367157517-512-k924461

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

Chương 275

  1. Home
  2. Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
  3. Chương 275 - Đàn ông xông pha (6)
Trước
Thông tin truyện

Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.

Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

 

P/s- Lời người dịch: Chúc cả nhà một năm mới bình an và hạnh phúc nha 🥰🥰🥰

Lemon Entertainment.

Ba idol ngồi chen chúc trong phòng tập dưới tầng hầm.

“Khi nào sẽ gọi nhỉ?”

“Đúng vậy. Đã đến lúc nên gọi rồi chứ nhỉ.”

Bi Ju nhìn vào điện thoại.

Sắp đến giờ anh Woo Joo và Jung Hyun gọi video rồi. Họ được nhắn rằng đội sản xuất sẽ cho phép 2 thành viên gọi điện về.

“Chắc là sẽ gọi thôi, phải không? Phải gọi chứ…”

5 phút.

10 phút.

Khi thời gian trôi qua, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Ri Hyuk, người vẫn đang nghĩ “Chắc hai người họ sẽ gọi thôi”, liền nuốt nước bọt.

“Có phải đã có chuyện gì xảy ra không? Tại sao đã quá 10 phút so với giờ hẹn mà vẫn chưa có cuộc gọi?”

“Đúng vậy… Có phải có chuyện gì xảy ra không?”

“Hay mình nên kiểm tra xem có chuyện gì ở sân bay không.”

Ngay lập tức, họ cầm máy tính bảng lên và tìm kiếm, nhưng chỉ thấy tin tức về du khách nghỉ mát.

‘Không có chuyện gì xảy ra trong khi quay phim chứ?’

‘Sao thấy lo thế này.’

‘Anh Woo Joo…’

Đủ loại suy nghĩ thoáng qua trong đầu họ.

Woo Joo đang nằm co ro trong cái lạnh khi đến Trạm Khoa học Sejong ở Nam Cực.

Woo Joo ngã gục sau khi chạy ngược xuôi để cùng đội ngũ y tế chống lại bệnh sốt rét.

Woo Joo thua cuộc trong trận đấu với những học sinh tiểu học nước ngoài mạnh mẽ.

Nhưng những tưởng tượng không hay đó nhanh chóng tan biến.

‘Muhahahaha!’

…vì Kim Jung Hyun đột nhiên xâm nhập vào trí tưởng tượng của họ.

Bất kể họ tưởng tượng điều gì, bất kể họ vẽ ra tình huống nguy hiểm nào, Kim Jung Hyun đều xuất hiện như siêu nhân và phá tan tất cả.

Bi Ju chợt nhận ra Seon Woo Joo đang ở cùng ai, liền cười tươi.

“Tự nhiên anh không còn lo lắng nữa. Các em à.”

“Em cũng vậy.”

“Em cũng thế. Đột nhiên thấy yên tâm. Nhân tiện, tối nay ăn bít tết yên tâm nhé?”

Trong bầu không khí vui vẻ, họ cười và nghĩ rằng ‘Chắc là việc quay phim có chút trục trặc nên bị trì hoãn’.

Bzzzt-

Điện thoại rung lên và hiện lên dòng chữ ‘Anh Woo Joo☆’.

“Oaaa!”

“Đến rồi! Đến rồi! Nhanh nhanh nhận đi!”

“Khoan, khoan đã! Chúng ta phải lấy biểu ngữ đã.”

Họ lục lọi lấy biểu ngữ, đặt điện thoại lên giá đỡ và nhấn nút gọi.

“Ta-da!”

Họ vẫy biểu ngữ và hô to ‘Waaaa’.

-……

Nhưng không có phản hồi từ phía bên kia màn hình.

Họ nhìn vào điện thoại khi chỉ nhận được phản ứng yếu ớt sau khi đã nhảy múa nhiệt tình.

“Ôi trời…”

Ji Ho đưa tay che miệng.

“Anh Woo Joo? Có phải anh Woo Joo đó không?”

-…Chào.

Giọng nói hơi khàn khàn.

Trên mànhình là một người trông đã già đi rất nhiều, phải, già đi nhiều chỉ sau một ngày.

Bi Ju nhanh chóng cầm điện thoại lên và đưa sát mặt.

“Anh! Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra thế?”

“Đúng thế! Ôi, cho em nhìn với! Anh có sao không? Là ai vậy? Ai đã làm vậy?”

– Ừm. Các em à.

Woo Joo cười và xoa xoa thái dương.

-Giọng mấy đứa lớn quá…

“Dạ.”

Họ thì thầm.

“Như vậy được chưa ạ?”

– Cứ nói bình thường như mọi khi đi.

“Jung Hyun đâu rồi ạ, anh?”

– Jung Hyun ở đây.

Màn hình điện thoại xoay đi và họ thấy Jung Hyun đang xoa bóp chân cho Woo Joo, còn người cầm máy thì đang nằm dài trên ghế dài trong phòng.

Jung Hyun mỉm cười ấm áp và vẫy tay.

– Chào.

Trông cậu ấy vẫn rất khỏe mạnh.

Đúng là vậy, họ nghĩ và nhìn vào khuôn mặt của Seon Woo Joo đang chiếm đầy màn hình.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ? Anh đang ở đâu thế?”

– Đội cảnh sát đặc nhiệm.

“……”

– Hóa ra đúng là không phải quân đội. Về nhiều mặt.

Tiếp theo, Woo Joo giải thích đại khái những gì đã xảy ra từ khi anh tham gia đội đặc nhiệm cho đến bây giờ.

“Ồ…”

“Đã nói rồi mà. Em đã bảo anh đừng nổi bật mà. Nếu làm vừa phải thì Jung Hyun sẽ thu hút sự chú ý và cả hai sẽ chỉ khổ sở hơn.”

“Thôi đừng than phiền nữa. Anh ơi. Ôi, nhìn nếp nhăn trên trán kìa? Anh già đi chỉ sau một ngày đấy!”

– Em đang đấm hay xoa anh vậy, Ji Ho…

“Em luôn đứng về phía anh mà.”

