Chương 277
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

Bắt đầu từ tôi – kẻ lủi thủi quay về khi đang ngượng chín mặt – những người khác cũng lần lượt thử sức ném đĩa.
“Uaaaa……!”
Mỗi lần đĩa được ném ra, lũ chó lao vút đi rồi ngậm gọn trong miệng mang về.
Đang lúc mọi người hí hửng ‘Ơ, mình ném cũng khá đấy chứ?’, thì trưởng nhóm huấn luyện lên tiếng:
“Đừng có tự hào.”
“…….”
“Không phải các anh ném giỏi, mà là khuyển nó giỏi. Có ném tệ hơn đi nữa thì tụi nó vẫn bắt được hết thôi.”
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, lắc đầu.
“Miễn đừng ném boomerang là được.”
“…….”
Cả đám cười khúc khích trước câu khịa của đối phương, đặc biệt là Han Jo, nhìn cái mặt kìa, hớn ha hớn hở không thèm biết giấu đi.
Đang lúc tôi liếc xéo thì trưởng nhóm gọi Jung Hyun.
“Số 9 cũng thử ném đi.”
“Vâng ạ!”
“Không cần lấy tư thế đâu. Cứ ném đại đi, ném hết sức là được.”
“Hết sức ạ?”
“Mấy người có ném cũng thì xa được bao nhiêu đâu.”
Mọi người đồng loạt ‘Ấy đừng….’
Rõ ràng ai cũng muốn nói ‘Cái “hết sức” của thằng đó không phải hết sức bình thường đâu đằng ấy ơi’, nhưng không khí không cho phép họ mở miệng, nên đành ngồi chờ phản ứng cool ngầu kiểu ‘Ném hết sức đi’ của trưởng nhóm thôi.
Jung Hyun búng búng cổ tay cầm đĩa mấy cái, rồi nhìn chú chó trinh sát tên Ji Gu đang ngồi phía trước.
“Tôi xin phép ném đây ạ.”
“Cứ ném đi. Chó có hiểu tiếng người đâu mà, nên……”
Gâu gâu!
“……Thỉnh thoảng cũng trả lời.”
Cả đám nín cười.
Trông cứ như Jung Hyun hỏi ‘Sẵn sàng chưa?’ và cảnh khuyển đáp lại ‘Yes yes!’ vậy.
Rồi Jung Hyun phóng đĩa ra.
“Oooooh……!”
Tốc độ nhanh kinh khủng.
Chú chó trinh sát cũng lao vút đi, như thể lúc nãy chỉ là khởi động, và giờ mới thực sự chạy hết tốc lực.
Kiểu như con mãnh thú chán bắt chuột chơi chơi, giờ gặp đúng con mồi xịn.
Ngay khoảnh khắc con chó đến cuối thao trường, chuẩn bị nhảy lên—
Vút!
Cái đĩa bay thẳng qua hàng rào, biến mất thành một chấm nhỏ.
“…….”
Chú chó đang chạy hăng say bỗng đứng sựng, ngơ ngác nhìn ra bên kia hàng rào…
… Rồi quay đầu nhìn lại đám người.
Giữa lúc ai nấy đều cố nhịn cười, Jung Hyun đứng đó với bộ mặt ngượng chín.
Trưởng nhóm huấn luyện ‘Hừm’ một tiếng, vuốt cằm, rồi nhìn Jung Hyun.
“Cậu với số 8 là quan hệ gì?”
“Cùng nhóm ạ!”
“Ờ, tôi đoán cũng thế.”
Rồi anh ta nở nụ cười hiền hậu với tôi và Jung Hyun.
“Cho 3 phút.”
“……?”
“Hai người chạy ra lấy cái đĩa về đây.”
Tôi thì liên quan gì?
“Cứ mỗi giây trễ tôi cộng thêm 10 cái PT. 180. 179.”
“AAAAAAAA!”
Tôi và Jung Hyun phóng như bay.
Hơn nữa, nghe nói ai về sau sẽ bị phạt chống đẩy, Jung Hyun lập tức tăng tốc.
Vút!
“YA! KIM JUNG HYUN! CÁI THẰNG NÀY……!”
“Sorry anh ạ!”
“YAAAA!”
