tôi!”
_____________________________________________________
Buổi sáng nghỉ ngơi ngọt lịm ở ký túc xá xong.
Tôi lên công ty với trạng thái tươi như hoa.
Vừa ghé văn phòng đội Quản lý, anh Seok Hwan đã trợn mắt:
“Bây có nghỉ ngơi thật không đấy?”
“Em đã ngủ một giấc ngon rồi, nên anh cứ yên tâm ạ.”
“Cứ thế này là gục đấy, thằng kia. Lúc cần nghỉ thì phải nghỉ chứ. Người chứ có phải máy đâu.”
Mồm thì càm ràm vậy chứ mắt thì lén lén mừng khi thấy tôi đến.
Vì lịch trình bận rộn mà.
Thoắt cái đã đầu tháng 7.
Các bộ phận trong công ty đang quay cuồng chuẩn bị album thứ tư và concert riêng cho chúng tôi.
“Việc chất như núi. Thật là.”
Anh quản lý vừa dọn đống giấy tờ và ghi chú bừa bộn trên bàn vừa vuốt tóc.
“Concert riêng của mấy đứa, quy mô lớn thế nên việc phải lo không ít đâu. Âm thanh cũng vậy.”
Nghe bảo đây là sự kiện lớn nhất từ trước đến giờ mà công ty từng tổ chức.
Trước đó, concert lớn nhất là encore concert của tiền bối ca sĩ ballad Yoon Chan Hyuk tổ chức ở nhà thi đấu Jangchung.
Còn concert riêng đầu tiên của Scarlet năm ngoái thì ở Olympic Hall — nhỏ hơn một chút.
Trong khi đó, nơi chúng tôi sẽ tổ chức concert đầu tiên lại là nhà thi đấu Handball — to hơn cả hai nơi trên.
“……”
Anh em nhìn nhau bằng ánh mắt khó tả.
“Vẫn chưa tin là thật luôn.”
“Em cũng vậy ạ. Cứ như thực trưởng đang quay camera giấu ấy.”
“Concert của mình đặt địa điểm chắc chắn rồi chứ ạ?”
Anh Seok Hwan đưa ra công văn xác nhận thuê địa điểm ghi rõ “Nhà thi đấu Handball” và bảo tự kiểm tra đi.
Thấy chúng tôi chụp ảnh chứng thực, anh nói:
“Chưa tin được cũng phải thôi. Anh mày đang làm mà cũng còn ngơ ngác không biết có thật không nữa là.”
“Anh cũng vậy hả?”
“Scarlet đã thuộc dạng tổ chức concert sớm lắm rồi mà cũng mất tầm 2 năm đấy. So với mấy đứa thì……”
Chưa đầy một năm mà đã quyết định rồi.
Thường thì boygroup tổ chức concert sớm hơn và quy mô cũng lớn hơn girlgroup, nhưng kể cả tính vào yếu tố đó thì vẫn là ngoại lệ.
Tất nhiên cũng có những nhóm khủng bố như TNT — concert đầu tay mà đã chơi luôn nhà thi đấu thể dục dụng cụ 10.000 chỗ, nhưng đó là level “tân binh từ công ty, lại còn là cú nổ lớn” mới làm được.
“Chủ đề concert, cài đặt âm thanh ánh sáng thì đang tiến hành theo đúng những gì đã bàn với các em lần trước.”
Tôi tập trung lắng nghe tình hình mà anh quản lý cập nhật.
“Quay VCR và chụp ảnh thì đặt lịch tuần sau. Goods thì bên PR đang lo rồi.”
“Còn session thì sao ạ?”
(Chú thích: session trong nghĩa session musician, nghĩa là nhạc công chuyên nghiệp có thể biểu diễn hoặc hỗ trợ ca sĩ hát live trong các buổi hòa nhạc)
“Đúng như Woo Joo muốn, anh đã mời ban nhạc session rồi.”
“Ồ, tuyệt quá.”
Tôi vỗ tay sung sướng.
Tôi đã nhờ kiếm ban nhạc session chơi live cùng trong concert, xem danh sách thì toàn người nổi tiếng giỏi.
