Chương 2
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 2 - Một khả năng kỳ lạ đã xuất hiện (2)
Mong cả nhà đọc hãy viết cho tui nhiều comment nha.
Nếu thấy hay, xin hãy donate 1 chút để tui có thêm động lực ra chương đều nha, cảm ơn các tình yêu

3 năm là khoảng thời gian vừa dài vừa ngắn.
Đặc biệt là những người đàn ông đã đi nghĩa vụ quân sự sẽ hiểu lời tôi nói.
Làm sao mà 21 tháng lại có thể dài đến thế.
Tôi thực sự không nghĩ rằng 21 tháng đó lại có cảm giác còn dài hơn cả 6 năm làm thực tập sinh.
Quân đội… trời ơi.
Tôi đã hiểu được lời anh Seok Hwan nói trước khi chia tay ở bế xe.
Nhiều chuyện đã xảy ra trong 3 năm qua.
Tôi, người từng giúp việc ở quán ăn của bà, đã nhập ngũ ngay khi trở thành người trưởng thành.
Tôi không muốn tiêu tốn tiền ăn khi mình chẳng kiếm được đồng nào.
Lúc đó tôi cũng đã suy nghĩ về hướng đi trong tương lai.
Sau khi ước mơ làm thần tượng từ thuở nhỏ bị dập tắt, tôi đã mơ màng trong một thời gian và cuối cùng đã điều chỉnh lại mục tiêu tương lai của mình.
Đó chính là trở thành nhà soạn nhạc.
Có lẽ là do được thừa hưởng từ bố – người từng là một nhạc công, tôi có chút năng khiếu về âm nhạc và quyết định theo đuổi nó để trở thành nhà soạn nhạc.
Nếu không thể trở thành thần tượng, thì sao không làm nhà soạn nhạc cho các thần tượng nhỉ.
Tôi đã có suy nghĩ như vậy.
Bắt đầu là nhà soạn nhạc rồi sau đó trở thành nhà sản xuất âm nhạc, đó cũng là một con đường sự nghiệp khá tuyệt, tôi nghĩ vậy.
Vì thế mà tôi đã chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Tôi nghĩ rằng để trở thành nhà soạn nhạc, vào được một trường đại học có danh tiếng tốt về âm nhạc là điều cần thiết.
Tất nhiên, việc chuẩn bị cho kỳ thi đại học trong quân ngũ không hề dễ dàng chút nào.
Có rất nhiều trở ngại.
Đối với tôi, người đã bỏ bê việc học trong 6 năm chỉ để tập trung vào sự nghiệp trở thành thần tượng, quá trình chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp trung học và kỳ thi đại học (CSAT) là một rào cản rất lớn.
May mắn là tôi đã thành thạo tiếng Anh và tiếng Trung trong thời gian làm thực tập sinh, nếu không thì có lẽ giờ tôi vẫn đang phải chuẩn bị cho kỳ thi CSAT.
2 năm học tập với tâm thế làm lại từ đầu.
Sau khi làm vô số sách bài tập và đề thi thử, giờ đây tôi chỉ còn kỳ thi đại học trước mắt.
Mùa đông năm 2013.
Hiện tại.
Bây giờ, sau 3 năm rời khỏi công ty, tôi, Seon Woo Joo, 21 tuổi, vừa xuất ngũ – là một thí sinh đã sẵn sàng cho kỳ thi đại học.
Thời tiết lạnh đến nỗi có thể nhìn thấy làn khói trắng từ hơi thở.
Tôi đã hiểu được câu nói rằng ‘trời đột nhiên trở lạnh vào ngày thi đại học hàng năm’.
Ui cha. Lạnh quá.
Tôi đang đi trên đường, lướt internet bằng chiếc điện thoại thông minh mới mua sau khi xuất ngũ.
Bây giờ mới là rạng sáng.
Đèn đường vẫn còn bật.
[Hôm nay có ngôi sao nào thi đại học?]
Khi tôi nhấn vào một bài báo trong mục giải trí của cổng thông tin, những khuôn mặt quen thuộc hiện ra.
Han Tae Hyun của TNT, Jeon Yoo Bin của La Vie en Rose, và nhiều người khác.
Màn hình đầy ắp những gương mặt quen thuộc mà tôi từng gặp qua ở TJ Entertainment.
Toàn là những khuôn mặt quen thuộc.
Trong số đó, người thu hút sự chú ý của tôi nhất là Han Tae Hyun của TNT.
TNT.