Anh quay phim chạy theo thở không ra hơi, bật cười sặc sụa.
_____________________________________
“Mười chín, hai mươi…….”
Chống đẩy phạt 20 cái xong, tôi đứng dậy.
Mấy ngày qua cơ bắp đã quen với cường độ tập luyện nên vẫn chịu được.
Ơ, nhưng mà sao tôi lại bị lôi vào chịu phạt cùng vậy?
Sao có cảm giác bị giáo quan “chấm” ngay từ đầu thế nhỉ.
“Bây giờ người lên trình diễn sẽ là… Đừng có đẩy số 8 ra hoài.”
“Nhưng mà số 8 là át chủ bài của chúng tôi ạ!”
Nghe Bak Ho Beom nói, giáo quan lắc đầu.
“Đừng có nói vậy, nghe chẳng đáng tin.”
“Thật đấy ạ!”
Trưởng nhóm huấn luyện nhìn bằng ánh mắt hoài nghi tột độ.
Ê! Tôi chỉ ném sai có mỗi cái đĩa — à không, boomerang — mà bị nghi ngờ đến mức này.
May thay, đánh giá về tôi và Jung Hyun sớm thay đổi.
“Giỏi lắm, good boy… AAAAAAA!”
Jo So Hyung đang chơi với con chó trinh sát vừa tìm đúng chất nổ thì bị dây xích quấn, kéo lê đi.
Trưởng nhóm huấn luyện nhìn anh ta lấm lem cát và cả cảnh khuyển đang phấn khích, rồi đưa tay lên trán.
“…….”
Rồi Jo So Hyung vừa hét ‘Cẩn thận dây xích! Cẩn thận dây xích!’ vừa bị kéo chạy vòng vòng sân.
“Đây là lý do tuyển người huấn luyện phải chọn người khỏe hơn chó.”
Ai nấy đều gật gù đồng ý.
Chưa trải nghiệm hết nhưng sức mạnh của mấy chú chó trinh sát thật sự kinh hoàng.
Người lớn bình thường chỉ cần sơ sẩy một chút là bị kéo đi không kịp trở tay.
Chẳng trách bắp tay của Trưởng nhóm huấn luyện và mấy anh nghĩa vụ cảnh sát đều cuồn cuộn cơ bắp đến vậy.
“Học viên khác ra thử đi.”
Chắc anh ta đã nghĩ người khác sẽ khá hơn mà gọi, nhưng phần lớn cũng chẳng khác Jo So Hyung là mấy.
Ai cũng hoặc bị cảnh khuyển áp đảo về sức chiến đấu, hoặc đưa ra mệnh lệnh sai khiến chó hoang mang.
Mỗi lần như thế, ánh mắt anh ta nhìn tôi và Jung Hyun lại dịu đi thêm chút.
“Số 8, ra làm lại đi.”
“Vâng ạ!”
Nội dung huấn luyện đơn giản thôi.
Đặt một thùng chứa thuốc nổ C4, cho chó trinh sát lần lượt đánh hơi.
Khi chó tìm đúng đáp án và ngồi xuống thì hô ‘Good boy!’ rồi cho chơi đồ chơi.
“Good boy! Giỏi lắm!”
Tôi hào hứng ‘Yeah yeah!’ và đưa đồ chơi huấn luyện ra, con chó lập tức đớp lấy.
Một lực kéo hung bạo truyền qua tay cầm đồ chơi.
“Tốt lắm. Đừng buông, phải kéo co với nó một chút. Kéo vừa vừa rồi thả ra.”
“Vâng ạ!”
Sức nó khỏe đến mức khiến mồ hôi của tôi ướt đẫm lưng.
Vừa buông tay, con shepherd mừng rỡ ngậm đồ chơi lắc lắc cả người. Tôi hỏi Trưởng nhóm huấn luyện đang sải bước lại gần:
“Giờ làm sao ạ?”
“Phải dụ nó bằng đồ chơi khác.”
“Kiểu này ạ?”
Tôi nhớ lại cách anh huấn luyện làm lúc nãy rồi bắt chước.
Lấy đồ chơi mới ra, lắc lắc trước mặt con chó như dụ dỗ, rồi giấu sau lưng.
