367157517-512-k924461

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

Chương 274

  1. Home
  2. Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
  3. Chương 274 - Đàn ông xông pha (5)
Trước
Thông tin truyện

Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.

Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

 

Sợi dây thừng lủng lẳng đung đưa trước mắt tôi.

Nó phải dày bằng cánh tay tôi, trông như loại dùng để neo tàu ở cảng.

Vù vù –

Cát trên sân vận động bay tung lên trong làn gió ấm áp mùa hè.

Bụi bay vào mắt chứ có phải đang khóc đâu? Phải không? Sao sợi dây oan nghiệt này lại ở đây?

“Thế nào, học viên?”

“……”

“Thú vị phải không? Đây là đặc quyền chỉ dành cho những học viên xuất sắc như số 8 thôi đấy.”

“C-cảm ơn ạ.”

Các thành viên đội đặc công tỏ vẻ mãn nguyện.

“Các học viên khác, có thấy ghen tị không?”

“Ghen tị lắm luôn ạ!”

Các thí sinh khác đồng thanh trả lời.

Cái vẻ mặt hạnh phúc đó… là do nghiệp không đổ lên đầu họ đúng không?

Trong khi các cameraman đang quay hình tôi, tôi cũng tranh thủ ước lượng độ cao.

Khoảng 7 mét?

Cảm giác độ cao khoảng bằng tòa nhà 3 tầng.

Làm thế nào tôi có thể leo lên tận đỉnh cao chót vót kia đây?

Trung sĩ Go Gwang Soon gãi mũi.

“Ai muốn làm mẫu nào? Jung Ah? Hay là Kyung Joon?”

“Để tôi ạ.”

Trung sĩ Park Kyung Joon đội mũ rằn ri bước ra.

Anh ta nắm lấy sợi dây thừng bằng một tay, như thể muốn các thí sinh khác cũng nhìn theo.

“Trông có vẻ khó nhưng thực ra không khó lắm đâu. Ai cũng có thể làm được nếu nắm được bí quyết.”

Anh ta đặt chân phải lên trên dây và chân trái ở dưới, rồi anh ta bước lên như leo cầu thang, đẩy chân phải lên trên và dùng chân kia làm điểm tựa để leo lên.

Chỉ mất 3 giây để lên đến điểm giữa.

“Ồ…!”

Mọi người trợn tròn mắt kinh ngạc.

Trung sĩ Park mỉm cười khi leo xuống và quay sang nhìn tôi.

“Thế nào? Học viên có nghĩ mình làm được không?”

“Được ạ!”

“Có chắc không? Không cần tôi làm mẫu thêm lần nữa chứ?”

“Đủ rồi ạ.”

Nghe câu trả lời của tôi, anh ta mỉm cười rạng rỡ như thể đã đoán được vậy.

Trung sĩ Lee Jung Ah tiến đến và đưa cho tôi đôi găng tay mà đội đặc công thường sử dụng.

“Bỏ găng tay cotton ra và đeo cái này vào.”

“Cảm ơn ạ.”

Tôi cởi đôi găng tay cotton vừa tập PT xong và đeo đôi găng tay mà cô ấy đưa cho.

Điều duy nhất có thể cảm nhận được là một đôi găng có chất lượng tốt.

Nhưng tôi cũng cảm thấy rợn người vì không hiểu sao lại có cảm giác như “Nhận cái này thì từ hôm nay cậu là người của bọn tôi rồi đấy?”.

Phía sau vang lên tiếng thì thầm của mọi người.

“Mới xem có một lần, không biết có ổn không nhỉ.”

“Cậu có thấy vị đăc công đó làm thế nào không? Tôi vẫn còn thấy hơi rối. Đúng rồi, đặt một chân lên trên và một chân ở dưới. Có phải vậy không?”

“Suỵt, nhìn cậu ấy làm đã.”

Tôi nắm lấy sợi dây và nuốt nước bọt.

Vừa hồi tưởng lại động tác vừa rồi trong đầu, tôi đặt chân phải lên dây… rồi di chuyển cơ thể.

Vù-

“Ồ?”

Thật sự được này.

Cũng không tốn nhiều sức như tôi nghĩ. Chỉ cần nắm chặt dây và dùng lực vừa phải là leo lên được rồi.

Mỗi lần như vậy lại nghe thấy tiếng “ồ”.

Chỉ trong chốc lát đã lên đến đỉnh của sợi dây 7 mét, tiếng trầm trồ cũng nhỏ dần.

“Ồ……”

Không khí thật khác.

Thay vì gió oi bức, làn gió mát lạnh làm dịu đi những giọt mồ hôi trên mặt.

Bầu trời xanh thẫm khiến mắt tôi thích thú.

Sau khi ngắm cảnh toàn cảnh của đội đặc công một lúc, tôi nhanh chóng leo xuống theo chỉ dẫn của huấn luyện viên.

“Tư thế khi leo xuống cũng hoàn hảo. Làm tốt lắm.”

“Cảm ơn ạ!”

“Nào, cùng vỗ tay cho số 8 đã leo lên tận đỉnh và quay lại!”

“Woa!”

Thành viên đội đặc công vừa cười nghiêm nghị vừa quay đầu lại.

“Thế nào? Thú vị chứ?”

“Vâng! Rất thú vị ạ!”

“Đó là lý do tại sao không phải ai cũng được thử đấy.”

Tôi và anh ta phối hợp nhịp nhàng để lôi kéo các thí sinh khác.

Khi họ bắt đầu tỏ ra tò mò, nụ cườitrên gương mặt rám nắng của huấn luyện viên nở rộ đầy thỏa mãn.

“Các học viên khác cũng muốn thử phải không?”

“Vâng!”

“À, không nên thế này. Ban đầu tôi chỉ định cho số 8 thử thôi… Nhưng hôm nay tôi sẽ linh hoạt chút và mời vài tình nguyện viên.”

Mọi người đều giơ tay lên.

Đáp lại ánh mắt của huấn luyện viên dường như đang hỏi nên chọn ai, tôi trả lời.

“Tôi muốn số 9 được thử ạ.”

“Được. Số 9!”

Jung Hyun đứng dậy với vẻ mặt hạnh phúc.

