Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ - Chương 272
- Trang chủ
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 272 - Đàn ông xông pha (3)
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

Khi tôi thông báo về địa điểm quay phần mở đầu, ba đứa em đều mắt chữ O mồm chữ A.
“Anh ơi, lần này hai anh sẽ quay ở nước ngoài ạ? Woa…”
“Sân bay ạ?”
“Chỉ có em thấy đáng ngờ thôi sao? Đột nhiên lại là sân bay.”
Khác với đứa út đang ghen tị, hai đứa kia có vẻ mặt không mấy thuyết phục.
Bi Ju hỏi:
“Họ có bảo mang theo hộ chiếu không ạ?”
“Có đấy.”
“Nhưng họ không nói chúng ta sẽ đi đâu ạ?”
“Hoàn toàn không có. Trong danh sách đồ cần chuẩn bị chỉ ghi ‘Nhớ mang theo hộ chiếu’ thôi.”
“Ừm, là sao nhỉ…”
Ri Hyuk đang tìm kiếm thông tin trên máy tính bảng thì tháo kính ra.
“Có phải là cử đi nước ngoài không? Năm ngoái ‘Đàn ông xông pha’ từng đến Indonesia để tham gia đoàn hỗ trợ khắc phục sau lũ lụt mà.”
“À, đúng rồi. Đã từng có chương trình đặc biệt như vậy.”
“Chương trình đặc biệt gì vậy?”
Ri Hyuk cho Jung Hyun đang tò mò xem màn hình.
Chương trình đặc biệt về việc cử đi nước ngoài của ‘Đàn ông xông pha’.
Đó là tập về việc xây nhà cùng với người dân địa phương trên một hòn đảo ở Indonesia bị tàn phá bởi sóng thần.
Bi Ju tỏ vẻ lo lắng.
“Nếu chúng ta phải đến nơi nguy hiểm thì sao?”
“Ui, em thấy lo đấy. Em không thích các anh đi đến nơi nguy hiểm.”
“Mọi người không cần lo về điều đó đâu.”
Khi chúng tôi quay đầu lại, Ri Hyuk nói một cách tự tin.
“Em đang xem danh sách các quốc gia đang cử người đi, hầu hết những nơi nguy hiểm đều cần tiêm phòng trước. Thường cần khoảng một tháng để tạo kháng thể, nhưng chúng ta đâu có nghe nói gì về việc đó phải không?”
“Ừ. Hoàn toàn không.”
“Vậy thì chắc không phải nơi nguy hiểm đâu.”
Nghe vậy, các em khác đồng thanh “ồ wao” và ca ngợi chú cá pirarucu.
Ngay sau đó, khi mọi người đang đoán xem có thể làm gì liên quan đến quân đội ở nước ngoài, tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
“Ah…!”
Mọi người đều quay lại nhìn tôi.
“Sao vậy anh?”
“Anh quên mất.”
“…?”
“Lần này hai anh em sẽ không đi quân đội. PD nói sẽ thử thách mới thay vì quân đội.”
Tôi đã quên béng mất điều đó vì cứ mải chăm chăm vào việc mang theo hộ chiếu.
Ri Hyuk nheo mắt.
“Anh biết điều đó từ khi nào vậy?”
“Từ buổi họp trước…”
“Buổi họp trước là trước khi ném phi tiêu phải không?”
“Ừ. Đương nhiên là trước đó rồi.”
Đột nhiên mọi người im lặng.
Trong khi tôi đang suy đoán ‘Nếu không phải quân đội thì là gì nhỉ?’ thì xung quanh càng lúc càng yên ắng.
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy biểu cảm của đám hầu cận không được bình thường cho lắm.
“Mấy đứa sao thế?”
“À…”
Ri Hyuk run rẩy.
“Vậy là từ trước đến giờ anh đều biết sẽ không đi quân đội mà vẫn trêu chọc chúng em sao?”
“Ầy…”
Tôi chợt phát hiện ra mình vừa nhỡ mồm, cũng là vì đang bị choáng vì phải nghĩ đến việc phải đi máy bay.
Ji Ho liếc mắt.
