Chương 276
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 276 - Đàn ông xông pha (7)
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

Han Byung Chul mỉm cười, đây là người đàn ông bị rắn độc cắn vào ngày đi dã ngoại và trở thành “Độc xà”.
“Được rồi! Nào! Hãy đến đây!”
Học viên số 8 nhảy xổ vào, có lẽ nhờ adrenaline tiết ra mà động tác trông như đang chuyển động chậm.
“Hiệu quả đấy.”
Anh ấy đang chạy nhanh với thân trên cúi xuống như một võ sĩ đấu vật lao về phía trước để tấn công.
Nếu không phải thân hình mỏng manh như tờ giấy của một thần tượng, số 8 có lẽ sẽ là một đe dọa.
Nhưng có vẻ như sức mạnh của anh ấy có giới hạn.
Về cơ bản, do thiếu khối lượng cơ bắp nên dù va chạm như vậy cũng không đau chút nào.
Mức độ đau có lẽ chỉ như bị đánh bằng quả bóng bàn.
Ngược lại, cảm giác sẽ đau hơn khi bị đánh bởi trung sĩ Lee Jung Ah, người yếu nhất về sức mạnh trong đội 1.
“Hôm nay sẽ có gì để xem đây?”
Giờ là lúc để thể hiện động tác khống chế kẻ khủng bố trong khi giảm thiểu tổn thương cho đối phương.
Trước khi kịp suy nghĩ, cơ thể của số 8 đã phản ứng.
Độc xà chuẩn bị tóm lấy đối phương và ném nhẹ nhàng xuống thảm.
“Hự!”
Độc Xà nắm lấy cánh tay đối phương, xoay nhẹ để không gây tổn thương và nâng lên.
“Nhẹ thật.”
Liệu có nặng tới 60kg không nhỉ.
Trong khi đang cảm thấy ngạc nhiên rằng một người cao đến 1m8 có thể nhẹ đến vậy, anh ta ném thành viên nhóm thần tượng nhẹ hơn cả 6 chai nước xuống sàn.
“Được rồi…!”
Đúng là một kỹ thuật hoàn hảo.
Khi Độc Xà định mỉm cười hài lòng, chuyện xảy ra.
Rõ ràng là đã ném đối phương xuống nhưng cảm giác có gì đó kỳ lạ… giống như… thiếu mất một thứ gì đó.
“Ơ…!”
Nhìn xuống cánh tay, vẫn còn vướng víu.
“…”
Ngay khoảnh khắc 0.1 giây lưng của số 8 vừa chạm sàn, cơ thể anh ta bỗng lơ lửng trong không trung.
Trong khi ném, trọng tâm đã dịch chuyển, nhưng dường như đối phương đã sử dụng nó như một đòn bẩy từ phía đối diện.
Bốp!
Cơ thể không đau chút nào, nhưng đầu óc choáng váng như bị búa đập.
“Chuyện gì vậy?”
Mọi việc xảy ra chỉ trong chưa đầy 1 giây.
Khi định thần lại, đầu anh ta đã bị kẹp giữa hai chân của vị thần tượng.
“…?”
Khi anh ta quay lại với vẻ mặt ngơ ngác, đối phương cũng tỏ ra bối rối.
“Này! Cậu cũng không được bối rối chứ!”
Cái biểu cảm bất ngờ không tin được đó là sao hả?
Huấn luyện viên Độc xà cảm nhận được những ánh nhìn kỳ lạ. Tất cả các thành viên chương trình “Đàn ông xông pha” đang nhìn với vẻ mặt ngạc nhiên.
Người quay phim với vẻ mặt ngơ ngác.
Cho đến PD “Đàn ông xông pha” đang ôm phó đạo diễn và hét lên không thành tiếng “Tỷ suất người xem muôn năm!” ở phía sau.
“…”
Khi cảm giác xấu hổ tăng lên, một giọng nói lẩm bẩm vang lên giữa các thành viên tham gia.
“Wow. Tội phạm đã thắng.”
“…”
Độc xà run rẩy.