Thằng ba đang bước đi oai vệ thì dừng lại trước sợi dây với vẻ mặt “à” như vừa nhận ra điều gì đó.

Tôi thì thầm.

“Em không hiểu gì phải không?”

“Vâng.”

Ra là thằng em tôi muốn thử nhưng không hiểu rõ cách làm mẫu của đặc vụ và tôi vừa rồi.

Huấn luyện viên lập tức chen vào.

“Cứ thử một lần đã. Sau đó tôi sẽ xem xét tư thế cho.”

“Vâng, tôi hiểu rồi ạ!”

Jung Hyun nắm lấy sợi dây bằng đôi tay đeo găng. Rồi cậu ta giơ thẳng hai tay lên và kéo sợi dây.

Thành viên đội đặc công lắc đầu.

“Đó là tư thế tệ nhất. Nếu cố gắng leo lên chỉ bằng sức mạnh của cánh tay, cậu sẽ không thể trụ được lâu và sẽ rơi xuống. Hãy xem này.”

“Kyung Joon à.”

“Vâng?”

Trung sĩ Go Gwang Soon chỉ tay về đâu đó.

“… Cậu ta đang leo lên kìa?”

“Hả?”

Vù vù vù vù.

“…?”

“…?”

Jung Hyun đang leo lên nhanh chóng, tay nắm chặt sợi dây với tốc độ vù vù.

Còn nhanh hơn cả tôi.

“Làm thế nào mà…?”

Mọi người đều nhìn về phía thành viên đội đặc công vừa phê bình đó là tư thế tệ.

Anh ta cũng chỉ biết ho khan.

“Trường hợp này phải coi là ngoại lệ. Đó hoàn toàn là dựa vào sức mạnh cánh tay để leo lên… Không đúng, làm sao cậu ta làm được vậy?”

Qua cặp kính râm, có thể thấy vẻ mặt bối rối của vị đặc công.

Còn thằng anh là tôi chỉ biết cười, miệng đã rất muốn khoe khang “Thằng bé nhà tôi khỏe lắm, phải không?”.

Các thành viên ‘Đàn ông xông pha’ và đoàn làm phim thậm chí còn há hốc mồm.

“… Làm vậy cũng được sao?”

“Còn nhanh hơn cả gián bò lên tường ấy?”

“Hơn nữa, không theo kỹ thuật như Woo Joo,… cậu ta chỉ dùng sức mạnh thôi.”

Ngay cả các thành viên đội đặc công cũng đang thì thầm với nhau.

Xoạt!

Thằng bé nhà tôi trượt xuống, nắm chặt dây như Tarzan vậy.

Nhìn cảnh tượng mà não tôi cứ tưởng tượng sẽ có con báo hay khỉ đột nào đó hú lên “Hỡi chúa tể rừng xanh” ở phía sau vậy.

Trong khi tôi đang tưởng tượng nhạc nền phù hợp cho cảnh này để giết thời gian, thì…

“Học viên, lại đây một chút.”

“Mà thôi, chúng tôi sẽ qua đó. Cậu đứng yên đấy.”

Các thành viên đội đặc công xúm lại quanh Jung Hyun và nắm lấy cánh tay cậu ấy. Họ trông giống như những nhà khoa học vừa phát hiện ra một loài sinh vật mới vậy.

“Không, gầy thế này mà…”

“Làm sao có thể có sức mạnh như vậy với thân hình này chứ? Không thể nào.”

“Xương cậu ta to thật, nhưng không, làm sao có thể? Với lượng cơ bắp này thì không thể nào.”

Họ đang tò mò làm sao một thân hình gầy gò như idol lại có thể tạo ra sức mạnh như vậy.

Đó cũng là điều bí ẩn mà tôi luôn thắc mắc từ trước.

“Học viên.”

Trung sĩ Go nắm vai Jung Hyun.

“Học viên số 9 Kim Jung Hyun.”

“Học viên cần đến bệnh viện để kiểm tra kỹ lưỡng.”

“… Bệnh viện ạ?”

Đồng tử của Jung Hyun dao động.

“… Có chuyện gì nghiêm trọng sao ạ?”

Trước vẻ mặt lo lắng với đôi mắt tròn xoe của cậu ấy, má của các thành viên đội đặc công hơi rung lên.

Họ cố nén cười và nói.

Ý họ là thằng bé hình như có chất lượng sợi cơ và cơ bắp vượt trội nên muốn kiểm tra một lần.

“Nếu chất lượng cơ bắp tốt đến mức này thì cậu nên trở thành vận động viên mới phải…”

“Giới thể thao đã đánh mất một nhân tài rồi.”

Họ tỏ vẻ tiếc nuối khi nhìn cơ thể của Jung Hyun.

“Cảm ơn ạ.”

Cậu ấy cười hạnh phúc khi nhận được lời khen, rồi lập tức lê bước đến và ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.

“Vui không?”

“Vâng. Em muốn làm lại lần nữa.”

Nhìn vẻ mặt thật sự thích thú của thằng ba, tôi cũng bật cười.

Mỗi lần ngắm nhìn, tôi đều cảm thấy thằng bé nhà tôi thực sự được thần giải trí phù hộ.

Chỉ với một lần leo dây mà có thể tạo ra nhiều nội dung như vậy.

“Còn ai tình nguyện nữa không?”

Liên tiếp thành công.

Có vẻ trông nó dễ dàng và thú vị, nên ngay cả Jo So Hyung, người đang đổ mồ hôi lạnh với khuôn mặt tái nhợt, cũng giơ tay.

“Số 7, ra đây.”

“Vâng!”

“Thân hình đẹp đấy. Cơ bắp cũng phát triển tốt.”

“Cảm ơn ạ!”

Han Jo đứng trước sợi dây với vẻ mặt điềm tĩnh.

“Nào, lên đây, học viên.”

Han Jo nắm lấy dây và bắt đầu leo. Hình như cậu ấy đã chú ý quan sát kỹ màn trình diễn vừa rồi, động tác khá chuẩn xác.

“Dừng lại ở tư thế đó.”

“…?”

“Được rồi, tôi sẽ dùng cậu làm ví dụ mẫu.”

Huấn luyện viên chỉ vào cơ thể của Han Jo và giải thích các điểm quan trọng của tư thế.