Sau khi tôi bị loại và một thành viên mới được thêm vào, TNT đã nhanh chóng ra mắt.
Kết quả là một thành công lớn.
Không chỉ là thành công mà còn là một cú đại thắng.
Họ không chỉ giành được giải tân binh của năm mà còn quét sạch tất cả các giải thưởng, và được gắn với danh hiệu nhóm nhạc tân binh xuất sắc nhất mọi thời đại.
Thành thật mà nói, tôi cũng không ngờ họ lại thành công đến vậy.
Mà thôi.
Dù sao cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhìn con dốc trước mặt.
Có lẽ do tuyết rơi ngày hôm qua.
Con dốc dẫn đến địa điểm thi phủ đầy tuyết.
Làm sao mà đi lên dốc được đây.
Trong lúc đang hoang mang, tôi quay đầu lại vì một âm thanh kỳ lạ.
Leng keng-
Đó là âm thanh của bánh xe va chạm với nắp cống.
Một ông lão đang cố gắng đẩy chiếc xe kéo lên dốc.
Có lẽ vì họ cùng độ tuổi.
Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ đến bà ngoại ở Gunsan.
Mặc dù đang cố gắng leo lên dốc, nhưng mỗi khi gió thổi, ông lão lại lảo đảo khiến tôi cảm thấy xót xa.
Mình có nên giúp ông ấy không?
Vì vẫn còn sớm nên thời gian vào phòng thi còn khá dư dả. Sau khi kiểm tra đồng hồ điện tử đã đeo từ thời ở quân ngũ, tôi gật đầu.
Nếu đã vậy thì mình cũng nên nhận một chút phước lành.
Biết đâu đấy.
Có thể Đấng tối cao trên trời sẽ nhìn thấy hành động của tôi và nghĩ “Thằng bé này khá tốt bụng đấy” rồi ban phước cho tôi.
Với suy nghĩ đó, tôi nở một nụ cười vui vẻ.
“Ông ơi.”
“……”
“Ông ơi.”
“…Cháu gọi tôi à?”
Một giọng nói yếu ớt vọng lại.
“Ông thấy mệt phải không ạ? Cháu còn dư sức, để cháu đẩy giúp ông đến cuối dốc nhé.”
“Cháu muốn giúp à?”
“Vâng ạ.”
“Nhìn cháu gầy gò thế này chắc chẳng có sức đâu.”
“Đừng lo ông ạ. Tuy cháu trông thế này nhưng mới xuất ngũ được… hự!”
Ngay khi tôi nắm lấy tay cầm xe kéo và đẩy, tôi nhận ra có gì đó không ổn.
“…Ủa?”
“Sao thế?”
“Không có gì đâu ạ, ha ha!”
Bên ngoài tôi cười, nhưng bên trong lớp áo phao, mồ hôi lạnh đang chảy ra.
Trọng lượng này là thật sao trời?
Chẳng mấy chốc, tôi nhận ra hai sự thật đáng kinh ngạc.
“……”
Thứ nhất, tôi tưởng trong xe chỉ có những hộp giấy, nhưng hóa ra bên trong chứa đầy những món đồ cũ như radio và đồ điện gia dụng đã hỏng.
Thứ hai, cánh tay của ông lão đẩy xe kéo nổi lên cơ bắp cuồn cuộn.
Chưa kể đến bắp chân to lớn lộ ra mỗi khi quần ông bay phất phơ.
Tôi cảm thấy thật ngớ ngẩn khi đã nhiệt tình giúp đỡ một người có thể tự làm được một cách dễ dàng.
“Này cháu, cháu ổn chứ?”
“Cái này nặng quá ạ. Nhìn thì tưởng nhẹ nhàng ạ.”
Ông lão bật cười sảng khoái.
“Ôi trời, cháu à. Trên đời này có việc gì dễ dàng đâu.”
“Ông nói đúng ạ.”
“Không phải ai cũng làm được việc này đâu. Phải có bí quyết chứ.”
“Ông làm nghề này bao lâu rồi ạ?”
Tôi hỏi, thở hổn hển.
“Cả đời rồi.”
“Hộc… hộc… Ông giỏi thật.”
Một nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt của ông lão đồng nát.
“Nhờ công việc này mà tôi đã cho con trai đi học đại học… Ôi trời, cháu đã hết sức rồi à? Người trẻ mà thế này thì làm việc gì được?”
Cuối cùng, khi chiếc xe kéo đến đỉnh dốc, tôi quỳ gối xuống.
Ối, cái này điên rồ thật.