“Ai vừa nói thế hả?”
“…”
“Bây giờ… À, chờ đã. Số 8.”
“…”
“Số 8!”
“Vâng!”
Độc xà ngước mắt lên nhìn Woo Joo, người vẫn đang dùng chân kẹp cổ anh ta, và nói với giọng càng dịu dàng và ân cần càng tốt.
“Làm ơn hãy thả cổ huấn luyện viên ra.”
__________________________________________
Thật bối rối.
Không. Tại sao mình lại khống chế huấn luyện viên vậy?
“Kết quả vừa rồi xảy ra là do huấn luyện viên này đã chủ quan.”
Ra là vậy.
Bản thân tôi cũng rất ngạc nhiên.
Cho đến khi cơ thể tôi lơ lửng trong không trung và rơi xuống sàn, tôi vẫn đang thán phục rằng huấn luyện viên quả đúng là dân chuyên nghiệp.
Ấy thế nhưng tự nhiên cơ thể tôi di chuyển như thể đang kết nối bluetooth với kĩ năng võ thuật.
“Số 8.”
“Học viên số 8 Seon Woo Joo!”
“Bình thường anh có học võ thuật gì không?”
Tôi lắc đầu, phớt lờ ánh mắt của huấn luyện viên Độc xà như đang nói ‘Làm ơn! Cứ nói có đi mà!’.
“Không ạ.”
“Thật sự không có sao?”
Tôi mỉm cười trước biểu cảm như đang nói ‘Tôi cho anh thêm một cơ hội nữa. Nhìn vào mắt tôi này! Xin đấy!’.
“Thỉnh thoảng tôi có học qua YouTube ạ.”
“Quả nhiên, tôi cũng đã đoán vậy.”
Mặc dù anh ta ho khan nhưng uy tín đã mất của huấn luyện viên có vẻ không thể cứu vãn.
Các thành viên tham gia chỉ phập phồng mũi với vẻ mặt như đang nghĩ ‘Liệu huấn luyện viên này có đáng tin không vậy’.
“Khụ khụ, vậy đây là kỹ thuật gì?”
“Ừm, tôi cũng không nhớ rõ lắm ạ.”
Nói một cách chính xác, đó không phải võ thuật mà là một pha hành động, hình như là cảnh nhân vật chính khống chế được boss cuối có thể trọng vượt trội hơn bản thân trong một bộ phim hành động.
…Nhưng tôi cũng không ngờ nó lại thực sự hiệu quả.
Những pha hành động hoặc siêu năng lực phi thực tế trong phim thật ra luôn cần dây cáp trong quá trình quay, vậy nên tôi cứ tưởng không thể nào bắt chước được..
Ấy vậy mà nó lại thành công thật.
Có lẽ đạo diễn hành động đã kiểm chứng thực tế kỹ lưỡng tính logic của cảnh đó.
“Ừm, ừm, dù sao thì, số 8! Anh có thể quay về chỗ!”
“Vâng!”
“Tôi sẽ cho xem một ví dụ khác.”
Khi tôi định quay người lại trêu, huấn luyện viên Độc xà vội vàng nói:
“Không phải anh, số 8! Tôi sẽ gọi người khác!”
“Vâng!”
Phía sau máy quay, PD Do Jun Gi và phó đạo diễn cười khúc khích và giơ ngón cái lên với tôi, hạnh phúc vì đã quay được những khoảnh khắc hiếm có.
Huấn luyện viên Độc xà hít một hơi sâu và nhìn quanh các thành viên tham gia.
Tôi có thể thấy dòng suy nghĩ của anh ta.
Loại bỏ những người có nguy cơ bị thương nếu có sai sót dù nhỏ, còn lại ba người trẻ tuổi. Nếu loại tôi thì chỉ còn hai. Sau đó, anh ta nhìn Jung Hyun một lúc.
Rồi anh ta nhìn qua lại giữa tôi và Jung Hyun trước khi chuyển hướng ánh mắt.
Đúng là một đặc công.
Anh ta biết tôi và Jung Hyun là một phe.