“Wow. Ra là vậy thật à. Anh còn hỏi ‘Các em có muốn đi quân đội không?’ và bắt nạt chúng em nữa. Còn giấu luôn việc không phải đi quân đội nữa…”
“Em cũng thất vọng về anh.”
Đám đàn em sau khi biết sự thật bắt đầu tấn công tôi.
Vô liêm sỉ, sao anh có thể làm vậy, chúng em thì phát run vì sợ, còn anh thì cười hô hố…
Tôi bị mắng một hồi lâu.
Khoan đã. Chuyện này có đáng bị mắng đến mức này không?
“Này, các em.”
“Gì?”
“Sao?”
Tôi mỉm cười xin lỗi với các em đang nhìn tôi bằng ánh mắt không hài lòng.
“Anh xin lỗi.”
“Anh nghĩ xin lỗi là đủ sao?”
“Hôm nay anh sẽ mua thịt cho các em. Chúng ta đến quán thịt bò gần đây nhé?”
Sau một lúc im lặng, chúng nó nhìn nhau rồi mỉm cười dịu dàng với tôi.
“Vậy là được rồi. Có tấm lòng như vậy là được.”
“…Dù vẫn chưa hài lòng lắm, nhưng em đành tạm chấp nhận vậy.”
“Em cảm thấy lòng mình đã được chữa lành bởi lời nói của anh.”
May mắn là tôi đã có thể xoa dịu những kẻ chocolate thích bạc hà bằng lời xin lỗi nhanh chóng và lời hứa mua thịt.
Chỉ có Jung Hyun hơi buồn khi nói “Vậy tức là em không được đi trải ngiệm quân đội sao ạ…?”, may mắn là những đứa khác nhanh chóng vui vẻ trở lại.
“Nhưng thật sự là may quá!”
Bi Ju mở to mắt và tỏ ra rất vui.
“Gần đây em không ngủ được. Em lo lắng vì hai anh sắp phải đi quân đội, nhưng thật sự may mắn quá.”
“Em cũng vậy. Em nghĩ đến cảnh anh về rồi lại lảm nhảm mấy chuyện quân đội.”
“Em cũng thế. Dù anh có đáng ghét đến mấy, nghĩ đến việc anh phải lăn lộn ở đó thì em cũng hơi…”
Có lẽ mấy em thấtuwj đã lo lắng về vụ chúng tôi ‘Đàn ông xông pha’ mà không nói ra.
Ước gì Soufflé cũng biết điều này.
Rằng lần này tôi không phải đi quân đội.
Những người buồn nhất sau khi xác nhận tôi sẽ tham gia ‘Đàn ông xông pha’ chính là Soufflé.
Trước khi đi, tôi không biết điều đó vì các fan cứ cười khúc khích mỗi khi đọc nội dung các vòng hoa, nhưng khi việc tôi tham gia đã được xác nhận, tâm trạng của fan đã thay đổi 180 độ.
Bắt đầu từ lo lắng nếu tôi bị thương, thậm chí còn có những bình luận hỏi thăm ‘tổ tông’ của PD và giám đốc chương trình ‘Đàn ông xông pha’.
Cũng có nhiều bình luận lo lắng nếu tôi bị thương giống như các idol khác tham gi Idol Olympics thì sao.
Nhất định phải trở về an toàn.
Tôi gật đầu và quay lại nhìn các em.
“Nhân tiện, nếu không phải quân đội thì lần này chúng ta sẽ đi đâu nhỉ?”
Nghe câu hỏi của tôi, mọi người đều suy nghĩ.
“Có khi nào làm bác sĩ biên giới thì sao? Em thấy họ làm nhiều việc tốt lắm.”
“Hay là tổ chức tình nguyện nước ngoài nhỉ? Hoặc bảo vệ môi trường? Gần đây ở trường, em xem một bộ phim tài liệu, họ còn buộc người vào cột tàu nữa.”
“Trạm nghiên cứu khoa học Sejong ở Nam Cực thì sao? Ở đó cũng có những người đóng góp cho đất nước thông qua nghiên cứu khoa học mà.”