Trong lúc đó, tôi cố nén cười.

Vì Han Jo đang lơ lửng trên dây và càng lúc càng run rẩy dữ dội.

“Được rồi, học viên! Bây giờ hãy leo lên thẳng một mạch!”

“Thực hiện!”

Cùng với tiếng hô đầy khí thế, Han Jo bắt đầu nắm chặt dây và leo lên…

Trượt.

“…?”

Bịch.

Khi Han Jo chạm đất và chớp mắt, mọi người bật cười.

Han Jo bối rối leo lên lại.

Nhưng rồi cậu ta trượt xuống như một giọt nước chảy dọc theo ống hút.

Trượt tuồn tuột.

Trước vẻ mặt ‘Hả?’ của cậu ta, mọi người lại bật cười.

“… Hóa ra là cơ bắp bong bóng à.”

“Tiếc nhỉ, ở đây cơ bắp kiểu vậy lại vô tác dụng rồi.”

Tiếng lẩm bẩm của các thành viên đội đặc công khiến tiếng cười càng to hơn.

“Số 7.”

“Vâng?”

“Vất vả rồi. Quay lại chỗ đi.”

“Tôi có thể…”

“Được rồi, ai tình nguyện tiếp theo!”

Han Jo trở lại với đôi mắt ngấn lệ. Rồi cậu ta ho khan và nói với tôi đang cười khúc khích.

“Dù sao cũng có được phần quay cho chương trình rồi.”

Nhưng ngay khi câu nói vừa dứt, các thí sinh của ‘Đàn ông xông pha’ bắt đầu thể hiện tài năng giải trí thực sự của họ.

“Á á á á!”

“Dây quá trơn ạ!”

“Cái này, có gì đó không ổn với sợi dây!”

Thật không ngờ họ có thể tạo tiếng cười bằng cơ thể đến thế.

Quả nhiên những người làm truyền hình chuyên nghiệp luôn khác biệt ở mọi mặt.

Chỉ có Park Ho Beom với hình tượng binh sĩ hạng A là nhanh nhẹn leo lên đến đỉnh, còn lại không ai vượt qua được nửa chừng.

Thậm chí Jo So Hyung, người có thể lực kém, còn bị chứng sợ độ cao hành hạ, đang làm khổ các huấn luyện viên.

“Tôi không thể xuống được!”

“Là sao? Sao lại không xuống được chứ?”

“Không biết! Làm sao bây giờ!”

Trước tình trạng hoảng loạn đến mức không để ý cả ngôn ngữ, các thành viên đội đặc công đưa tay lên trán.

“Sao lại sợ độ cao 3 mét chứ?”

“Tôi không biết! Giờ tôi đang rất sợ!”

Cuối cùng, tôi và Jung Hyun phải ra mặt, hứa sẽ đỡ cậu ta từ phía dưới, cậu ta mới run rẩy leo xuống được.

Rồi dưới ánh mắt khó chịu của các huấn luyện viên, cậu ta bắt đầu chạy vòng quanh sân.

Trong khi đó, Han Jo có vẻ mặt ngơ ngác.

“… Với mức độ này chắc đoạn của tôi sẽ bị cắt khỏi chương trình mất.”

“Không sao đâu. Cậu làm được mà.”

Tôi và Jung Hyun an ủi rằng sau này sẽ còn nhiều cơ hội để bẽ mặt hơn nữa.

_________________________________________

Giờ ăn trưa.

“Cơm đến rồi!”

“Cơm!”

“Cảm ơn, tôi sẽ ăn ngon miệng ạ!”

Các thí sinh tụ tập trong nhà ăn với vẻ mặt hạnh phúc nhất thế giới.

Cơm chiên kimchi và trứng rán vàng ươm.

Một phần do buổi huấn luyện vất vả, nhưng khách quan mà nói thì món ăn cũng rất ngon.

“Ngon thật.”

“Có lẽ do vất vả cả buổi sáng. Cơm trôi xuống cổ dễ dàng quá.”

“Đây là hương vị xã hội mà trong quân đội không thể cảm nhận được.”

Bầu không khí rất vui vẻ và thân thiện.

“Các vị khách mời của chúng ta cũng ăn ngon nhỉ.”

Có lẽ do cảm giác đồng cảm vì cùng trải qua khó khăn, ánh mắt họ nhìn chúng tôi rất thân thiện.

Lee Pil Seung, người anh cả, mỉm cười dịu dàng.

“Jung Hyun, ăn có ngon không?”

“Vâng, ngon ngon. Hạnh phúc.”

“Cậu ấy nói rất hạnh phúc vì cơm ngon quá ạ.”

Nghe tôi thông dịch, các thí sinh bật cười. Rồi họ chuyển chủ đề cuộc trò chuyện sang chúng tôi.

“Woo Joo, cậu giỏi thật đấy. Sao cậu làm được mọi thứ vậy?”

“Cậu ta thực sự là binh sĩ hành chính à? Giỏi cả phần làm mẫu PT nữa. Nhìn cậu ấy leo dây, mà ai cũng tưởng dễ chứ.”

“Hóa ra khá là khó.”

“Phải đấy. Mà Jung Hyun, sao cậu làm được vậy?”

“Sau khi quay xong, chúng ta đi bệnh viện nhé. Tôi tò mò quá. Làm sao mà cơ thể idol lại có sức mạnh như vậy?”

Các thành viên đang tỏ ra quan tâm đến Jung Hyun liền gọi PD đang ăn gần đó.

“PD Do!”

“Vâng?”

“Sau khi quay xong chương trình đặc biệt này, đưa Jung Hyun đi khám nhé.”

“Vâng, tôi sẽ cân nhắc điều đó.”

Jung Hyun tỏ vẻ lo lắng, nói “Bệnh viện đáng sợ lắm”.

Trong khi các anh chú chuyển mục tiêu sang Han Jo, cười đùa về khoảnh khắc đen tối vừa rồi.

Bảng kế hoạch chi tiết lịch huấn luyện được phát ra.

“Tối nay họ cũng phát đồng phục đen nữa kìa.”

“Đồng phục đen ạ?”

“Cái áo đen bạc màu mà các thành viên đội đặc công mặc ấy. Họ sẽ phát theo đúng size.”