Đúng là anh quản lí nhà mình. Làm việc cực kỳ có tâm.
“Rồi đây là bản thiết kế poster concert mà bên PR làm, mấy đứa có muốn xem thử không?”
“Uaaaa……”
Cứ mỗi lần nghe thêm một chi tiết về concert, chúng tôi lại nhìn nhau cười.
“Chúng ta thật sự sắp tổ chức concert thật rồi.”
“Anh ơi. Em hồi hộp từ bây giờ luôn rồi.”
“Em cũng muốn làm concert riêng lâu lắm rồi……”
Ngay cả Jung Hyun — đứa bình thường sẽ chỉ nói kiểu “ừm, mọi người vui nên em cũng vui” — giờ cũng đang cười hạnh phúc.
Thấy chúng tôi hứng khởi nhún vai lắc lư, anh Seok Hwan lên tiếng:
“Vui thì vui nhưng đừng có lơ là. Lúc này phải siết chặt hơn, biết chứ?”
“Anh yên tâm ạ.”
“Đúng rồi ạ. Tụi em là dân chuyên nghiệp mà.”
Giọng nói của thằng út không có một chút sức thuyết phục nào, cả đám bật cười.
Thằng bé vừa chỉ ngón trỏ lên trời kiểu “biết rồi mà~”, anh Seok Hwan nhìn mà chỉ biết lắc đầu bất lực.
“Ừ thì tình hình concert là vậy…… À, bên sản xuất ‘Đàn ông xông pha’ có liên lạc.”
“L-liên lạc?! Sao bên đó lại? Lại gì nữa? Sao ạ?”
“Bình tĩnh đi, Woo Joo.”
Lũ em “nào nào” dỗ tôi hạ hỏa, rồi anh Seok Hwan mới nói:
“PD gọi điện trực tiếp, bảo lần này làm tốt lắm. Nhờ anh gửi lời cảm ơn riêng.”
“À……”
“Cảm tưởng như em vừa hoàn thành nhiệm vụ cứu nước cứu dân vậy.”
Tôi nhớ lại gương mặt PD Do Jun Ki — suốt buổi quay ở Đặc công đội cứ reo “tỷ suất người xem!” rồi cười khanh khách.
Thấy tôi cười tủm tỉm, anh quản lý liền tỏ vẻ bất an:
“Mày lần này không có làm gì kỳ dị đấy chứ?”
“Dạ tiêu chuẩn ‘kỳ dị’ của anh là……?”
“Là loại mà anh mày phải bóp gáy đấy.”
“Loại bóp gáy thì có vài cái. Ơ, từ từ đã.”
Tôi quay sang hỏi Jung Hyun:
“Tầm bóp thái dương được không?”
“Hmmm, tầm bóp thái dương một cái rưỡi ạ.”
“Một cái rưỡi thôi, anh à.”
“……”
Trước câu trả lời tận tình của anh em chúng tôi, anh Seok Hwan cười kiểu giác ngộ rồi bảo “phải xoa trước cho lành” và ấn mạnh vào thái dương.
Rồi anh quay lại chủ đề chính.
“Bên đó muốn dẫn Jung Hyun đi khám? Kiểu kiểm tra gì đấy. Bảo sẽ chèn vào như bonus scene, nên anh đã xếp lịch rồi.”
“À, cái đó.”
Ở Đặc công đội, mọi người thấy cơ bắp Jung Hyun bất thường nên bảo đi khám thử.
Jung Hyun giải thích cho mọi người đang tò mò:
“Người ta bảo cơ thể em bất thường.”
“……?”
“Phải đi bệnh viện.”
“……?”
Quả là một lời giải thích hoàn hảo tuyệt đối.
Mọi người trợn mắt real-time, mặt kiểu “hả?” rồi đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Lần này đến lượt tôi xoa thái dương.
“Không phải vậy……”
Giải thích đàng hoàng xong, ai nấy mới thở phào “aaa”. Anh Seok Hwan trầm trồ:
“Nhưng mà cái này anh cũng tò mò ghê. Hôm đó lịch khám là hôm nào nhỉ…… để xem nào. Nếu rảnh thì anh sẽ đi xem cùng với em luôn.”