“……?”
Chú chó tò mò, bám theo tôi.
Mỗi lần như thế tôi dùng kỹ thuật dấu tay này qua tay kia linh hoạt, con shepherd bắt đầu sáng mắt lên.
Cuối cùng đồ chơi mới cũng lọt vào miệng nó.
“Giỏi lắm.”
“Cảm ơn……?”
Nắm.
Đối phương nắm lấy tay tôi.
“Qủa nhiên, cậu đúng là thần tiên giáng thế.”
Ánh mắt trưởng nhóm trinh sát đã dịu hiền hẳn.
Mấy anh nghĩa vụ cảnh sát cũng tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi bắt chước y chang động tác tay của họ.
“Thấy chưa. Mọi người làm theo số 8 đi.”
“Vâng ạ!”
“Số 8, thử làm thêm mấy cái khác nào.”
Thế là trong nháy mắt, tôi từ “binh sĩ cần quan tâm” được thăng hạng lên A, rồi dưới sự chỉ đạo của giáo quan, tôi thực hiện hàng loạt bài huấn luyện.
Trong đó, thứ được khen nhiều nhất chính là… khoản khen ngợi… với mấy chú chó.
“Giỏi lắm! Giỏi lắm, good boy! Giỏi quá đi!”
Mỗi lần tôi khen bằng giọng ‘Mày giỏi nhất thế giới luôn!’, con chó sướng phát điên nhảy tưng tưng.
“Khen kiểu đó thì khuyển sẽ vui đến phấn khích. Nhìn mà học tập.”
Nghe trưởng nhóm nói, mấy tiếng xì xào vang lên.
“Tui cũng muốn được khen như thế.”
“Đến cả mẹ cũng chưa bao giờ khen tui như thế luôn……”
“Khen kiểu đó thì người còn sướng, nữa là chó.”
Cái tài khen ngợi mà tôi mài giũa từ thời thực tập sinh để động viên đồng đội đang ủ rũ, giờ phát huy tác dụng, ngay cả với chó.
Còn tại sao Jung Hyun nghe khen cũng sướng rên thì tôi không rõ.
Mặt khác, có phần tôi bị nhắc nhở.
“Nhìn này.”
Khi Ji Gu ngồi phịch xuống trước cái thùng sai, trưởng nhóm huấn luyện bước đến.
“Mấy cảnh khuyển lớn hơn này thông minh lắm, cũng hay giở trò. Nó đang nghĩ ‘À mình ngồi xuống là con người vui nhỉ’, rồi ngồi bừa. Lúc này phải dứt khoát nói không.”
Tôi làm theo, hô ‘Không được!’ rồi giật dây xích, nhưng hiệu quả yếu xìu.
Cảm giác như nó chẳng sợ tôi chút nào.
“Số 8 cái gì cũng giỏi, nhưng không biết nói nặng lời với khuyển. Muốn quản cảnh khuyển thì đôi khi phải nghiêm.”
Dù vậy tôi vẫn được khen là làm tốt.
Tiếp theo, Jung Hyun ra cũng được giáo quan khen.
“Số 9 cũng giỏi.”
Đúng là con nhà mình có khác— cái gì liên quan đến thể lực thì không thua ai — anh chàng hoàn thành huấn luyện cảnh khuyển rất thành công.
Chỉ là…
“Gì đây. Chó bị cướp mất đồ chơi kìa.”
“Lại đứng hình rồi?”
“Ủa trời, nó dùng sức giật lại luôn.”
Con chó lớn lao tới giật mạnh mà Jung Hyun vẫn áp đảo về thể lực.
Khi chú chó bị cướp mất đồ chơi, ngước lên nhìn với ánh mắt hoang mang, trưởng nhóm huấn luyện và mấy anh nghĩa vụ giật mình rồi tiến lại phía Jung Hyun.
Cả đám nhịn cười.
Y hệt ngày đầu Đội 1 — ba người đàn ông sờ bắp tay Jung Hyun với vẻ mặt khó hiểu.
Hai anh nghĩa vụ gật đầu, rồi trưởng nhóm huấn luyện lên tiếng.
“Số 9.”
“Vâng ạ!”
“Cậu đi khám bệnh viện đi.”