Hơi nước bốc lên từ bên trong áo phao và mồ hôi chảy dọc theo ria mép.
Bài học rút ra hôm nay:
Đừng bao giờ xem thường xe kéo.
“Cảm ơn cháu. Tuy không giúp được gì nhưng cháu có tấm lòng tốt đấy. Trông cháu cũng đẹp trai nữa. Đẹp quá đi mất.”
“Vâng ạ, ông vất vả rồi ạ.”
“Giờ cháu đi đâu?”
“Cháu đi thi ở trường thi phía trước ạ.”
“À, kỳ thi đại học à?”
“Vâng.”
“Ôi trời, thí sinh thi đại học mà lại cố gắng giúp ông già.”
Khi ông lão nắm chặt tay tôi, tôi cảm nhận được hơi ấm.
“Làm việc tốt thì sẽ được phước đó cháu.”
“Cảm ơn ông ạ.”
Tuy có vẻ như tôi chẳng giúp được gì nhiều nhưng vẫn cảm thấy có ý nghĩa.
Có phải vì cảm giác này mà người ta hay làm tình nguyện không nhỉ.
Sau khi trao đổi vài câu ấm áp với ông lão và cúi đầu chào, tôi tiếp tục bước đi.
Sắp đến cổng trường thi rồi.
Nhưng trong khi đang xoa vai đau nhức và bước đi, tôi lại một lần nữa bị một âm thanh kỳ lạ thu hút sự chú ý.
Vù-ù-ù!
Đó là tiếng xe hơi đang phóng nhanh từ xa.
Cái gì vậy? Họ còn tỉnh táo không đấy?
Một chiếc Sedan màu trắng đang phóng như điên từ con đường nhỏ dẫn đến trường.
Có vẻ như tài xế đã uống rượu, chuyển động của xe không bình thường chút nào.
Và hướng xe đang hướng đến rõ ràng là…
“Ông ơi!”
Hướng đi của chiếc xe đang lao như điên là ông lão tôi vừa gặp, đang dựng xe kéo và gọi điện thoại.
Tôi hét lên gấp gáp.
“Ông ơi!”
Nhưng đối phương không có phản ứng gì.
Có vẻ như ông không nghe rõ, đang gần như hét to khi nói chuyện điện thoại.
Trong khi đó, chiếc xe hơi đang lao về phía chiếc xe kéo, và trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch lo lắng.
‘Không được!’
Không còn thời gian để suy nghĩ hay làm gì khác.
Với cảm giác như thời gian đã dừng lại, tôi chạy hết sức về phía ông lão đang đẩy xe kéo.
Trong khoảng thời gian đó, chiếc xe hơi đã thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt.
“Cẩn thậ-ận!”
Khi biển số xe đã ở ngay trước mắt, tôi đẩy ông lão ra.
Rầm!
Chiếc xe hơi đã đâm nát chiếc xe kéo trong tích tắc và lao vào cửa kính của một tiệm làm tóc.
“Ông có sao-“
May mắn thay, ông lão ngã xuống đất nhưng tình trạng vẫn ổn.
Vấn đề là ở tôi.
“Ự-ức!”
Chân tôi, vốn đã chạy hết sức để đẩy ông lão, giờ đang trượt trên mặt đất.
Hử?
Chuyện gì đây?
Mặt băng phía dưới khiến tôi bị trượt chân.
Trong tích tắc, trọng tâm cơ thể chuyển về phía lưng, khiến cơ thể tôi rơi vào trạng thái không trọng lực tạm thời.
Cảm giác như đang rơi xuống từ trò chơi Viking.
Những gì xảy ra tiếp theo diễn ra trong chớp mắt.
Bịch-!
Cơ thể tôi va chạm vào đâu đó một lần rồi lăn xuống dốc.
Khi ngừng xoay, tôi thấy một tấm biển quảng cáo nhà hàng thịt nướng với hình con bò đang cười tươi.
À. Đau đầu quá.
Tầm nhìn đang mờ dần.
‘3 phần thăn bò giá 45,000 won….’
Đó là ký ức cuối cùng của tôi.
Khi tỉnh dậy, tôi nhận ra mình đang ở trong bệnh viện.
Lúc đó là 10 giờ.
Khi nghe nói rằng tôi không thể tham gia kỳ thi vì đã quá giờ thi, tôi cảm thấy như thế giới sụp đổ.
Nếu có Chúa, tôi muốn hỏi Ngài.
Liệu Ngài có ác cảm gì với tôi không?
Lần nào cũng như vậy.
