Chương 278
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

TBC “Đàn ông xông pha – Đặc Nhiệm Cảnh Sát, Phần 3”
Bình minh lờ mờ.
Màn hình tua nhanh: mây trôi lững thững, mặt trời từ từ ló rạng, toàn cảnh doanh trại hiện ra.
Giọng thuyết minh rộn ràng của MC Na Mi Ri.
Thuyết minh: Cuối cùng cũng đến ngày cuối cùng ở đội đặc nhiệm cảnh sát! Ôi trời, trông ai cũng mệt lử cả rồi.
Đám đàn ông lồm cồm bò dậy trên giường.
Anh cả Lee Pil Seung bật đèn, cả đám nheo mắt nhăn nhó. Mấy khuôn mặt còn ngái ngủ nhìn nhau rồi bật cười.
Min Tae Won: Hôm nay ngày cuối rồi phải không anh em?
Jo So Hyung: Đúng rồi, nhiệm vụ đặc nhiệm đến hôm nay là hết rồi.
Park Ho Beom: Tính ra vẫn chưa phải hết nhé. Đến lúc ra sân bay pái pái mới xong nhé.
Jo So Hyung: Ho Beom phá không khí giỏi thật.
Đang tán gẫu buổi sáng thì ánh mắt mọi người dần hướng về phía Han Jo.
Chính xác hơn là hai chỗ trống bên cạnh cậu ấy. Chăn thệm chí còn được gấp gọn gàng tinh tươm.
Thuyết minh: Ơ kìa, hai đứa kia biến đâu mất rồi? Trời ơi, sáng sớm thế này đi đâu vậy chứ?
Mọi người xì xào bàn tán.
Lee Pil Seung: Ê, Hyun Jo. Hai đứa kia đi đâu rồi?
Han Jo: (mặt đờ ra) Em cũng không biết ạ……
Min Tae Won: Gấp cả chăn gối đàng hoàng luôn kìa. Chắc dậy sớm chuẩn bị đón bình minh gì đó thôi.
Jo So Hyung: Chăm chỉ ghê ta. Chắc tại bọn nó thể lực tốt đấy.
Mấy anh ngồi trên giường ôm lưng kêu “ối giời ơi, lưng ơi là lưng…” rồi trầm trồ thể lực của New Black.
Rồi nghe anh cả hô “Chuẩn bị thôi nào!”, mọi người lục đục gấp chăn.
Đúng lúc đó, cửa mở, hai anh chàng idol bước vào.
Woo Joo: Chào buổi sáng ạ. Mọi người có ngủ ngon không ạ?
Jung Hyun: Gút mo-ning ạ~
Hai idol đã tắm rửa, rửa mặt xong xuôi, thay đồ đen gọn gàng tinh tươm.
Cả đám trợn tròn mắt.
Jo So Hyung: Ủa hai đứa đi đâu về đấy?
Woo Joo: Tụi em ra ngoài chạy bộ ạ……
Jo So Hyung: Chạy bộ? Sao sáng lại chạy bộ? Sung thế?
Vẻ mặt hơi ỉu xìu của trưởng nhóm Idol kia khiến ai cũng tò mò.
Woo Joo: Tại em tỉnh sớm nên rủ Jung Hyun đi dạo buổi sáng. Các anh cũng bảo được mà. Nhưng mà……
Park Ho Beom: Nhưng mà sao?
Woo Joo: Đang đi dạo thì bị mấy anh Tổ chiến thuật 1 phát hiện ạ. Các anh ấy hỏi thăm, kêu chạy bộ à, chạy chung đi…
Cái tình yêu bất diệt của Tổ 1 dành cho “số 8” khiến cả đám cười vỡ bụng.
Rồi màn hình gợn sóng, chuyển sang hồi tưởng.
30 phút trước.
Dưới bầu trời rạng sáng, camera quan sát bắt được hình ảnh Woo Joo và Jung Hyun đang đi dạo.
Hai người đang tranh luận cực kỳ nghiêm túc về chủ đề: nếu cả đời chỉ được ăn một món thì chọn naengmyeon trộn hay naengmyeon nước.
(Chú thích: naengmyeon là món mì lạnh Hàn Quốc)
Thì Woo Joo phát hiện mấy anh Tổ 1 đang trên đường đi làm.
