Chương 224
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

Kịch bản được nhấc lên chính là ‘Slip’.
“Slip?”
“Vâng.”
Em út trả lời.
“Nếu là diễn viên và được lựa chọn kịch bản, em sẽ chọn cái này. Không chỉ vì phù hợp sở thích mà còn có cảm giác kịch bản được viết tốt hơn, em đoán vậy?”
Rồi em ấy nhìn kịch bản với ánh mắt tiếc nuối.
“Ôi, ước gì. Dù chỉ làm diễn viên quần chúng thôi chắc cũng sẽ thú vị lắm. Cảm xúc nhân vật trong từng phân đoạn đều được biên kịch nắm bắt rất tốt.”
Em út chép miệng như thể đang nhìn thấy vàng trước mặt, ngón tay cựa quậy như muốn chạm vào thứ mình thèm muốn nhưng không thể có được.
Bé út trông quá ư là đáng yêu khi cứ hào hứng nhún nhảy dù đây không phải bộ phim em ấy sẽ đóng.
“Ôi, cuộc đời… ôi ước ao luôn mà…”
Mọi người cố nín cười khi thấy em út lật giở kịch bản với vẻ mặt buồn bã.
Tôi hỏi:
“Em thích nó ở điểm nào thế?”
“Em thích vì nó ngắn ạ.”
“Vì ngắn á?”
Ji Ho chỉ ngón tay vào dòng chữ ’10 tập’.
“Những bộ phim kiểu này thường sẽ đi xuống ở nửa sau. Vì đã nói hết những gì cần nói nhưng vẫn còn thời lượng nên phải viết tiếp. Hầu hết phim truyền hình đều vậy, nhưng những bộ phim thuộc thể loại này thậm chí còn hay được kéo dài hơn.”
Em út giải thích một cách nghiêm túc.
“Nhưng, chỉ với 10 tập thì mật độ câu chuyện sẽ cao và dồn dập hơn nhiều, và khả năng kịch bản xuống phong độ cũng thấp hơn. Và… nếu nhìn vào bản tóm tắt, các anh có thấy biên kịch đã lên kế hoạch cho kết thúc từ trước, đúng không ạ?”
Em ấy bắt đầu diễn giải ý nghĩa ẩn chứa trong từng câu của bản tóm tắt.
Chúng tôi gật đầu với vẻ mặt ngơ ngác.
“Ồ, ra là vậy.”
“Wow. Em út của chúng ta thông minh quá.”
“Em nhìn ra được cả những điều này sao?”
Trước phản ứng ngạc nhiên của tôi, Ji Ho gật đầu.
“Cô giáo dạy diễn xuất ngày xưa bảo em phải học cách phân tích khi xem phim hay phim truyền hình. Xem nhiều rồi nên giờ em cũng nhìn ra được chút chút.”
Rồi em ấy tiếp tục giải thích.
Mặc dù tôi giả vờ hiểu nhưng thực sự không biết em ấy đang nói gì.
Hình ảnh em út bình tĩnh giải thích có phần xa lạ, tôi tự hỏi liệu đây có thật sự là đứa em hay trêu chọc các anh của chúng tôi không.
“Vậy chúng ta nên chọn OST cho bộ phim này phải không?”
“Nhưng em lại không chắc về điều đó.”
“Tại sao?”
“Em vẫn chưa chắc liệu kịch bản này có chỗ nào thích hợp để đưa OST vào không nữa.”
Cũng đúng.
Không thể hát “Cuz you’re my love~” khi có kẻ giết người thời kỳ đồ đá cũ đang đi loanh quanh được.
Ji Ho nói:
“Em chỉ đánh giá dựa trên kịch bản thôi. Còn nếu chỉ xét về OST cho phim truyền hình thì ‘Chuỗi hạt của cáo’ có thể sẽ tốt hơn. Em thích ‘Slip’ hơn nhưng cũng thấy cái kia cũng thú vị mà.”
“Có lý đấy.”
Ri Hyuk tiếp lời:
“Nếu chỉ nghĩ về OST thì ‘Chuỗi hạt của cáo’ rõ là tốt hơn mà? Dù sao tỷ trọng bài hát cũng lớn hơn mà.”
“Nhưng họ không phải nói là phần hát của chúng ta trong ‘Slip’ sẽ nhiều hơn sao?”
Jung Hyun chỉ vào ‘Slip’ và hỏi.
“Họ nói ở đây không có nhiều OST nên phần hát của chúng ta sẽ hơi nhiều mà.”