Ngón tay anh ta chỉ vào Han Jo.
“Số 7.”
“Học viên số 7 Lee Hyun Jo!”
“Hãy đến đây, giống như số 8 vừa rồi.”
“Vâng!”
Han Jo nhảy vào và huấn luyện viên Độc xà dùng động tác mềm mại và nhanh nhẹn để đặt Han Jo xuống sàn.
“Ồ…!”
Chúng tôi vỗ tay.
Huấn luyện viên Độc xà cười với vẻ mặt ‘Đúng rồi! Thế này mới đúng chứ!’.
“Thế nào? Huấn luyện viên vừa rồi có ngầu không?”
“Ngầu ạ!”
“Từ bây giờ, chúng ta sẽ thực hành các kỹ thuật tự vệ và khống chế đơn giản theo cặp hai người.”
Mọi người bắt đầu ghép cặp để thực hành.
Do số lẻ nên Han Jo được ghép với huấn luyện viên, còn tôi và Jung Hyun thành một cặp để thực hành.
“Jung Hyun à, anh sẽ thực hiện kỹ thuật đây.”
“Vâng. Xin mời anh.”
“Đây. Hự…!”
“…?”
Đáng lẽ phải ngã chứ. Sao cái thằng này lại không ngã nhỉ.
“Ngã đi!”
“Anh. Anh vừa dùng sức đấy ạ?”
Tôi cảm thấy hơi buồn bã.
“… Không phải ai trên đời này cũng có thể mạnh mẽ như em đâu, Jung Hyun à.”
“Anh yếu hơn em tưởng đấy, anh à.”
“Không, là do em mạnh quá đấy.”
Chúng tôi tiếp tục tập luyện chiến đấu cận chiến như vậy.
Huấn luyện viên Độc xà đi xung quanh để hướng dẫn.
Khi tôi định phối hợp với Jung Hyun vì nghĩ anh ta sẽ đến chỗ chúng tôi…
Vụt.
… thì anh ta lướt qua bên cạnh chúng tôi nhanh như rắn.
“Sao anh ấy lại đi qua nhỉ?”
“Đúng vậy.”
“Ồ, lần này anh ấy đang đến đây. Anh ấy đang đến kìa.”
“Em sẽ chuẩn bị tư thế anh nhé.”
Khi tôi và Jung Hyun lại chuẩn bị phối hợp chiến đấu cận chiến.
Vụt.
Lần này anh ta lướt qua còn nhanh hơn và đi đến chỗ khác nói “Đúng rồi!”
Nhìn cảnh anh ta lách qua lách lại tránh chúng tôi, anh Lee Pil Seung, đóng vai anh cả đang đứng gần đó, mỉm cười.
“Huấn luyện viên!”
“Có chuyện gì vậy, học viên?”
“Cơ bản thì tốt, nhưng tôi muốn học một số kỹ thuật cao cấp hơn.”
“Hmm… Không phải ý kiến tồi.”
Khi huấn luyện viên nói sẽ cho xem một kỹ thuật mới, mọi người đều tụ tập lại.
Những người làm truyền hình luôn nhanh nhạy tạo không khí và khéo léo nói “Hãy gọi cậu ấy đi, huấn luyện viên à”.
Huấn luyện viên Độc xà cười khẩy như thể đã nắm bắt được tình hình.
“Tôi đã hiểu ý đồ của các người rồi.”
“…?”
Huấn luyện viên Độc xà đặt tay lên hông và nói với những ông chú và các thần tượng có vẻ mặt ngây thơ vô tội:
“Các anh muốn xem tôi đấu với học viên số 8 một lần nữa phải không?”
“Không phải ạ!”
“Độc xà này chỉ cần nhìn ánh mắt là đã biết rồi.”
Khi mọi người cười ranh mãnh và nói “Ấy”, huấn luyện viên Độc xà gật đầu.
“Được thôi. Hãy thử lại lần nữa.”
“Wow…!”
“Số 8, ra đây.”
“Vâng!”
