Truyện HE
  • Trang Chủ
  • Truyện Chữ
  • Truyện Tranh
  • Donate
  • Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Truyện Chữ
  • Truyện Tranh
  • Donate
  • Nhóm Dịch

Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ - Chương 271

A- A+
90s
  1. Trang chủ
  2. Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
  3. Chương 271 - Đàn ông xông pha (2)
Trước
Sau

Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.

Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

 

Sau 3 ngày 2 đêm trong đợt huấn luyện dự bị, quay lại với thực tại nào.

Sau khi chụp ảnh kỷ niệm và tạm biệt những người cùng tiểu đội, tôi quay ra tìm kiếm những khuôn mặt quen thuộc đang chờ đợi mình.

“Ui thật lâu quá không gặp mọi người!”

Ê, mấy biểu cảm đó là sao hả?

Đoàn làm phim cầm máy quay và các em cầm biểu ngữ “Tìm Jen Min” đều mở to mắt nhìn tôi.

Bi Ju chỉ tay vào mặt tôi.

“Anh ơi, mặt anh…”

“Mặt anh? Mặt anh có gì lạ à?”

“Không ạ. Mặt anh…”

Bi Ju nói với vẻ mặt kinh ngạc.

“Chỉ sau 3 ngày mà trông cực kỳ đẹp trai. Da dẻ trông thật mịn màng và bóng bẩy hẳn.”

“Wow, ngay cả bác sĩ da liễu cũng không làm được, vậy mà quân dự bị đã làm được.”

“Em cũng hơi bất ngờ đấy. Vì anh thay đổi quá nhiều.”

Tôi cười vui vẻ trước lời khen của các em.

Một phần vì bản thân tôi là một người thích sự chú ý và được khen ngợi, nhưng cũng là nhờ trong 3 ngày qua tôi đã ăn uống đầy đủ ba bữa và ngủ đủ giấc.

Cả cơ thể tôi giờ đang tràn đầy sức sống.

“Nếu ghen tị thì các em có muốn nhập ngũ luôn không? Anh PD, vẫn còn chỗ trống phải không ạ?”

“Đúng vậy.”

Khi tôi quay lại hỏi “Thế nào?” sau câu trả lời của trợ lý đạo điẽn, cả ba đứa đều đồng loạt vẫy tay từ chối với vẻ mặt hoảng sợ.

Sau đó chúng tôi đều cười xòa vui vẻ.

Vì tâm trạng tôi tốt nên có lẽ các em cũng được lây tâm trạng vui vẻ.

Đúng lúc đó, bầu trời cũng thật quang đãng không một gợn mây.

Sau khi ekip “Đàn ông xông pha” quay xong những cảnh cần thiết, tôi lấy điện thoại ra để xem lịch trình trong tuần.

“Tranh thủ trạng thái đang ở level tốt nhất, giờ mình cần làm gì nhỉ. Trước tiên là gặp đội A&R và các nhà soạn nhạc để kiểm tra tình trạng công việc…”

“Chắc anh không gặp được đội A&R đâu ạ? Mọi người đều nghỉ phép từ hôm nay rồi.”

“Sao lại nghỉ đúng hôm nay nhỉ? Tiếc quá.”

Vậy thì chỉ có thể gặp các nhà soạn nhạc thôi.

Thôi cũng được.

Tôi đã cho họ mượn phòng thu và nhờ họ hoàn thiện công việc trong lúc tôi vắng mặt.

Chỉ nghĩ đến việc kiểm tra kết quả thôi đã thấy hào hứng rồi.

“Vui quá! Ha ha ha!”

“…Anh không sao thật chứ? Có bị đập đầu vào đâu ở trong đó không?”

“Để em kiểm tra xem.”

Bọn nhóc xem xét đầu tôi từ trên xuống dưới rồi kết luận.

“Nhưng mà hình dáng đầu anh đẹp thật đấy.”

“Gáy anh Woo Joo nhìn lúc nào cũng tròn trịa nhỉ…”

“Có gì để gọi là hình dáng đầu chứ? Ừ thì nhỏ bằng hạt đậu thôi mà.”

