Chương 266
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
“Chào mừng quay lại!”
Khi chúng tôi đến văn phòng phòng PR, các nhân viên chào đón chúng tôi một cách nồng nhiệt.
“Chuyến đi Nhật thế nào?”
“Tốt ạ!”
“Trường phòng Yoon nói rằng các cậu đã tạo nên một cơn sốt ở đó. Woo Joo đã làm gì trên sóng truyền hình vậy?”
“…Đó là bí mật ạ.”
Thực ra tôi đã làm đủ thứ vì bị mê hoặc bởi 500.000 yên.
Khi chúng tôi trao quà cho các nhân viên PR, họ đều nhận với vẻ mặt vui vẻ, cho đến khi các nhân viên quay lại làm việc, chúng tôi mới đi theo chị Hong vào phòng họp.
“Chị ơi, đây ạ.”
“Ồ? Cái gì vậy?”
“Lúc nãy có nhiều người nên em chưa tặng quà cho chị được. Chúng em đã chuẩn bị thêm quà riêng cho chị đấy ạ.”
Vì chị Hong là nhân viên chuyên phụ trách New Black trong phòng PR nên chúng tôi đã chuẩn bị thêm quà đặc biệt.
“Ôi, cảm ơn các em.”
Chị cười khi nhận hộp quà được gói, rồi nhìn chằm chằm và vuốt ve hộp quà một lúc mới ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
Một nụ cười thật lòng thoáng qua trên khuôn mặt với nụ cười xã giao của chị.
Chị nói đùa rằng việc này khiến chị thích làm việc hơn rồi mới rời khỏi phòng họp.
“Đợi chị một chút nhé? Chị sẽ lấy lightstick ngay!”
“Vâng ạ!”
Trong khi chúng tôi đang hào hứng và tưởng tượng, chị Hong quay lại cùng một thực tập sinh, mang theo một hộp lớn.
Cái gì vậy.
Sao nó lại to thế?
Chúng tôi chớp mắt nhìn cái hộp to có thể chứa cả một máy lọc không khí.
“…To quá.”
“Hộp to đến vậy sao?”
Có phải phiên bản du ký Gulliver không nhỉ.
(Chú thích: “Gulliver Du Ký” (tên tiếng Anh là “Gulliver’s Travels”) là tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Ireland Jonathan Swift, xuất bản năm 1726. Truyện kể về các cuộc phiêu lưu của Lemuel Gulliver – một bác sĩ phẫu thuật kiêm thủy thủ. Tác phẩm gồm 4 phần chính:
– Phần 1: Xứ người tí hon (Lilliput) – nơi Gulliver là người khổng lồ giữa những người cao chỉ vài cm
– Phần 2: Xứ người khổng lồ (Brobdingnag) – nơi Gulliver trở thành người tí hon
– Phần 3: Đảo bay Laputa – với những nhà khoa học và triết gia kỳ quặc
– Phần 4: Xứ ngựa thông minh (Houyhnhnms) – nơi ngựa là sinh vật văn minh còn con người (Yahoo) là loài dã man
Tuy bên ngoài tác phẩm giống như truyện thiếu nhi, nhưng thực chất đây là lời châm biếm sâu sắc về xã hội, chính trị và bản chất con người trong thời đại của tác giả.
Ở đoạn này, tác giả đang ám chỉ đến phần Xứ người tí hon (Lilliput) – nơi Gulliver là người khổng lồ. Vì chiếc hộp quá to, nên Woo Joo đùa rằng nó như thể đến từ thế giới của Gulliver – tức là “phiên bản khổng lồ”.)
Sau khi bị bất ngờ một lúc, chúng tôi tập trung vào chiếc hộp nhỏ mà chị Hong lấy ra từ trong hộp lớn.
Một chiếc hộp màu đen.
Màu đen chuyển dần sang nhạt hơn ở phía dưới, tạo hiệu ứng gradient.
Mặt trước có logo New Black màu bạc, mặt sau có tên chúng tôi bằng tiếng Anh.
Khi thấy dòng chữ “Official Fanlight” chỉ lightstick chính thức, cả 5 chúng tôi đều rưng rưng xúc động.