Woo Joo: Hự……!
Nhanh như chớp, Woo Joo lao vào bụi cây ẩn nấp, kỹ năng tàng hình đỉnh của chóp.
Jung Hyun cũng lúi húi chui theo.
Hai người nín thở nấp trong lùm cây,nhưng thật tiếc, mấy anh Tổ 1 đi ngang qua bồn hoa thì dừng bước.
Cảnh sát viên Ko: Số 8 yêu quý của tui. Đang làm gì trong đó vậy?
Woo Joo: ……
Cảnh sát viên Ko: Cậu có mai phục kiểu gì thì mắt giáo quan này cũng thấy hết. Tính múa rìu qua mắt thợ à?
Woo Joo: Em chào các tiền bối ạ……
Woo Joo chui ra khỏi bụi, lá cây rào rào rụng khắp người.
Mấy anh đặc nhiệm cười tủm tỉm: “Ơ hay, dạy một biết mười ha”, “Tân binh của mình giỏi ghê ây gù ây gù~”
Ngay sau đó, hình ảnh Woo Joo và Jung Hyun bị mấy anh đặc nhiệm “tóm” đi chạy bộ buổi sáng, kèm giọng thuyết minh vang lên.
Thuyết minh: Lại một buổi sáng tràn đầy năng lượng của đội đặc nhiệm! Vậy thì bắt đầu một ngày mới nào!
__________________________________
Buổi sáng ngày cuối bắt đầu bằng bài phát biểu của Đội trưởng Đặc nhiệm.
Trước toàn thể đại đội tập trung ở sân duyệt binh, anh ấy nói rằng mọi người đã vất vả rồi, và khi trở về đời thường, đừng quên công sức của các chiến sĩ đặc nhiệm. Tất cả nghiêm túc gật đầu.
Buổi phát biểu kết thúc, Lee Pil Seung hô vang:
“Kính chào Đội trưởng!”
“ĐẶC NHIỆM!”
Đội trưởng đáp lễ, bước xuống bục, bắt tay từng người một rồi rời đi.
“Tất cả di chuyển!”
“Di chuyển!”
Ngay lập tức chuẩn bị xuất phát để đi tuần tra. Mà càng mặc thiết bị được phát, sắc mặt ai nấy càng kỳ lạ.
Khoác áo giáp có phù hiệu “SWAT” lên bộ đồ đen, cuối cùng đội thêm mũ nồi đỏ — ơ, bỗng dưng thấy mình giống đặc nhiệm thật luôn.
Đồng thời cũng thấy áp lực.
“Mặc cái này vào tự nhiên thấy phải làm thật tốt.”
“Em cũng vậy.”
“Thế mới nói quần áo quan trọng thật. Lúc mặc mỗi đồ đen thì chưa thấy gì, mặc cái này vào tự dưng thấy… nặng vai kiểu gì ấy……”
Ai cũng đồng cảm.
Đeo thêm khẩu súng (đã tháo đạn) vào cổ, hoàn hảo — đặc nhiệm chính hiệu.
Mấy anh diễn viên bụng hơi nhô ra, vậy mà khoác đồ đặc nhiệm vào trông cứ như lão làng dày dạn kinh nghiệm.
“Ồ……”
Giữa đám người, có một người nhận được cơn mưa lời khen.
“Jung Hyun vai rộng ghê ha.”
“Đi làm người mẫu quảng cáo cho đặc nhiệm được đấy. Ê.”
“Woa……”
Jung Hyun cười hớn hở trước lời khen.
Cậu nhìn sang tôi với ánh mắt “anh ơi, anh thấy sao, em ngầu không nè?”, được tôi giơ ngón cái, thế là cười rạng rỡ.
Vai rộng, dáng cao.
Thêm bộ trang bị đặc nhiệm vào nữa thì y hệt nhân vật chính trong phim hành động.
“Số 9 của mình mặc đồ đẹp quá. Nhìn y đặc nhiệm thật luôn.”
Mấy anh Tổ chiến thuật 1 đứng đợi trước xe cũng tấm tắc khen.
Cảnh sát viên Ko Gwang Soon trong trang phục tuần tra đảo mắt nhìn cả đám.