Rốt cuộc cái lũ ranh này định gửi anh mày đi đâu vậy.
Tất cả đều là những nơi nổi tiếng với tình huống nguy hiểm hoặc khắc nghiệt, tự nhiên tôi cũng phải tự nghi ngờ bản thân, có khi nào mình sống lỗi đến thế không.
Chúng tôi ăn cơm và suy nghĩ một hồi lâu xem rốt cuộc sẽ đi đâu, nhưng vẫn không thể đoán được.
Đúng là không có dữ liệu nào cả.
Không biết lần này có chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ.
“Thôi, miễn là không phải quân đội là được.”
Nghĩ vậy, cả đám chỉ đành cười xòa.
________________________________________________________
Tầng 1 của khu chung cư ký túc xá.
Chúng tôi chào tạm biệt trước chiếc xe đang đậu ở vườn hoa.
“Anh đi đây…”
“Mọi người, anh sẽ trở lại.”
Khi tôi và Jung Hyun mặc quân phục vẫy tay, đám lũ ranh kia đều vẫy tay lại với vẻ mặt buồn bã.
“Các em ơi…!”
“Anh ơi…!”
Các anh quản lý cười khi thấy chúng tôi định lên xe nhưng lại quay lại ôm nhau và khóc òa.
“Anh sẽ nhớ các em lắm.”
“Chúng em cũng vậy.”
“Vậy anh đi đây…!”
“Trở về an toàn nhé…!”
Trong khi Ri Hyuk né tránh ánh mắt của cư dân chung cư, Bi Ju đưa cho tôi một máy nghe nhạc MP3 đời cũ.
“Cái này là gì vậy?”
“Em đã cho vào đó những bài hát giúp tâm trạng ổn định để anh nghe trên đường đến sân bay ạ.”
“Cảm ơn em.”
Chắc là vì việc tôi sẽ đi máy bay đã khiến em ấy lo lắng không ít. Nhìn hai đứa kia cũng lo lắng không ít.
“Nhìn mấy đứa chắc ai cũng tưởng anh đây thật sự đi quân đội đấy.”
“…”
“Anh sẽ quay vui vẻ và trở về nhé.”
Tôi mỉm cười với các em đang nhìn tôi như những chú cầy mangut.
Sau khi lên xe, tôi và Jung Hyun vẫn tiếp tục thò đầu ra cửa sổ và vẫy tay nhiệt tình.
Rồi xe bắt đầu chạy, và khoảng cách giữa chúng tôi nhanh chóng xa dần.
“Các em ơi!”
“Mọi người, tớ sẽ trở… Ấy?”
Vèo.
Chiếc mũ nồi Jung Hyun đang đội bỗng bay đi và rơi xuống đất.
“…”
Ánh mắt chúng tôi giao nhau, và Ji Ho bắt đầu phá lên cười.
“Anh Won Seok à.”
“Ừ?”
“Phiền anh dừng xe một chút ạ…”
Xe đang đi cũng đành phải dừng bánh.
Ri Hyuk thở dài rồi nhặt chiếc mũ nồi, rồi chạy vội đến xe và đưa lại.
Chúng tôi lại vẫy tay cho đến khi nhau chỉ còn là những chấm nhỏ.
Sau khi chào tạm biệt, tôi dựa xuống ghế xe một lát rồi kiểm tra từng món đồ cần chuẩn bị.
“Cái đó là gì vậy anh?”
“Là bùa hộ mệnh.”
Jung Hyun tỏ vẻ tò mò khi nhìn thấy bùa hộ mệnh trong tay tôi.
Theo lời bà Deok Soon nhà tôi thì đây là bùa linh nghiệm do sư thầy viết. Tôi tự hỏi liệu nó có thực sự hiệu quả không, nhưng…
Thôi. Cái chính là tấm lòng.
Tôi cũng cắm tai nghe vào chiếc MP3 của Bi Ju và đeo tai lên.
Màn hình MP3 cũ kỹ sáng lên rồi tự động chuyển đến thư mục có tên “Anh Woo Joo đi quân đội”.
Khi tôi định nhắm mắt thưởng thức âm nhạc.