“Woa…”
Cuối cùng lightstick mà chúng tôi mong đợi đã xuất hiện trước mắt, không hiểu sao chỉ nhìn bao bì bên ngoài thôi mà lòng tôi đã rộn ràng.
“Đúng là lightstick thật rồi…”
Các em cũng có phản ứng tương tự, các em cùng mỉm cười nhìn hộp lightstick đặt giữa bàn.
Bi Ju đưa tay lên miệng đầy xúc động, Ji Ho lấy điện thoại chụp ảnh từ mọi góc độ.
Jung Hyun cũng tựa cằm cười toe toét.
Tốc tốc tốc tốc.
Quay đầu lại, tôi thấy Ri Hyuk đang gõ điện thoại rất chăm chú.
“Em đang làm gì vậy?”
“Em đang ghi lại cảm xúc của khoảnh khắc này ạ. Vì đây là khoảnh khắc em muốn ghi nhớ.”
Chúng tôi gật đầu đồng tình.
Đúng như Ri Hyuk nói, đây là khoảnh khắc đáng nhớ.
Cảm giác này có phải giống như hồi mới debut không nhỉ, mỗi ngày chúng tôi đều tưởng tượng xem một năm sau mình sẽ như thế nào.
Liệu chúng tôi sẽ nổi tiếng, hay chỉ là những idol với độ nhận diện tầm hường, thậm chí rất khó khăn để ra được album.
Chúng tôi đã cùng nhau trải qua một giai đoạn mà khi mọi thứ đều là ẩn số.
Nhưng giờ đây, chúng tôi đã có thể đón chào sự ra đời của lightstick vào ngày kỷ niệm 1 năm với cảm giác hạnh phúc như thế này.
Khi đang trao đổi ánh mắt và mỉm cười với nhau, em út đang chụp ảnh lia lịa bỗng nghiêng đầu.
“Ơ? Nhưng mà kích thước hộp hơi lạ nhỉ.”
“Ờ nhỉ.”
Tôi nói.
“Em đã thấy nhiều hộp lightstick của các tiền bối khác, nhưng hộp của họ nhỏ hơn nhiều.”
“Mấy hộp đựng lightstick đó giống hộp bánh sinh nhật ấy anh.”
Thông thường hộp lightstick khá mảnh mai nhưng cái này lại có cảm giác rộng hơn.
Trong khi chị Hong im lặng mỉm cười, tôi chăm chú nhìn hộp và phát hiện ra bí mật.
“À, em biết rồi! Đây là kích thước phù hợp với album phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Ah…!”
Cuối cùng các em cũng nhận ra.
Chiều cao của hộp lightstick giống với album của chúng tôi.
Đây chính là lĩnh vực mà Lemon Entertainment được fan idol đánh giá cao nhất – sự thống nhất về kích thước.
Tất cả các sản phẩm đều có kích thước nhất quán để có thể xếp gọn gàng trên kệ sách.
Khi có bài viết trên mạng về “Trưng bày sản phẩm khiến người xem cảm thấy thoải mái”, 99% là nói về công ty chúng tôi.
Không ngờ họ còn thống nhất cả kích thước hộp lightstick nữa.
“Thống nhất kích thước! Đỉnh thật đấy…”
Tôi khẽ cười khi thấy đứa nào đó trong nhóm thích thú đến mức má ửng hồng.
Sau khi quan sát hộp một lúc và gật đầu, chị Hong hỏi.
“Các em đã muốn xem chưa?”
“Rồi ạ!”
Trong khi chúng tôi chắp tay cầu nguyện ‘Xin hãy thật xinh đẹp!’, chị Hong bắt đầu mở hộp.
Cuối cùng, cây lightstick xuất hiện trong tay chị.
“Woa…”
“Woa! Woa!”
“Woa…”
Như thể có nhạc nền thiên đường và filter mờ ảo phủ lên mắt chúng tôi.
Phần tay cầm được thiết kế tinh tế để dễ cầm, phía trên là một khối cầu tròn.
Trông giống như một cây kem New Black được Đấng Tạo Hóa tỉ mỉ nặn ra vậy.