“Vì đông người nên mình sẽ chia ra di chuyển. Một số người đi xe bọc thép ghi chữ SWAT với chúng tôi. Còn lại đi xe buýt. Trước tiên, số 8 qua đây.”
“Vâng!”
Lần được cưng này vui thật sự.
Nhìn tôi leo lên xe bọc thép ghi “SWAT”, mấy thành viên khác lộ rõ vẻ ghen tị.
Ngay sau đó, Park Ho Beom thắng cuộc oẳn tù tì kịch tính và lên xe.
Giống hệt trong phim, các đại đội viên ngồi đối mặt nhau trong lúc di chuyển, Cảnh sát viên Ko lên tiếng:
“Tuần tra thì cũng đừng nghĩ gì to tát. Đúng nghĩa đen thì là đi một vòng rồi về thôi.”
“Gọi là tuần tra cho có tính uy lực, kiểu cho mọi người thấy rằng chúng tôi đang canh gác ở đây đấy, đừng có mà nghĩ chuyện gây rối sân bay.”
Cảnh sát viên Park Gyung Joon bổ sung, chúng tôi gật đầu. Chắc thấy chúng tôi căng thẳng, Cảnh sát viên Lee Jung Ga nhẹ nhàng nói:
“Không cần căng thẳng quá đâu. Từ giờ nói chuyện thoải mái được rồi.”
“Vâng ạ!”
“Cũng không có sự vụ gì đột xuất đâu nên đừng lo. Chỉ thỉnh thoảng có người đột nhiên lại gần thôi.”
“Lại gần ạ?”
Nghe tôi hỏi, chị ấy gật đầu.
“Thấy cảnh sát là xông vô hỏi liền. Quầy đổi tiền ở đâu, cái súng đó thật không, đủ thứ hết.”
“Thật sự có người hỏi vậy luôn ạ?”
“Nhiều hơn cậu nghĩ đấy.”
Tôi mà thấy người cầm súng thì sợ chết khiếp, đừng nói đến chuyện lại gần. Nhưng mà thế giới này quả đúng là muôn hình vạn trạng thật.
Anh Ko cười khẩy rồi chen vào.
“Và điều cần ghi nhớ là phải thân thiện với tất cả mọi người dân. Làm được chứ?”
“Vâng ạ!”
“Từ giờ các em chính là bộ mặt của đội đặc nhiệm đấy.”
Trong khi đó, khi gần đến sân bay Incheon, tôi và Park Ho Beom được trang bị thêm đồ riêng.
Vì nếu lộ ra là có nghệ sĩ đang đi lại thì sẽ ảnh hưởng đến quay phim, nên phải giấu danh tính.
Đeo kính râm và khẩu trang vào, mặt che kín hoàn toàn.
Camera chương trình vẫn đi theo, nhưng chắc mọi người sẽ tưởng đang quay phim tài liệu thôi.
“Giống phết nhỉ?”
Tôi soi gương xong quay sang nói với Park Ho Beom.
“Thế nào? Thế này thì chắc chẳng ai nhận ra đâu nhỉ?”
“Ờ, ừ, ừ ha.”
“……?”
Câu trả lời gượng gạo của đối phương khiến tôi chớp mắt ngơ ngác.
___________________________________
Sảnh khởi hành tầng 3, sân bay Incheon.
Giờ cao điểm buổi sáng, người đông nghịt.
Hàng chờ trước quầy check-in các hãng bay kéo dài tít tắp không thấy đuôi, tiếng ồn ào của đám đông dội vào trần vòm cung vang vọng ù ù.
Có người tràn đầy háo hức cho chuyến đi, nhưng đa số chỉ ngáp ngắn ngáp dài chờ thủ tục nhàm chán.
Giữa bầu không khí uể oải ấy, ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về một hướng.
“Ơ, nhìn kìa. Kìa kìa.”
“Quao, ngầu dữ. Súng kìa. Nhìn mấy chú cầm súng kìa. Có cả chó nữa nè!”
“Súng thật không vậy?”
Một tổ tuần tra bốn người mũ nồi đỏ của đội cảnh sát đặc nhiệmđang đi tuần.
Người đi đầu cầm dây dắt chó chăn cừu Đức, còn lại đều mang súng trên vai.