Dù Ri Hyuk khen một cách hơi châm chọc, tôi vẫn toe toét cười vui vẻ.

Hình như các em cũng ngủ đủ giấc trong 3 ngày qua nên trông da mặt ai cũng tốt.

Ai nấy đều có vẻ mặt sảng khoái.

Nếu có điều gì đáng tiếc thì…

“À thì… không có Jung Hyun nên cũng hơi kỳ nhỉ.”

“Ừ. Thiếu thằng ba nên cảm giác hơi trống trải, chắc vậy?”

“Nhưng mà chúng ta sẽ sớm gặp anh ấy thôi mà.”

Chúng tôi gật đầu.

Giờ lịch trình của chúng tôi dày đặc.

Trong đó, lịch trình đầu tiên chính là đi đón Jung Hyun.

____________________________________________

Tại một đơn vị ở tỉnh Gyeonggi.

Chúng tôi chắp tay trước ngực đứng cùng với ekip “Đàn ông xông pha”.

“Đã đến lúc ra rồi, sao nó vẫn chưa ra nhỉ.”

“Chắc không có chuyện gì đâu nhỉ?”

“Nhưng không biết cậu ấy có tập luyện tốt không? Em hơi lo.”

Trông chúng tôi giống như những phụ huynh đang đợi con cái trước cổng trường thi đại học.

Nhưng điều chúng tôi lo lắng không phải là Jung Hyun.

“Mà anh nghe nói Han Jo khá yếu về thể lực.”

“Đúng vậy. Em nghe bảo anh ấy có thể lực như con bọ chét ấy.”

“Kìa, nói người mà không nhìn mình à.”

“Em lo quá. Anh Na Mu bảo cơ bắp của anh Han Jo như bong bóng ấy. Nếu uống ít nước là cơ bắp tự động teo lại.”

Chúng tôi thì thầm với nhau, để ý đến đoàn làm phim.

“Bọn họ khi nào sẽ đến?”

“Có vẻ sẽ hơi muộn. Nghe nói quản lý mới đến đã nhập sai địa chỉ trên GPS.”

Đúng lúc Ji Ho đang xem điện thoại và thì thầm.

Nhìn thấy chúng tôi đang lo lắng, biên kịch cười.

“Các em lo lắng cho Jung Hyun lắm à?”

“À, hiện tại chúng em đang lo cho Han Jo-ssi hơn ạ.”

Nghe vậy, biên kịch tỏ vẻ mặt kiểu “Ồ, các em còn quan tâm đến nhóm khác nữa à?”.

‘Có vẻ chị ấy đang hiểu lầm điều gì đó.’

‘Chắc là vì chị ấy chưa biết anh Jung Hyun?’

‘Ngay cả khi đâm vào cột điện, thì đối tượng bị ngã là cột điện mới đúng…’

Chúng tôi chỉ trao đổi ánh mắt với nhau.

Cuối cùng, từ bên trong đơn vị, phía sau trạm gác vang lên tiếng ồn ào.

Main vocal của chúng tôi với đôi tai nhạy bén đã nhận ra giọng nói.

“Em nghe thấy giọng như gấu đang nói trong hang ấy.”

“Chắc là Jung Hyun rồi!”

Khi chúng tôi chuẩn bị vẫy tấm biển “Jung Hyun & Han Jo, vất vả rồi”.

Tôi thấy hai binh sĩ huấn luyện và một huấn luyện viên bước ra, được bao quanh bởi đoàn làm phim cầm máy quay.

“Jung Hyun ơi!”

“Han Jo à!”

Cả hai quay đầu lại.

Chúng tôi nghĩ họ sẽ vẫy tay chào lại, nhưng họ chỉ chào bằng mắt.

Trông họ cứng nhắc như những tân binh vừa ra khỏi trung tâm huấn luyện vậy.

Tất nhiên là có sự khác biệt giữa hai người.

Khác với Han Jo đang căng thẳng, Jung Hyun trông có vẻ thoải mái hơn.

Trông thằng ba giống một sĩ quan hoặc hạ sĩ quan vừa được bổ nhiệm hơn là một tân binh.