– Anh không chắc lắm. Em giống như một đứa em tồi tệ hơn là…

“Ôi, anh a!”

Đối phương khúc khích cười.

Họ lo lắng khi thấy khuôn mặt mệt mỏi, nhưng nụ cười của anh ấy trông không tệ.

Vì biểu cảm khi một người thực sự mệt mỏi nhưng cố tỏ ra không sao và biểu cảm khi họ vẫn ổn là hoàn toàn khác nhau.

Có vẻ như anh ấy khá vui khi gặp các em, nụ cười nở trên khuôn mặt cứng đờ của Woo Joo.

Rồi cả năm hào hứng trò chuyện.

“Ồ ồ, anh Han Jo trượt xuống khi đang leo dây cơ à. Phải ghi nhớ để kể lại cho Street Boys nghe mới được. Phải rủ cả đám bên đó trêu anh ấy nữa.”

“Anh cứ tin ở em.”

“Và Jung Hyun này. Kể lại chuyện cơ bắp lúc nãy đi.”

Tất cả cùng bật cười về câu đùa “đi khám sức khỏe kỹ lưỡng đi” sau khi leo dây.

‘Quả nhiên đã kiếm được nhiều thời lượng phát sóng.’

Có vẻ như hai thành viên đã có nhiều thời lượng phát sóng ngay từ ngày đầu tiên, như dự đoán.

Và có một điều khiến mắt của em út mở to.

“…Anh nói gì cơ? Quần áo đó á? Anh cũng được mặc bộ đồ đặc nhiệm đó sao?”

– Ừ, họ nói sẽ phát cho sau. Ghen tị không?

“Woa!”

– Ghen tị không?

“Woaa! Tất nhiên rồi! Mặc cái đó vào thì ngầu lắm… Anh đang nói về bộ đồ đen đó phải không?”

Woo Joo bảo em út, người đang khẩn khoản xin được mặc thử khi về nhà, hãy nghe lời các anh ở đó.

“Em sẽ nghe lời.”

– Dù anh biết thừa em chỉ được cái nói mồm, nhưng nghe vậy cũng thấy vui.

– Đúng vậy.

Woo Joo và Jung Hyun mỉm cười nhìn em út.

Họ cũng cười vui vẻ, và Jung Hyun đang xoa bóp sau lưng cho Woo Joo, thì…

– À phải rồi. Các em. Hôm nay anh đã nhận ra một điều quan trọng.

“Điều quan trọng ạ?”

– Anh xin lỗi…

Xin lỗi?

“Anh xin lỗi vì cái gì? Mà mới nhận ra một điều thôi à?”

– Jung Hyun à, kéo cái thằng này đi đi… À, không kéo được rồi. Người phụ trách nó đang ở đây.

Woo Joo nói một cách nghiêm túc.

– Anh đã nhận ra một điều quan trọng hôm nay. Có lẽ anh đã không thể thấu hiểu các em đã phải vất vả như thế nào. Cả đội A&R cũng vậy. Nhà sản xuất Na Sang Yoon cũng thế. Cả giám đốc Go của chúng ta nữa…

Giám đốc Go là ai vậy?

– Thực sự lần này anh đã học được một bài học lớn. Không thể chỉ mình anh vui vẻ được, mà phải là tất cả mọi người đều phải vui vẻ.

Họ đại khái hiểu ý anh ấy, nhưng hoàn toàn không hiểu tại sao lại đột nhiên nói những điều như vậy.

– Những sai lầm trong quá khứ khiến anh thật…

Tút.

“…?”

Cuộc gọi kết thúc.

“Sai lầm khiến anh làm sao ?”

“Thật? Thật gì? Thật sự hối hận?”

“Thật thật thật? Thật cái gì hả???”

Họ gọi lại nhưng chỉ nghe được thông báo điện thoại đã tắt.

Có vẻ như thời gian gọi đã hết.

Họ nhìn điện thoại với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

“Nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra ở trong đó nhỉ.”

“Kỳ lạ thật. Anh Woo Joo mà biết xin lỗi á? Con người đó chưa từng làm vậy luôn.”

“Anh Woo Joo vẫn hay xin lỗi mà.”

“Nhưng thường là xin lỗi qua loa thôi. Lần này là thật lòng, lạ thật.”

“À… đúng vậy. Ồ, Ri Hyuk nhà ta thật tinh tế quớ à~”

Bi Ju nhìn các em đang cãi vã với vẻ mặt lo lắng.

‘Chuyện gì vậy?’

Anh cố gắng suy nghĩ, nhưng chỉ nhớ được khuôn mặt buồn bã và lời nói lộn xộn.

Hình như có nói gì đó về Dooly.

Mặc dù đã cố suy nghĩ nhưng vẫn không thể hiểu, họ quyết định quay lại cuộc sống thường ngày.

“Các em, chúng ta hãy tập luyện nào.”

“Hừm…”

Trong khi cố gắng kéo các em đang phản kháng yếu ớt dậy, Bi Ju tự nhủ trong lòng.

‘Trong khi anh Woo Joo và Kim Jung Hyun đang vất vả… chúng mình không thể ở đây nghỉ ngơi thoải mái được.’

Bi Ju mỉm cười tươi khi nghĩ rằng nếu phải khó khăn thì tất cả đều cùng phải khó khăn một cách công bằng.

Đó là một suy nghĩ mà nếu Woo Joo nghe thấy, anh ấy sẽ phải thốt lên thán phục rằng đó quả thật là một tư duy thấm nhuần tính quân đội.

_________________________________________________

Cuộc gọi kết thúc trong tiếc nuối.

Họ muốn kết thúc đàng hoàng nhưng do thời gian quay phim bị trì hoãn nên lịch trình rất gấp gáp.

Sau khi kết thúc huấn luyện leo dây…

Họ vào phòng sinh hoạt của các chiến sĩ thuộc lực lượng đặc nhiệm và dỡ hành lý.