Quay phim cũng bám theo.
“Quay phim tài liệu hả?”
…là suy nghĩ ban đầu, nhưng mọi người nhanh chóng đổi ý.
“Chương trình giải trí mới đúng.”
“Chắc là chương trình giải trí rồi.”
Lý do là vì trong nhóm bốn người có một nhân vật quá nổi bật.
Nếu mấy anh đặc nhiệm còn lại thuộc dạng vạm vỡ lực lưỡng, thì có một người tỷ lệ cơ thể nổi bần bật như hạc đứng giữa bầy gà.
Dáng đi, tư thế đều rất ra dáng đặc nhiệm, nhưng nhìn kiểu gì thì……
“Chuẩn nghệ sĩ rồi.”
“Không người mẫu thì cũng là diễn viên.”
“Chương trình trải nghiệm nghệ sĩ chắc luôn.”
Mặt che kín không biết là ai, nhưng có đứng trồng cây chuối nhìn cũng biết là người của công chúng.
Chỉ có đương sự đang tuần tra là hí hửng không hay biết gì.
Hình ảnh Woo Joo vui vẻ kiểu “Không ai nhận ra mình hết!” khiến mấy anh đặc nhiệm và Park Ho Beom phải cắn môi nhịn cười.
Park Ho Beom lắc đầu lè lưỡi.
“Người đông kinh khủng luôn.”
“Khung giờ này lúc nào cũng vậy. Chút nữa sẽ đỡ hơn.”
Nhìn đâu cũng thấy người lúc nhúc.
May mà mọi người tự động tránh đường khi họ đi qua, nhưng cảnh tượng hỗn loạn vẫn đủ làm hồn vía lên mây.
Điều hòa mát rượi mà mồ hôi vẫn túa ra vì hơi nóng từ biển người.
“Nhưng mà vui ghê.”
Park Ho Beom ngó nghiêng xung quanh, miệng cười toe toét.
Sống cả đời mấy khi được cầm súng đi tuần sân bay.
Thỉnh thoảng có người đi ngang trầm trồ “Ồ!”, vai cũng tự nhiên ưỡn lên hẳn.
Hơn nữa, đúng như mấy anh đặc nhiệm nói, hầu như không có tình huống đột xuất.
Trừ vụ một cậu nhóc lao đến định sờ chó nghiệp vụ rồi bị bố mẹ kéo lại, còn thì chỉ đơn thuần tuần tra sân bay.
Chỉ có tiếng bộ đàm kêu liên tục và tiếng tán gẫu của hành khách.
Đang thong thả bước đi thì có người tiến lại.
“Jǐngchá! Jǐngchá!” (Cảnh sát! Cảnh sát!)
Một phụ nữ Trung Quốc đang gọi “cảnh sát” bằng tiếng Trung.
Mấy anh đặc nhiệm chớp mắt nhìn nhau.
“Gọi mình hả?”
“Hiểu không?”
“Không. Hiểu sao được. Nhờ bên cảnh sát sân bay được không? Bên mình không ai biết tiếng Trung đúng không?”
…Đang bàn thì Woo Joo giơ tay.
“Ồ, Woo Joo. Biết tiếng Trung à?”
“Vâng. Em biết ạ.”
“Vậy qua hỏi xem chị ấy nói gì giúp đội nhé.”
Woo Joo tự tin bước tới bắt chuyện với người phụ nữ Trung Quốc.
“Ô……”
“Nói được luôn à?”
“Xứng đáng tân binh Tổ 1 của mình.”
Tuy ngắn gọn nhưng tiếng Trung của Woo Joo toát ra phong thái dân bản xứ kiểu gì ấy.
Không chỉ mấy anh cảm nhận vậy, ngay cả người phụ nữ Trung Quốc kia cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.
Park Ho Beom liếc mắt ra hiệu cho quay phim quay cho kỹ vào, anh quay phim giơ tay làm dấu OK.
Woo Joo quay lại báo cáo tình hình.
“Gia đình chị ấy đang có xích mích với một hành khách khác, hỏi nên xử lý thế nào ạ.”
“Đi xem thử. Đến giờ đổi ca còn dài mà.”
“Vâng.”
Họ tiến đến chỗ gia đình người Trung Quốc đang tụ tập.