Cứ mỗi khi cuộc sống tưởng chừng suôn sẻ, thì lại bị chơi khăm theo cách này.
Khi tôi 7 tuổi, vào ngày sinh nhật, bố mẹ tôi qua đời.
Khi tôi bắt đầu luyện tập để tham gia cuộc thi piano, bà tôi chẩn đoán mắc bệnh ung thư.
Ngay trước khi ra mắt, tôi bị loại khỏi nhóm debut.
Và bây giờ, vào ngày thi đại học, tôi cứu được một người nhưng lại không thể tham gia kỳ thi.
Tôi sẽ nói gì với bà đây?
Nghĩ đến bà đang cầu nguyện ở chùa cho cháu trai thi tốt, tôi cảm thấy bế tắc.
Thật điên rồ.
May mắn thay, có lẽ nhờ trải qua nhiều bất hạnh trong nhiều năm, tinh thần tôi nhanh chóng hồi phục.
Thực ra, lần này còn khá hơn những lần trước.
Những lần khác, bất hạnh đến một cách vô cớ và vô ích, nhưng lần này ít nhất tôi đã cứu được mạng sống của một người.
Vấn đề là tôi chỉ cứu được mạng sống của họ mà thôi.
“Khụ khụ!”
Trên giường bệnh bên cạnh phòng cấp cứu, một ông già nằm co người mỗi khi ho, như thể đang rất đau đớn.
Đó là do tôi đã đẩy ông ấy khiến xương sườn bị gãy.
Với cảm giác tội lỗi, tôi mở lời:
“Là do cháu nên ông mới đau như vậy.”
“Ôi, đừng nói vậy.”
Một người phụ nữ với khuôn mặt hiền lành, có lẽ là người thân, vội vàng xua tay. Người đàn ông đứng bên cạnh, có vẻ là chồng bà ấy, cũng gật đầu.
“Nếu không có cháu Seon Woo Joo, bố chúng tôi có lẽ đã không thể nằm trên giường bệnh như thế này.”
“Cháu rất biết ơn vì hai người nghĩ như vậy.”
Những người đến bệnh viện giới thiệu là con trai và con dâu của ông cụ. Tôi đang nghĩ rằng người con trai trông giống như một giáo sư, và khi nhận được danh thiếp, hóa ra ông ấy thực sự là một giáo sư tại bệnh viện đại học. Tên của cụ già là Choi Ik Hyeon, và tên của người con trai là Choi Yong Jae.
“Họ Choi và tên Ik Hyeon ạ?”
“Vâng, đó là tên của bố của chú. Có vấn đề gì không?”
“Không có gì đâu ạ.”
Bỗng nhiên tôi nhớ đến một nhân vật tiêu biểu của phong trào Wi Jong Chok Sa mà tôi đã thấy trong sách giáo khoa chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
(Chú thích: Phong trào Wi Jong Chok Sa (위정척사 운동) trong tiếng Hàn, hay Vệ Chính Trừ Tà , là một phong trào tư tưởng và chính trị ở Hàn Quốc vào cuối thời Triều Tiên, thế kỷ 19.
Mục tiêu: Bảo vệ Nho giáo và trật tự truyền thống của Triều Tiên; Chống lại sự xâm nhập của văn hóa và tôn giáo phương Tây; Phản đối việc mở cửa đất nước với các cường quốc phương Tây.
Người lãnh đạo tiêu biểu: Choi Ik Hyeon (người được nhắc đến trong truyện trùng tên với ông lão); Lee Hang-ro; Hwang Hyeon; Choi Si Hyeong
Kết quả: Phong trào thất bại trong việc ngăn chặn quá trình hiện đại hóa của Triều Tiên, tuy nhiên đã để lại dấu ấn quan trọng trong lịch sử tư tưởng và tinh thần dân tộc Hàn Quốc)
Đối phương nhìn tôi với vẻ lo lắng.
“Cậu cảm thấy thế nào rồi?”
“Bác sĩ nói rằng thật kỳ diệu là cháu vẫn ổn. Họ bảo nếu cháu nghỉ ngơi cả ngày hôm nay thì sẽ không sao.”
“Sao cháu không nghỉ ngơi thêm ở bệnh viện? Chúng tôi vẫn chưa cảm ơn cháu và hậu tạ, và chúng tôi sẽ trả tiền viện phí cho cháu…”
“Không sao đâu ạ. Cháu không làm việc này để nhận phần thưởng.”
Tôi từ chối lời mời ăn một bữa cơm của họ.