Mỗi khi huấn luyện viên nói gì đó, tôi thấy thằng bé cười một cách thong thả.

Cuối cùng, khi họ ra khỏi cổng chính, chúng tôi chạy đến.

“Jung Hyun ơi!”

“Anh Han Jo à!”

Vì Han Jo sẽ cảm thấy cô đơn khi không có các thành viên, nên chúng tôi vây quanh cả hai và hát “Ya ya~ Ya ya ya ya!” như đang nhảy múa điệu ganggangsullae.

(Chú thích: Ganggangsullae là một điệu múa dân gian truyền thống của Hàn Quốc, có nguồn gốc từ khu vực miền nam Hàn Quốc, đặc biệt là tỉnh Jeolla. Điệu nhảy sẽ được thực hiện bởi những phụ nữ mặc hanbok cầm tay nhau tạo thành vòng tròn lớn, vừa hát vừa nhảy theo nhịp điệu. Vòng tròn này có thể rất lớn, đôi khi lên đến hàng trăm người.

Điệu nhảy này thường được biểu diễn vào dịp Tết Trung Thu (Chuseok) dưới ánh trăng rằm, hoặc các lễ hội mùa màng.

Ganggangsullae được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại năm 2009. Nó thể hiện tinh thần đoàn kết cộng đồng, ăn mừng mùa màng, và cầu mong điều tốt lành.)

Huấn luyện viên đứng quan sát rồi gửi lời tạm biệt đến họ.

“Các cậu đã vất vả nhiều rồi.”

“Vâng!”

“Các cậu làm rất tốt. Ừm… Tôi hy vọng các cậu sẽ tiếp tục thể hiện tốt trong ‘Đàn ông xông pha’. Và Jung Hyun này.”

“Vâng.”

Huấn luyện viên giơ ngón cái lên.

“Cậu là người lính tiềm năng tốt nhất mà tôi từng thấy. Nếu cậu không phải là nghệ sĩ, tôi đã muốn giữ cậu ở lại đơn vị của chúng tôi rồi.”

“Cảm ơn ạ.”

“Tôi chưa từng thấy một người lính hoàn hảo như thế này. Mỗi khi làm gì đó, góc cạnh đều hoàn hảo. Tinh thần quân nhân cũng tràn đầy. Chậc chậc. Tiếc quá…”

Huấn luyện viên nhìn Jung Hyun với vẻ mặt đầy tiếc nuối, như thể đang nói “Cậu có năng khiếu làm quân nhân lắm đấy”.

Chúng tôi nhìn nhau, tự hỏi liệu mình có nghe nhầm không.

Tôi thì ít bất ngờ hơn vì đã được nghe chút ít trong buổi huấn luyện dự bị, nhưng các em của chúng tôi đang có biểu cảm “Cái… cái gì vừa xảy ra vại?” theo thời gian thực.

Tạm bỏ qua chuyện ‘góc cạnh’. Nhưng tinh thần quân nhân á?

Tin được không trời???

Vì đây là một đứa thà tham gia “bữa trưa miễn phí” còn hơn là “tinh thần quân nhân” mà.

Trong khi tất cả chúng tôi đang ngạc nhiên, Jung Hyun giới thiệu tôi với huấn luyện viên, “Huấn luyện viên, đây là anh Woo Joo ạ”.

“Woo Joo?”

Huấn luyện viên lẩm bẩm.

Rắc!

Tôi giật mình khi thấy cái đầu quay 90 độ như pháo tháp xe tăng.

Rồi anh ta tiến lại gần và mắt sáng lên.

“Woo Joo?”

“Vâng, tôi là Woo Joo…”

“Cậu chính là Woo Joo mà tôi mới chỉ nghe đến danh trước đó!”

Rồi anh ta nắm lấy tay tôi và nói một hồi về việc tôi thật tuyệt vời, và giá như tôi đã phục vụ trong đơn vị của anh ta khi còn là quân nhân tại ngũ thì tốt biết mấy.

Còn tôi thì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

Khi tôi đang đứng đó một cách ngờ nghệch, huấn luyện viên quay đi khỏi tôi và nhìn hai binh sĩ huấn luyện.