“Hừm…”

Sau đó, tắm nước ấm ở phòng tắm thật là sướng không gì bằng.

Có thể gọi đó là cảm giác sảng khoái đặc biệt sau khi tập luyện mạnh.

Biểu cảm của mọi người khi ra khỏi phòng tắm và sấy tóc đều giống nhau.

“Tắm xong mà như sống lại rồi.”

“Ôi, lúc nãy còn trông như quái vật dính đầy bụi đất, giờ mọi người giờm ới trông như người thật rồi.”

“Muốn uống sikhye ở nhà tắm công cộng quá.”

(Chú thích: sikhye là nước gạo của Hàn Quốc)

Họ ngồi đối diện nhau trên sàn chia hai bên giống như trong doanh trại quân đội và trò chuyện rôm rả.

Bầu không khí vui vẻ và thoải mái vì đã kết thúc huấn luyện ngày hôm nay.

Ngoài hai máy quay chính, phần lớn là camera quan sát nên cũng không cảm thấy áp lực lắm.

Khi họ đang ngồi mặc áo thun tay ngắn và quần hoạt động có logo cảnh sát…

“Xin chào.”

Cùng với giọng nói trầm, hai người đàn ông mặc đồ đen bước vào phòng.

Gương mặt ngăm đen và trẻ trung. Đó là những chiến sĩ thuộc lực lượng đặc nhiệm.

“Ồ…!”

“À, đây chắc là các anh lính cảnh sát cao cấp. Ôi, xin chào ạ.”

Giống như khi thấy binh sĩ cấp cao trong các chương trình giải trí quân đội, mọi người đều đứng dậy cúi chào, nhưng phía bên kia có vẻ ngượng ngùng.

Phải rồi, mới có 20 tuổi đầu, sao lại không cảm thấy áp lực khi các chú 30, 40 tuổi chào “xin chào ạ” chứ.

Thông thường trong các chương trình, những cảnh như thế này sẽ có các binh sĩ cấp cao nói “Cấp trên vào mà không chào hỏi đàng hoàng à?”, rồi mọi người nhìn nhau với ánh mắt lạnh lùng.

Có lẽ vì là cảnh sát nên bầu không khí khác hẳn.

“Các anh không cần phải căng thẳng như vậy đâu. Ở đây không phải là nơi để giữ kỷ luật nghiêm ngặt như thế.”

“À, vậy ạ?”

Lee Pil Seung, anh cả 49 tuổi, mỉm cười.

“Nhưng ngoài hai người các cậu ra thì những người khác…?”

“À, ở đây chỉ có hai chúng tôi sử dụng thôi.”

“…?”

“Trong lực lượng đặc nhiệm không có nhiều việc cho lính cảnh sát làm, nên chỉ có hai chúng tôi sử dụng phòng này.”

Ồ, thú vị nhỉ.

Trong khi chúng tôi lắng nghe, các thành viên khác bắt đầu đặt câu hỏi.

“Công việc ở đây là…?”

“À, hai chúng tôi đang làm công việc huấn luyện viên chó.”

“Huấn luyện viên chó?”

“Ở khu chuồng chó có những con chó dò tìm chất nổ, chúng tôi quản lý những chú chó đó.”

“Hóa ra là một công việc đặc thù!”

Mọi người vừa tán thưởng vừa chăm chú lắng nghe.

Ban đầu, các chiến sĩ còn ngượng ngùng trước camera, nhưng nhờ sự hưởng ứng của các nghệ sĩ truyền hình giàu kinh nghiệm, họ nhanh chóng bắt đầu nói chuyện thoải mái.

Cả hai đều tốt nghiệp ngành liên quan đến chó và có chứng chỉ.

Hèn gì trên quần áo của họ dính đầy lông chó.

“Huấn luyện viên chó, thú vị thật.”

“Ồ. Tôi đã từng đến đơn vị huấn luyện chó quân đội, công việc ở đây giống hệt vậy nhỉ?”

“… Khoan đã. Chúng ta cũng có huấn luyện liên quan đến huấn luyện viên chó ngày kia phải không?”

Họ gật đầu.

“Vâng, các anh sẽ được làm việc cùng chúng tôi.”

“Ồ…!”

“Vâng, rất mong được làm việc… cùng các anh.”

Các chiến sĩ mỉm cười ngượng ngùng trước ánh mắt mong đợi của các anh chú.

Lúc đó, Park Ho Beom hỏi.

“Các anh có biết người nổi tiếng nào trong số này không?”

“Ừm, chúng tôi không xem TV nhiều nên…”

Người cao cấp hơn trong hai chiến sĩ liếc nhìn tôi. Theo ánh mắt đó, tất cả mọi người quay sang nhìn tôi và Jung Hyun.

“Các anh biết Woo Joo bên chúng tôi chứ?”

“Em gái tôi thích nhóm New Black.”

“Anh em thân thiết nhỉ. Biết cả sở thích của nhau cơ đấy.”

Mọi người cười khi ai đó nói vậy, tôi lên tiếng.

“Cảm ơn ạ. Sau này tôi có thể gọi video cho em gái anh ạ…”

“Tôi sẽ chờ xem phản ứng của nó rồi nhờ anh sau.”

Mọi người bật cười khi chiến sĩ đùa “Đây là việc kinh doanh giữa anh em chúng tôi”.

Min Tae Won hỏi.

“Vậy binh nhì của chúng ta…”

“Là hạ sĩ cảnh sát ạ.”

“Hạ sĩ cảnh sát của chúng ta cũng thích New Black chứ?”

“Tôi thích nhóm nhạc nữ.”

Chúng tôi vỗ tay cười trước câu trả lời dứt khoát như thể đó là điều hiển nhiên.

Khi được hỏi thích nhóm nào, anh ấy là một người lính ngại ngùng cười và nói “Tôi thích tất cả”.

Trong khi chúng tôi đang tạo nội dung cho chương trình bằng cách kết bạn với các chiến sĩ thuộc lực lượng đặc nhiệm…

Cạch.