“Này, đừng có sợ chỉ vì đứng trước huấn luyện viên. Với khoảng cách kinh nghiệm tích lũy bấy lâu nay, không có chuyện thua đâu, trừ khi đột nhiên sử dụng kỹ thuật kỳ lạ như trong phim hành động.”
Trong phim họ gọi cái này là gì nhỉ?
Tôi cảm giác như đang xem cảnh trong phim chiến tranh, khi một người lính nhìn bức ảnh người yêu và nói “Tôi sẽ cưới cô ấy khi trở về”. Là tinh thần bất khuất?
Khi tôi đang khởi động cơ thể, Min Tae Won với vẻ mặt thoải mái đề xuất.
“Nhân tiện, chúng ta cá cược…?”
“Cậu thấy huấn luyện viên cười nên trông buồn cười à?”
“Không ạ!”
“Hãy tỉnh táo lại đi.”
Khi mọi người nuốt nước bọt và đứng nghiêm, anh ta thả lỏng nét mặt và nhìn vào máy quay.
Đây rõ ràng là một câu nói đùa không thể nói được nếu đây là huấn luyện thật sự.
Có vẻ hiểu rằng đây là để tạo sự thú vị cho chương trình, huấn luyện viên Độc xà hỏi:
“Được thôi. Nhưng đó là chuyện khi thắng. Nếu học viên số 8 ở đây thua thì sao?”
“…”
“Thêm 1 giờ PT.”
“Aaaa…”
“Ai vừa kêu thế? Giờ thành 1 giờ 10 phút rồi nhé.”
Huấn luyện viên Độc xà cười ha hả ‘Thế này thì sao!’, nhìn các thành viên đang mếu máo rồi quay sang nhìn tôi.
“Học viên!”
“Học viên số 8 Seon Woo Joo!”
“Nếu học viên có bất kỳ thành tích nào, dù nhỏ, trong cuộc đối đầu với huấn luyện viên này, tôi sẽ coi như học viên đã thắng cược.”
“Vâng!”
“Vậy… anh có muốn gì không?”
Tôi liếc nhìn các thành viên xung quanh, nhanh chóng suy nghĩ xem làm gì sẽ khiến mọi người vui.
“Vậy thì một chút nghỉ ng…”
“Không được nghỉ ngơi. Các cậu đến đây để huấn luyện, không phải sao?”
“Vậy thì tôi muốn được ăn kem lạnh ạ.”
Mọi người đều ồ lên như thể đó là một ý kiến hay.
Có lẽ vì thời tiết nóng nực và liên tục vận động, nên họ ít có cơ hội được ăn thứ gì đó ngọt ngào và mát lạnh.
Huấn luyện viên Độc xà cười khẩy.
“Chuyện đó không khó. Nếu học viên thắng cược… tôi sẽ mua kem cho cả đoàn làm phim kia nữa.”
“…!”
Những người trong đoàn làm phim đứng sau máy quay bắt đầu hò reo cổ vũ “Seon Woo Joo! Seon Woo Joo!”
“Thôi, không cần nói nhiều nữa.”
Huấn luyện viên Độc xà giữ khoảng cách với tôi, dùng chân cọ nhẹ xuống sàn.
Rồi anh ta khẽ vẫy tay với vẻ mặt đáng sợ như thể muốn chiếm ưu thế ngay từ đầu.
“Hãy thử khống chế huấn luyện viên một lần xem nào, học viên.”
_____________________________________
#TBC ‘Chương trình Những chàng trai – Phần 2 về Đội đặc nhiệm cảnh sát’
Tại cửa hàng tiện lợi trong khu vực Đội đặc nhiệm cảnh sát, Han Byung Chul, hay còn gọi là huấn luyện viên ‘Độc xà’, đang buồn bã nhìn vào ví của mình.
Độc xà: Haiz…
Trong khi đó, các học viên đang hăng hái lục tung tủ kem trong cửa hàng.
Những khuôn mặt đầy nhiệt huyết.
Huấn luyện viên Độc xà hét lớn.