Một chiếc vali nằm giữa, phía đối diện là một gia đình hành khách khác mặt mày hầm hầm.
Nhóm kia nhìn thấy đặc nhiệm cũng sáng mặt lên.
“Keisatsu! Keisatsu ga kita ne.” (Cảnh sát! Cảnh sát đến rồi.)
Và câu đó khiến mấy anh đặc nhiệm cùng Park Ho Beom chớp mắt ngơ ngác.
“Gì vậy?”
“Bên này lại là người Nhật.”
Hóa ra là tình huống người Trung Quốc với người Nhật cãi nhau.
Đang không biết phải gỡ kiểu gì thì Woo Joo mỉm cười — và bắt đầu nói tiếng Nhật.
Tiếng Nhật cực kỳ lưu loát.
“……?”
Cả đám đứng sau Woo Joo đồng loạt nhìn nhau.
“Người Trung với người Nhật cãi nhau……”
“…mà người Hàn đứng ra hòa giải.”
Chắc quen xử lý mấy vụ cãi vã rồi nên Woo Joo lắng nghe cả hai bên rất thuần thục.
Trông cũng ra gì và này nọ phết.
Cứ như nhà ngoại giao đến hòa giải vậy.
Vừa cười vừa truyền đạt lời của hai bên, thái độ bình tĩnh khiến ai cũng phải trầm trồ. Thì đúng lúc đó.
“Bên kia nói gì cơ?!”
Gia đình Trung Quốc bắt đầu gào lên, Woo Joo nuốt nước bọt.
Lần này đến lượt gia đình Nhật bên kia nổi đóa.
“Anh nói lại chính xác giùm tôi. Không, quá đáng thật đấy!”
“Họ vừa nói gì vậy?! Nguyên văn! Dịch nguyên văn cho tôi!”
“Họ vừa chửi nhà tôi à?”
Tiếng Trung tiếng Nhật bay qua bay lại, cảnh tượng ầm ĩ hỗn loạn, mấy anh đặc nhiệm chớp mắt ngơ ngác.
“……Lại đánh nhau to hơn à?”
“Chắc tại hiểu nhau nói gì nên càng đánh nhau dữ.”
“Nhìn Woo Joo kìa. Cháy rừng rực như củi trong lò.”
Chưa đầy 5 phút, Woo Joo đã biến thành bộ dạng tàn tạ.
Cậu quay đầu lại, mắt nhìn với vẻ ai oán như muốn nói: “Cứu em với”.
Trong lúc đó, hai gia đình nước ngoài vẫn túm chặt lấy Woo Joo.
“Đứng lại! Nói giùm tôi đã!”
“Nói cho tôi trước đi!”
Tưởng ra tay hòa giải oai phong lắm, ai ngờ thành đổ dầu vào lửa. Nhìn cảnh Woo Joo khổ sở, cả đám phải cắn môi nhịn cười.
_________________________________
Nhìn tôi đi như mất hồn, mấy anh đặc nhiệm cứ khúc khích hoài.
“……”
Park Ho Beom liếc tôi một cái rồi cũng phải nín cười.
Không.
Rõ ràng tôi đã lọc hết mấy câu khó nghe của cả hai bên rồi mới truyền đạt mà.
Tại hiểu nhau nói gì nên tự nhiên cãi to hơn thôi.
May mà cảnh sát sân bay đến kịp, bàn giao xong mới thoát khỏi mớ hỗn độn.
“……”
Biết thế ngồi yên cho rồi, ít nhất cũng còn được mang tiếng trung lập.
Trong lúc tôi thấm thía chân lý quân đội “hăng hái xung phong thì hay thiệt thân”, anh đạo diễn hình ảnh báo cáo lại sự việc cho PD Do Jun Gi.
Từ phía bên kia vọng lại tiếng cười khoái chí — chắc mừng húm vì vớ được phân đoạn hay cho chương trình.
Trong khi đó, chúng tôi tiếp tục tuần tra.
“Mà sao người không giảm nhỉ.”
“Đúng vậy đấy anh.”
Tôi đáp lời Park Ho Beom.
“Càng lúc càng đông.”
Rõ ràng nói là tầm này sảnh khởi hành sẽ vắng hơn, sao lại đông thêm thế này.