Cửa mở ra và các thành viên của Đội Chiến thuật 1 bước vào, tất cả mọi người đều đứng dậy.

“Ôi, các anh đợi lâu rồi nhỉ.”

Cảnh sát Go Gwang Soon bước vào, ôm một hộp lớn.

Khi nội dung được tiết lộ, mọi người đều mở to mắt.

“Bộ đồ đen đó kìa…!”

“Là bộ đồ đen kìa!”

Trong mỗi túi nilon có hai bộ quần áo đen có ghi tên của từng người.

“Wow…”

Dưới chữ “Woo Joo” còn có chữ “Seon” là họ.

Trong khi mọi người đang phấn khích với bộ đồ mới, hạ sĩ Go nói:

“Kể từ khi mặc bộ đồ này, các anh sẽ trở thành một phần của lực lượng đặc nhiệm.”

“Vâng!”

“Bộ đồ rất đẹp, phải không?”

Chúng tôi đồng thanh “Vâng!”. Có lẽ vì mọi người quá phấn khích nên nghe như “Vâng ạ!”.

Khi được bảo lấy ra và thử lên người, chúng tôi bắt đầu mở túi nilon…

“Ơ…?”

Tất cả chúng tôi đều nghiêng đầu thắc mắc.

Màu đen.

Chắc chắn đây là loại vải đen hơi bạc màu, không biết vì sao chỉ cần mặc vào là trông có vẻ như sức chiến đấu tăng thêm khoảng +100.

Nhưng màu sắc hơi khác một chút.

Bộ đồ đen mà các chiến sĩ và thành viên lực lượng đặc nhiệm đang mặc trông có vẻ như màu đen đã phai đi một chút. Tất nhiên, màu sẽ nhạt dần sau mỗi lần giặt, nhưng có cái gì đó khác biệt.

Han Jo giơ tay.

“Ừm, nhưng hình như màu sắc hơi khác.”

“Thế hả?”

Hạ sĩ Go mỉm cười.

“Các anh đừng lo. Chỉ cần lăn lộn vài ngày là nó sẽ nhanh chóng trở nên đẹp như của chúng tôi thôi.”

“…”

“Thiên nga đẹp là vì nó đạp chân dưới nước, bộ đồ đen đẹp là vì nó được lăn lộn.”

Đó quả thực là một câu nói đáng ghi nhớ, khiến chúng tôi không biết nói gì.

Hai chiến sĩ đứng bên cạnh gật đầu như thể đúng là như vậy.

Mọi người bắt đầu mặc thử quần áo với nước mắt lưng tròng. Trong lúc đó, hạ sĩ Go đến gần tôi.

“Ôi, số 8. Chúng tôi sẽ chỉ được gặp Woo Joo vào ngày cuối cùng thôi.”

“Ngày cuối cùng ạ?”

“Chúng tôi giáo dục theo hình thức luân phiên. Hôm nay là Đội 1, ngày mai là Đội 2. Cứ như vậy đến Đội 3…”

Ý anh ấy là phải đến ngày cuối cùng của 3 ngày 4 đêm mới gặp lại họ.

Khi mọi người rạng rỡ lên vì thời gian địa ngục với Đội 1 đã kết thúc…

Các thành viên lực lượng đặc nhiệm lẩm bẩm.

“Nguy to rồi.”

“Mấy người Đội 2 thực sự độc ác. Ở đó có một người biệt danh là ‘Rắn độc’.”

“Rắn độc…?”

Mọi người giật mình.

“Bị rắn độc cắn trong buổi dã ngoại.”

“Từ đó cái tên đó hơi kỳ lạ.”

Mọi người bị sặc trước câu đùa táo bạo.

Thật khó để nhịn cười khi họ nói những câu hài hước với khuôn mặt hoàn toàn không hề buồn cười.

“Dù sao thì ngày mai Đội 2 sẽ phụ trách huấn luyện, tôi đã dặn dò kỹ lưỡng rồi nên các anh đừng lo lắng quá.”

“Hẹn gặp lại tất cả vào ngày cuối cùng nhé.”

Mọi người vỗ tay cho nhau vì đã vất vả.

Khi bầu không khí lại trở nên ồn ào, hạ sĩ Go đến gần.

“Ôi. Số 8 của chúng ta có muốn được dạy thêm…”

“Không đâu ạ. Tôi đã học được rất nhiều rồi ạ.”

“Số 8 thực sự là một trong những tân binh xuất sắc nhất tôi từng thấy.”

Tân binh nào? Tôi khi nào là tân binh cơ chứ?

“Càng nhìn là lại càng quý như cháu trai ấy. Ôm một cái nhé?”

“Vâng…”

Tôi thầm càu nhàu trong lòng rằng có ai đối xử với cháu trai như vậy không.

Nhưng có lẽ đã nảy sinh tình cảm, vòng tay của huấn luyện viên ôm tôi thật ấm áp.

Lúc đó, có thứ gì đó sột soạt được nhét vào túi tôi, hình như là một thanh kẹo sô cô la được gói trong túi nilon.

“Ăn một mình nhé~”

Tôi chào hạ sĩ Go, người đang nháy mắt với nụ cười ngọt ngào.

Xin cảm ơn nhiều ạ.

Trong khi tôi đang nghĩ sẽ lén ăn cùng Jung Hyun và Han Jo vào lúc sau, các thành viên lực lượng đặc nhiệm rời khỏi phòng.

“Nào nào! Giờ thì hãy thay quần áo thôi!”

“Yayyy!”

Mọi người hào hứng thay sang bộ đồ đen.

Cùng với các chú biến thành thành viên lực lượng đặc nhiệm, chúng tôi cùng nhau biểu diễn trên sàn catwalk, tạo dáng trước camera.

Khi chúng tôi đang vui vẻ tạo nội dung cho đến giờ đi ngủ, Han Jo cười nói.

“May quá.”

“Cái gì cơ?”

“Sau khi thay đổi Đội 1, chắc vẫn sẽ tốt hơn hôm nay phải không?”

“Chắc vậy.”