♪ Rời nhà lên tàu~
Tắt ngay lập tức.
“Aaaaa…!”
Tôi vội rút tai nghe ra vì bài hát này đang kích thích chấn thương tâm lý của tôi.
Khi tôi giải thích tình hình cho các anh quản lý đang quay lại nhìn, hai người đã từng đi quân dịch cũng bật cười.
Tôi không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng rõ ràng Bi Ju đã bị lừa bởi các thông tin sai lệch, chắc chắn tiêu đề trên blog là “Những bài hát mà người đã đi quân dịch yêu thích”.
Anh Min Gi cười một lúc rồi bật đài phát thanh buổi sáng.
Tôi cẩn thận cất máy MP3 của Bi Ju đi rồi lấy điện thoại thông minh ra bắt đầu tìm kiếm.
– TBC “Đàn ông xông pha”, “Khách mời lần này là idol”
– PD “Đàn ông xông pha”: “Chương trình đặc biệt mới mẻ chưa từng có, các bạn sẽ bất ngờ đấy”
– “Đàn ông xông pha” khủng hoảng, liệu có thể ngăn chặn “tỷ suất người xem giảm”?
Nói chung có nhiều bàn luận về việc “Đàn ông xông pha” đang có xu hướng giảm tỷ suất người xem, và liệu chương trình có thể phục hồi nhờ chương trình đặc biệt này không.
Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được bầu không khí đó từ đoàn làm phim.
Cảm giác như họ muốn đảo ngược tình thế bằng phần đặc biệt này.
Ngay cả trong buổi họp trước và phần quay phim ngắn, tôi có thể thấy rõ họ đang dồn bao nhiêu công sức cho chương trình đặc biệt này.
Vì lý do đó, tôi cũng phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, và cố ghi nhớ khuôn mặt và những điều cần chú ý của các khách mời, tưởng tượng ra các tình huống trong đầu.
“Em luôn cảm thấy.”
Jung Hyun vừa lục lọi đồ ăn vặt vừa nói.
“Anh rất chăm chỉ trong mọi việc.”
“Vậy sao?”
“Vâng, khi ăn cơm anh cũng học. Khi không ăn anh cũng học.”
Tôi cười vì câu nói có vần điệu.
“Phải làm tốt chứ. Đâu phải việc của người khác, đây là việc của chúng ta mà.”
“Đúng vậy.”
Rồi cậu ấy nói như thể đã quyết tâm.
“Lần này em cũng phải cố gắng hết sức. Sẵn sàng làm cho xương cốt trơn tru.”
“Sao thế này. Kim Jung Hyun nhà ta trưởng thành rồi kìa.”
“Hôm nay chỉ có anh và em thôi mà. Em không phải là người hài hước lắm.”
Nào, thằng này lại khiêm tốn cái gì, bây là khứa hài nhất đấy.
“Để gánh cả phần của những đứa khác nữa.”
“Phần, Jung Hyun à. Phần.”
(Jung Hyun nói: “Để gánh cả phần của những đứa khác nữa.” (원래 문장: “다른 애들 모가지까지 하려면.”), đã dùng từ “모가지” (mogaji) nghĩa là ‘phần’ theo kiểu bộ phận cơ thể, nên không chính xác.
Woo Joo đã sửa lại bằng cách nói “Phần, Jung Hyun à. Phần.” (몫, 중현아. 몫.), ý muốn nói rằng từ đúng cần sử dụng là “몫” (mok) có nghĩa là “phần” hoặc “vai trò”.)
“Vâng, vì vậy em nghĩ mình phải làm tốt hơn bình thường. Em đã quyết tâm như vậy khi ăn sáng ạ.”
“Đừng lo lắng quá. Cứ như bình thường là đủ rồi.”
Nghe nói khi tham gia huấn luyện cơ bản, em ba đã được gọi là binh sĩ hạng S, tôi không biết chi tiết nhưng chắc thằng bé sẽ làm tốt thôi.
Vậy nên tôi nói với Jung Hyun, người cứ lặp đi lặp lại “Phải làm tốt”.