Và bên trong có một thứ vô cùng đẹp.
“Woa…”
Cả năm chúng tôi đồng loạt vươn cổ về phía lightstick đặt trên bàn.
Bên trong có một mặt trăng tròn.
Ban đầu tưởng là hoa hướng dương hay mặt trời nhỏ xinh, nhưng giờ nhìn kỹ thì là mặt trăng và những ngôi sao bao quanh.
Giống như cánh hoa hướng dương, có những ngôi sao nhỏ gắn trên vòng tròn bao quanh mặt trăng.
“Nhìn từ xa trông hơi giống bông hoa phải không? Nhà thiết kế đã áp dụng ý tưởng của Woo Joo đấy.”
“Hèn gì nó đẹp thế! Lightstick của chúng ta thật tuyệt vời.”
“…”
“…Xin lỗi ạ.”
Tôi cúi đầu trước ánh mắt khinh bỉ của các em.
Chị Hong cười.
“Lúc đó Woo Joo nói rằng lý do có năm cánh hoa là vì các em – năm người bao quanh Souffle, đúng không?”
“Vâng, đúng ạ.”
“Đó chính là lý do có năm ngôi sao đấy.”
“Ah.”
Lúc đó Ri Hyuk như phát hiện ra điều gì đó, mắt mở to.
“Nhưng mà hình tròn không hoàn toàn tròn hẳn, đường cong có hơi…”
“Đúng vậy.”
“…?”
“Nhìn thẳng sẽ thấy giống mặt trăng, nhưng nhìn nghiêng sẽ thấy giống hình bánh pancake souffle đấy.”
“Ồ, thật ạ?”
“Ừ. Nhà thiết kế cũng đã áp dụng ý tưởng của Bi Ju.”
Tất cả chúng tôi đều ghé sát mặt vào bàn như những chú chó đang ngửi đồ mới trong sự tò mò.
“Thật kìa!”
“Đúng thật!”
Khi nhìn nghiêng, mặt trăng thực sự trông giống hai lớp bánh pancake soufflé.
À, ý tưởng là năm ngôi sao xoay quanh souffle ở trung tâm đã được thực hiện rồi.
“Đẹp quá…”
“Làm sao từ thiết kế kỳ quặc của chúng ta lại có thể tạo ra được thành phẩm tuyệt vời như thế này vậy?”
“Đúng đấy. Thật sự họ làm dựa trên bản phác thảo của chúng em sao ạ?”
“Ừ.”
Chị Hong trả lời.
“Họ đã tổng hợp tất cả ý tưởng các em đưa ra để tạo ra nó đấy.”
“Wow… Không hổ danh là chuyên gia.”
Chúng tôi đã đưa ra những ý tưởng như thể đang tham gia cuộc thi tạo ra món đồ vô dụng nhất thế giới, nhưng chiếc lightstick này…
Giống như một bông hoa nở trên mảnh đất cằn cỗi vậy.
Chúng tôi ca ngợi nhà thiết kế đã làm nở hoa từ những mầm non lạ lùng đó.
“Chắc chúng ta phải trả rất nhiều tiền thiết kế cho họ nhỉ?”
“…Công ty đã trả nhiều rồi.”
“Đây chính là sức mạnh của đồng tiền mà ba em hay nói sao.”
Lightstick trông thực sự sang trọng.
Đẹp nhất, đường nhiên là sau bà Deok Soon nhà ta rồi.
Trong khi chúng tôi đang ngắm nhìn và thán phục lightstick với những chi tiết tinh tế của nhà thiết kế, Jung Hyun nhìn vào bề mặt của khối cầu.
“Chị ơi, nhưng những chấm nhỏ trên bề mặt này là gì vậy ạ?”
“Ơ? Thật này! Có những vết như vết bẩn ở đây này!”
“Có phải là hàng lỗi không?”
“Kim Jung Hyun, đừng cào bằng móng tay. Đây đâu phải đồ của cậu.”
“Dạ…”
Khi chúng tôi đang tò mò nhìn những chấm nhỏ li ti như bụi tuyết hay tinh thể tuyết trên bề mặt khối cầu, chị Hong mỉm cười đầy ý nghĩa rồi gọi thực tập sinh.