Tôi cười ha hả trước lời Han Jo.

Đúng là được giải thoát.

_______________________________________________________

Sáng hôm sau.

Khác với Đội 1 vui vẻ, trong bầu không khí nghiêm nghị và khó chịu, huấn luyện viên “Rắn độc” nhìn các diễn viên tập trung tại sân tập.

“Ai đang thở to thế hả?!”

Giọng lạc rồi.

“…Khụ.”

“Không được để lộ răng!”

Đừng có cười.

Đừng có cười.

“Đội 1 có thể đã làm các anh vui vẻ nhưng tôi thì không đâu. Tôi, Rắn độc! Các anh… Ai đang cười đấy? Lập tức chạy ra cột cờ và quay lại!”

Mặc dù anh ấy đang cố dọa chúng tôi, nhưng có lẽ vì đã nghe về nguồn gốc của biệt danh “Rắn độc” từ hôm trước nên mọi người đều khó nhịn cười.

Nhưng tôi nhanh chóng có thể kiềm chế nụ cười.

“À.”

Huấn luyện viên đeo kính râm nhìn quanh.

“Ai là số 8?”

“…”

“Tôi nghe nói số 8 là người giỏi PT. Ai là học viên mà Đội 1 đã nhắc đến?”

“…Học viên số 8 Seon Woo Joo!”

Bàn tay tôi giơ lên không trung run rẩy.

“Để xem anh giỏi đến mức nào, tôi sẽ gọi anh lên làm mẫu sau.”

“…”

Tôi thở dài nhìn lên bầu trời.

Tưởng được giải thoát hóa ra là nhảy vào một hố ngục khác.

__________________________________________

Buổi sáng ngày thứ hai cũng bắt đầu với chạy bộ và PT.

“Hát quân ca! Quân ca là đồng đội!”

“Đồng đội!”

“Chỉ hát khúc đầu!”

“Anh hùng của dân tộc… Hộc! Hộc!”

Chạy bộ mệt đến mức cơm sáng muốn trào ra.

Nhưng PT hay nói chung cường độ huấn luyện không thể so sánh được với Đội 1.

Hôm nay thực sự có thể chịu đựng được.

Chắc chắn như hầu hết các khóa huấn luyện, ngày đầu tiên là mệt mỏi, đau khổ, khó chịu, muốn khóc và tức giận nhất, từ ngày thứ hai trở đi đã ở mức độ con người có thể chịu đựng được.

Nội dung huấn luyện cũng thú vị.

“Nào, mọi người. Bây giờ chúng ta sẽ nói về khả năng xảy ra khủng bố ở Hàn Quốc và những mối đe dọa đó.”

Chúng tôi chăm chú nghe bài giảng của những người thuộc đội xử lý chất nổ với khả năng nói chuyện tốt.

Sau bữa trưa, chúng tôi cũng được tham quan huấn luyện thực tế của các thành viên lực lượng đặc nhiệm.

“Wowww…”

Có lẽ vì đài truyền hình công cộng đang quay phim, nên họ có vẻ muốn quảng bá đúng cách.

Ngay trước mắt chúng tôi, cuộc huấn luyện EOD (Đội xử lý chất nổ) thực tế diễn ra dưới sự chứng kiến của cả chỉ huy lực lượng đặc nhiệm.

Các thành viên lực lượng đặc nhiệm mặc đồ bảo hộ cẩn thận tháo gỡ chất nổ.

Một cỗ máy lớn nhẹ nhàng nhấc chất nổ như đang gắp thú nhồi bông và đặt vào một thùng tròn.

Đó là một container để kích nổ chất nổ một cách an toàn.

Bùm-!

Chúng tôi vỗ tay ngây ngất trước cảnh tượng thực như đời thường với tia lửa và khói bốc lên, mùi thuốc súng tỏa ra.

“Wowww…”

Huấn luyện viên Rắn độc quay về phía chúng tôi.

“Các anh có nghe thấy tiếng vừa rồi không?”

“Vâng!”

“Nghe thấy tiếng đó các anh nghĩ gì? Anh số 9 kia.”

Có vẻ như anh ấy đang hỏi về ý thức cảnh giác với khủng bố hay gì đó, nhưng thứ lỗi cho bé nhà tôi ạ, cháu nó hơi khác người.

“Tôi đang nghe thấy tiếng tỷ suất người xem đang tăng lên ạ.”

“Phụt-!”

“Ai đang cười đấy?! Ra cột cờ chạy ngay!”

Mặc dù đang thở hổn hển khi chạy cùng nhau, chúng tôi vẫn không nhịn được phì cười, bởi vì dù nghĩ thế nào thì đó cũng là câu nói đúng.

Có lẽ tỷ suất người xem thật sự sẽ tăng lên.

Thực sự là vậy.

Mặc dù mới chỉ là ngày thứ hai, nhưng lượng nội dung phát sóng hay số lượng “thính” được thả ra không hề nhỏ.

Có thể nói rằng mặc dù không ai nói ra, nhưng mọi người đều cảm thấy “Cái này sẽ thành công.”

Mặc dù không thể đánh giá vội vàng, nhưng có thể đoán được qua khuôn mặt rạng rỡ của đội sản xuất chỉ sau một ngày.

Hay phản ứng của các thành viên chương trình thực tế vẫn hạnh phúc dù đang bị quát tháo như thế này.

Bởi vì hạnh phúc lớn nhất trên trái đất đối với một người làm truyền hình là tỷ suất người xem tăng.

“Nào, bài huấn luyện tiếp theo là CQB. Huấn luyện chiến đấu cận chiến.”

Trong phòng tập thể dục mà các thành viên lực lượng đặc nhiệm sử dụng.

Huấn luyện viên Rắn độc nói, khoe cơ bắp đầy gân guốc trên cánh tay.

“Khi thực sự đối mặt với khủng bố hay những kẻ bắt cóc con tin, có thể xảy ra tình huống khó sử dụng vũ khí.”

“Đúng vậy!”