Chẳng bao lâu, chúng tôi nhận ra lý do.
“Chắc hôm nay có idol xuất cảnh.”
“À, đúng rồi.”
“Quả là người trong nghề, rành ghê.”
Đây là cảnh tượng fan idol ở sân bay mà tôi quen thuộc mỗi lần xuất cảnh.
Người thì đeo khẩu trang, người mang cả thang xếp di động, và la liệt máy ảnh ống kính to như ống phóng tên lửa.
Đông đến mức ban đầu tôi tưởng TNT hay TeenSpirit đến, nhưng không phải.
Cả hai nhóm đang hoạt động ở nước ngoài cơ mà.
Nhìn nhiều fandom lẫn lộn thế này chắc là có concert quốc tế chung hoặc sân khấu âm nhạc gì đó.
“Hơ hơ hơ……”
Tiếng cười tôi hơi lọt ra ngoài khẩu trang.
Vui quá.
Giữa đám fan idol đông nghịt mà mình mặc đồ đặc nhiệm đi lướt qua, buồn cười không chịu nổi.
“……”
Giữa chừng có mấy fan phát hiện camera chương trình, nghiêng đầu thắc mắc, tôi phải nín thở một lúc. May mà không ai nhận ra.
Ai mà biết được tôi đang ở đây làm trò này chứ.
Cứ thế đi qua khu vực cổng 3-4 đầy fan idol, rẽ sang phía tây sảnh khởi hành vắng vẻ hơn.
“Ơ……?”
Giữa đám người thưa thớt, tôi phát hiện một gương mặt quen.
Dáng người cao.
Tay chân dài miên man, gu thời trang độc lạ — một cô gái đang đứng cùng quản lý.
Park Ho Beom hình như cũng nhận ra.
“Ồ, người đó?”
Anh đặc nhiệm hỏi:
“Sao thế?”
“Dạ vừa thấy người quen ạ.”
“Vậy á? Muốn qua chào không?”
“Được luôn ạ…?”
Gần đến giờ đổi ca rồi nên anh ấy bảo cứ thoải mái. Tôi bước lại rồi kéo khẩu trang xuống một chút.
“Xin chào.”
Đối phương giật bắn người.
“Ối giời ơi!”
Tiếng trầm trồ ầm ĩ khiến mấy người đứng cạnh tôi bật cười.
Nhận ra mặt tôi ngay, cô ấy tháo kính râm, lộ đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên.
Ngôi sao mạng xã hội nổi tiếng, Maxy, cất giọng nhẹ nhàng.
“Trời ơi… hú hồn chim én.”
Cái kiểu cảm thán đặc trưng khiến tôi bật cười.
Cũng được một năm rồi nhỉ.
Liên lạc thì vẫn hay nhắn tin, nhưng gặp trực tiếp thì kể từ hồi hoạt động trong team C ở Jusehan là chưa gặp lại.
Maxy mừng rỡ hỏi:
“Woo Joo, đi lính à?”
“Vâng.”
“Sao lại đi lính vậy?”
“PD kêu em đi ạ.”
“Ra thế. Ò chò chò chò…… hiểu òi”
Kiểu cảm thán độc đáo khiến mấy anh đặc nhiệm đờ ra một lúc rồi phá lên cười.
Đang nói chuyện về việc tham gia chương trình thì tôi liếc sang anh chàng đứng cạnh có vẻ ngượng ngùng.
“Còn anh bên cạnh là……?”
“Trợ lý của chế.”
“Em trai ạ.”
Câu trả lời dứt khoát khiến cả đám cười ồ.
Maxy quay sang chó nghiệp vụ, nũng nịu “Hello, sweetie. What’s your name?” với nụ cười tít mắt, chúng tôi quay đi liếc nhau.
Ánh mắt “nghề này cũng cực phết nhỉ” hướng về phía em trai, anh chàng đáp:
“Chị ấy trả lương cao lắm ạ.”
Quả là danh ngôn bất hủ.
Dụ dỗ đủ kiểu mà chó nghiệp vụ vẫn phớt lờ, Maxy tiu nghỉu lẩm bẩm “I like cats.” Lúc đó tôi hỏi:
“Mà chị đi đâu thế?”