“Ừm… cũng đúng. Dù sao thì những bài hát quan trọng trong ‘Chuỗi hạt của cáo’ cũng đã được các tiền bối khác lấy hát mất rồi.”
Qủa thật là một tình huống khó xử.
Cả hai cơ hội đều rất thú vị, nhưng cũng đều có ưu và nhược điểm riêng.
Mặc dù chúng tôi sẽ chỉ biết được về cốt truyện và đạo diễn khi bộ phim được phát sóng, nhưng về cơ bản, hiện tại phải lựa chọn cái gì cũng đã rất khó khăn rồi.
Giả sử cả hai đều có khả năng thành công cao, thì nên chọn hát một OST nhỏ trong bộ phim tình cảm, hay một OST quan trọng trong phim thuộc thể loại khác?
“Chúng ta có phải đóng phim đâu mà sao lại phức tạp thế này.”
Mọi người đều tỏ vẻ đồng tình với lời nói của tôi.
Dù chỉ là sản xuất OST chứ không phải diễn viên đang chọn dự án tiếp theo, chúng tôi vẫn phân vân không biết nên chọn cái nào.
Trước đây chúng tôi chẳng có quyền lựa chọn, chỉ cần làm những gì được giao, vậy mà giờ lại gặp phải ngã ba đường thế này.
Tất nhiên, một bài OST không thể làm nên chuyện gì quá to tát…
Nhưng như bà Deok Soon nhà tôi luôn nói, “cú đánh đầu tiên sẽ quyết định cả trận đấu”, nên chúng tôi sẽ càng phải chọn lựa kỹ càng vì đây là lựa chọn đầu tiên.
Tuy nhiên, dù thảo luận mãi vẫn không đi đến kết luận.
Vì đau đầu nên tôi vô thức nghĩ ‘ước gì có ai đó quyết định giúp’, nhưng dù vậy, tôi vẫn tin rằng ít nhất chúng tôi nên đưa ra quyết định cuối cùng về sự nghiệp của mình.
Hỏi người khác…
Khuôn mặt của Giám đốc Jo, người nổi tiếng có trực giác tốt, hiện lên ngay trong đầu tôi, nhưng rồi tôi nghĩ ra một người phù hợp hơn.
Ơ, mà người đó lại còn ở trước mặt mình luôn kìa.
“…!”
Tôi quay đầu nhìn Jung Hyun đang lục lọi kẹo dẻo.
Khi bị tôi nhìn bằng ánh mắt ‘Chính nó!’, thằng ba giật mình.
“Không được đâu ạ.”
“Cái gì không được?”
“Hôm nay em mệt quá nên không thể làm việc cùng anh được đâu.”
“Này. Ai nhìn vào cũng tưởng…”
Tôi định nói ‘anh bóc lột mày hàng ngày’, nhưng các em khác mở to mắt nhìn tôi.
‘Ngày nào anh cũng làm thế mà.’
‘Ông chú, lương tâm anh ở đâu hả?’
Tôi hắng giọng và mở miệng.
“Nếu cái này cũng tốt, cái kia cũng tốt, thì cứ để Jung Hyun chọn đi. Chúng ta sẽ chọn theo trực giác của Jung Hyun.”
“Ah…!”
4 cái đầu chớp mắt, rồi đám em liền gật đầu đồng ý như thể đây là một ý tưởng hay, tôi lập tức lật úp hai kịch bản và bắt đầu trộn.
Ji Ho thán phục:
“Wow, trộn giỏi quá. Anh giống như mấy người trộn cốc có bóng ở đường phố châu Âu ấy.”
“Anh xem YouTube và luyện tập đấy.”
Tôi cười đắc ý và nói với Bi Ju:
“Bi Ju à, che mắt Jung Hyun giúp anh.”
“Vâng.”
“Không, sao phải che mắt khi đang trộn chứ?”
Trước câu hỏi của Ri Hyuk, tôi vừa trộn kịch bản vừa trả lời:
“Anh không tự tin có thể thắng được khả năng nhìn ảnh động của em ba.”
“…Em đã quá nông cạn, em thật có lỗi.”
Tôi phá lên cười nhìn thằng tư, sau khi trộn xong kịch bản, tôi đặt chúng trước mặt Jung Hyun.
“Nào, Jung Hyun.”
“Vâng.”
“Em có biết cái nào là cái nào không?”
Tôi nghĩ cậu ấy có thể nhận ra nếu chú ý đến chút khác biệt về độ dày, nhưng đúng như dự đoán, thằng bé ngay từ đầu đã không để ý nên trả lời là không biết.