“Tắt đèn một lát đi.”
“…?”
“Chị ơi, sao đột nhiên lại tắt đèn…”
Sau khi đèn tắt, chị giải thích:
“Để giải thích phần này thì phải bật lightstick lên mới được.”
“Ah.”
“Về hiệu suất, công ty đã áp dụng nhiều ý tưởng của Ri Hyuk. Độ sáng cũng có thể điều chỉnh qua nhiều cấp độ.”
Cùng với tiếng “tách”, lightstick được bật lên.
“Wow!”
“Mới chỉ bật thôi mà, các em.”
“Woa!”
“…”
Chị Hong cầm lightstick và cười.
Khi chúng tôi đang nhìn lightstick sáng lên và thốt lên “Tuyệt quá…”, chị giơ nó lên cao như đang cầm một ngọn đuốc.
“Các em hỏi những chấm li ti trên đây là gì phải không?”
Rồi chị chiếu lightstick lên tường, ở mức sáng yếu nhất.
Khi chị điều chỉnh góc, những chấm trên bề mặt lightstick tạo ra hình ảnh ánh sáng và bóng trên tường.
Giống như một chiếc đèn chòm sao vậy.
“Ơ…?”
Một vầng trăng tròn.
Và xung quanh mặt trăng là những ngôi sao nhỏ rải rác.
Trông giống như bầu trời đêm được tạo nên từ bóng tối.
Nhìn bình thường thì tưởng như có vết bẩn, nhưng khi điều chỉnh góc chiếu thì lại thành bầu trời đêm.
“Woa…”
Trong khi chúng tôi đang ngạc nhiên ngắm nhìn, Bi Ju giơ tay lên.
“Đẹp quá. Nhưng nó có ý nghĩa gì vậy ạ?”
“Đây là ý tưởng của nhà thiết kế. Họ nói rằng đã có mặt trăng và ngôi sao, nên có thêm bầu trời đêm thì sẽ tốt. Điều này có ý nghĩa đặc biệt với các em đấy.”
“Cái này ạ?”
Chúng tôi nghiêng đầu thắc mắc.
Rồi chúng tôi nheo mắt nhìn bóng bầu trời đêm chiếu trên tường.
Chị Hong mỉm cười.
“19 tháng 6 năm 2014. Đây là bầu trời đêm ngày các em ra mắt đấy.”
Một khoảng lặng trôi qua.
Ánh mắt chúng tôi im lặng hướng về bức tranh trên tường.
“Thế nào?”
“…”
“Các em thích chứ?”
“Không phải chỉ thích…”
Chúng tôi cười và trả lời.
“Nó quá tuyệt vời ạ.”
“Chúng em rất thích ạ. Thật sự đấy ạ.”
Với từ khóa 19 tháng 6, chúng tôi và các em nhìn chăm chú vào hình ảnh bóng đổ trên tường.
Trong khi đang cố gắng ghi nhớ cảnh tượng này, Ri Hyuk hỏi:
“Nhưng hình như độ sáng hơi yếu. Với mức này thì không thể dùng làm đèn đọc sách được.”
“À, đúng vậy. Đây là mức sáng yếu nhất mà.”
“Vậy mức sáng bình thường thế nào ạ?”
“Ừm, chờ chút… Jun Sung à, điều chỉnh cái này thế nào nhỉ?”
Khi nhân viên thực tập đang chỉ cho chị Hong gì đó trên điện thoại, chị bừng tỉnh và nói:
“À, cái vừa rồi là mức sáng yếu nhất, còn mức sáng bình thường là…”
Và ngay lúc đó.
Vụt!
Khuôn mặt đang tươi cười của chị Hong bỗng trắng đến lóa mắt.
Chúng tôi bị tấn công bởi làn sóng ánh sáng mà không kịp né tránh.
Giống như trong phim, khi bom nổ, nhân vật biến mất cùng với ánh chớp, đó chính là chúng tôi lúc này.
Mọi người đều ôm mắt.
“Á!”
“Mắt tôi! Mắt tôi!”
“Ôi, như bị ném lựu đạn sáng vậy!”