“Wow…”

Mặt mọi người đàn ông ngồi đó đều sáng lên vì niềm mơ ước.

Được mặc bộ đồ mà họ chỉ thấy trong game bắn súng mà Ji Ho hay chơi hoặc trong phim ảnh, phim truyền hình.

Trong khi mọi người đang phấn khích, Park Ho Beom nheo mắt nhìn bảng kế hoạch.

“Mọi người có thấy chiều nay có huấn luyện leo dây không?”

“Ah…”

“Ho Beom thật biết phá hỏng bầu không khí.”

Nghe cậu ta nói vậy, mọi người nhìn vào bảng kế hoạch và thở dài.

Chỉ nhìn qua cũng thấy một chuỗi lịch trình không hề dễ dàng.

Rồi như thể cùng nghĩ đến một điều, họ đồng loạt liếc nhìn tôi.

Tôi đặt thìa súp trứng xuống và hỏi.

“Sao vậy ạ?”

“Cậu sẽ vất vả lắm đây, Woo Joo à.”

“Tôi ạ?”

Mọi người gật đầu.

“Nhìn các thành viên đội đặc công lúc nãy, mắt họ sáng lên kìa. Cứ khi nào cần làm mẫu là họ chắc chắn bảo sẽ cho số 8 làm.”

“Số 8, số 8, họ hát mãi đến nỗi tai tôi sắp có vẩy rồi.”

“Woo Joo à. Cố lên nhé.”

Tôi cười và lắc đầu.

“Không đâu ạ. Các anh ấy chỉ nhìn em làm cũng tạm được thôi ạ, chứ đâu đến mức…”

Khi tôi đang trả lời như vậy, tôi ngừng lại khi thấy những người đối diện nhanh chóng lau miệng và đứng dậy.

Khi quay người lại, tôi thấy các thành viên đội đặc công đang tiến đến.

Có lẽ vì họ đã cởi kính râm và khăn quàng cổ, ngoài thân hình săn chắc không chút mỡ thừa và làn da rám nắng, họ đều có vẻ mặt hiền lành và trong sáng.

“Ngồi xuống đi. Ngồi đi.”

Theo lời của Trung sĩ Go Gwang Soon đứng giữa, mọi người lần lượt ngồi xuống.

“Thế nào? Cơm ngon không?”

“Vâng rất ngon ạ!”

“Đây là nhà ăn cảnh sát ngon nhất ở Incheon đấy. Ha ha!”

“Ha ha ha!”

Sau khi trao đổi những tiếng cười ấm áp.

“Các anh đã thấy chiều nay có huấn luyện leo dây chưa?”

“Rôi ạ!”

“Hãy cẩn thận để tránh bị thương. Trong số này, ai sợ độ cao… À, học viên Jo So Hyung có thể hạ tay xuống. Tôi đã thấy rất rõ lúc nãy rồi.”

“Vâng…”

“Vậy tôi hiểu là những người còn lại không có vấn đề gì. À, số 8?”

“Vâng?”

Bàn tay to lớn vỗ vào vai tôi.

“Gặp lại sau nhé. Chúng tôi sẽ dạy cậu nhiều điều thú vị đấy.”

“……”

“Có nhiều thứ để chỉ cho cậu lắm.”

Các thành viên khác cũng nhìn tôi cười mãn nguyện rồi lần lượt đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“……”

Khuôn mặt phản chiếu trong bát canh trứng của tôi trông thật buồn bã.

Nhìn vẻ mặt thảm hại của tôi, các thành viên ‘Đàn ông xông pha’ bắt đầu đưa cho tôi phần sữa chua của họ, tỏ vẻ thương cảm.

“Ăn cái này để lấy sức đi.”

“Cảm ơn ạ……”

Jung Hyun cũng đưa sữa chua cho tôi sau khi quan sát tình hình.

“Anh.”

“Cảm ơn nhé, Jung Hyun.”

“Dạ…?”

“……?”

Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong khoảng không.

“…Em không định đưa à?”

“À. Do em cắt móng tay quá ngắn nên muốn nhờ anh mở hộ.”

“……”

Trong khi mọi người bật cười, Han Jo ngồi bên trái đưa sữa chua cho tôi.

“Đây. Của cậu đây.”

“Cảm ơn. Quả nhiên chỉ có Han Jo là……”

“Mở dùm tôi luôn nhé.”

“……”

Han Jo cười với vẻ mặt tinh quái.

Khi tôi nhắm mắt lại, các đạo diễn quay phim và thí sinh xung quanh bật cười.

___________________________________________

[# TBC “Đàn ông lên đường – Phần 1: Đội đặc công cảnh sát”]

Sau bữa trưa, cảnh các thí sinh di chuyển đến khu vực huấn luyện leo dây xuất hiện.

Cuối cùng họ cũng đến được tòa nhà bên cạnh sân tập.

Mọi người ngồi xổm xuống đất, huấn luyện viên bắt đầu giải thích.

Huấn luyện viên: Bài tập leo dây là kỹ thuật leo xuống bức tường bên ngoài tòa nhà hoặc vách đá bằng cách bám vào một sợi dây duy nhất, như thế này.

Video minh họa chi tiết được chiếu kèm theo.

Cảnh hạ cánh từ trực thăng bằng dây thừng, hoặc đột nhập vào ban công từ bên ngoài tòa nhà cao tầng.

Mọi người gật đầu khi nghe giải thích rằng đây là kỹ năng cần thiết để đột nhập trong các tình huống khẩn cấp như khủng bố bắt cóc con tin hoặc hỏa hoạn.

Huấn luyện viên: Nào, mọi người hãy quan sát màn trình diễn của trợ giảng.

Trung sĩ Lee Jung Ah đứng trên đỉnh tòa nhà hô to “Hạ cánh!” rồi nhảy xuống.

Mọi người vỗ tay khi thấy cô ấy nắm dây và hạ cánh với tư thế chính xác.

Đồng thời, khuôn mặt các thành viên chính thức lộ vẻ lo lắng khi nghĩ “Chúng ta phải làm cái đó sao?”.

Trong phần phỏng vấn, một người đàn ông đầu trọc với khuôn mặt hiền lành xuất hiện.

Min Tae Won: Tôi luôn nói rằng mọi thứ đều phụ thuộc vào tâm thế.