Nhìn anh quản lý lật lịch, tôi bật cười.
Ừ thì tôi mà là anh, cái này cũng không bỏ lỡ được. Lũ em cũng bảo nhau bằng mọi giá phải đi cùng cho bằng được.
Jung Hyun ban đầu lo lắng “em sợ bệnh viện” nhưng rồi cũng hề hề cười theo.
“Vậy phần goods thì để bên PR lo nhé……”
“Dạ.”
Tưởng chuyện đã xong nên tôi định đứng dậy.
“Đi đâu? Còn chuyện quan trọng nhất chưa nói.”
“Chuyện quan trọng?”
“Anh quản lý ơi. Có gì quan trọng hơn concert nữa đâu ạ?”
“Đúng đấy ạ.”
Thấy chúng tôi đứng dậy nói vậy, anh Seok Hwan mở miệng:
“Quyết toán của mấy đứa đấy.”
Khi tôi định thần lại thì mọi người đã dính liền với ghế tự bao giờ, mắt lấp lánh như chưa từng đứng dậy.
___________________________________________
Ngày quyết toán của New Black.
Đây là lúc bù đắp cho công sức của các thành viên New Black đã cày bừa không ngừng nghỉ suốt nửa đầu năm từ tháng 1 đến tháng 6.
5 tuần liên tiếp hạng nhất trên các sân khấu âm nhạc.
7 tuần liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng.
OST “Bài thơ về ngày hôm qua” của bộ phim Slip, cùng các bài thi đấu kinh điển như “Cuộc đời” và “Deok Soon ah~”.
Rồi cả quảng cáo phát sóng trên TV quốc gia nữa.
Nhờ đà tăng trưởng dốc đứng mà chỉ có thể diễn tả bằng ba chữ “nổi lềnh phềnh”, nên số tiền — chưa kể tiền bản quyền nhạc số — đã lớn kinh khủng.
Và khác với Woo Joo vốn đã kiếm tiền từ bản quyền sáng tác, đây là khoản tiền lớn đầu tiên mà các thành viên được nhận.
“Uoaaaa……”
“Thảo nào anh Woo Joo cứ nói hoài ‘liệu pháp sổ tiết kiệm’, ‘liệu pháp sổ tiết kiệm’.”
“Làm sao bây giờ hả mấy anh. Em tự hào về bản thân quá mà không biết phải làm gì luôn ạ.”
Các thành viên cầm sổ tài khoản trên tay, cười hạnh phúc.
Sau khi kiểm tra số tiền quyết toán, mỗi người dành thời gian bên gia đình theo cách riêng.
“Con trai……?”
“Anh hai?”
“Em trai?”
Trung tâm thương mại.
Giữa những cửa hàng sang trọng, gia đình Kim Bi Ju đang chớp chớp mắt, không biết nhìn đâu cho phải.
Khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, Bi Ju cười rạng rỡ giơ ví lên:
“Con giàu rồi! Muốn gì cứ thoải má…… Á!”
Leng keng.
Từ trong ví rơi ra lả tả toàn đồng 100 won, 50 won — cả nhà phá lên cười.
Bi Ju ngồi xổm nhặt từng đồng xu bỏ lại vào ví, rồi cười tươi rói:
“Thật mà, có gì muốn mua cứ mua thoải mái nha.”
Ai cũng hạnh phúc cả.
“Ơ, ơ, em cũng muốn thử cái này. Nghe anh Woo Joo kể là anh ấy làm cho bà ngoại, kiểu từ đây đến đây em mua hết cho……”
Bi Ju đi từ đầu này đến đầu kia của giá treo đồ, rồi bỗng dưng biến mất.
“……Con trai, đi đâu rồi?”
“Bi Ju ơi!”
“Sao anh ở đâu cũng lạc đường vậy……?”
Đó là khoảnh khắc trên mạng xuất hiện bài review “Gặp thần tượng ở trung tâm thương mại”: “New Black Bi Ju không phải đóng theo concept mù đường đâu, là mù thật đấy ạ ㅇㅇ”.