“Vậy lúc đó phải làm sao? Đương nhiên là phải khống chế bằng tay không.”

“Ohhh…”

Mọi người đều mắt sáng lên khi thấy huấn luyện viên Rắn độc thực hiện động tác hướng về đối thủ tưởng tượng.

“Trăm nghe không bằng một thấy, phải không? Trước khi thực hành, tôi sẽ làm mẫu cho các anh xem. Số 8!”

“Vâng!”

“Ra đây làm mẫu với tôi.”

Khi tôi bước lên phía trước với vẻ mặt căng thẳng, huấn luyện viên Rắn độc cười thoải mái và nói.

“Không cần phải sợ. Học viên à. Tôi tuyệt đối không làm học viên bị thương đâu.”

“Vâng!”

“Đừng sợ hãi!”

“Vâng.”

“Bây giờ học viên hãy tưởng tượng mình là tội phạm. Khi thấy cảnh sát trước mặt như bây giờ, anh sẽ làm gì?”

“Trước tiên tôi sẽ chạy trốn và chờ đợi cơ hội tốt hơn trong tương lai ạ!”

“Đúng, chạy trốn… Không phải!”

Huấn luyện viên Rắn độc đang gật đầu đồng ý thì đột nhiên hét lên, và mọi người cố gắng nhịn cười.

Theo tình hình này, có vẻ như anh ấy sẽ bảo chạy ra cột cờ, nhưng vì ở trong nhà nên chỉ có xà đơn.

Jung Hyun nhìn với vẻ mặt ‘Chúng ta đúng là anh em’. Han Jo cũng nhìn như thể ‘Hai người đúng là anh em’.

Huấn luyện viên Rắn độc cúi người xuống, vỗ vỗ đùi và nói.

“Nào, hãy khống chế tôi. Hãy lao vào với quyết tâm của một tên tội phạm như vậy.”

“…Như vậy có sao không ạ?”

“Tôi tuyệt đối sẽ không làm anh bị thương đâu.”

“…Vâng.”

Tôi nheo mắt nhìn người đang nói sẽ cho xem kỹ thuật khống chế.

Liệu có hay không tôi sẽ vô tình khống chế anh ấy?

Chắc là không đâu.

Bên kia là thành viên lực lượng đặc nhiệm dày dạn kinh nghiệm cơ mà.

Anh ấy ở một đẳng cấp khác so với tôi, người chỉ xem những thứ như YouTube.

Chắc chắn anh ấy sẽ khống chế được tôi thôi.

“Anh đang làm gì vậy?! Sợ hả?”

“Không ạ!”

“Lập tức chạy lại đây. Lập tức đến đây và…!”

Trước khi anh ấy kịp nói hết câu, tôi đã lao về phía đối phương.

Đối phương nở nụ cười đầy phấn khích như thể nói ‘Đúng rồi! Chính là thế!’.

Và đó là nụ cười cuối cùng của huấn luyện viên Rắn độc mà tôi còn nhớ.

Bình luận cho Chương 275

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
SSW
SSW
5 tháng trước

Bộ nì có manhwa r nè, sốp có tính dịch manhwa bô này k á

0
0
Trả lời
Bao Muy Phan
Bao Muy Phan
Tác giả
Trả lời  SSW
5 tháng trước

Tui chỉ biết dịch novel thui á, khum biết dịch manhwa 😂😂😂

0
0
Trả lời
D
D
2 tháng trước

Cho xin tập n9 bị chiếu tia laser vào mắt ạ, đại khái cũng đc, xin cảm ơn

0
0
Trả lời
Lạc Hi
Lạc Hi
Tác giả
Trả lời  D
2 tháng trước

Thật sự là khum thể nhớ nổi, bạn kể qua bạn đang đọc theo arc nào không ạ? Khổ là mình ko thể nhớ chi tiết cụ thể như thế

0
0
Trả lời
Chương 275
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

11.2K Lượt xem 7 Theo dõi

Tác giả: Son Yoon (손윤)

Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...