Biên tập viên: Đúng vậy.

Min Tae Won: Leo dây là ngoại lệ.

Biên tập viên: (cười)

Những cảnh các thành viên vất vả khi huấn luyện leo dây trong tập quay về quân đội trước đây được chiếu lại.

Lee Pil Seung: Tôi thấy choáng váng. Ngoại trừ Ho Beom, tất cả chúng tôi đều sợ leo dây… Nó phải cao khoảng 15 mét ấy, đúng không? Không phải chuyện đùa đâu. Đứng trên đó, ngay cả người không sợ độ cao cũng run rẩy chân tay.

Biên tập viên: Tôi nghe nói đó là độ cao khiến con người cảm thấy sợ hãi nhất.

Lee Pil Seung: Đúng vậy. Vì thế tôi rất lo lắng về phần leo dây… May mắn thay.

Anh ấy mỉm cười hài lòng.

Lee Pil Seung: Chúng tôi đã có học viên Seon Woo Joo.

Cảnh chuyển tiếp.

Các thí sinh hét lên “Á á á!” khi leo xuống từ tòa nhà 4 tầng bằng dây thừng.

Trong khi một số người được khen ngợi, số khác bị mắng vì tư thế nguy hiểm.

Có một người thu hút sự chú ý của các huấn luyện viên.

– Số 8!

– Học viên số 8! Lại đây!

– Số 8!

Cảnh các thành viên đội đặc công nhiệt tình gọi Seon Woo Joo được biên tập lại.

Seon Woo Joo leo xuống với tư thế hoàn hảo một cách bất thường.

Rõ ràng trước khi hạ cánh, anh ấy sợ hãi kêu lên “Hu hu!” vì độ cao, nhưng khi nhảy xuống thì tư thế bỗng nhiên trở nên hoàn hảo.

Mỗi lần anh ấy leo xuống bằng dây, khóe miệng các thành viên đội đặc công dưới cặp kính râm lại khẽ nhếch lên.

Giọng của Trung sĩ Go Gwang Soon vang lên như lời bình.

Trung sĩ Go: Lúc đó tôi không để lộ ra, nhưng… Woo Joo của chúng tôi là thành viên danh dự của Đội chiến thuật 1 đấy.

PD: Thành viên danh dự ạ?

Trung sĩ Go: Tư thế của cậu ấy đẹp lắm. Nói sao đây. Nghe nói đây là lần đầu tiên của cậu ấy, nhưng khi tôi còn ở lực lượng đặc biệt, tôi lần đầu cũng không làm được như vậy.

PD: Thật tuyệt vời.

Trung sĩ Go: Tuyệt vời lắm. Vì thế tôi thật sự rất phấn khích và muốn dạy cậu ấy nhiều hơn nữa. Ha ha ha!

Tiếp theo là cảnh Seon Woo Joo đau khổ.

Rõ ràng các thành viên đội đặc công rất yêu quý anh ấy, nhưng mỗi khi học động tác mới, vẻ mặt anh ấy như sắp chết đến nơi.

Từ đầu đến cuối buổi huấn luyện leo dây đều được thể hiện qua cơ thể anh ấy.

Cuối cùng, khi anh ấy leo xuống ngược như Người Nhện, mọi người đều trầm trồ và thè lưỡi ngưỡng mộ.

Woo Joo: Có mệt không ư?

Trong cảnh phỏng vấn, Woo Joo mặc đồng phục đen mỉm cười.

Với đôi mắt hơi ướt.

Woo Joo: Ừm, rất tuyệt. Họ muốn dạy tôi thêm nhiều thứ. Khi nào mới có cơ hội trải nghiệm như thế này nữa chứ. Ha ha ha……

Đó là nụ cười thảm hại mà sau này khi netizen phân tích biểu cảm, kết quả cho ra 99% là “sầu thảm”.

Woo Joo: Nhờ đó mà tôi cũng có cơ hội nhìn lại bản thân.

Biên tập viên: Cơ hội nhìn lại bản thân?

______________________________________

Giờ nghỉ giải lao trong buổi huấn luyện leo dây.

“Vất vả rồi.”

“Woo Joo vất vả nhiều rồi.”

“Ôi, nếu thế này thì chúng tôi thấy quá đau lòng. Tuy nhờ cậu mà chúng tôi được nghỉ ngơi tốt nhưng……”

Tôi thấy rõ nụ cười của họ đấy.

Dù vậy, tôi vẫn cảm ơn những người đã nói tôi vất vả và còn massage cho tôi một lúc.

“Hu……”

Tôi nằm dài trên mặt đất đầy cát, nhìn bầu trời dần buông hoàng hôn.

Rõ ràng là bầu trời vẫn như ngày hôm qua, nhưng sao giờ lại trông khác thế nhỉ.

Tôi muốn nghe giọng bà ngoại và các em quá.

“Ôi, mệt chết mất……”

Cơ thể thật ra không quá mệt mỏi.

Về thể lực thì tôi còn chịu được, nhưng vấn đề chính là các thành viên đội đặc công quá chú ý đến tôi.

‘Số 8! Làm thêm cái này nữa đi.’

‘Chỉ cần làm đến đây thôi.’

‘Giỏi lắm. Đúng rồi!’

Họ chào đón tôi như một thành viên mới đến câu lạc bộ đã trì trệ từ lâu, nhưng tôi chỉ thấy khổ sở.

“…Cậu ổn chứ?”

Khuôn mặt vốn điềm tĩnh bỗng trông tối sẫm vì ánh sáng ngược. Han Jo nhìn xuống tôi với giọng lo lắng.

“Ôi trời… Trông cậu mệt mỏi quá.”

“Nếu cậu nghĩ tôi không thấy cậu cười vì ánh sáng ngược thì nhầm rồi.”

“Bị phát hiện rồi.”

Han Jo cười khúc khích rồi đưa tay kéo tôi dậy.

Jung Hyun đang mang đồ với các nhân viên gần đó tiến lại gần và phủi cát bám trên bộ quân phục của tôi.

Trong khi đoàn làm phim chuẩn bị quay đêm, ba chúng tôi lê bước về phía nhà vệ sinh.

“Khổ quá.”

Tôi thì thầm như đang than thở.