Trong khi đó, các gia đình khác cũng đang vui vẻ theo cách riêng.
Nhà hàng thịt nướng hạng sang.
Kim Jung Hyun đeo tạp dề, tay cầm kẹp thịt kẹp tách tách, nhìn bố:
“Bố. Thịt con mua cho bố là gì nào?”
“Là tình yêu?”
“Rõ ràng là thịt chứ sao. Bố nói cái gì vậy?”
“Yah, thằng này!”
Chủ nhà hàng hai tay chắp lịch sự đứng nhận order — vì gia đình Kim Jung Hyun gọi thịt tính bằng ký.
“Ji Ho, giận à?”
“……”
“Út cưng của chị~”
“Không, cũng không phải tức ghê gớm gì đâu. Nhưng mà lúc em đã vất vả mua quà về, mà cả nhà chỉ nói về cái thư tay thôi. Không, em không tức đâu…… thật sự không tức mà. Thôi, nếu mọi người thích thư thì em từ giờ chỉ viết thư hết cho rồi.”
Cậu ấm nhà giàu vất vả mua quà đắt tiền về, nhưng cả nhà chỉ cảm động với mỗi lá thư tay — thế là dỗi.
“Ah, yên tĩnh sướng thậ…… ỌC ỌC!”
Còn ai đó đang định đọc sách trong bồn tắm massage trong khách sạn thì trượt chân, biến phòng tắm thành công viên nước.
Và.
【 Nuôi con thành công = Đại thắng lợi 】
Mẹ Bi Ju: [Con trai mua quà cho nè ㅎㅎㅎ]
Mẹ Bi Ju: [Hạnh phúc quááá~~~]
Bố Jung Hyun: [(ảnh)]
Bố Jung Hyun: [Ăn vào là còn,, tốt lắm,, tốt]
Bố Jung Hyun: [Ăn đến nghẹt thở,, hôm nay đã cống hiến hết mình]
Bố Ji Ho: [Tấm lòng là quan trọng nhất]
Bố Ji Ho: [(ảnh)]
Bố Ji Ho: [Nhưng thằng con viết thư cho tôi có hai dòng]
Bố Ji Ho: [Đến Kimbap còn nhiều hơn hai cuộn]
Group chat tràn ngập review kiểu “hạnh phúc quááá~” từ khắp nơi.
Và trong đám đó, có ai đó đang lướt tin nhắn chạy ào ào với thái độ thảnh thơi nhất.
Chính là bà Kim Deok Soon đang nở nụ cười đắc ý.
_____________________________________________
Thành phố Gunsan.
Một cặp đôi đi du lịch đang rong ruổi khắp nội thành để săn quán ngon.
“Chắc ở gần đây……”
“Ngon lắm hả?”
“Cứ tìm quán cơm nhà ngon là thấy chỗ này. Lần trước có ông anh quen đi rồi, mỗi lần nhắc Gunsan là lại kể về cua ngâm tương ở đây đấy.”
“Thật á?”
Cặp đôi vừa bảo nhau “nghe nói bà chủ khó tính nhưng cho nhiều món phụ lắm” vừa rẽ vào con hẻm.
Nhưng đáng tiếc, khi họ đến nơi thì cửa cuốn đã kéo xuống rồi.
Đang ngẩn ngơ nhìn tấm biển cũ kỹ ghi “Quán cơm Bà Soon” và định quay đi.
Leng keng — cửa mở ra, có người bước ra.
“Ơ……? Có người kìa.”
“Chắc bà chủ đó. Qua hỏi th……”
Định hỏi hết giờ chưa, nhưng nhìn trang phục người vừa ra thì họ dừng bước.
Rõ ràng là đồ của người đã dọn hàng xong, chuẩn bị về nhà.
Đang nuối tiếc hẹn dịp sau thì một âm thanh kéo mắt họ lại.
BÍP BÍP—
Chiếc xe ngoại nhập hạng sang đỗ gần đó sáng đèn lên.
Bà chủ quán cơm hất mái tóc bay trong gió, rồi quấn khăn lụa một cách ưu nhã.
“Chẳng lẽ chủ xe đó là……?”