“Vậy cùng xem cái này với anh nhé. Đây là những điều cần chú ý về các khách mời xuất hiện hôm nay.”
“Vâng ạ.”
“Trước tiên, người này từng gây tranh cãi vì đánh golf cá cược, nên trước mặt anh ấy đừng nhắc đến golf…”
Trong khi tôi giải thích và cậu ấy gật đầu, phong cảnh của đảo Yeongjong bắt đầu hiện ra mờ mờ từ xa.
_________________________________________________
Khu vực xuất cảnh tầng 3 sân bay Incheon.
Khi chúng tôi xuống xe ở thang máy, địa điểm hẹn, đoàn làm phim đã chờ sẵn đi theo chúng tôi.
“Buổi sáng hơi lạnh, các anh vất vả rồi. PD-nim.”
Tôi hỏi người quay phim đang mỉm cười.
“Nghe nói chúng ta sẽ đi nước ngoài nên em cũng hơi hồi hộp, vì cũng nhiều thứ phải chuẩn bị. À, các anh đã thu hộ chiếu của nhân viên chưa ạ?”
“…?”
Người quay phim dừng lại một chút rồi gật đầu.
Tôi khẽ cười trước phản ứng đó.
Khi đèn tín hiệu ở vạch sang đường chuyển màu, tôi cũng chào tạm biệt các anh quản lý. Hai anh quản lý vẫy tay như thể chúc chúng tôi đi về bình an.
Bên trong cổng số 10, địa điểm hẹn, có bảy người đàn ông mặc quân phục đang đứng.
“Ôi kìa! Đến rồi! Đến rồi!”
“New Black đến rồi!”
Tôi và Jung Hyun cười và cúi chào.
“Xin chào các vị tiền bối! Em là Woo Joo của New Black ạ!”
“Em là Jung Hyun ạ!”
Khi chúng tôi chào Han Jo, người đến trước bằng mắt, anh ấy bày tỏ sự vui mừng bằng cả cơ thể.
Hình như phải một mình đóng vai khách mời đã là một nhiệm vụ khó khăn đối với anh ấy.
“Đây, đây, đến đây đứng cùng đi.”
“Ừ đây.”
Tôi không nhịn được cười trước ánh mắt vui mừng mãnh liệt đó.
Các thành viên của “Đàn ông xông pha” chia thành hai nhóm, mỗi bên ba người đứng hai bên, còn chúng tôi thì đứng ở giữa.
Trong lúc đó, tôi nhìn quanh xung quanh.
Dù là sáng sớm nhưng sân bay vẫn đông đúc ồn ào.
Du khách, nhân viên công ty đi công tác, học sinh, đội thể thao, người nước ngoài, v.v. Đủ loại người đang bận rộn đi qua.
Cũng có người dừng lại giữa chừng.
“Ơ, cái gì vậy? Đang quay à?”
“Đang quay chương trình! Ồ! Đúng rồi, ‘Đàn ông xông pha’ kìa.”
“‘Đàn ông xông pha’ à?”
Trong số đó có người nhận ra tôi và Jung Hyun.
“Ơ, ơ! Đó là New Black, New Black.”
“Wow, cả ba đẹp trai thế…”
“Cậu đứng đó cũng là thành viên à? Trông điềm đạm ghê.”
Han Jo, người đã mất nhóm của mình, cười buồn bã.
Các thành viên cố định cũng vẫy tay chào mọi người.
“Ôi chao, xin chào ạ!”
“Lần đầu thấy người nổi tiếng phải không ạ?”
Khi các khách mời bắt chuyện với mọi người xung quanh một cách thân thiện, ngay lập tức có người chen vào.
“Ôi, ngượng quá. Thôi đi. Mọi người đâu phải xem chúng tôi, mọi người thích xem mấy idol này mà.”
Park Ho Beom tỏ vẻ mặt ngượng ngùng.
Với khuôn mặt sắc sảo và thân hình gầy nhưng cơ bắp, anh ấy đóng vai binh sĩ hạng A trong các thành viên của “Đàn ông xông pha”.
Có thể gọi là Ri Hyuk phiên bản giỏi thể thao.