“Các em, xin lỗi! Ôi! Mắt tôi… Jun Sung à!”
“Em cũng không thấy gì! Chị ơi…”
Đây chính là lý do “Bom mắt” được đưa vào danh sách đề cử tên cho lightstick của chúng tôi.
____________________________________________
Phòng họp lại sáng đèn.
“…”
“…”
Mọi người ngồi đó với vẻ mặt ngơ ngác.
Ri Hyuk nhắm mắt và xoa xoa mí mắt, còn tôi thì liên tục chớp mắt.
Những vết loang lổ vẫn còn ẩn hiện trong tầm nhìn.
“Ảnh dư vẫn chưa mất này.”
“Em cũng vậy, anh ạ. Có gì đó đang lơ lửng trước mắt em.”
Bi Ju vươn tay ra không trung như thể muốn nắm bắt thứ gì đó trước mắt.
Jung Hyun nói rằng nếu nhìn chằm chằm vào từng vết loang lổ thì có thể xóa được, nhưng tôi thấy không hiệu quả lắm.
Tôi chớp mắt rồi quay đầu.
“Hai người ổn chứ?”
“Ừ, ừm…”
Hai nhân viên gật đầu một cách mơ hồ.
Lúc nãy tôi thấy anh thực tập sinh đang tìm công tắc đèn bằng cách dò dẫm tường.
Các em lẩm bẩm với vẻ mặt ngơ ngác.
“Nhưng mà, sao độ sáng lại…”
“Em tưởng mình bị mù thật rồi. Đang đợi mức sáng bình thường thì đột nhiên bùm!”
“Thật đấy. Đến cả giác mạc của Jung Hyun bị tổn thương thì không cần nói nữa.”
“Nhưng tại sao nó lại sáng thế nhỉ?”
“Khoan đã. Lúc nãy nói là hiệu suất theo yêu cầu của anh Ri Hyuk mà…”
Theo lời em út, chúng tôi đồng loạt quay đầu.
Ri Hyuk đang xoa mắt, nheo mắt lại và nhăn mặt.
“…Cái gì cơ?”
“Là cậu à.”
“Chị nói là anh Ri Hyuk đã ảnh hưởng đến quyết định về hiệu suất mà. Đây là tác phẩm của anh phải không?”
“Không, tôi…”
Chúng tôi bắt đầu chỉ trích Ri Hyuk.
“Ri Hyuk à, người ta bảo làm lightstick chứ đâu phải đèn công nghiệp.”
“Thế này thì chúng ta không thể tổ chức concert được.”
“Anh nghĩ mình không thể tham gia ghi hình ca nhạc nữa.”
Chắc chắn là vậy.
Nếu cổ vũ với độ sáng này thì sẽ gây náo loạn mất.
Sau khi ghi hình xong, quản lý fan sẽ nói “Nào, các Soufflé của chúng ta hãy nhắm mắt lại nhé. Khi mọi người bình tĩnh lại rồi chúng ta sẽ ra về, mọi người hãy xếp hàng, từng người một bắt đầu từ hàng cuối cùng nhé!”
Đánh giá sau concert chắc sẽ là “Tôi chỉ thấy ánh sáng từ các em ấy… Thật sự là chỉ thấy ánh sáng thôi.”
Jung Hyun gật đầu.
“Hồi nhỏ, em từng đi chơi cảng với ba. Ngọn hải đăng em đã thấy ở đó cũng có cảm giác như thế này.”
“Không, mọi người bình tĩnh đi. Không thể nào lại như vậy được…”
Khi Ri Hyuk đang phủ nhận, chị Hong đã trở lại bình thường và nói thêm.
“Ri Hyuk nói đúng đấy. Cái vừa rồi là độ sáng tối đa.”
“Ah…”
“Chị định chỉnh sang mức sáng bình thường, nhưng do điều chỉnh nhầm nên đã bấm vào mức sáng tối đa.”
“Thấy chưa. Em bảo là mức sáng tối đa mà.”
Tôi nheo mắt nhìn cậu ta, người đang nhìn chúng tôi với ánh mắt như muốn nói ‘Mau xin lỗi đi’.