“Vậy hẹn gặp lại nếu có cơ hội. Các cậu đã vất vả trong mấy ngày qua rồi.”

“Tuân lệnh!”

Khi Han Jo và Jung Hyun chào, huấn luyện viên nhẹ nhàng đáp lại rồi bước đi.

Lúc này Han Jo mới thở phào nhẹ nhõm “Haaa…” và chúng tôi chào đón hai người họ một cách nồng nhiệt.

“Vất vả rồi!”

“Hai người đã vất vả nhiều. Chắc là mệt lắm phải không?”

“Quân đội thế nào? Kể chuyện quân ngũ cho bọn em nghe đi.”

Trước sự tò mò của lũ trẻ đang lớn lên của chúng tôi, Han Jo mở miệng trước.

Một nụ cười có vẻ như đã giác ngộ.

Cứ mỗi lần thở ra, linh hồn của Han Jo như thoát ra rồi lại quay về vậy.

“Woo Joo à…”

Một giọng nói nghiến chặt răng gọi tên tôi.

Ối.

Tôi định nhanh chóng tránh đi nhưng không thành công. Các em đẩy lưng tôi như thể muốn nói “Mau ăn tươi nuốt sống anh ta đi”.

Tôi bất ngờ đối mặt với anh ấy.

“H-Han Jo…”

“Woo Joo à.”

“Đ-đầu tiên hãy bình tĩnh lại đã. Chúng ta nói chuyện nhé.”

“Tôi có thể nắm cổ áo anh không?”

Trước lời đề nghị bình tĩnh đó, tôi đành gật đầu chịu trận. Han Jo nắm lấy vai tôi rồi lắc nhẹ.

“Aaaaa. Thật đấy, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.”

“Xin lỗi…”

Trước hình ảnh trả thù một cách nhẹ nhàng đó, các em của chúng tôi tỏ vẻ mặt thất vọng.

Han Jo nói với vẻ mặt buồn bã.

“Ban đầu tôi nghĩ nó sẽ chỉ giống như một khóa tu thôi. Tôi đã nghĩ đến những bài tập tinh thần đó…”

“Không phải vậy sao?”

“Hoàn toàn không phải. Cái này…”

À mà hình như anh ấy để ý đến đoàn làm phim nên không nói hết, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.

Trong khi chúng tôi đang nói chuyện ồn ào để Han Jo không cảm thấy cô đơn, cuối cùng hai chiếc xe chúng tôi đang đợi cũng đã đến.

Xoạch.

Cửa xe mở ra cùng lúc.

Một khuôn mặt nghịch ngợm thò đầu ra.

“Ta đã đến đây…”

Đồng thời, những khuôn mặt dữ tợn theo sau cũng hét lên.

“Ôi xấu hổ quá! Vào lại đi, cây hồng xiêm kia!”

“Na Mu, vào trong đi.”

“Xin đừng hiểu lầm! Chúng tôi không quen biết với cái đứa này đâu!”

Sau khi bé ‘Cây’ bị đẩy vào lại, những người cơ bắp bắt đầu bước xuống.

“Lee Hyun Jo!”

“Hyun Jo à! Ê! Ổn chứ?”

“Trời ơi! Trời ơi! Mặt Lee Hyun Jo của chúng ta gầy hẳn đi rồi!”

Han Jo lẩm bẩm với vẻ mặt như đã giác ngộ.

“…Cái đám này thậm chí còn không gọi mình là anh nữa.”

8 người chạy ào tới, “Uwaaak!” và chào đón Han Jo.

Trong khi máy quay ghi lại cảnh đoàn tụ của họ, chúng tôi chào bằng mắt rồi đưa Jung Hyun ra ngoài.

“Jung Hyun à, ăn kẹo dẻo này đi.”

“Ồ. Cảm ơn.”

Một nụ cười ấm áp hiện lên trên khuôn mặt Jung Hyun khi nhận những túi kẹo dẻo các loại.

Chú gấu thể hiện kỹ năng mở đồng thời nhiều túi kẹo chỉ bằng một động tác tay rồi nhai kẹo dẻo.

“Thế nào? Ổn chứ?”