Tôi xoa tay và mỉm cười.
“Được rồi, giờ hãy chọn một cái. OST của bộ phim nào sẽ-“
“Tốt hơn cho chúng ta ạ?”
“Không, là cái nào tệ hơn. Jung Hyun à, cái nào có cảm giác không tốt, hãy chọn một kịch bản như vậy.”
“…Em đâu có xui xẻo đến mức đó. Anh! Em là biểu tượng may mắn đấy chứ.”
Không ai đồng ý với lời tuyên bố “biểu tượng may mắn” của thằng ba, nên Jung Hyun làm vẻ mặt khó chịu rồi không chút do dự đưa tay ra, bắt đầu chạm vào mặt sau của hai kịch bản.
Rồi cậu ấy rút ra một cái.
“Nhanh vậy sao?”
“Cái này ạ.”
“Cảm giác không tốt à?”
“Không. Em không thích vì giấy có cảm giác thô ráp.”
Tôi suýt nữa đã phun ra sao thằng nhỏ lại chọn vì yếu tố đó, nhưng kịch bản đã thu hút sự chú ý của tôi trước.
Ji Ho tỏ vẻ mặt vui mừng.
“Ồ. Cuối cùng cũng là cái này.”
Kịch bản mà chú bọ hung nhà chúng tôi chọn chính là ‘Slip’.
___________________________________________________
Tôi thông báo cho anh Seok Hwan về quyết định của chúng tôi liên quan đến OST.
– Slip? Được rồi. Anh sẽ liên hệ với công ty sản xuất.
Hình như anh ấy đã nghĩ chúng tôi sẽ chọn “Chuỗi hạt của cáo”, nên phản ứng khá bất ngờ.
– Có lý do gì đặc biệt không? Ừm… Vậy là Ji Ho thích kịch bản à. Cái gì cơ…? Jung Hyun nói là có cảm giác không tốt á? Okay. Anh hiểu rồi. Anh sẽ tiến hành ngay.
Tôi cười khi nghe giọng nói phấn khích của anh ấy.
Vì vậy, sau khi quyết định làm OST cho “Slip”, chúng tôi chờ đợi phản hồi từ phía công ty sản xuất.
Trong thời gian đó, chúng tôi tiếp tục chăm chỉ sản xuất album thứ 3.
“Ôi các con yêu của bố. Các con đợi bố có lâu không?”
Khi đang vuốt ve thiết bị và cười “hehe”, tôi nghe thấy tiếng thì thầm của các em:
“…Thật sự quá kinh tởm quá. Phải không các anh?”
“Những lời như vậy phải nói thầm trong lòng, Ri Hyuk à.”
” Tai anh ấy dỏng lên kìa, giả vờ tập trung nhưng đang nghe lén chúng ta đấy. Cẩn thận đừng để lộ, không thì cả đám thành Dobby giờ.”
Khi tôi quay đầu lại thì đúng như dự đoán.
Bọn nó đang lúng túng lẩm bẩm “Ni hao” và cầm bút chì ngược viết vào sách học tiếng Nhật.
Tôi thấy tư thế gượng gạo của chúng như đang chơi trò “Hoa mugunghwa đã nở”.
(Chú thích: trò chơi trong Squid game, con robot ” hô to “Mugunghwa kkochi pieotseumnida”)
Tôi tặc lưỡi nhìn những đứa đang cố gắng nhìn xuống.
“Lũ ranh con…”
Tiếng thì thầm cuối cùng của em út nói rằng có thể cảm nhận được nhiều bực bội giọng nói của tôi, rồi tôi quay lại nhìn thiết bị.
“E he he he he!”
Rồi tôi vô thức bật ra tiếng cười giống như Chủ tịch.
Làm sao mà không thể cơ chứ. Mỗi lần nhìn thấy thiết bị mới được trang bị trong phòng làm việc, tôi lại muốn nhảy cẫng lên vì hạnh phúc.
Biểu cảm trên khuôn mặt tôi phản chiếu trên kính phòng thu trông giống như vậy.
Như meme nhảy trên sofa lan truyền trên mạng.
Nhưng mà làm sao có thể cưỡng lại được sức hút của những thiết bị này chứ, thoát làm sao được đây.
Âm thanh rõ đến mức có thể phân biệt được cả những khác biệt nhỏ nhất, lại còn rất mềm mại.
Phản ứng của độ nhạy tinh tế đến mức ngay cả với những điều chỉnh nhỏ.