Chương

  • Chương 0 Mở đầu
  • Chương 1 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (1)
  • Chương 2 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (2)
  • Chương 3 Một khả năng kì lạ đã xuất hiện (3)
  • Chương 4 Lemon Entertainment (1)
  • Chương 5 Lemon Entertainment (2)
  • Chương 6 Lemon Entertainment (3)
  • Chương 7 Lemon Entertainment (4)
  • Chương 8 Đánh giá cuối năm (1)
  • Chương 9 Đánh giá cuối năm (2)
  • Chương 10 Đánh giá cuối năm (3)
  • Chương 11 Đánh giá cuối năm (4)
  • Chương 12 Đánh giá cuối năm (5)
  • Chương 13 Đánh giá cuối năm (6)
  • Chương 14 Cuộc sống thường ngày và ký túc xá (1)
  • Chương 15 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (2)
  • Chương 16 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (3)
  • Chương 17 Sáng tác bài hát đầu tiên (1)
  • Chương 18 Sáng tác bài hát đầu tiên (2)
  • Chương 19 Sáng tác bài hát đầu tiên (3)
  • Chương 20 Sáng tác bài hát đầu tiên (4)
  • Chương 21 Bài hát này sẽ nổi tiếng (1)
  • Chương 22 Bài hát này sẽ nổi tiếng (2)
  • Chương 23 Bài hát này sẽ nổi tiếng (3)
  • Chương 24 Bài hát này sẽ nổi tiếng (4)
  • Chương 25 Bài hát này sẽ nổi tiếng (5)
  • Chương 26 Chúng tôi là ca sĩ (1)
  • Chương 27 Chúng tôi là ca sĩ (2)
  • Chương 28 Chúng tôi là ca sĩ (3)
  • Chương 29 Chúng tôi là ca sĩ (4)
  • Chương 30 Chúng tôi là ca sĩ (5)
  • Chương 31 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 32 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 33 Untitled (1)
  • Chương 34 Untitled (2)
  • Chương 35 Untitled (3)
  • Chương 36 Untitled (4)
  • Chương 37 Untitled (5)
  • Chương 38 Untitled (6)
  • Chương 39 Untitled (7)
  • Chương 40 Untitled (8)
  • Chương 41 Những điều không nên bỏ lỡ (1)
  • Chương 42 Những điều không thể bỏ lỡ (2)
  • Chương 43 Những điều không thể bỏ lỡ (3)
  • Chương 44 Những điều không thể bỏ lỡ (4)
  • Chương 45 Những điều không thể bỏ lỡ (5)
  • Chương 46 Pháo hoa (1)
  • Chương 47 Pháo hoa (2)
  • Chương 48 Pháo hoa (3)
  • Chương 49 Pháo hoa (4)
  • Chương 50 Pháo hoa (5)
  • Chương 51 Pháo hoa (6)
  • Chương 52 Pháo hoa (7)
  • Chương 53 Pháo hoa (8)
  • Chương 54 Pháo hoa (9)
  • Chương 55 Wonderful Night (1)
  • Chương 56 Wonderful Night (2)
  • Chương 57 Wonderful Night (3)
  • Chương 58 Wonderful Night (4)
  • Chương 59 Wonderful Night (5)
  • Chương 60 Wonderful Night (6)
  • Chương 61 Wonderful Night (7)
  • Chương 62 Wonderful Night (8)
  • Chương 63 Wonderful Night (9)
  • Chương 64 Wonderful Night (10)
  • Chương 65 Tên của fandom là (1)
  • Chương 66 Tên của fandom là (2)
  • Chương 67 Tên của fandom là (3)
  • Chương 68 Tên của fandom là (4)
  • Chương 69 Tên của fandom là (5)
  • Chương 70 Điều mà cánh bướm mang lại (1)
  • Chương 71 Điều mà cánh bướm mang lại (2)
  • Chương 72 Điều mà cánh bướm mang lại (3)
  • Chương 73 Điều mà cánh bướm đem lại (4)
  • Chương 74 Điều mà cánh bướm đem lại (5)
  • Chương 75 Điều mà cánh bướm đem lại (6)
  • Chương 76 Điều mà cánh bướm đem lại (7)
  • Chương 77 Điều mà cánh bướm đem lại (8)
  • Chương 78 Điều mà cánh bướm đem lại (9)
  • Chương 79 Điều mà cánh bướm đem lại (10)
  • Chương 80 Thời gian đã qua (1)
  • Chương 81 Thời gian đã qua (2)
  • Chương 82 Thời gian đã qua (3)
  • Chương 83 Thời gian đã qua (4)
  • Chương 84 Thời gian đã qua (5)
  • Chương 85 Thời gian đã qua (6)
  • Chương 86 Thời gian đã qua (7)
  • Chương 87 Thời gian đã qua (8)
  • Chương 88 Thời gian đã qua (9)
  • Chương 89 Thời gian đã qua (10)
  • Chương 90 Thời gian đã qua (11)
  • Chương 91 Thời gian đã qua (12)
  • Chương 92 Thời gian đã qua (13)
  • Chương 93 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (1)
  • Chương 94 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (2)
  • Chương 95 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (3)
  • Chương 96 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (4)
  • Chương 97 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (5)
  • Chương 98 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (6)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (7)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (8)
  • Chương 101 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (9)
  • Chương 102 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (1)
  • Chương 103 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (2)
  • Chương 104 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (3)
  • Chương 105 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (4)
  • Chương 106 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (5)
  • Chương 107 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (6)
  • Chương 108 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (7)
  • Chương 109 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (8)
  • Chương 110 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (9)
  • Chương 111 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (10)
  • Chương 112 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (11)
  • Chương 113 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (12)
  • Chương 114 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (13)
  • Chương 115 Nghỉ lễ cùng gia đình (1)
  • Chương 116 Nghỉ lễ cùng gia đình (2)
  • Chương 117 Nghỉ lễ cùng gia đình (3)
  • Chương 118 Nghỉ lễ cùng gia đình (4)
  • Chương 119 Nghỉ lễ cùng gia đình (5)
  • Chương 120 Nghỉ lễ cùng gia đình (6)
  • Chương 121 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (1)
  • Chương 122 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (2)
  • Chương 123 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (3)
  • Chương 124 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (4)
  • Chương 125 Bài hát này là dành cho bạn (1)
  • Chương 126 Bài hát này là dành cho bạn (2)
  • Chương 127 Bài hát này là dành cho bạn (3)
  • Chương 128 Bài hát này là dành cho bạn (4)
  • Chương 129 Bài hát này là dành cho bạn (5)
  • Chương 130 Bài hát này là dành cho bạn (6)
  • Chương 131 Bài hát này là dành cho bạn (7)
  • Chương 132 Bài hát này là dành cho bạn (8)
  • Chương 133 Bài hát này là dành cho bạn (9)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (10)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (11)
  • Chương 136 New Black comeback! (1)
  • Chương 137 New Black comeback! (2)
  • Chương 138 New Black comeback! (3)
  • Chương 139 New Black comeback! (4)
  • Chương 140 New Black comeback! (5)