“Ừm…”

Jung Hyun hồi tưởng lại quá khứ rồi gật đầu.

“Vâng, ngon hơn em nghĩ đấy.”

“…Ngon á?”

“Họ nói là đã cố tình cho xúc xích trong khẩu phần ăn vì đang quay chương trình. Mỗi lần em phản ứng khi ăn, đoàn làm phim đều rất thích thú.”

“Không, không phải đồ ăn. Anh hỏi về việc huấn luyện cơ…”

“À.”

Jung Hyun trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.

“Cũng được. Mỗi khi làm gì, huấn luyện viên đều khen ngợi với đôi mắt sáng lấp lánh. Ông ấy còn bảo muốn cùng em đóng cọc nữa.”

“Chắc là ông ấy định bảo em đóng cọc thôi nhỉ.”

“Chứ không phải vậy sao ạ?”

“…Ừm, thôi. Để sau này anh về nhà sẽ giải thích cho.”

“Không phải vậy đâu.”

Lần này, con sếu trắng mỏ dài chen vào.

“Không phải về nhà mà là về ký túc xá chứ.”

“Ri Hyuk à, em vào xe với thằng Na Mu kia đi.”

Ri Hyuk bĩu môi không hài lòng.

Khi đang đưa thằng ba đang nhai kẹo dẻo về xe, tôi chợt nhớ ra điều gì đó mà mình đã quên.

“Này, khoan đã. Jung Hyun à.”

“Vâng?”

“Nãy thấy phản ứng của huấn luyện viên hơi lạ, em đã nói gì ở trong đó vậy?”

“Em không nói gì đặc biệt cả. Chỉ nhắc đến anh một hai lần trong lúc huấn luyện thôi.”

Có vẻ như đó không hẳn là nguyên nhân.

Vì thằng ba vốn không giỏi giải thích nên tôi từ bỏ việc hỏi thêm.

Tôi chỉ nheo mắt nhìn Jung Hyun đang thản nhiên nói “Kẹo dẻo ngon ngon”.

“Em không nói gì làm hỏng hình ảnh của anh chứ?”

“Đương nhiên rồi ạ.”

Jung Hyun mở to mắt như muốn nói hãy tin em đi.

“Em đã nói rất nhiều điều tốt về anh đấy.”

____________________________________________

▶ [Đàn ông xông pha – Jung Hyun, Han Jo – Tape huấn luyện cơ bản #1]

#1.

[Jung Hyun đứng nghiêm trang trước huấn luyện viên sau khi hoàn thành hoàn hảo động tác PT yêu cầu.]

Huấn luyện viên: Làm tốt lắm, binh sĩ.

Jung Hyun: Cảm ơn ạ.

Huấn luyện viên: Động tác rất hoàn hảo, cậu thường xuyên tiếp xúc với động tác này à?

Jung Hyun: Vâng, tôi học được từ anh Woo Joo cùng nhóm ạ!

Huấn luyện viên: Woo Joo…?

#2.

[Trong lúc huấn luyện bắn súng sơ bộ (PRI), huấn luyện viên khựng lại khi thấy Jung Hyun nằm sấp để bắn.]

Huấn luyện viên: Động tác này, cậu đã học trước à?

Jung Hyun: Vâng, tôi học được khi nhìn anh Woo Joo bắn súng lấy quà ạ.

Huấn luyện viên: …Chỉ để lấy một con búp bê mà phải nằm sấp bắn luôn sao?

Jung Hyun: Vâng! Tôi đã giúp anh ấy giữ tư thế ngang người ạ!

Huấn luyện viên: ……

#3.

[Sau khi kết thúc huấn luyện, huấn luyện viên đang giảng giải về tinh thần quân nhân cho Han Jo đang ngẩn ngơ, rồi nhìn Jung Hyun đang đứng nghiêm.]

Huấn luyện viên: Binh sĩ. Nãy cậu đang nghĩ gì?

Jung Hyun: Tôi không nghĩ gì cả ạ.

Huấn luyện viên: Không nghĩ gì sao?

Jung Hyun: Vâng! Tôi chỉ nghĩ là phải làm theo lệnh của huấn luyện viên thôi ạ.