Tôi cảm thấy có gì đó quen thuộc khi thấy các thành viên “Đàn ông xông pha” ngay lập tức giả vờ như không nghe thấy.
“Vậy các bạn của chúng ta cũng cùng vẫy tay nhé?”
“Vâng, tốt quá ạ!”
“Đừng sống nghiêm túc như Ho Beom. Chúng ta cũng phải tận dụng sự nổi tiếng chứ!”
Đó là một dòng chảy tự nhiên như một tiểu phẩm hài.
Qủa xứng tầm là những nghệ sĩ giải trí đã phối hợp với nhau trong thời gian dài, mỗi người đều có vị trí riêng.
Người này tấn công, người kia phòng thủ, người nọ pha trò.
Trong khi nhanh chóng nắm bắt bầu không khí hiện trường, chúng tôi cũng cùng nhau tạo ra tình huống.
“Cảm ơn ạ. Các thành viên của chúng em cũng là fan ruột của ‘Đàn ông xông pha’. Tập đặc biệt về hải quân có cá heo xuất hiện lần trước rất được yêu thích.”
Han Jo phụ trách phản ứng với các khách mời.
“Thực ra chúng em cũng đã chuẩn bị vài thứ ngắn gọn để trình diễn cho khán giả.”
Tôi phụ trách quảng bá album của New Black và Street Boys.
“Xin cho con beat.”
Jung Hyun phụ trách những kỹ năng cá nhân hoặc những điều đặc biệt.
Mặc dù chúng tôi không được phân công trước, nhưng chúng tôi đã hoàn thành phần giới thiệu bản thân trước những người xem bằng cách ăn ý với nhau.
Lee Pil Seung, một người đàn ông mặt tròn đeo kính, cười và nói câu kết.
“Những cậu bé này thật sự tràn đầy sức hấp dẫn.”
“Cảm ơn ạ.”
“Vậy hôm nay chúng tôi có thể mong đợi các bạn thể hiện sức hấp dẫn với tư cách khách mời, phải không?”
“Vâng! Chúng em sẽ cố gắng hết sức ạ!”
Lee Pil Seung, người đảm nhận hình ảnh người anh cả hiền lành, cười và quay sang đoàn làm phim.
“PD Do à.”
“Vâng.”
“Lần này chúng ta sẽ đi đâu vậy? Nghe nói không phải quân đội. Nhưng lại bảo mang theo hộ chiếu nên tôi đã chuẩn bị kỹ càng đấy.”
PD Do Jun Ki đang đứng giữa những chiếc máy quay mỉm cười.
“Các anh sẽ biết khi đến nơi.”
Tất cả khách mời đồng loạt xôn xao.
“Rốt cuộc là đi đâu mà không nói cho chúng tôi biết? Không phải là lại cử đi nước ngoài kỳ lạ nào đó chứ?”
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ đi đâu?”
“Có thật là đi nước ngoài không?”
Khi các khách mời tỏ vẻ nghi ngờ, PD Do chỉ im lặng mỉm cười, vẻ mặt như thể đang bảo họ thử đoán xem.
Trong khi mọi người đang tranh cãi xem có đi nước ngoài hay không, Lee Pil Seung quan tâm đến tôi.
“Woo Joo nghĩ hôm nay chúng ta sẽ đi đâu?”
“Em cũng không biết chúng ta sẽ đi đâu… nhưng hy vọng là nước ngoài, nơi có thể mang lại trải nghiệm tốt! Chúng em muốn được đi nước ngoài một lần ạ!”
Khi tôi nói và giơ nắm đấm lên như thể đang cổ vũ, Han Jo và Jung Hyun cũng tham gia.
“Chúng em muốn đi nước ngoài! Đạo diễn ơi!”
“Em muốn đi ạ.”
Khi chúng tôi làm không khí trở nên sôi động, các khách mời cũng hưởng ứng.
“Nhìn này. Họ cũng muốn đi nước ngoài mà! PD Do, hãy đi một nơi tốt vì các khách mời của chúng ta đi.”
“Nghe nói đoàn Jusehan cũng sẽ đi Hawaii lần này. Chúng ta không thể thua bọn họ được.”