Một phần vì cảm thấy áp lực.
Và một phần vì tôi không có tâm trạng để cười nói và ăn uống với họ.
Khi tôi đang chuẩn bị chào tạm biệt cặp vợ chồng, ông cụ nằm trên giường bệnh nắm lấy cổ tay tôi.
“Cháu à…”
Giọng nói yếu ớt và run rẩy, có lẽ do xương sườn bị gãy.
“Ông xin lỗi.”
“Dạ?”
“Ông đã phạm một tội lớn. Đáng lẽ cháu phải tham gia kỳ thi quan trọng đó, nhưng lại vướng phải một ông già xui xẻo như ông… Ông đã làm điều không nên. Thật sự ông rất xin lỗi.”
“Xin ông đừng nói vậy.”
Tôi nắm chặt tay ông cụ, người đang rưng rưng nước mắt với vẻ mặt đầy tội lỗi, và nói, như thể đang tự nhủ với chính mình:
“Kỳ thi có thể thi lại, nhưng mạng người thì không phải vậy.”
“Nhưng mà…”
“Thật sự không sao đâu ạ.”
Khi tôi cười để trấn an ông, ông lau nước mắt, và cặp vợ chồng đứng bên cạnh cũng có vẻ không biết phải làm gì.
“Vậy hẹn gặp lại sau nhé.”
Sau khi từ chối lời mời ăn cơm của họ và chào tạm biệt, tôi thở dài ngay khi họ khuất khỏi tầm mắt.
Có thật là mình sẽ phải học thêm một năm nữa không?
Khi đang cảm thấy bối rối trước viễn cảnh phải học lại một năm dù không mong muốn, tôi nhìn thấy màn hình chiếc TV ở sảnh bệnh viện.
Nó đang chiếu một bộ phim hành động.
Đó là bộ phim tôi đã xem khi ở trong quân ngũ.
Nhân vật chính là một điệp viên giỏi nhất thế giới, nhưng bị mất trí nhớ và đang chạy trốn, phải không nhỉ?
Cảnh trong phim là phần đầu.
Một cảnh sát chĩa súng vào nhân vật chính.
Vì đã mất trí nhớ, nhân vật chính đầu hàng bằng cách giơ hai tay lên trước họng súng.
Ngay sau đó, viên cảnh sát tiến lại gần và nắm lấy vai anh ta.
Và ngay lúc đó.
Nhân vật chính, dù không nhớ gì nhưng kĩ năng võ thuật đã thấm vào cơ thể, theo phản xạ quật ngã đối phương.
… Ủa?
Khi đang xem cảnh phim quen thuộc, tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Không, phải gọi là một cảm giác khác lạ mới đúng.
Đó không phải là một trong năm giác quan thông thường như thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác, mà là một cảm giác khác biệt.
Suy nghĩ của tôi đang cố gắng nắm bắt cảm giác kỳ lạ đó thì bị ngắt quãng bởi tiếng rung của điện thoại.
“Alo?”
“Có phải Seon Woo Joo không ạ?” Một giọng nói trầm.
“Vâng, xin hỏi ai đấy ạ?”
“Xin chào, tôi là Jang Gyeong Il, điều tra viên của Sở Cảnh sát Eunpyeong, Phòng Điều tra Giao thông.”
“À, vâng.”
“Vâng, không có gì, chỉ là chúng tôi cần lấy lời khai của nạn nhân liên quan đến vụ tai nạn giao thông sáng nay. Xin hỏi anh đang ở đâu ạ?”
Khi tôi nói tên bệnh viện, giọng nói phấn khởi vang lên từ phía bên kia.
“Tuyệt quá. Tôi đang ở sảnh bệnh viện đây.”
“Hả? Tôi cũng đang ở sảnh mà.”
“Anh là người đàn ông cao đang nói chuyện điện thoại phải không?”
“Anh đang ở đâu vậy ạ?”
“Tôi ở đây này-“
Cùng với giọng nói từ phía sau, tôi cảm thấy một bàn tay đặt lên vai trái của mình.
Ngay lúc đó.
Cơ thể tôi bắt đầu tự động di chuyển.
… Hả?
Cảm giác như có ai đó khác đang điều khiển tôi vậy.
Tôi nắm lấy bàn tay đó, xoay người nhanh như chớp và quật ngã đối phương xuống sàn trong chớp mắt.
Rầm-!
Rồi một bầu không khí im lặng đến lạnh người bao trùm sảnh bệnh viện.
Bình luận cho Chương 2
Chương 2
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...