Độc xà: Ai vừa lấy cái kem 2.500 won đấy! Bỏ xuống ngay!
Jung Hyun: (Buồn bã)
Độc xà: Sao không mua một cây kem đôi rồi chia nhau ăn thôi chứ hả?
Mọi người: (Vui vẻ)
Mặc dù anh ta hét toáng lên đầy tuyệt vọng, nhưng không ai sợ hãi cả.
Sự nghiêm khắc lúc huấn luyện không còn nữa, huấn luyện viên Độc xà trông rất buồn bã ở nơi các học viên không nhìn thấy.
Một biểu cảm như thể đã trở lại làm người bình thường từ một đặc công.
Đoàn làm phim: Anh hết tiền à?
Độc xà: (Rơi nước mắt)
Đoàn làm phim: Vậy chúng tôi sẽ chọn cái rẻ nhé.
Giờ đây cả đoàn làm phim cũng bắt đầu lục tung tủ kem.
Huấn luyện viên Độc xà nhìn lên trời và rùng mình.
Khi mọi người đang mải mê “cướp” tủ đông của cửa hàng, Woo Joo lặng lẽ tiến đến gần anh ta.
Độc xà: Gì vậy?
Woo Joo: (Ra hiệu im lặng bằng miệng)
Độc xà: ?
Woo Joo cẩn thận lấy thẻ của mình ra khỏi túi và đặt vào tay huấn luyện viên Độc xà.
Độc xà: Cái này…?
Woo Joo: Chúng ta cùng chia đôi nhé, huấn luyện viên.
Độc xà: (Xúc động)
Trong khi Woo Joo quay lại chọn kem như thể không có chuyện gì xảy ra, huấn luyện viên Độc xà cầm tấm thẻ trên tay, mắt ngấn lệ xúc động.
Anh ta dường như đã quên mất ai là người gây ra tình huống này.
Một lúc sau.
Lee Pil Seung: Woo Joo à! Cảm ơn nhé!
Park Ho Beom: Anh sẽ ăn ngon miệng.
Woo Joo: Mọi người ăn ngon miệng nhé!
Một cảnh các thành viên thưởng thức kem một cách thảnh thơi, như thể đang tái hiện cảnh các tù nhân uống bia mát lạnh trên sân thượng trong một bộ phim nào đó.
Và.
Cảnh chuyển sang phòng thu, huấn luyện viên Độc xà trong bộ đồ đen mỉm cười.
Độc xà: Hôm đó tôi đã đăng ký fanclub của New Black.
Biên kịch: (Cười)
Độc xà: Sao vậy? Tôi nói thật mà.
Khi anh ta cho xem màn hình điện thoại với dòng chữ “Thành viên chính thức” sau khi đã hoàn thành việc nâng cấp tài khoản, đoàn làm phim bật cười.
Biệt danh của anh ta là “Độc_xà_Incheon_vô_địch“.
_________________________________________________
Sau khi kết thúc ngày huấn luyện thứ 2 với kem.
Vào ngày thứ 3, chúng tôi bắt đầu thực hành chính thức.
Có thể nói đây là thời gian kiểm tra những gì chúng tôi đã học được cho đến nay.
Đội chiến thuật số 3 hướng dẫn chúng tôi.
“…”
Một cánh cửa mở sang hai bên bằng cách nắm tay cầm, giống như trong lớp học.
Trước cánh cửa đó, chúng tôi – những người mặc đồ đen, áo chống đạn, và cầm súng không đạn – đang nín thở.
Mặc dù không thể nhìn thấy biểu cảm vì tất cả đều đeo mặt nạ và mũ bảo hiểm, nhưng rõ ràng là mọi người đều đang căng thẳng.
Đây là thời gian kiểm tra kết quả huấn luyện trong thời gian qua.
“Đưa tiền đây!”
Vai kẻ bắt cóc con tin là huấn luyện viên Độc xà thuộc đội 2, người hiện không có việc gì để làm.
Anh ta hét lên và gây rối trong lớp học.