“Dù là mức sáng tối đa thì cũng thế thôi.”
“Đúng vậy. Tại sao mức sáng tối đa lại phải mạnh đến thế chứ.”
“Có thể hữu ích trong những tình huống khẩn cấp hoặc thảm họa bất ngờ. Mặc dù hy vọng những việc đó sẽ không xảy ra, nhưng sau này lightstick này…”
“Lightstick này làm sao hả?”
“Có thể cứu mạng ai đó.”
Tôi suýt bị thuyết phục trong giây lát.
“Không, dù sao thì nó phải là lightstick trước đã chứ?”
“Không có luật nào cấm nó không được như vậy mà.”
“…”
Tôi lặng người một lúc.
Dù nghe thế nào cũng thấy rất kì, nhưng lại có vẻ thuyết phục, nên tôi suy nghĩ một hồi rồi quyết định bỏ qua.
Trong lúc đó, chúng tôi nghe giải thích về các thông số kỹ thuật khác.
Chủ yếu là về mặt kỹ thuật, nhưng nhìn Ri Hyuk cười hài lòng thì có vẻ nó đã được thiết kế khá tốt.
“Sắp bắt đầu quá trình sản xuất rồi. Công ty đã tổng hợp ý kiến nội bộ và muốn nghe từ các em những điểm cần cải thiện trước khi phát hành.”
“À, có vài điểm ạ.”
Chúng tôi đưa ra phản hồi về những điểm mà chúng tôi cảm nhận được khi xem xét lightstick.
Trong khi chúng tôi nói về kích thước của dây đeo tay và độ sáng quá mức, chị ấy chăm chú ghi chép.
“Được rồi. Chị sẽ thảo luận thêm với nhà sản xuất về những điểm đó. Các em còn muốn nói gì nữa không?”
“Khi nào thì phát hành ạ?”
“Sắp rồi. Dự định sẽ phát hành khi tuyển thành viên thế hệ 2 của Soufflé.”
“Em đã nghe thấy rồi cả nhà ơi. Nghe thấy tiếng các fan đang đến kìa.”
Chúng tôi cùng cười trước câu đùa của em út.
Khi chúng tôi đang ôm hộp lightstick được phát mỗi người một cái và mỉm cười, chị Hong lại đang cố gắng lấy ra thứ gì đó.
“Chị ơi?”
“…Chờ chút. Ầy, cái này không ra.”
Có gì đó đang lòi ra từ cái hộp to như máy lọc không khí mà chúng tôi thắc mắc lúc đầu.
Khi thấy hai người họ đang vật lộn bê thứ gì đó, tôi ra hiệu cho Jung Hyun.
Anh chàng lực lưỡng tiến lên và nhổ phắt ra như đang nhổ bắp cải.
“Ồ…!”
Thứ đó lòi ra như một củ khoai lang khổng lồ.
“Ồ…?”
Như thể nghe thấy nhạc nền của The Lion King vậy.
Chúng tôi trợn mắt nhìn Jung Hyun đang cầm vật đó bằng cả hai tay như đang bế Simba.
“Không, cái đó là…”
Chúng tôi há hốc mồm.
Ngay cả chị Hong, người chuẩn bị vật đó, cũng bật cười.
“Đây là…”
“Lightstick phải không ạ?”
“Nhìn thế nào cũng giống lightstick.”
Nó gần như giống hệt cây lightstick chúng tôi vừa xem.
Trừ kích thước.
Nó phải dài gần 1 mét.
Phải nói là giống như cây đuốc mà người chạy rước đuốc Olympic thường hay cầm.
Kích thước nó đủ lớn để Jung Hyun phải cầm bằng cả hai tay.
Jung Hyun nhìn vật đang cầm và thốt lên:
“Wow.”
Chỉ một từ đó thôi đã nói lên tâm trạng của tất cả mọi người.
Cái quái gì đây.
Vì nó quá không thực tế nên chúng tôi chỉ biết tìm người giải thích.
“Đ-đây là cái gì vậy ạ?”
“Khụ khụ. Hề hề.”