Tuyệt vời quá, hạnh phúc quá, sung sướng quá.
Tôi nhìn những bóng đèn tròn treo trên tường và nhớ đến Chủ tịch.
“Cảm ơn ngài, Chủ tịch…!”
Đây là những thiết bị mà Chủ tịch đã hứa tặng nếu chúng tôi thắng trong đợt Idol Olimpic.
Là những thiết bị tân tiến nhất, như lúc tôi đã sử dụng trong phòng làm việc của Giám đốc Jo.
Thực lòng mà nói, tôi nghĩ dù không mua cho chúng tôi cũng không sao, nhưng khi trở lại sau kỳ nghỉ, những thiết bị mới tinh đã được chuẩn bị sẵn như một món quà Tết.
Thật cảm động. Sao lại nước mắt lại rơi thế này, xúc động quá đi.
“Giờ chúng ta cùng làm việc vui vẻ nhé? E he he he he!”
“…”
“À, anh không nói với mấy đứa đâu nên đừng căng thẳng.”
Khi tôi vẫy tay, mấy đứa đang cứng đờ người liền thả lỏng.
“Phù…”
“Yoohoo…”
“Đứa nào yoohoo đấy? Ra đây.”
“Xin lỗi. Em sẽ không làm phiền nữa ạ.”
Tôi lại nhìn vào laptop.
Trong thư mục [Bài hát album thứ 3] có 5 bài hát cần nghiên cứu.
Album thứ 3 này sẽ có tổng cộng 11 track.
Intro và Outro, là sự bắt đầu và kết thúc của album, dự định sẽ có bài hát tự sáng tác của Jung Hyun.
Intro sẽ là rap tự sáng tác, outro là phần solo của Bi Ju.
Trong số 9 bài còn lại, 5 bài là tôi tự sáng tác, bao gồm cả bài chủ đề “Vật chất tối” (tên tạm).
4 bài còn lại sẽ do các nhạc sĩ được đội A&R thuê ngoài đảm nhận.
“Anh ơi, anh nghe cái này giúp em.”
Jung Hyun, đang làm việc trên laptop ở ghế bên cạnh, đưa cho tôi tai nghe.
“Phần trống nghe hơi mơ hồ, em cần ý kiến. Cảm giác nó hơi rối ở giữa.”
Khi tôi đeo tai nghe vào, Jung Hyun đang cho tôi nghe phần intro. Tôi nhắm mắt lại và lắng nghe cẩn thận.
Tung tung
Tôi có thể hiểu em ba đang nói gì. Có cảm giác như có một phần nào đó hơi lệch, tạo ra tiếng “tung, tung” khó chịu.
“Anh nghĩ là, thay vì tập trung vào bass drum hay snare, tốt hơn hết là nên thay đổi một chút giai điệu.”
“Vâng ạ.”
“Nếu bài hát cảm giác mềm mại hơn, sẽ hợp với bài chủ đề hơn phải không?”
Tôi đưa ra hướng dẫn về cách tiến hành cho Jung Hyun, và em ba cũng đang tập trung lắng nghe.
Tôi nghĩ chỉ cần tôi chỉnh sửa một hai lần là được, nhưng tôi sẽ để cậu ấy tự làm sẽ tốt hơn cho việc nâng cao kỹ năng.
Cứ như vậy, hai chúng tôi ngồi làm việc suốt đêm cho bài hát.
Tất nhiên, không phải chỉ có hai chúng tôi làm.
Khi định hình khái niệm tổng thể, tất cả các thành viên đều cùng chia sẻ ý kiến.
“Nếu chọn một hình ảnh cho concept lần này thì nên chọn gì?”
“Đồng cỏ? Hay là biển? Hay thử một hình ảnh nhẹ nhàng và trữ tình?”
“Chúng ta có đang thay đổi concept quá đột ngột không? Đang làm vũ hội mạnh mẽ mà đột nhiên có tiếng chim hót thì hơi…”
“Đúng vậy. Diễn xuất cũng vậy. Nếu cố gắng thoát khỏi hình ảnh hiện tại quá nhiều để thay đổi hình ảnh, có thể sẽ phản tác dụng.”
“Vậy thì thêm một bài hát vào đây…”
Mỗi người đưa ra ý kiến của mình và chúng tôi cùng vẽ nên bản phác thảo cho album thứ 3.
Đồng thời, chúng tôi cũng chia sẻ những ý tưởng này với đội A&R và tất cả mọi người đều đang tích cực chuẩn bị.