“Dù sao cũng phải có lương tâm với rating chứ, vậy nên Bali. Hãy đồng ý đi Bali hoặc Cebu đi nhé.”
(Chú thích: Cebu là một vùng Philippines)
Trong lúc đó, tôi cố gắng phản ứng nhiệt tình dù biết chúng tôi sẽ không đi nước ngoài.
Thông thường, khi đi quay ở nước ngoài, họ sẽ thu hộ chiếu của tất cả nhân viên, nhưng khi tôi hỏi đạo diễn quay phim lúc nãy, anh ấy đã suy nghĩ trong 3 giây.
Đó là bằng chứng cho thấy họ không thu hộ chiếu.
Các khách mời thường xuyên cũng là những người sống bằng trực giác, nên có lẽ họ đã đọc được dấu hiệu từ bầu không khí của đoàn làm phim.
Khi mọi người đang cùng nhau làm cho bầu không khí sôi động để có nội dung giải trí, PD Do Jun Ki mở miệng.
“Đáng tiếc là không phải nước ngoài.”
“Aaaaa…!”
PD nói với những người đang kêu la:
“Nếu cho một gợi ý thì đó là nơi liên quan đến công việc an ninh được thực hiện tại sân bay.”
“Công việc liên quan đến an ninh?”
“Tôi bảo mang theo hộ chiếu vì có thể sẽ cần dùng đến giữa chừng.”
Có công việc gì liên quan đến an ninh tại sân bay nhỉ?
Trong khi mọi người đang có vẻ mặt ‘?’ và nghĩ đến nhiều từ khóa khác nhau trong đầu, PD vỗ tay.
“Vậy, chúng ta bắt đầu di chuyển nhé?”
“Di chuyển…?”
“Vâng, nơi chúng ta sẽ đến một nơi gần đây thôi. Mọi người chỉ cần lên xe buýt đang đợi bên ngoài.”
Khi mọi người quay đầu lại, họ thấy một chiếc xe buýt đang đợi ở bến xe bên ngoài.
Có tiếng ai đó lẩm bẩm.
“Rốt cuộc họ đang đưa chúng ta đi đâu vậy?”
___________________________________________
Không khí căng thẳng bao trùm trong xe buýt.
Chiếc xe khởi hành từ sân bay đang dần tiến vào sâu bên trong hòn đảo.
Đi qua sân golf, đi qua con đường ven biển nơi có thể nhìn thấy biển, và đang tiến sâu vào đảo Yeongjong.
Han Jo nuốt nước bọt và hỏi.
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Đồng quan ngại.”
“Chúng tôi cũng hoàn toàn không biết…”
Vì đã nộp điện thoại trước khi lên xe nên không có cách nào tìm kiếm thông tin.
“Ở đảo Yeongjong có gì nhỉ?”
“Ngoài sân bay thì còn gì nữa. So Hy à, cậu là người Incheon mà?”
“Không phải cứ là người Incheon là biết hết địa lý đảo Yeongjong đâu.”
“Không phải chúng ta sẽ đi tàu chứ? Có thể họ bảo mang theo hộ chiếu vì chúng ta phải ra nước ngoài.”
“Cậu nghe rồi đấy. Họ nói là liên quan đến sân bay mà. Và nếu đi tàu ra nước ngoài từ đây thì thời gian quay cũng không đủ đâu.”
Mọi người cười khi có người đùa rằng nếu vậy thì vừa đến nước ngoài là phải lên máy bay thì quay về luôn.
Jung Hyun hỏi.
“Nhưng có thể đó lại là công việc không quá khó nhọc, phải không ạ?”
Nghe vậy, mọi người đồng thanh “Ồ nâu” và trả lời rằng không phải vậy.
Yoon Jong Woo, người đàn ông có vẻ mặt nhút nhát đảm nhận vai trò lo lắng và bất an trong “Đàn ông xông pha”, lẩm bẩm.
“Cậu nói vậy là vì không biết đoàn làm phim của chúng ta rồi…”
“Từ trước đến nay chưa bao giờ dễ dàng cả. PD Do ấy, hễ thấy đường tắt là tránh trước đã.”