Cùng một câu đùa như ngày đầu, cả đám lại cười bể bụng.
Nghe kể lại câu chuyện hôm trước, trưởng nhóm huấn luyện cũng phá lên cười sảng khoái. Rồi anh ta đưa ra đánh giá tổng hợp về Jung Hyun.
“Không tệ, nhưng không phù hợp. Thái độ với khuyển, cách tiếp cận, mọi thứ đều ổn nhưng……”
Nhưng?
“Giờ cảnh khuyển nhìn cậu bằng ánh mắt nhìn con đầu đàn.”
“…….”
“Phải làm người chứ. Thành chó thì không được.”
Có lẽ vì Jung Hyun áp đảo cả Ji Gu — con chó đứng đầu thứ bậc — nên mấy con khác cũng nhìn anh ta bằng ánh mắt cực kỳ cung kính.
Giữa tiếng cười của mọi người, Jung Hyun quay về.
Nhìn ánh mắt lũ chó đồng loạt dõi theo Jung Hyun, tôi cũng bật cười.
Trong khi Bak Ho Beom, tôi và Jung Hyun được đánh giá là tạm ổn, thì trưởng nhóm trinh sát lại khen hết lời một người khác.
“Trong 9 người, tôi sẽ chọn số 7 là người xuất sắc nhất.”
Chính là Han Jo.
“Không được!”
Khi cần nói không, anh ta dứt khoát với chó. Không quá đà như người khác, cũng không yếu ớt như tôi.
Chú chó kiểu ‘Á! Không phải hả!’ rồi tâm phục khẩu phục luôn.
“Giỏi lắm! Good boy!”
Khen cũng giỏi mà tay nghề chăm chó cũng không phải dạng vừa.
Thấy Han Jo chơi với Jung Bok, trưởng nhóm huấn luyện hỏi:
“Số 7 nuôi chó bao giờ chưa?”
“Dạ, ở nhà tôi có nuôi hai con Retriever ạ.”
“Tôi đoán cũng vậy.”
Nhờ kinh nghiệm nuôi chó lớn mà Han Jo bay lượn trong bài huấn luyện handler.
Mỗi lần giáo quan khen, vai Han Jo lại nhô lên như đỉnh Everest vậy.
Thì là kiểu chữa lành bằng lời khen ấy mà.
Trong khi tôi với Jung Hyun cứ tạo đủ thứ phân cảnh trời ơi đất hỡi, Han Jo ngồi thấp thỏm lo lắng.
Hình thức huấn luyện gương mẫu thì cũng tốt thôi, nhưng đây là chương trình giải trí cơ mà.
Trên gương mặt nở nụ cười rạng rỡ, rõ ràng lộ ra cảm xúc ‘Cuối cùng, cuối cùng cũng có phân cảnh rồi!’
“Tốt nhỉ?”
“Ừ nhỉ.”
Tôi và Jung Hyun thì thầm nhìn Han Jo đang hạnh phúc chạy nhảy cùng lũ chó.
“Giỏi lắm! KYA! YA! HOUUUU!”
Tiếng khen của Han Jo khiến các thành viên và đoàn sản xuất cười khúc khích.
Chỉ có trưởng nhóm huấn luyện và mấy anh huấn luyện cảnh khuyển là ‘Ê đứa này trông vậy mà cũng có nghề phết!’
Chắc lúc xem phát sóng, bản thân cậu ấy cũng sẽ giật mình đấy, nhưng thôi, hạn phúc là được.
Ừ, hạnh phúc là được. Thôi, kệ đi.
“KYA! YA! HOUUUU”
Khi nào phát sóng phải chụp màn hình cái cảnh kia mới được.
______________________________________
Buổi tối, sau khi huấn luyện buổi chiều kết thúc.
Các thành viên đội chiến thuật 3 vỗ tay.
“Mọi người hôm nay huấn luyện vất vả rồi.”
“Vất vả rồi ạ!”
Ai nấy đều nở nụ cười sảng khoái.
Khoảnh khắc địa ngục PT và huấn luyện cuối cùng cũng kết thúc.
“Sáng mai, các bạn sẽ cùng đội 1 đi tuần tra sân bay.”