Huấn luyện viên: …Xuất sắc. Cậu học được tinh thần đó ở đâu vậy? Cũng từ anh Woo Joo sao?

Jung Hyun: Vâng. Đúng vậy ạ.

Huấn luyện viên: (hài lòng)

Trong khi những cảnh như vậy lần lượt lướt qua trên màn hình, phòng biên tập chìm trong im lặng.

Phó đạo diễn chớp mắt.

‘Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra trong New Black vậy.’

Không hiểu sao, hình ảnh Woo Joo đang thúc giục các thành viên và nói “Ha ha! Chúng mày phải nghe lệnh của anh!” hiện lên trong đầu.

Tất nhiên đó không phải sự thật, nhưng cũng không hoàn toàn sai.

Đối với một số người.

_______________________________________________

“Huhuhu…”

“Anh mệt lắm sao?”

“Hử, không, hehehehe…”

Tiếng cười ngây ngô vang bên tai.

“Anh uống hồng sâm đi. Hồng sâm của anh này.”

Nhạc sĩ Na Sang Yoon rưng rưng nước mắt khi nhận hồng sâm tôi đưa.

Khi gặp nhau sau khi kết thúc huấn luyện dự bị, trông anh ấy thậm chí còn rất khỏe mạnh.

Vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn làm việc với tôi, má anh ấy đã hóp lại.

Bây giờ, sau một thời gian nữa, anh ấy trông giống như con giun khô quắt dưới ánh nắng mặt trời.

“Có phải làm việc với tôi khiến anh mệt không?”

“Ừm, không? Không phải vậy đâu. Tôi thực sự rất vui khi được làm việc cùng Woo Joo-ssi.”

Nhạc sĩ vừa từ từ hút hồng sâm vừa mỉm cười nhạt.

“Đối với một người như tôi, không có mối quan hệ trong ngành và không giỏi xử lý công việc, thì cơ hội được làm việc và được đối xử như con người thế này là hiếm có. Tôi thực sự thích điều đó. Làm việc với Woo Joo-ssi, tôi cảm thấy mình thực sự đang làm nhạc.”

“May quá. Tôi hơi lo lắng đấy. May là anh không thấy mệt.”

“…Hả?”

“Tốt quá.”

Tôi xoa tay rồi giơ ra để đập tay.

“Nào, vậy chúng ta tăng tốc lên nhé~?”

“…”

“Cố lên?”

“Vâng…”

Tôi thúc đẩy việc chuẩn bị album, thỉnh thoảng cho anh ấy uống đồ uống ngon và cà phê để nạp năng lượng.

Chắc chắn là nhờ sử dụng nhân lực bên ngoài nên tiến độ khá nhanh.

Nếu Jung Hyun cũng cùng làm việc với tốc độ như thế này… thì có lẽ sẽ hoàn thành tất cả vào giữa tháng sau.

Trong khi thỉnh thoảng ghé qua công ty để kiểm tra tiến độ album, tôi cũng hoàn thành từng lịch trình một.

Đi đến sự kiện đặc sản địa phương và hát nhạc trot cùng các cụ già.

Ghé thăm khoa nhi, nơi Min Jun – em trai của Bi Ju – đã từng nằm viện, và biểu diễn cho các em nhỏ ở đó.

Đó là nhờ giáo sư Choi, người mà tôi đã lâu không liên lạc.

– Nếu cháu có thời gian hoặc nếu có thể, cháu có thể làm một buổi biểu diễn ngắn cho trẻ em ở đây được không?

Tôi đã đồng ý vì cũng muốn làm đại sứ cho một chiến dịch tốt mà bệnh viện đề xuất.

Hình thức biểu diễn là kịch ứng tác.

Jung Hyun đóng vai Người thợ rừng Thiếc, Ji Ho là Dorothy, Ri Hyuk là mẹ kế, Bi Ju là yêu tinh và tôi là cái chày biết nói của yêu tinh.

“Xin chào, tôi là cái chày biết nói của yêu tinh.”

“Làm sao một cái chày lại biết nói được?”