“Thực sự mệt đến mức tưởng không thể tiếp tục, nhưng họ cứ cười và hỏi có vui không. Tôi nghĩ đến đây là đủ rồi thì họ lại bảo mới chỉ bắt đầu thôi. Ngay cả encore concert cũng đâu có đến mức này.”

“……”

“Sao hai người nhìn tôi với vẻ mặt đó?”

Cả hai ‘hừm’ rồi nhìn nhau.

“Cậu ấy có vẻ không biết nhỉ?”

“Có vẻ vậy.”

“…Đây chính là nhân quả đó.”

“Câu nói ‘phải tự mình trải qua mới hiểu’ quả là đúng.”

“Không phải ‘đặt mình vào vị trí người khác’ sao?”

“Không phải ‘ép buộc’ à? Chắc chắn Ji Ho đã nói thế mà.”

(“역지사지” (yeokjisaji): Đây là thành ngữ đúng, có nghĩa là “đặt mình vào vị trí của người khác” hoặc “thông cảm cho người khác”.

“억지” (eokji): Từ này có nghĩa là “ép buộc” hoặc “gượng ép”.

Jung Hyun nhầm lẫn giữa “역지사지” (yeokjisaji) và “억지” (eokji), vì nghĩ rằng Ji Ho đã nói “억지” (eokji) thay vì “역지사지” (yeokjisaji) )

Tôi chen vào khi nghe họ nói chuyện.

“Tôi không biết cái gì?”

“Không có gì đâu.”

Hai người họ ậm ừ cho qua chuyện.

Khi tôi tiếp tục hỏi, họ đẩy lưng tôi, bảo nhanh vào nhà vệ sinh đi.

Khi bật vòi nước ở bồn rửa mặt và nhìn vào gương, tôi thấy một khuôn mặt già đi chỉ sau một ngày.

“Ha ha ha ha.”

Nước mắt nhòe đi tầm nhìn.

Khi tôi an ủi bản thân, “Hôm nay cậu vất vả nhiều rồi, Woo Joo à”.

Khoan đã.

“…Ơ?”

Cảm thấy có gì đó kỳ lạ, tôi lấy nước lau sạch tấm gương mờ của bồn rửa mặt. Khuôn mặt tiều tụy của tôi hiện rõ trong tấm gương sáng bóng.

Biểu cảm này, tôi đã thấy ở đâu rồi nhỉ.

Vai rũ xuống, quầng thâm dưới mắt xuống tận cằm, môi tái nhợt như vừa ngâm trong nước.

Ngay lập tức, khuôn mặt của ai đó hiện lên trong đầu tôi.

‘……Nhạc sĩ Na Sang Yoon?’

Mà chưa đủ.

Đó là những biểu cảm mà tôi đã thấy còn lâu hơn thế.

“Hự……!”

Tôi mở to mắt và đưa tay lên che miệng.

‘Đội A&R!?’

Mỗi khi làm việc trong phòng thu, nhân viên đội A&R phản chiếu trên màn hình laptop có chính xác biểu cảm này.

Họ thường gật gù ngủ gật rồi nhìn mặt tôi với biểu cảm giống hệt bây giờ và hỏi ‘Woo Joo, xong chưa?’.

Từ trước đến nay tôi cứ nghĩ họ mệt mỏi vì là dân công sở.

“……!”

Khi sự nhận thức ập đến như sóng thần, phía sau những khuôn mặt của đội A&R lướt qua trên gương.

Một khuôn mặt khác chồng lên.

Đó là một người đàn ông đẹp trai với biểu cảm giống như Go Gil Dong.

‘……Giám đốc Jo?’

Hồi tháng 1 năm nay.

Biểu cảm mà chúng tôi đã thấy khi ở nhà Giám đốc Jo giờ đây đã hiện rõ trên mặt tôi.

‘Chuyện gì đây.’

……Cho đến giờ, cái “Dooly” mà Giám đốc Jo nói chính là tôi sao?

Khi tôi đang ngơ ngác nhìn vào gương, choáng váng trước sự nhận thức sốc này, tiếng Jung Hyun xì mũi vang lên xùy xùy.

Bình luận cho Chương 274

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Chương 274
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ

11K Lượt xem 7 Theo dõi

Tác giả: Son Yoon (손윤)

Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...