Nghe nói được mặc đồ đen, khoác áo giáp đi lượn quanh sân bay, tim tôi lại đập rộn ràng.
“Cũng xin lưu ý rằng buổi tối sẽ có buổi diễn tập chống khủng bố liên hợp tại sân bay.”
Tuy đã biết lịch trình từ trước, nhưng ai nấy đều rơi lệ ròng ròng.
Chắc không phải đeo mặt nạ phòng độc rồi chạy đâu… nhỉ?
Đây là cuộc diễn tập huy động tất cả các cơ quan liên quan đến an ninh sân bay — cảnh sát sân bay, cục an ninh hàng không, hải quan, sở cứu hỏa, đủ cả.
Đội trưởng đội 3 vỗ tay nói:
“Chúc các bạn chiến đấu tốt trong buổi diễn tập ngày mai. Vậy nhé.”
“Cảm ơn ạ!”
Sau màn chia tay ấm áp với đội 3, mọi huấn luyện chính thức khép lại.
Mọi người nhìn nhau cười.
“Ôi, nhìn đồ đen của bọn mình kìa.”
“Ngầu vậy. Wow……”
“Trông giống đồ mấy anh đặc công mặc, phải không?”
Ba ngày lăn lộn, bộ đồ đen thật sự đã đổi màu.
“Giờ tụi mình cũng là cựu binh rồi đấy. Haha!”
“Nhìn màu đồ của Woo Joo kìa. Cựu binh số một luôn.”
“Phụt há há há há!”
Mọi người nhìn quần áo tôi rồi cười ngặt nghẽo. Tôi thắc mắc có gì buồn cười lắm đâu, soi gương thì… ừ, cũng buồn cười thật.
“……Wow.”
Nhờ ba ngày phải lăn nhiều nhất, nhìn riêng màu đồ thì y như đặc công thứ thiệt.
Bên tai như vang vọng tiếng cười của mấy anh đội 1 như ảo giác.
Tôi cười trống rỗng, rồi mọi người trong đoàn ‘Đàn ông xông pha’ vỗ vai tôi.
“Woo Joo vất vả thật sự rồi.”
“Gần như lăn đủ ba mươi năm dự bị quân rồi đấy. Đi đâu mà khoe điều này cũng xứng đáng.”
“Nhờ Woo Joo mà chúng ta thoải mái thật.”
Jung Hyun và Han Jo cũng gật đầu.
“Đúng rồi. Bọn em còn được ăn kem ngon.”
“Lúc luyện tập cũng đỡ hơn nhiều.”
Dù sao mọi người cũng nói lời ấm áp thế, tôi vui lắm.
Ừ.
Vất vả bao nhiêu thì phân cảnh cũng kiếm được bấy nhiêu. Tôi, Jung Hyun, và cả Han Jo nữa.
—Kít ya houuuu!
Tôi nhìn sang thì Han Jo chớp mắt.
“Sao vậy?”
“Không có gì, tôi vui vì Han Jo-ssi có phân cảnh thôi.”
“Cảm ơn nhé.”
Nhìn cậu cười hạnh phúc, tôi cũng nở nụ cười ấm áp.
Sau bữa tối trong bầu không khí hòa thuận, buổi đêm cả nhóm cùng xem một bộ phim Hollywood về cuộc chiến giữa tổ chức khủng bố và đội đặc nhiệm cảnh sát.
Và cuối cùng cũng video call với em gái của thương sĩ Bae. Lần gặp đầu, cô ấy nói nhận ra bọn tôi vì là Soufflé.
Trước ống kính camera, cuộc gọi được kết nối.
“Ê. Đang làm gì đấy.”
—Ôi giời, giật cả mình.
Trước lời chào nồng nhiệt, tôi và Jung Hyun núp phía sau cười thầm.
Thượng sĨ Bae mặt lạnh tanh nói:
“Mày, không phải mày thích New Black sao?”
—Ê, cái miệng thối đó đừng có nhắc tên mấy anh của em!
Câu nói dứt khoát khiến tôi và Jung Hyun cười không ra tiếng. Chỉ có Thượng sĨ Bae đứng đó và chửi thầm ‘Cái con này…’.