  • Chương 141 New Black comeback! (6)
  • Chương 142 New Black comeback! (7)
  • Chương 143 New Black comeback! (8)
  • Chương 144 New Black comeback! (9)
  • Chương 145 New Black comeback! (10)
  • Chương 146 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (1)
  • Chương 147 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (2)
  • Chương 148 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (3)
  • Chương 149 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (4)
  • Chương 150 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (5)
  • Chương 151 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (6)
  • Chương 152 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (7)
  • Chương 153 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (8)
  • Chương 154 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (9)
  • Chương 155 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (10)
  • Chương 156 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (11)
  • Chương 157 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (12)
  • Chương 158 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (13)
  • Chương 159 Cuối năm của tân binh (1)
  • Chương 160 Cuối năm của tân binh (2)
  • Chương 161 Cuối năm của tân binh (3)
  • Chương 162 Cuối năm của tân binh (4)
  • Chương 163 Cuối năm của tân binh (5)
  • Chương 164 Cuối năm của tân binh (6)
  • Chương 165 Cuối năm của tân binh (7)
  • Chương 166 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (1)
  • Chương 167 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (2)
  • Chương 168 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (3)
  • Chương 169 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (4)
  • Chương 170 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (5)
  • Chương 171 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (6)
  • Chương 172 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (7)
  • Chương 173 Nỗ lực mới (1)
  • Chương 174 Nỗ lực mới (2)
  • Chương 175 Nỗ lực mới (3)
  • Chương 176 Nỗ lực mới (4)
  • Chương 177 Nỗ lực mới (5)
  • Chương 178 Nỗ lực mới (6)
  • Chương 179 Nỗ lực mới (7)
  • Chương 180 Nỗ lực mới (8)
  • Chương 181 Nỗ lực mới (9)
  • Chương 182 Nỗ lực mới (10)
  • Chương 183 Nỗ lực mới (11)
  • Chương 184 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (1)
  • Chương 185 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (2)
  • Chương 186 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (3)
  • Chương 187 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (4)
  • Chương 188 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (5)
  • Chương 189 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (6)
  • Chương 190 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (7)
  • Chương 191 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (8)
  • Chương 192 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (9)
  • Chương 193 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (10)
  • Chương 194 Đại hội thể thao thần tượng (1)
  • Chương 195 Đại hội thể thao thần tượng (2)
  • Chương 196 Đại hội thể thao thần tượng (3)
  • Chương 197 Đại hội thể thao thần tượng (4)
  • Chương 198 Đại hội thể thao thần tượng (5)
  • Chương 199 Đại hội thể thao thần tượng (6)
  • Chương 200 Đại hội thể thao thần tượng (7)
  • Chương 201 Đại hội thể thao thần tượng (8)
  • Chương 202 Đại hội thể thao thần tượng (9)
  • Chương 203 Đại hội thể thao thần tượng (10)
  • Chương 204 Vòng thi đầu tiên (1)
  • Chương 205 Vòng thi đầu tiên (2)
  • Chương 206 Vòng thi đầu tiên (3)
  • Chương 207 Vòng thi đầu tiên (4)
  • Chương 208 Vòng thi đầu tiên (5)
  • Chương 209 Công việc và cuộc sống thường ngày (1)
  • Chương 210 Công việc và cuộc sống thường ngày (2)
  • Chương 211 Công việc và cuộc sống thường ngày (3)
  • Chương 212 Công việc và cuộc sống thường ngày (4)
  • Chương 213 Công việc và cuộc sống thường ngày (5)
  • Chương 214 Công việc và cuộc sống thường ngày (6)
  • Chương 215 Công việc và cuộc sống thường ngày (7)
  • Chương 216 Công việc và cuộc sống thường ngày (8)
  • Chương 217 Công việc và cuộc sống thường ngày (9)
  • Chương 218 Công việc và cuộc sống thường ngày (10)
  • Chương 219 Công việc và cuộc sống thường ngày (11)
  • Chương 220 Công việc và cuộc sống thường ngày (12)
  • Chương 221 Thuận theo dòng chảy (1)
  • Chương 222 Thuận theo dòng chảy (2)
  • Chương 223 Thuận theo dòng chảy (3)
  • Chương 224 Thuận theo dòng chảy (4)
  • Chương 225 Thuận theo dòng chảy (5)
  • Chương 226 Thuận theo dòng chảy (6)
  • Chương 227 Thuận theo dòng chảy (7)
  • Chương 228 Thuận theo dòng chảy (8)
  • Chương 229 Thuận theo dòng chảy (9)
  • Chương 230 Thuận theo dòng chảy (10)
  • Chương 231 Thuận theo dòng chảy (11)
  • Chương 232 Thuận theo dòng chảy (12)
  • Chương 233 Thuận theo dòng chảy (13)
  • Chương 234 Thuận theo dòng chảy (14)
  • Chương 235 Đánh bại New Black (1)
  • Chương 236 Đánh bại New Black (2)
  • Chương 237 Đánh bại New Black (3)
  • Chương 238 Đánh bại New Black (4)
  • Chương 239 Đánh bại New Black (5)
  • Chương 240 Đánh bại New Black (6)
  • Chương 241 Đánh bại New Black (7)
  • Chương 242 Đánh bại New Black (8)
  • Chương 243 Đánh bại New Balck (9)
  • Chương 244 Đánh bại New Black (10)
  • Chương 245 Đánh bại New Black (11)
  • Chương 246 Đánh bại New Black (12)
  • Chương 247 Đánh bại New Black (13)
  • Chương 248 Đánh bại New Black (14)
  • Chương 249 Đánh bại New Black (15)
  • Chương 250 Đánh bại New Black (16)
  • Chương 251 Đánh bại New Black (17)
  • Chương 252 Đánh bại New Black (18)
  • Chương 253 Đánh bại New Black (19)
  • Chương 254 Đánh bại New Black (20)
  • Chương 255 Cuối xuân (1)
  • Chương 256 Cuối xuân (2)
  • Chương 257 Cuối xuân (3)
  • Chương 258 Cuối xuân (4)
  • Chương 259 Cuối xuân (5)
  • Chương 260 Cuối xuân (6)
  • Chương 261 Cuối xuân (7)
  • Chương 262 Cuối xuân (8)
  • Chương 263 Cuối xuân (9)
  • Chương 264 Cuối xuân (10)
  • Chương 265 Cuối xuân (11)
  • Chương 266 Cuối xuân (12)
  • Chương 267 Cuối xuân (13)
  • Chương 268 Cuối xuân (14)
  • Chương 269 Cuối xuân (15)
  • Chương 270 Đàn ông xông pha (1)
  • Chương 271 Đàn ông xông pha (2)
  • Chương 272 Đàn ông xông pha (3)
  • Chương 273 Đàn ông xông pha (4)
  • Chương 274 Đàn ông xông pha (5)
  • Chương 275 Đàn ông xông pha (6)

Đăng Nhập

Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE

wpDiscuz