Chị Hong cười khúc khích một lúc rồi nói:
“Cái này là… Khi cố gắng đáp ứng đúng yêu cầu ban đầu của Ri Hyuk về hiệu suất, họ nói phải có kích thước cỡ này mới làm được. Đây là bản thiết kế được tạo ra như một trò đùa trong cuộc họp kế hoạch…”
“Chủ tịch đã thấy nó phải không ạ?”
“Ừ.”
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tiếp theo trong đầu.
“Chủ tịch nói sẽ thú vị nếu làm cả phiên bản này, nên bọn chị đã làm hai cái.”
Một cái đã được đưa vào văn phòng chủ tịch, và một cái được yêu cầu đưa cho bọn chị.
“Đúng là lightstick độc nhất vô nhị.”
“Vậy đây là… sản phẩm có đầy đủ tính năng mà em đã đề cập lúc đầu phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
Tôi nói với Ri Hyuk, đang mê mẩn nhìn chiếc đèn khổng lồ:
“Ri Hyuk à, em có cầm nổi cái này không?”
“Anh nghĩ em không cầm nổi cái này sao… Hự!”
“Ha ha ha!”
Hóa ra là không được thật.
Chúng tôi cười ngặt nghẽo một lúc lâu.
Cái thứ trước mặt xuất hiện một cách quá vô lý.
Trông nó không giống gậy cổ vũ mà giống vũ khí công thành thì đúng hơn.
(Chú thích: Vũ khí công thành là những vũ khí và công cụ hỗ trợ cho quân đội trong việc tấn công hoặc tiếp cận các tòa thành hay doanh trại của đối phương.)
Nếu ảnh này được đăng lên mạng, người ta chắc sẽ phản ứng kiểu “Sao thứ đó lại có thật vậy hả trời…?”
Tôi quyết định phải cho các Soufflé xem cái này khi review lightstick sau này.
“Nó còn có thể tự phát điện nữa.”
“Ồ…!”
Khi xoay cái tay quay nhỏ ở đầu, lightstick nhấp nháy kèm theo tiếng “zzzzing zzzzing”.
“Ha ha ha ha!”
Trừ Ri Hyuk đang rưng rưng xúc động, tất cả đều bật cười.
Đây là cây lightstick như thể tập hợp tất cả ước mơ của đàn ông, không, của tất cả trẻ em mới đúng.
Ngay cả chị Hong và anh thực tập sinh cũng tò mò theo dõi mỗi khi chúng tôi kiểm tra tính năng.
Cuộc họp chỉ kết thúc sau gần 30 phút cùng với những tiếng kiểu “Ồ!”, “Wow!” và quá trình kiểm tra.
“Được rồi. Vậy hẹn gặp lại khi quay video review lightstick nhé.”
“Vâng ạ!”
“Đừng nghịch cái… cây to đó quá nhiều nhé.”
Chúng tôi lắc đầu trước lời dặn của chị.
“Ái chà, chị ơi. Bọn em có phải trẻ con đâu.”
“Đúng vậy. Các fan nói em trông rất trưởng thành trên sân khấu mà.”
“Ừ. Vậy hẹn gặp lại nhé.”
Chúng tôi vẫy tay chào chị Hong, anh thực tập sinh cúi chào rồi rời phòng.
Sau khi tiễn họ với nụ cười trưởng thành.
Một. Hai. Ba…
Sau khi đếm chậm rãi đến 10, Jung Hyun thò đầu ra và làm dấu OK.
“Họ đi rồi à?”
“Đi rồi.”
Chúng tôi đứng bật dậy với vẻ mặt hào hứng.
“Nào, làm thôi. Làm thôi.”
“Được, triển nào.”
_________________________________________
“Ôi vai tôi.”
Anh Seo Pil Geun, phó phòng A&R, đi dọc hành lang vừa xoa vai.
“Không biết có phải vì Woo Joo về Hàn Quốc không mà sao vai cứ nhức mỏi thế này…”
Khi đang đi cẩn thận dọc hành lang và nghĩ “Hy vọng đừng gặp họ”, thì…
– Ha ha ha ha!
“Hự!”
Đâu đó vang lên tiếng cười của Woo Joo như mụ phù thủy.