Chương

  • Chương 0 Mở đầu
  • Chương 1 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (1)
  • Chương 2 Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (2)
  • Chương 3 Một khả năng kì lạ đã xuất hiện (3)
  • Chương 4 Lemon Entertainment (1)
  • Chương 5 Lemon Entertainment (2)
  • Chương 6 Lemon Entertainment (3)
  • Chương 7 Lemon Entertainment (4)
  • Chương 8 Đánh giá cuối năm (1)
  • Chương 9 Đánh giá cuối năm (2)
  • Chương 10 Đánh giá cuối năm (3)
  • Chương 11 Đánh giá cuối năm (4)
  • Chương 12 Đánh giá cuối năm (5)
  • Chương 13 Đánh giá cuối năm (6)
  • Chương 14 Cuộc sống thường ngày và ký túc xá (1)
  • Chương 15 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (2)
  • Chương 16 Cuộc sống thường ngày và kí túc xá (3)
  • Chương 17 Sáng tác bài hát đầu tiên (1)
  • Chương 18 Sáng tác bài hát đầu tiên (2)
  • Chương 19 Sáng tác bài hát đầu tiên (3)
  • Chương 20 Sáng tác bài hát đầu tiên (4)
  • Chương 21 Bài hát này sẽ nổi tiếng (1)
  • Chương 22 Bài hát này sẽ nổi tiếng (2)
  • Chương 23 Bài hát này sẽ nổi tiếng (3)
  • Chương 24 Bài hát này sẽ nổi tiếng (4)
  • Chương 25 Bài hát này sẽ nổi tiếng (5)
  • Chương 26 Chúng tôi là ca sĩ (1)
  • Chương 27 Chúng tôi là ca sĩ (2)
  • Chương 28 Chúng tôi là ca sĩ (3)
  • Chương 29 Chúng tôi là ca sĩ (4)
  • Chương 30 Chúng tôi là ca sĩ (5)
  • Chương 31 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 32 Chúng tôi là ca sĩ (7)
  • Chương 33 Untitled (1)
  • Chương 34 Untitled (2)
  • Chương 35 Untitled (3)
  • Chương 36 Untitled (4)
  • Chương 37 Untitled (5)
  • Chương 38 Untitled (6)
  • Chương 39 Untitled (7)
  • Chương 40 Untitled (8)
  • Chương 41 Những điều không nên bỏ lỡ (1)
  • Chương 42 Những điều không thể bỏ lỡ (2)
  • Chương 43 Những điều không thể bỏ lỡ (3)
  • Chương 44 Những điều không thể bỏ lỡ (4)
  • Chương 45 Những điều không thể bỏ lỡ (5)
  • Chương 46 Pháo hoa (1)
  • Chương 47 Pháo hoa (2)
  • Chương 48 Pháo hoa (3)
  • Chương 49 Pháo hoa (4)
  • Chương 50 Pháo hoa (5)
  • Chương 51 Pháo hoa (6)
  • Chương 52 Pháo hoa (7)
  • Chương 53 Pháo hoa (8)
  • Chương 54 Pháo hoa (9)
  • Chương 55 Wonderful Night (1)
  • Chương 56 Wonderful Night (2)
  • Chương 57 Wonderful Night (3)
  • Chương 58 Wonderful Night (4)
  • Chương 59 Wonderful Night (5)
  • Chương 60 Wonderful Night (6)
  • Chương 61 Wonderful Night (7)
  • Chương 62 Wonderful Night (8)
  • Chương 63 Wonderful Night (9)
  • Chương 64 Wonderful Night (10)
  • Chương 65 Tên của fandom là (1)
  • Chương 66 Tên của fandom là (2)
  • Chương 67 Tên của fandom là (3)
  • Chương 68 Tên của fandom là (4)
  • Chương 69 Tên của fandom là (5)
  • Chương 70 Điều mà cánh bướm mang lại (1)
  • Chương 71 Điều mà cánh bướm mang lại (2)
  • Chương 72 Điều mà cánh bướm mang lại (3)
  • Chương 73 Điều mà cánh bướm đem lại (4)
  • Chương 74 Điều mà cánh bướm đem lại (5)
  • Chương 75 Điều mà cánh bướm đem lại (6)
  • Chương 76 Điều mà cánh bướm đem lại (7)
  • Chương 77 Điều mà cánh bướm đem lại (8)
  • Chương 78 Điều mà cánh bướm đem lại (9)
  • Chương 79 Điều mà cánh bướm đem lại (10)
  • Chương 80 Thời gian đã qua (1)
  • Chương 81 Thời gian đã qua (2)
  • Chương 82 Thời gian đã qua (3)
  • Chương 83 Thời gian đã qua (4)
  • Chương 84 Thời gian đã qua (5)
  • Chương 85 Thời gian đã qua (6)
  • Chương 86 Thời gian đã qua (7)
  • Chương 87 Thời gian đã qua (8)
  • Chương 88 Thời gian đã qua (9)
  • Chương 89 Thời gian đã qua (10)
  • Chương 90 Thời gian đã qua (11)
  • Chương 91 Thời gian đã qua (12)
  • Chương 92 Thời gian đã qua (13)
  • Chương 93 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (1)
  • Chương 94 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (2)
  • Chương 95 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (3)
  • Chương 96 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (4)
  • Chương 97 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (5)
  • Chương 98 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (6)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (7)
  • Chương 100 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (8)
  • Chương 101 Phim tài liệu về cuộc sống hàng ngày (9)
  • Chương 102 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (1)
  • Chương 103 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (2)
  • Chương 104 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (3)
  • Chương 105 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (4)
  • Chương 106 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (5)
  • Chương 107 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (6)
  • Chương 108 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (7)
  • Chương 109 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (8)
  • Chương 110 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (9)
  • Chương 111 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (10)
  • Chương 112 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (11)
  • Chương 113 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (12)
  • Chương 114 Lần đầu tham gia chương trình giải trí (13)
  • Chương 115 Nghỉ lễ cùng gia đình (1)
  • Chương 116 Nghỉ lễ cùng gia đình (2)
  • Chương 117 Nghỉ lễ cùng gia đình (3)
  • Chương 118 Nghỉ lễ cùng gia đình (4)
  • Chương 119 Nghỉ lễ cùng gia đình (5)
  • Chương 120 Nghỉ lễ cùng gia đình (6)
  • Chương 121 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (1)
  • Chương 122 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (2)
  • Chương 123 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (3)
  • Chương 124 Thái độ đúng đắn khi đối diện với may mắn (4)
  • Chương 125 Bài hát này là dành cho bạn (1)
  • Chương 126 Bài hát này là dành cho bạn (2)
  • Chương 127 Bài hát này là dành cho bạn (3)
  • Chương 128 Bài hát này là dành cho bạn (4)
  • Chương 129 Bài hát này là dành cho bạn (5)
  • Chương 130 Bài hát này là dành cho bạn (6)
  • Chương 131 Bài hát này là dành cho bạn (7)
  • Chương 132 Bài hát này là dành cho bạn (8)
  • Chương 133 Bài hát này là dành cho bạn (9)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (10)
  • Chương 134 Bài hát này là dành cho bạn (11)
  • Chương 136 New Black comeback! (1)
  • Chương 137 New Black comeback! (2)
  • Chương 138 New Black comeback! (3)
  • Chương 139 New Black comeback! (4)
  • Chương 140 New Black comeback! (5)