Comeback album thứ 3 sẽ vào khoảng đầu tháng 4.
Sau khi phần thi cuối cùng của Khai quật danh khúc kết thúc.
Album thứ 2 ra mắt vào tháng 11 năm ngoái, nên khoảng trống này khá dài. Có lẽ đây là comeback muộn nhất trong năm 2015 trong số những nhóm cùng debut năm ngoái.
Tôi cảm thấy có lỗi với Soufflé khi để các fan phải chờ đợi album.
May mắn là nhờ dự án dài hạn Khai quật danh khúc thành công, chúng tôi có nhiều cơ hội xuất hiện ở khắp nơi.
– PBS Khai quật danh khúc, tiếp tục duy trì rating cao? ‘Tân binh mạnh mẽ của các chương trình giải trí ngày Chủ nhật’
– New Black xuất hiện trong chương trình ‘Radio Over Flowers’ của PBS FM
– Woo Joo tiết lộ “Sau khi xuất hiện trên chương trình giải trí trước đây, tôi đã nhầm lẫn người qua đường chào hỏi mình là bạn bè quen biết và vui vẻ chào lại họ”
Chúng tôi xuất hiện trên đài phát thanh PBS hoặc tham gia các chương trình talk show đêm khuya cùng với các thí sinh của Khai quật danh khúc.
“Khả năng sáng tạo tiết mục của họ không hề tầm thường. Khi họ còn là tân binh hơn, tôi đã gặp họ tại một sự kiện ở Icheon… Không, có lẽ nên để các bạn New Black kể chuyện này. Hãy chia sẻ hậu trường lúc đó đi.”
Nhận lời từ anh Song Bo Hyung, chúng tôi kể lại câu chuyện ngày hôm đó.
Thay vì đề cập đến việc Teen Spirit đến muộn, tôi giải thích một cách mơ hồ rằng đó là do tình hình hiện trường lúc đó, và mọi người đều tỏ ra thích thú.
Nhờ đó, lượt xem video fancam của sự kiện lúc đó, được sử dụng làm tư liệu, cũng đã tăng vọt.
Tất nhiên, không lâu sau đó, fan của Teen Spirit, người đã quay video đó, đột nhiên chuyển nó thành chế độ riêng tư nên video cũng đã bị chôn vùi.
“Các em cũng có quảng cáo mới này.”
Chắc chắn chúng tôi đang trên đà thăng tiến, vì anh Seok Hwan thường xuyên nói với chúng tôi rằng đang có các quảng cáo mới yêu cầu kí hợp đồng.
Khác với giai đoạn đầu khi chúng tôi nhận được quảng cáo như ion bạc hay tấm nệm ngọc bích, giờ đây có nhiều công ty tốt.
Vì được lòng người trung niên và cao tuổi, chúng tôi cũng nhận được khá nhiều sản phẩm hiếu thảo nhắm đến độ tuổi này.
Các công ty mà chúng tôi đang là người mẫu quảng cáo cũng đề xuất tổ chức các sự kiện tại chỗ.
Và…
“Một, hai, ba, xin chào! Chúng tôi là New Black!”
Khi xuất hiện tại các sự kiện, số người nhận ra chúng tôi cũng tăng lên đáng kể.
Ngoài fan của idol, bầu không khí đã thay đổi từ ‘Họ là ai…?’ thành nhiều người nhận ra chúng tôi và gọi ‘New Black!’.
Ngày đầu tiên khi mọi người tại sự kiện hô đúng tên chúng tôi, tôi nghĩ chúng tôi đã rơm rớm nước mắt một lúc sau khi xuống sân khấu.
Không biết là tại sao, dù không phải chuyện gì to tát nhưng không hiểu sao chúng tôi cảm thấy xúc động.
“Ngược lại, người lớn tuổi còn nhận ra chúng ta nhiều hơn. Haha.”
Tôi nhớ một nhân viên tổ chức sự kiện đã nói như vậy.
“Thông thường họ không phản ứng nhiều với các ca sĩ mới nếu không phải nhạc trot. Đặc biệt là idol, họ lại càng không biết ai là ai và đều nói các idol trông đều giống nhau.”
Chúng tôi nói lời cảm ơn khi nghe rằng chúng tôi đang được xây dựng hình ảnh thiện cảm với nhóm trung niên và cao tuổi.
Có vẻ như chúng tôi đã trở nên nổi tiếng hơn với nhóm khán giả đó khi chương trình Khai quật danh khúc nhận được nhiều tình yêu từ người trung niên và cao tuổi, khác với ý định ban đầu.