Seo Pil Geun vô thức áp sát vào tường, quay đầu tứ phía tìm nguồn cười.
‘Phòng họp?’
Từ phòng họp lớn vọng ra tiếng cười khúc khích của các thành viên New Black.
– Làm lại nào. Jung Hyun à, làm lại đi!
– Lumos!
(Chú thích: đây là câu thần chú thắp sáng trong Harry Potter)
Ngay lúc đó, một tia sáng chói lòa như thể soi sáng cả thế giới bùng lên từ phòng họp.
Kèm theo tiếng cười ầm ĩ.
– Ha ha ha ha!
– Hé hé!
– Hố hố hố!
Hành lang sáng bừng rồi lại tối đen.
– Lần này làm Nữ thần Tự do đi! Nữ thần Tự do!
– Nữ thần Tự do thì… không phải Jung Hyun. Anh! Anh Woo Joo làm đi!
– Chờ chút.
Rồi cùng với tiếng Woo Joo nói “Welcome to New York”, phòng họp lại sáng bừng lên một lần nữa.
Vang lên tiếng vỗ tay và cười ầm ĩ.
“…”
Anh hoàn toàn không hiểu họ đang làm gì.
Tò mò muốn mở cửa hỏi, nhưng anh Seo Pil Geun vội lắc đầu.
‘Không được dính vào. Dính vào là có chuyện to đấy.’
Cuối cùng anh nhân viên xui xẻo đành quay đầu chạy trốn một cách tuyệt vọng.
_________________________________________
【 thenewblack.official đã bắt đầu phát trực tiếp. Hãy xem ngay! 】
Khi thông báo SNS hiện lên trên điện thoại khắp cả nước, các Soufflé mở to mắt.
‘Các em nhà mình đây rồi…!’
Đúng lúc Lemon Entertainment thông báo hôm nay các thành viên sẽ giới thiệu lightstick qua livestream.
Các Soufflé hồi hộp bật livestream lên.
‘Ơ?’
Chỉ toàn bóng tối.
Màn hình đen kịt.
Livestream đã bắt đầu nhưng chỉ thấy một màn đen, các Soufflé nghiêng đầu thắc mắc.
– Lỗi phát sóng à;
– Các em ơi???
– ???
– Cái gì đây
– say hello to brazil!
– Sao tối thế
Và ngay lúc họ đang nghĩ vậy, góc máy từ từ xoay sang phải.
Không biết ai đang cầm máy quay.
Giống như cảnh trong phim kinh dị vậy.
Khi các Soufflé đang nhìn với vẻ mặt “…?”, bỗng có tia sáng chớp lên từ xa và ai đó xuất hiện.
Năm người lộ diện.
‘Cái, cái gì vậy.’
Các thành viên New Black đang bước đi, theo sau Seon Woo Joo đang ôm chặt một cây đuốc khổng lồ.
Rõ ràng họ đang tạo dáng như người mẫu nhưng…
Góc chiếu sáng không tốt.
Vì ánh sáng chỉ chiếu sáng phần dưới mặt, trông giống như đang chơi trò ma quỷ với đèn pin vậy.
Không, đúng hơn là…
– Yêu quái kìa
– Là yêu quái
– Cứ tưởng là “Quê hương của huyền thoại” chứ
(Chú thích: 전설의 고향 (Jeonseol-ui Gohyang / Tales of the Unusual) là chương trình truyền hình kinh dị/ma quái nổi tiếng của Hàn Quốc, phát sóng từ năm 1977. Nội dung là những câu chuyện ma, truyền thuyết đáng sợ, bí ẩn.)
https://www.youtube.com/watch?v=qGivG4x3gqg&t=2s
– is it halloween in Korea??
– Bọn trẻ sẽ khóc đó. Các em à..
– Với tư cách là sinh viên trường điện ảnh, tui nhận định đây là cảnh thể hiện hai mặt của con người.
– Sao lại trông như yêu quái thế kia;
New Black nghĩ mình đang tạo vẻ mặt ngầu, nhưng không hiểu sao lại trông giống năm con yêu quái vậy.
Bình luận cho Chương 266
Bình Luận
Chương 266
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...