  • Chương 141 New Black comeback! (6)
  • Chương 142 New Black comeback! (7)
  • Chương 143 New Black comeback! (8)
  • Chương 144 New Black comeback! (9)
  • Chương 145 New Black comeback! (10)
  • Chương 146 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (1)
  • Chương 147 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (2)
  • Chương 148 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (3)
  • Chương 149 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (4)
  • Chương 150 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (5)
  • Chương 151 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (6)
  • Chương 152 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (7)
  • Chương 153 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (8)
  • Chương 154 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (9)
  • Chương 155 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (10)
  • Chương 156 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (11)
  • Chương 157 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (12)
  • Chương 158 Lần đầu tiên và duy nhất trong đời (13)
  • Chương 159 Cuối năm của tân binh (1)
  • Chương 160 Cuối năm của tân binh (2)
  • Chương 161 Cuối năm của tân binh (3)
  • Chương 162 Cuối năm của tân binh (4)
  • Chương 163 Cuối năm của tân binh (5)
  • Chương 164 Cuối năm của tân binh (6)
  • Chương 165 Cuối năm của tân binh (7)
  • Chương 166 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (1)
  • Chương 167 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (2)
  • Chương 168 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (3)
  • Chương 169 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (4)
  • Chương 170 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (5)
  • Chương 171 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (6)
  • Chương 172 Người đẹp thì nơi ở cũng đẹp (7)
  • Chương 173 Nỗ lực mới (1)
  • Chương 174 Nỗ lực mới (2)
  • Chương 175 Nỗ lực mới (3)
  • Chương 176 Nỗ lực mới (4)
  • Chương 177 Nỗ lực mới (5)
  • Chương 178 Nỗ lực mới (6)
  • Chương 179 Nỗ lực mới (7)
  • Chương 180 Nỗ lực mới (8)
  • Chương 181 Nỗ lực mới (9)
  • Chương 182 Nỗ lực mới (10)
  • Chương 183 Nỗ lực mới (11)
  • Chương 184 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (1)
  • Chương 185 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (2)
  • Chương 186 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (3)
  • Chương 187 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (4)
  • Chương 188 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (5)
  • Chương 189 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (6)
  • Chương 190 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (7)
  • Chương 191 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (8)
  • Chương 192 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (9)
  • Chương 193 Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (10)
  • Chương 194 Đại hội thể thao thần tượng (1)
  • Chương 195 Đại hội thể thao thần tượng (2)
  • Chương 196 Đại hội thể thao thần tượng (3)
  • Chương 197 Đại hội thể thao thần tượng (4)
  • Chương 198 Đại hội thể thao thần tượng (5)
  • Chương 199 Đại hội thể thao thần tượng (6)
  • Chương 200 Đại hội thể thao thần tượng (7)
  • Chương 201 Đại hội thể thao thần tượng (8)
  • Chương 202 Đại hội thể thao thần tượng (9)
  • Chương 203 Đại hội thể thao thần tượng (10)
  • Chương 204 Vòng thi đầu tiên (1)
  • Chương 205 Vòng thi đầu tiên (2)
  • Chương 206 Vòng thi đầu tiên (3)
  • Chương 207 Vòng thi đầu tiên (4)
  • Chương 208 Vòng thi đầu tiên (5)
  • Chương 209 Công việc và cuộc sống thường ngày (1)
  • Chương 210 Công việc và cuộc sống thường ngày (2)
  • Chương 211 Công việc và cuộc sống thường ngày (3)
  • Chương 212 Công việc và cuộc sống thường ngày (4)
  • Chương 213 Công việc và cuộc sống thường ngày (5)
  • Chương 214 Công việc và cuộc sống thường ngày (6)
  • Chương 215 Công việc và cuộc sống thường ngày (7)
  • Chương 216 Công việc và cuộc sống thường ngày (8)
  • Chương 217 Công việc và cuộc sống thường ngày (9)
  • Chương 218 Công việc và cuộc sống thường ngày (10)
  • Chương 219 Công việc và cuộc sống thường ngày (11)
  • Chương 220 Công việc và cuộc sống thường ngày (12)
  • Chương 221 Thuận theo dòng chảy (1)
  • Chương 222 Thuận theo dòng chảy (2)
  • Chương 223 Thuận theo dòng chảy (3)
  • Chương 224 Thuận theo dòng chảy (4)
  • Chương 225 Thuận theo dòng chảy (5)
  • Chương 226 Thuận theo dòng chảy (6)
  • Chương 227 Thuận theo dòng chảy (7)
  • Chương 228 Thuận theo dòng chảy (8)
  • Chương 229 Thuận theo dòng chảy (9)
  • Chương 230 Thuận theo dòng chảy (10)
  • Chương 231 Thuận theo dòng chảy (11)
  • Chương 232 Thuận theo dòng chảy (12)
  • Chương 233 Thuận theo dòng chảy (13)
  • Chương 234 Thuận theo dòng chảy (14)
  • Chương 235 Đánh bại New Black (1)
  • Chương 236 Đánh bại New Black (2)
  • Chương 237 Đánh bại New Black (3)
  • Chương 238 Đánh bại New Black (4)
  • Chương 239 Đánh bại New Black (5)
  • Chương 240 Đánh bại New Black (6)
  • Chương 241 Đánh bại New Black (7)
  • Chương 242 Đánh bại New Black (8)
  • Chương 243 Đánh bại New Balck (9)
  • Chương 244 Đánh bại New Black (10)
  • Chương 245 Đánh bại New Black (11)
  • Chương 246 Đánh bại New Black (12)
  • Chương 247 Đánh bại New Black (13)
  • Chương 248 Đánh bại New Black (14)
  • Chương 249 Đánh bại New Black (15)
  • Chương 250 Đánh bại New Black (16)
  • Chương 251 Đánh bại New Black (17)
  • Chương 252 Đánh bại New Black (18)
  • Chương 253 Đánh bại New Black (19)
  • Chương 254 Đánh bại New Black (20)
  • Chương 255 Cuối xuân (1)
  • Chương 256 Cuối xuân (2)
  • Chương 257 Cuối xuân (3)
  • Chương 258 Cuối xuân (4)
  • Chương 259 Cuối xuân (5)
  • Chương 260 Cuối xuân (6)
  • Chương 261 Cuối xuân (7)
  • Chương 262 Cuối xuân (8)
  • Chương 263 Cuối xuân (9)
  • Chương 264 Cuối xuân (10)
  • Chương 265 Cuối xuân (11)
  • Chương 266 Cuối xuân (12)
  • Chương 267 Cuối xuân (13)
  • Chương 268 Cuối xuân (14)
  • Chương 269 Cuối xuân (15)
  • Chương 270 Đàn ông xông pha (1)
  • Chương 271 Đàn ông xông pha (2)
  • Chương 272 Đàn ông xông pha (3)
  • Chương 273 Đàn ông xông pha (4)
  • Chương 274 Đàn ông xông pha (5)

Đăng Nhập

Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE

wpDiscuz