“Lời nói của mẹ kế khiến lòng tôi đau quá. Tôi cũng có nhân quyền chứ.”

Chủ đề là nhân quyền.

Chúng tôi chỉ nắm được cốt truyện chính, phần còn lại là diễn ứng tác, nhưng khi thấy các em nhỏ cười khúc khích và cả phụ huynh cũng cười theo, có vẻ như chúng tôi đã nắm bắt được yếu tố hài hước.

Sau buổi biểu diễn, chúng tôi cũng dành thời gian để giao lưu với các em nhỏ.

“Các anh là ai ạ?”

“Đây không phải là đội khám phá lịch sử sao?”

“Cháu không biết!”

“…Không biết sao?”

Đây là một chương trình giáo dục dành cho trẻ em, nhưng có vẻ như người lớn lại biết rõ hơn.

Dù sao thì có nói ra chắc các em cũng không hiểu, nên tôi chỉ bắt chước giọng của các nhân vật nổi tiếng để chơi với các em.

Vì vậy, đến cuối sự kiện, tất cả trẻ em đều theo tôi như những chú gà con.

Đó là một trải nghiệm thú vị về nhiều mặt.

“Xin hãy nhận cái này. Bố chú nhờ chuyển cho các cháu.”

Tôi cũng nhận được món quà từ giáo sư Choi Yong Jae.

Đó là thịt mà ông Choi Ik Hyun, người mà tôi đã giúp đỡ, gửi tặng cho chúng tôi ăn.

Chúng tôi mỉm cười khi nghe nói rằng gần đây ông ấy đang tích cực quảng bá cho New Black tại các câu lạc bộ người cao tuổi.

Sau khi nhận được món thịt bò Hàn Quốc, bước chân của tôi trở nên rất nhẹ nhàng.

“Đúng là chuyện đời luôn xoay vòng. Làm việc tốt sẽ được đáp lại bằng điều tốt, làm điều xấu sẽ gặp điều xấu.”

“Đại sự không ổn rồi.”

“Sao vậy?”

“Anh đã làm nhiều chuyện xấu với đội A&R mà.”

“Vậy Ji Ho chỉ được ăn thịt nấu canh và thịt kho ở đây thôi.”

“Vậy anh cũng đừng ăn thịt gà nướng mà bố em gửi nhé.”

_____________________________________________

Chúng tôi trò chuyện vui vẻ và lần lượt xóa những lịch trình lớn khỏi danh sách.

Trong số đó, lịch trình cuối cùng chính là ‘Music On – Tổng kết nửa đầu năm 2015’ của PBS.

Đó là thời gian để các ca sĩ đạt hạng nhất trong nửa đầu năm biểu diễn, và chúng tôi đã ghi hình trước trên một sân khấu riêng với thiết bị sân khấu tuyệt vời.

“Waaaa…!”

Trong bóng tối, những cây lightstick lấp lánh, đẹp đẽ và sáng rực như những đợt sóng.

“Các anh ơi, em muốn khóc quá.”

“Anh cũng vậy.”

“Sáng quá…”

Dalbong quá sáng.

Ca sĩ cũng khóc, fan cũng khóc, ngay cả nhân viên gần đó cũng khóc.

Sau vài lần thử nghiệm, chúng tôi đã có thể kết luận rằng mức 3 trong số 10 mức là phù hợp nhất.

Mặt khác, buổi tổng kết nửa đầu năm là khoảng thời gian có ý nghĩa sâu sắc đối với cả Soufflé và chúng tôi về nhiều mặt.

Có thể nói rằng nó đã cho thấy vị trí đã thay đổi của chúng tôi đối với các fandom khác.

Mỗi khi ca sĩ thay đổi, một tiêu đề như ‘Hạng 1 tuần 1 tháng 2’ hoặc ‘Hạng 1 tuần 2, 3 tháng 3’ xuất hiện trên tên bài hát, nhưng Hoa Gió của chúng tôi đã khiến các ca sĩ và fandom khác phải dừng lại.

【 Hạng 1 tuần 4 tháng 4 & Hạng 1 tuần 1, 2, 3, 4, 5 tháng 5 】

▷ New Black – Hoa Gió

Những người khác chỉ có một dòng, chúng tôi có ba dòng.