Ai đó đã nói trong bình luận trên mạng rằng họ không biết New Black là ai cho đến khi bố mẹ họ nói cho họ biết.
Dù có thể hơi ngược đời, nhưng chỉ riêng việc được biết đến đã khiến chúng tôi rất hạn phúc và biết ơn.
Trong khi chúng tôi đang tiếp tục hoạt động với cảm giác bận rộn và hạnh phúc hơn bao giờ hết, cuối cùng tin tức mà chúng tôi đang chờ đợi cũng đến.
“Công ty sản xuất OST rằng giám đốc âm nhạc muốn gặp mặt chúng ta.”
Chúng tôi nghe nói rằng PD âm nhạc của bộ phim ‘Slip’ sắp chiếu vào thứ Sáu trên GTV muốn chúng tôi đến hiện trường quay để gặp mặt.
Và.
“Đây là thông tin mà đội sản xuất Đoàn thám hiểm lịch sử Ssok Ssok muốn chuyển đến. Họ nói rằng một bản biên tập riêng của Đoàn thám hiểm lịch sử sẽ được đăng lên tài khoản YouTube của HBS vào chiều nay.”
“Ồ…”
“Họ nói đã biên tập rất thú vị nên hãy mong đợi nhé.”
Chúng tôi nhìn nhau với khuôn mặt hạnh phúc.
“Cuối cùng cũng ra rồi.”
“Hồi hộp quá. Chắc chúng ta không có gì kỳ lạ đâu nhỉ?”
“Chúng ta đã quay bình thường mà, làm gì có chuyện kỳ lạ chứ?”
“Đúng, đúng.”
Mặc dù nói vậy nhưng chúng tôi vẫn hơi lo lắng, nhưng với tâm trạng hồi hộp, chúng tôi chờ đợi chương trình Đoàn thám hiểm lịch sử.
______________________________________________________
Sáng hôm sau.
Trên tàu điện ngầm đi làm.
‘Sao lúc nào cũng đông thế này.’
Một nhân viên công ty 3 năm kinh nghiệm, sau khi vật lộn giữa đám đông, cuối cùng cũng vượt qua ga tàu đông đúc và ngả người xuống một ghế vắng.
“Ầy…”
Cảm giác như toàn thân đang gào thét mệt mỏi. Đáng lẽ không nên uống bia trước khi đi ngủ đêm qua.
Anh ta cắm tai nghe và cầm điện thoại lên.
『 Bài giảng tóm tắt lịch sử Hàn Quốc – Tổng kết thời kỳ Tam Quốc 』
Anh ta tập trung nghe bài giảng lịch sử Hàn Quốc miễn phí được cung cấp trên YouTube.
Đây là khoảng thời gian ngắn để có thể trau dồi thêm lịch sử Hàn Quốc mà anh ta mới bắt đầu gần đây, vì cảm thấy mình đã quá lơ là việc phát triển bản thân kể từ khi vào công ty.
“Haaaam…”
Có lẽ do mệt mỏi vì làm việc khuya đêm qua?
Những gì giảng viên giải thích không lọt vào tai chút nào. Mặc dù đang được truyền đạt rõ ràng, nhưng sao nhỉ. Cứ nghĩ đến việc học là thấy mệt mỏi.
“…”
Không biết đã trôi qua bao lâu như vậy.
“Xùy.”
Anh ta, đang gật gù ngủ với tai nghe, bỗng tỉnh giấc vì một âm thanh nào đó.
Tiếng cười?
Hình như vừa nghe thấy tiếng cười ở đâu đó, là gì nhỉ?
Ngay sau đó, anh ta nhận ra âm thanh đó đang phát ra từ tai nghe.
‘Idol?’
Mặc dù đã bật tính năng tự động phát của YouTube, nhưng tất cả các video trong danh sách đều là bài giảng lịch sử.
Đột nhiên một nhóm nam xuất hiện.
– Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về thời tiền sử-
– Yo.
– Đừng rap, anh Jung Hyun. Ảnh hưởng việc dẫn chương trình đó.
– Được rồi.
Người đàn ông chớp mắt và nhìn vào tiêu đề video YouTube.
‘Đoàn thám hiểm lịch sử Ssok Ssok?’
Trên chuyến tàu đi làm buổi sáng nhàm chán.
Điều gì đó kích thích sự tò mò của anh ta đã xuất hiện.
Bình luận cho Chương 224
Chương 224
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...