“Nhưng có gì liên quan đến an ninh sân bay nhỉ? Có phải chúng ta sẽ huấn luyện chó đánh hơi ma túy không nhỉ?”
“Vừa nhắc là tôi nhớ đến trung tâm huấn luyện chó quân đội. Lúc đó vất vả lắm.”
“Dù sao thì chúng ta hãy nghĩ thoải mái đi.”
Min Tae Won, người đàn ông đầu hói với khuôn mặt giống Phật, mỉm cười hiền hòa.
“Đi đâu cũng vậy, chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức là được. Mọi thứ đều phụ thuộc vào tâm thế của mình thôi.”
“Ôi, lại bắt đầu rồi.”
“Anh mới là vấn đề đấy. Chính anh luôn.”
“Haha, cái đó phải đợi xem đã.”
Anh ấy là nhân vật giải trí luôn bị coi là gánh nặng vì tính cách thoải mái và phong cách riêng.
Trong lúc những cuộc trò chuyện như vậy đang diễn ra.
Ánh mắt sắc bén của Park Ho Beom hướng về phía tôi.
“Woo Joo nghĩ hôm nay chúng ta sẽ đi đâu?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Em nghĩ việc quay cảnh mở đầu ở sân bay có ý nghĩa gì đó? Có thể sau này chúng ta sẽ quay lại đây để làm gì đó.”
“Có thể lắm.”
“Việc đi đến nơi khác có nghĩa là chúng ta sẽ được huấn luyện riêng ở đó rồi sau đó quay lại sân bay để thực hành…”
Tôi dần loại bỏ các lựa chọn.
“Trước tiên, loại trừ các đơn vị quân đội, hầu hết các công việc liên quan đến an ninh sân bay đều ở trong đó. Ví dụ như hải quan. Hoặc cảnh sát.”
“Đúng vậy. Tôi từng đến đồn cảnh sát trong sân bay để tìm đồ thất lạc.”
“Nhân tiện, có vẻ như chúng ta sắp đến nơi rồi?”
Hình như đã gần đến đích, chiếc xe buýt đang chạy nhanh bắt đầu giảm tốc độ.
Trong lúc đó, tôi tiếp tục nói chuyện trước máy quay với những người đang chăm chú lắng nghe.
“Em đoán đây không phải là công việc phải tiếp xúc trực tiếp với người dân, mà là công việc cần thiết trong một số tình huống đặc biệt ở khoảng cách gần… Ơ.”
Và lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Và hình như mọi người cũng vậy.
“À, tôi nghĩ mình biết rồi.”
“Không phải chứ?”
“Không thể nào…”
Mọi người mỉm cười ấm áp và phủ nhận thực tế.
“Không thể như vậy được.”
“Đúng vậy. Không thể là nơi đó được.”
“Hahaha. Không lẽ nào lại là nơi đó chứ.”
Trong lúc chúng tôi đang nghĩ vậy, một biển hiệu “Cảnh sát biển” cùng với nhà chứa trực thăng lướt qua trước mắt chúng tôi.
“…”
“…”
Và khi đi thêm một chút nữa, các tòa nhà bắt đầu hiện ra.
“Ah…”
“Ôi, thôi mà.”
“PD Do đâu rồi? Có phải xe đằng trước kia không? Phải đâm vào nó ngay bây giờ…”
Có thể nghe thấy tiếng tinh thần của mọi người đang vỡ vụn theo thời gian thực. Cuối cùng, xe dừng lại trước cổng vào của một nơi nào đó.
Một sân tập rộng lớn.
Những tòa nhà bao quanh nó.
Những mô hình và công trình tạm bợ trông giống như các khu huấn luyện khác nhau hiện ra trước mắt.
“…”
“…”
Mọi người im lặng và nhìn vào tòa nhà lớn nhất trong số đó.
Một tòa nhà gạch bình thường.
Trên đó, dòng chữ “Đội Cảnh sát Đặc nhiệm Incheon” đang lấp lánh dưới ánh nắng ban mai như thể đang nói “Chào mừng”.