Đây là tình huống giả định một kẻ bắt cóc đang giữ học sinh làm con tin, nhưng thay vì học sinh thật, họ dùng bảng vẽ.
Lee Pil Seung, người lớn tuổi nhất đóng vai trò chỉ huy, cầm bộ đàm và nói:
“Xác nhận có một kẻ bắt cóc con tin bên trong lớp học. Có vẻ như tâm thần không ổn định. Đội xâm nhập đang chờ lệnh.”
Ngay lập tức có tiếng phản hồi qua bộ đàm.
“Tiến vào.”
Sau khi nhận được sự cho phép của chỉ huy đặc nhiệm, Lee Pil Seung nhìn chúng tôi, và tất cả đều gật đầu.
Cuối cùng, anh ta giơ bàn tay đeo găng đen lên.
Anh ta duỗi cả năm ngón tay ra, rồi lần lượt gập từng ngón lại như đang đếm ngược.
“…Cảnh sát đây!”
Mặc dù có vẻ vụng về vì chỉ là những người thường đang thực hiện, nhưng chúng tôi đã thành công trong việc khống chế tên bắt cóc đang gây rối.
“Clear!”
“Clear!”
Cảnh các thành viên hô “Clear!” và giữ vững vị trí của mình sau khi kiểm soát các điểm chính được ghi lại bằng camera.
Thành viên đặc nhiệm của đội chiến thuật số 3 đảm nhận vai trò giám sát đã đưa ra kết quả chấm điểm.
“Đội xâm nhập. Làm tốt lắm.”
“Cảm ơn!”
“Tuy nhiên, có một vài điểm đáng tiếc. Nếu xâm nhập như vừa rồi, các anh chị như đang nói với kẻ bắt cóc ‘Hãy bắn tôi đi’. Khi xâm nhập, điều quan trọng nhất là…”
Mặc dù có rất nhiều điểm cần cải thiện, nhưng anh ta đã bỏ qua ở mức độ thích hợp.
Tuy nhiên, có thể thấy anh ta đánh giá cao việc những người vốn lóng ngóng đã có thể chuyển biến đến mức này chỉ sau 3 ngày.
“Phù…”
Khi tất cả cởi mũ bảo hiểm và mặt nạ ra, đầu tóc ai nấy đều ướt như vừa ngâm trong nước.
Min Tae Won khoe mái tóc đỏ ửng của mình và nói “Nhìn này”, khiến mọi người bật cười.
“Wow, quả thật lực lượng đặc biệt có khác, thật sự quá giỏi.”
Tôi nói trong khi đi xuống cầu thang, kẹp mũ bảo hiểm dưới nách.
“Lúc đầu thì thích vì được mang thiết bị ngầu, nhưng khi phải chạy trong bộ đồ này thì thực sự…”
“Tôi cũng vậy. Tôi cảm thấy như sắp không thở được.”
Mọi người gật đầu trước lời nói của Han Jo.
Mặc bộ đồ đen, khoác áo chống đạn nặng hơn 6kg, thêm cả mặt nạ và mũ bảo hiểm, thực sự chỉ cần di chuyển từng bước cũng đã cảm thấy khó thở.
May mắn là súng chúng tôi cầm là loại dùng cho lực lượng đặc biệt nên nhẹ hơn súng trường K2 được sử dụng trong quân đội.
Dù hộp đạn cũng trống rỗng…
Ngay cả Jung Hyun cũng phải lau mồ hôi chảy trên cổ.
“Khi tôi hỏi lúc nãy, họ nói khi có sự cố thực tế và phải xuất động, chỉ riêng trọng lượng thiết bị đã gần 20kg rồi.”
“Hự…”
“20kg á? Thế này đã muốn chết rồi. Họ còn phải chạy trong tình trạng đó sao?”
Mọi người đều tặc lưỡi.
Có lẽ vì đây là một đơn vị chỉ tuyển những người có kinh nghiệm trong lực lượng đặc biệt, nên chỉ với bài tập nếm trải này thôi đã là một cực hình.