Nó giống như danh hiệu của một vị vua: ‘Vua đáng kính của vương quốc, Người bảo vệ hợp pháp của vùng đất này nọ’.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi xuất hiện như một ông trùm, nên tôi đã mỉm cười rất hài lòng trong lòng.

Cảm nhận được vị ngọt của thành công là như thế này đây.

Nhưng điều tuyệt vời nhất trong buổi tổng kết nửa đầu năm không phải là thành công đó, mà là thời gian chúng tôi dành cho Soufflé trong buổi fan meeting nhỏ.

Không có khoảnh khắc nào hạnh phúc hơn khi ca sĩ và fan nhìn vào mắt nhau và cảm thấy sự kết nối.

“Nào, khi tôi đếm một hai ba thì chúng ta cùng làm nhé!”

“Vâng!”

“Bắt đầu. Một hai ba!”

Ca sĩ và fan cùng hô to.

“Soufflé!”

“New Black!”

Chúng tôi giơ lightstick lên như đang hô “Cross!”.

“Yap!”

“Yap!”

Xoẹt-

Chúng tôi nhắm mắt và vẫy Vương Bổng, Soufflé cũng nhắm mắt và vẫy Kim Bong Dal một cách cuồng nhiệt.

À nhầm, là Dalbong-i. Thật là.

Những người đi đường cũng dừng bước và tỏ vẻ ngạc nhiên.

Giữa chừng có người quay video, nếu thấy tiêu đề kiểu ‘Flash mob idol điên cuồng’ trên YouTube thì đó là chúng tôi đấy.

Rồi chúng tôi cười không ngớt.

Cùng nhau cười sảng khoái, rồi nói chuyện với hàng trăm fan trong một thời gian dài, chúng tôi đã kết thúc nửa đầu năm một cách hoàn hảo.

Khi tất cả các lịch trình lớn đã qua đi và sức nóng của Hoa Gió – bài hát về mùa xuân – cũng dần nguội đi.

Thời tiết ngày càng trở nên ẩm ướt và nóng bức.

Trang phục của mọi người trở nên nhẹ nhàng hơn, và khi tin tức bắt đầu nói về nắng nóng và mùa mưa sắp tới của mùa hè này.

Cuối cùng, buổi ghi hình chính thức của ‘Đàn ông xông pha’ cũng đến gần.

Nhưng…

“Hả? Anh nói ở đâu cơ?”

“Ở đâu ạ, anh Seok Hwan?”

Địa điểm tập trung mà đoàn làm phim thông báo qua anh Seok Hwan là nơi tôi hoàn toàn không ngờ tới.

“…Sân bay?”

Nghe thông tin tiếp theo, Jung Hyun cũng chớp mắt.

“Họ bảo chúng ta mang cả hộ chiếu nữa ạ?”

“Hộ chiếu? Tại sao?”

“Hai đứa cứ xem đi.”

Sau khi xem tin nhắn từ đoàn làm phim mà anh Seok Hwan cho xem, tôi và Jung Hyun đều chớp mắt.

Sân bay.

Địa điểm để quay phần mở đầu chính là sân bay Incheon.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 271

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

TruyệnHE.com

Website luôn cập nhật nhanh nhất các bộ truyện Showbiz hấp dẫn mỗi ngày.

Email Liên Hệ QC: contact@truyenhe.com

Fanpage: Link

Điều khoản

Copyright © 2026 Truyện HE

DMCA
Về Truyện HE | Đăng Ký Nhóm Dịch | Hướng Dẫn Đăng Truyện | VIP + COIN
🚫 Vui lòng đăng nhập để kiểm tra trạng thái VIP.
Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, Truyện HE miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ contact@truyenhe.com

Đăng Nhập

Chứng minh bạn là người


Đăng nhập với Google

Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Đăng Ký

Đăng Ký Tài Khoản Trên Trang Web Này.

Đăng ký với Google

Đăng Nhập | Quên Mật Khẩu?

← Quay Lại Truyện HE

Quên Mật Khẩu?

Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.

← Quay Lại Truyện HE