—Mà khoan, gì vậy? Gì vậy? Đợi chút, sao anh lại gọi được? Anh đang ở đơn vị mà lấy điện thoại gọi được cơ à? Điên hả?!
Trước giọng nói hốt hoảng, anh ta đưa màn hình ra xa rồi nói:
“Lấy ra được vì đang quay chương trình.”
—Chương trình?
“Đoàn ‘Đàn ông xông pha’ đến quay ở đây, nhìn này.”
Rồi đột ngột đưa điện thoại cho bọn tôi. Tôi và Jung Hyun bắn trái tim hai tay rồi hô:
“Xin chào ạ!”
—…….
Trên màn hình là một người đang ăn khoai lang, tóc cuốn lô.
“Xin chào ạ.”
Tôi cười chào lần nữa, đối phương há miệng ngơ ngác, rồi—
Tộp.
Camera điện thoại quay 360 độ rồi rơi xuống sàn, màn hình tối đen.
“Bạn ơi, có sao……”
—KYAAAAAAAA!
Tiếng hét xé tai khiến tôi và Jung Hyun đồng loạt tránh xa điện thoại.
Tiếng ‘Làm sao đây, làm sao đây!’ phát ở tốc độ 1.8x vang lên, Thượng sĨ Bae giật lại điện thoại.
Sau một hồi trò chuyện anh em, camera để cách xa.
“Xin hãy chờ 1 phút ạ.”
“……?”
“Để con bé đi rửa mặt.”
Cả bọn cười bể bụng.
3 phút sau.
Trên màn hình xuất hiện một người ăn mặc chỉn chu.
Thượng sĨ Bae cười hắt trước màn biến hình kiểu phép thuật Win – en chan tít, còn bọn tôi thì mỉm cười.
—Xin chào ạ!
Đối phương lôi lightstick Dalbong ra lắc lắc, bọn tôi cùng cười ngặt nghẽo.
“Rất vui được gặp bạn. Soufflé!”
—Ôi, thật sự là mấy anh luôn. Tuyệt vời quá……
“Ơ, sao bạn khóc?”
Tôi vừa cười vừa dỗ cô fan đang đưa tay che miệng khóc.
Vì không có nhiều thời gian nên cuộc gọi chỉ ngắn thôi.
Nghe nói trước là cô ấy đang chuẩn bị thi vào trường mỹ thuật, nên tôi gửi lời động viên đến người đang kiệt sức vì kỳ thi.
Từng là thực tập sinh lâu năm, nên về tâm trạng của người chuẩn bị điều gì đó mà không biết ngày nào mới đến, tôi là người hiểu hơn ai hết.
Đối phương cười đến mức khóe miệng gần chạm tai, rồi hô:
—Em sẽ giữ video này làm kho báu ạ!
“Kho báu thì hơi quá……”
—Không đâu. Mặt mấy anh phải được chiêm ngưỡng đời đời kiếp kiếp ạ.
Không biết là gen giải trí di truyền hay sao mà cả hai anh em nói gì cũng buồn cười.
Kết thúc cuộc gọi, tôi nói thêm:
“Thật ra lịch quay dày nên video call rất khó, nhưng anh trai bạn đã nhờ riêng nên mới được như vậy.”
—Ồ, thật ạ?
Chào tạm biệt xong, tôi đưa điện thoại lại cho Thượng sĨ Bae. Lập tức vang lên tiếng ‘Anh hai ơi… em sẽ cố gắng’, cả đám lại cười.
Chính chủ cũng thấy buồn cười hay sao, cúp máy xong nói:
“Nhập ngũ đến giờ lần đầu tiên được nghe gọi con bé gọi mình là “oppa”.
Rồi cúi đầu chào bọn tôi.
“Cảm ơn các bạn. Thật sự rất nhiều ạ.”
“……?”
“Con bé chuẩn bị thi mỹ thuật, suốt ngày buồn rười rượi, nhưng từ khi biết đến New Black là vui hẳn lên. Nó nói mỗi khi nghe bài hát là như nghe chuyện của mình vậy.”
“Thật ạ?”
Anh ta gật đầu.
“Trước mỗi lần ra ngoài phép về nhà là tôi luôn thấy mặt nó ỉu xìu, nên tôi lo lắm. Nhờ các bạn mà con bé đã thoải mái hơn nhiều rồi. Cảm ơn rất nhiều.”