Nếu thêm vào đó thiết bị thật và các biến số như khủng bố thật hay tình huống con tin…
“…”
Chúng tôi dành một chút thời gian để cảm ơn những người trong lực lượng đặc công đã vất vả để chúng tôi có thể ngủ ngon mỗi đêm.
Sau khi kết thúc buổi huấn luyện buổi sáng như vậy.
Buổi chiều tiếp tục với một bài huấn luyện mà chúng tôi có thể theo dõi một cách khá thú vị.
“Xin chào.”
Các cảnh sát nghĩa vụ chào chúng tôi, những người đang tập trung tại sân tập.
“Wow…!”
“Ồ. Trông thật oai vệ.”
“Nhìn đôi mắt sáng kiên cường kìa.”
Đối tượng khiến chúng tôi thán phục là những con vật mà các cảnh sát nghĩa vụ đang cầm dây xích.
Bộ lông xù xì.
Mõm nhọn.
Thân hình to lớn bằng học sinh tiểu học.
Hai con chó chăn cừu Đức đang thè lưỡi ra và thở hổn hển.
Tất cả đều tỏ ra rất quan tâm đến vẻ ngoài vừa kỳ lạ vừa đáng yêu của chúng.
“Tên nó là gì vậy?”
“Sao lại hỏi tên nó thế, anh ơi, có khi nó còn cấp bậc cao hơn anh đấy.”
“Vậy sao. Vậy tên ngài là gì, thưa ngài chó?”
Mọi người bật cười một lúc trước câu đùa “ngài chó” của ai đó.
Vì là chó cảnh sát nên mọi người không được chạm trực tiếp, chỉ đứng ngắm và nói “Dễ thương quá”, khi một người đàn ông 40 tuổi có thân hình vạm vỡ xuất hiện, tất cả đều đứng nghiêm.
Đó là trưởng ban nhóm điều tra, người phụ trách tổng thể về chó phát hiện chất nổ.
“Mấy đứa này trước hết.”
Đôi mắt sắc lẹm quét qua tất cả mọi người.
“Không phải là chó.”
Không phải ư?
“Vậy là…”
“Là khuyển.”
“…”
“Không phải chó mà là khuyển.”
Ai đó đang lẩm bẩm “Chó là khuyển mà?” vội nhìn trưởng ban rồi tự giác đi nịnh nọt lấy nước.
(Chú thích: Tui lúc dịch cũng không hiểu chỗ này lắm, nhưng đại khái là trong môi trường nghĩa vụ cảnh sát/quân đội Hàn Quốc, khi có cấp trên có phong thái xuất hiện và nói điều gì đó bằng giọng đầy quyền uy, thì lính mới thường tự giác chạy đi làm việc vặt (rót nước, kê ghế, dọn dẹp…) để tỏ ra ngoan ngoãn, lấy lòng cấp trên. Hành động này gọi là “봉을 찍다” — nghĩa là tự biến mình thành “thằng ngố” chuyên chạy việc vặt cho cấp trên.)
Trưởng ban điều tra nói tiếp:
“Nói không phải chó là vì chúng có mục đích đặc biệt. Những con vật ở đây là khuyển dùng để phát hiện chất nổ, thực hiện nhiệm vụ tại các cơ sở quan trọng như sân bay hoặc các sự kiện quan trọng.”
“Là khuyển…?”
“Đúng vậy.”
Giọng điệu của anh ta có gì đó kỳ lạ nhưng gây nghiện.
Trưởng ban phát hiện giới thiệu về các chú chó.
“Hai con này đều là đực, con đứng bên trái tên là Jeong Bok.”
“Jeong Bok.”
“Con bên phải tên là Ji Gu.”
“Ji Gu.”
Khi mọi người gật đầu và phản ứng rằng tên chúng rất dễ thương, trưởng ban nói với vẻ mặt thờ ơ.
“Ban đầu còn có Manse nữa, nhưng nó đã đi trước.”
Tất cả mọi người đều ngừng thở, bầu không khí chùng xuống.
“Nó đã về hưu và được nhận nuôi tại nhà tôi.”