“Bà ấy là chủ xe à……?”
Hai người chớp mắt ngơ ngác, chiếc xe lướt qua êm ru. Từ trong xe hình như vọng ra một bài hát quen quen.
Hình như là bài “Deok Soon a~” của nhóm idol nào đó.
Xe vụt qua, cả hai chớp chớp mắt.
“Ơ. Nghe nói mấy bà chủ quán ngon kéo cửa cuốn xong là lên Mercedes đi, tưởng đùa hóa thật. Chắc quán nổi tiếng lắm. Xe bà chủ……”
“Đông khách dữ ha?”
Cả hai cùng đứng hình ở một điểm, im lặng một lúc rồi quay sang nhìn nhau.
Anh chàng nghiêm túc nói:
“Hay mai mình tới lại?”
“Ừ, mai đi đi.”
Một hiểu lầm sai lệch nào đó đang dần hình thành trong lòng du khách ghé thăm Gunsan.
_____________________________________________
Lemon Entertainment.
Nhân viên nhóm A&R kẹp hồ sơ bên hông, ngáp dài ngáp ngắn kéo nhau vào phòng họp.
“Chúng em chào mọi người ạ!”
“Chào~”
Trước lời chào rôm rả của các thành viên New Black, nhân viên mỉm cười đáp lại.
Gần đây công ty tuyển thêm nhân sự nên gương mặt ai cũng tươi tỉnh hơn trước hẳn.
Sau khi tán gẫu về mấy cái ảnh chế “quái nhân đeo mặt nạ ở sân bay” đang hot dạo gần đây.
“Nghe nói mấy đứa vừa nhận tiền quyết toán? Chúc mừng nha.”
“Dạ cảm ơn ạ.”
“Tiêu gì chưa?”
“Mua quà cho gia đình, còn lại thì tiêu cá nhân thôi ạ.”
Có người lo lắng nhắc:
“Cẩn thận đấy. Bọn lừa đảo bu vào không ít đâu. Nhớ đáy.”
“Dạ ngày quyết toán anh quản lý cũng gọi điện nhắc riêng rồi ạ. Anh ấy bảo có kiểu lừa đảo này này, cẩn thận……”
“Ừ nhỉ. Anh quản lý mảng đó kỹ lắm.”
Đang nói chuyện thì tổng giám đốc sản xuất — Giám đốc Jo Gyu Hwan — cũng cầm cà phê bước vào phòng họp.
“Chào buổi sáng mọi người~”
Anh kéo ghế ngồi xuống ghế chủ tọa đối diện, Woo Joo ngồi giữa bàn, cuộc họp bắt đầu.
“À ừm……”
Nhưng hôm nay phản ứng của Woo Joo hơi khác thường.
Có vẻ muốn nói gì đó nhưng cứ ngập ngừng. Thay vì nụ cười vui vẻ mọi khi, trên mặt cậu lại lởn vởn một nụ cười ngượng ngùng.
“Nó làm sao thế nhỉ?”
“Bỗng dưng ngại à?”
“Mấy đứa được tự do rồi mà. Bung lụa đê, Woo Joo.”
Mỗi người một suy nghĩ đang dõi theo, thì một giọng nói nhẹ nhàng cất lên:
“À vâng, có điều em muốn nói với mọi người ạ.”
“Hả? Muốn nói gì?”
Giám đốc Jo nghiêng đầu.
“Gì vậy?”
“……Lần này đi quay ‘Đàn ông xông pha’, em nhận ra một điều rất quan trọng. Nên trước khi bắt đầu họp, em có lời muốn chia sẻ ạ.”
“Nói đi.”
“Nhưng trước tiên em có một câu hỏi.”
“Ừ.”
Giám đốc Jo Gyu Hwan và nhân viên A&R gật đầu, nhấp ngụm cà phê đá.
Woo Joo hỏi:
“Ờ thì, cái biệt danh Dooly lan truyền trong công ty…… là nói về em hả ạ?”
“PHỤT—!”
Đài phun nước cà phê phun tung tóe khắp phòng họp.
Bình luận cho Chương 280
Bình Luận
Chương 280
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...