“À. Ở LA có concert K-pop, người ta mời chị qua làm MC.”
“Ồ……”
Giờ thì hiểu tại sao ban nãy fan tụ tập đông thế.
Hóa ra cái K-pop Concert mà chúng tôi từng tham gia ở Saitama, Nhật Bản, mùa hè này tổ chức ở Mỹ.
Chị ấy hào hứng nói lâu rồi mới về thăm nhà ba mẹ, tôi mỉm cười cúi chào.
“Tụi em sắp hết ca rồi ạ. Hẹn gặp lại chị.”
“Ừ. Bảo vệ đất nước tốt nha. Cheer up!”
Vừa tươi cười vẫy chào mấy anh đặc nhiệm, chị sải bước thẳng đến chỗ anh đạo diễn hình.
“Mọi người ơi! Xin chào, Maxy đây! M.a.x.y!”
“……”
“Mọi người nhớ tui nha~!”
Vừa thổi kiss vào camera thì bị ông em trai thở dài sườn sượt kéo tay lôi đi mất.
Tôi giơ tay vẫy nhẹ.
Park Ho Beom lẩm bẩm:
“……Tưởng chỉ là concept lên hình, hóa ra ngoài đời cũng vậy luôn.”
“Vâng.”
“Định chào một tiếng mà quên mất.”
Tâm trạng đó tôi hiểu quá đi. Hồi đầu cùng quay chung tôi cũng choáng lắm.
“Nào, đi đổi ca thôi.”
Nghe anh Ko nói, cả đám di chuyển đi đổi ca. Lúc đó Cảnh sát viên Park Gyung Joon vỗ vai tôi.
“Woo Joo này. Bọn kia trông giống idol ghê. Quen không?”
“Ai……? À!”
Nhìn nhóm nhạc nam 7 người có vẻ ngơ ngơ ngác ngác, tôi cười đáp:
“Vâng. Em biết rõ lắm ạ.”
____________________________________
“Ồ ồ ồ……”
Các thành viên Iris ngắm nghía khắp sân bay.
Không phải lần đầu đến đây, nhưng là lần đầu xuất cảnh với tư cách idol nên tim đập thình thịch.
“Mình được mời biểu diễn K-pop Concert……!”
Được mời với tư cách performer ở concert quốc tế, lòng cứ lâng lâng bay bổng.
Nhưng chẳng mấy chốc lại xìu xuống.
“Mà chúng ta chẳng có fan nào đón.”
“Chắc đặt nhầm hãng bay. Đi cổng bên kia may ra còn lẫn được vào fan của nhóm khác……”
“Rồi sẽ có thôi mà?”
Nghe nói mấy anh chị idol đàn anh ra sân bay là fan đón, fancam chụp lia lịa.
Xung quanh trống huơ trống hoác, lòng cũng trống theo.
Đúng lúc đó.
“Ơ? Iris kìa.”
“Ồ!”
Có người nhận ra mình!
Bảy người đồng loạt nở nụ cười rạng rỡ, quay đầu lại.
“Xin chào ạ~”
Rồi đông cứng tại chỗ như bấm nút tạm dừng.
Bởi vì trong nhóm 4 người đặc nhiệm, có ai đó vừa kéo khẩu trang xuống.
“……Tiền bối?”
“Lâu rồi không gặp nhỉ?”
“Tiền bối sao lại ở đó……”
“Chúc xuất cảnh suôn sẻ, hẹn gặp lại nha~ Iris fighting!”
“Dạ, dạ cảm ơn ạ!”
Woo Joo còn nắm tay động viên rồi mới đi. Cả nhóm lóng ngóng cúi chào.
Nhìn bóng lưng kéo khẩu trang lên rồi bước đi, cả bọn mặt ngẩn tò te.
“……Gì vậy trời.”
“Tiền bối sao lại ở đó?”
“Đây là tình huống gì nữa đây?”
Các thành viên Iris mặt đầy hoang mang.
“Rốt cuộc là gì vậy.”
Ra sân bay thì thấy ca sĩ đàn anh biến thành cảnh sát đặc nhiệm— tình huống này ai giải thích giùm cái.
Bình luận cho Chương 278
Bình Luận
Chương 278
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...