“Không đâu ạ. Bọn tôi mới phải cảm ơn chứ ạ.”
Nghe anh ta nói, bọn tôi mỉm cười.
Lúc này đây, chúng tôi lại thấy hạnh phúc nhất, khi sứ mệnh là ca sĩ của mình có thể giúp đỡ ai đó tốt hơn.
Bài hát mình hát có thể mang lại chút niềm vui hay an ủi cho ai đó.
Có thể làm ai đó vui lên.
Đó là lời khen mà chúng tôi yêu thích nhất.
“Vui ghê.”
“Em cũng vậy, anh.”
“Hôm nay được Soufflé tiếp thêm năng lượng rồi, album thứ 4 cố gắng làm thật tốt nha.”
Tôi cùng Jung Hyun dạo bước trong vườn hoa, cười nói.
Nhờ cuộc video call với Soufflé mà ý tưởng cho album 4 cứ tuôn trào ào ào.
“Sao thấy tràn đầy năng lượng ghê nhỉ?”
“Em cũng vậy.”
Rồi Jung Hyun chợt ‘?’ nói:
“Nhưng mà anh.”
“Gì?”
“Anh có cảm thấy là ít mệt hơn tưởng tượng không nhỉ?”
“Nói gì vậy, Jung Hyun ơi. Khác với người máy như em, anh thì……”
Đang định trả lời mệt chết đi được thì tôi khựng lại.
Ờ ha.
Huấn luyện thì cực thật, nhưng lạ thay, thể lực chưa bao giờ chạm giới hạn.
Kỳ lạ thật.
Han Jo cơ bắp cuồn cuộn cũng nằm bẹp, Bak Ho Beom — át chủ bài của chương trình — cũng nôn ọe.
Mà hai đứa tôi lại tỉnh bơ.
Ở đây được khen thể lực tốt cả mấy chục lần, trong khi cả đời tôi chưa từng nghe ai khen vậy.
“Lạ thật. Thể lực của chúng ta khá lên à.”
“Lý do là gì nhỉ?”
“Ai biết……”
Suy nghĩ mãi về lý do thể lực tăng nhưng cuối cùng không tìm ra đáp án.
________________________________________
Lemon Entertainment.
Trong phòng tập dưới tầng hầm, hai idol đang nằm bẹp thở hổn hển.
“Hừ ừ ừ……”
“Ứ ừ ừ, nhớ mấy anh quá đi……”
Ri Hyuk và Ji Ho quấn vào nhau như hai con giun, nhũn nhẽo.
‘Chết mất.’
‘Mệt quá đi……’
Lúc đó, bóng ai đó vươn ra trên đầu họ, uốn éo như xúc tu bạch tuộc.
“Các em ơi~”
Giọng dịu dàng khiến cả hai sợ xanh mặt.
“Không đâu, giờ nghỉ hết rồi sao?”
“Ừ. Tập tiếp thôi nào.”
“AAAAAA……”
Bi Ju vươn tay kéo hai đứa em dậy, mỉm cười.
“Lúc chỉ có bọn mình thế này càng phải cố hơn.”
“…….”
“Anh Woo Joo với Jung Hyun ở khu đặc công đang vất vả thế nào, hai em cũng biết mà. So với huấn luyện kiểu đó thì tập vũ đạo của mình chẳng là gì.”
Hai đứa im lặng gật đầu.
‘Ừ nhỉ, nghĩ đến huấn luyện quân đội thì… chắc tập nhảy không mệt bằng đâu.’
‘Đúng rồi. Mấy anh đang khổ sở thế mà……’
Cả hai gật gù rồi bắt đầu tập vũ đạo.
Nhưng không ai trong số họ biết sự thật.
Làm thế nào mà thể lực của Seon Woo Joo lại tốt đến mức chịu nổi huấn luyện đặc công.
‘Phải tập thêm nữa!’
Đó chính là nhờ ngọn lửa ham muốn luyện tập cháy bỏng của một ai đó rất chăm chỉ nhưng hay bị lạc đường.
Bình luận cho Chương 277
Bình Luận
Chương 277
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...