“…”
“Nó ăn nhiều đến nỗi tiền thức ăn cho chó còn nhiều hơn cả tiền học thêm của con gái tôi.”
Ồ, plot twist đầy bất ngờ.
Trong khi mọi người đang thở phào nhẹ nhõm, các cảnh sát nghĩa vụ đứng sau trưởng ban gật đầu như thể đã quen với cách nói chuyện này.
“Về cơ bản, phát hiện chất nổ là công việc đối với con người, nhưng đối với chúng, đó lại là một trò chơi.”
Lời giải thích về nguyên lý cơ bản của chó phát hiện vang lên.
Có nhiều hộp và một trong số đó chứa chất nổ.
Chúng được huấn luyện để ngồi xuống khi phát hiện ra chất nổ ở đó. Sau đó, con người sẽ khen thưởng chúng vì đã làm tốt.
“Vì vậy, điều quan trọng là phải chơi đùa với chúng trong quá trình huấn luyện. Đối với chúng, đây là một trò chơi và chúng đang chơi với con người.”
Anh ta gọi các cảnh sát nghĩa vụ và bảo họ làm mẫu.
Cuối cùng, buổi huấn luyện bắt đầu.
Khi chó phát hiện ngồi xuống và thở hổn hển sau khi tìm thấy chất nổ trong hộp, huấn luyện sẽ nói “Giỏi lắm! Giỏi lắm! Yeehaw!” như vậy.
“Chúng không hiểu tiếng người. Vì vậy phải nâng cao giọng như thế thì chúng mới biết là đang được khen.”
Con chó chăn cừu Đức đang nhảy lên nhảy xuống phấn khích trước tiếng hét “Yeehaw!” của cảnh sát nghĩa vụ.
“Đừng cười. Các cậu cũng sẽ làm điều này sau đấy.”
“…”
Sau khi vỗ tay cho màn trình diễn nồng nhiệt của các cảnh sát nghĩa vụ, chúng tôi quyết định bắt đầu thực hành bằng việc ném đĩa đơn giản trước.
Khi được hỏi ai là người khỏe nhất trong số này, lưng tôi tự động bị đẩy ra.
Con chó chăn cừu Đức “Ji Gu” nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa trong tay tôi với đôi mắt sáng long lanh.
“Ném đi. Khuyển thích lắm.”
“Vâng!”
Tôi tạo tư thế và ném chiếc đĩa vèo!
Trước hình ảnh chiếc đĩa bay một cách mượt mà, ánh mắt vốn thờ ơ của trưởng ban phát hiện thoáng lóe lên vẻ khác lạ.
Gâu gâu!
Khi con chó chăn cừu Đức chạy với tốc độ điên cuồng và mọi người đang “Ồ!” trước quỹ đạo của chiếc đĩa.
Kít!
Chiếc đĩa xoay ngược chiều kim đồng hồ khiến con chó chăn cừu Đức phải dừng lại đột ngột.
“Nó đang quay lại…”
“Cái gì thế? Boomerang à?”
“Ô, con chó kia hoàn toàn bối rối kìa?”
Chiếc đĩa tôi đã ném đang quay trở lại phía tôi.
Không kịp làm gì, tôi đưa tay ra đón chiếc đĩa đang bay vèo trở lại, và nó quấn vào tay phải tôi với âm thanh chụp!
Tôi đứng yên trong tư thế vươn tay ra như vậy, không khí xung quanh cũng dừng lại.
“…”
Khi tôi đảo tròn con mắt và quan sát xung quanh, và mọi người bắt đầu phá lên cười.
Chỉ có con chó chăn cừu Đức dừng lại trước mặt tôi là nhìn lên và nghiêng đầu, như thể đang nói “Gì thế? Là gì vậy?”
Trong khi mọi người đang cười vang, trưởng ban phát hiện mỉm cười độ lượng và vỗ vai tôi.
“Thôi, đừng vào hàng đi.”
Tiếng cười của mọi người càng lớn hơn.
Bình luận cho Chương 276
Chương 276
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...