Chương 192
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 192 - Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc (9)
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
Seo Ri Hyuk nheo mắt lại.
‘Ừm…’
Trên bàn cờ vua với những ô đen trắng đan xen.
Trong khi kim giây của đồng hồ cờ vua đếm ngược thời gian còn lại, đầu óc cậu đang hoạt động hết công suất.
‘Mình nên di chuyển quân cờ đi đâu đây?’
Mỗi khi đôi mắt cậu chuyển động, ông lão ngồi đối diện lại mỉm cười.
“Không nghĩ ra được sao?”
“Xin đợi một chút ạ.”
“Cứ từ từ mà suy nghĩ. Ha ha ha! Dù có vậy cũng chưa chắc đã được đâu.”
Thật đáng ghét.
Dù là một tiền bối đáng kính nhưng việc ông ấy chọc ghẹo mình trước mặt thế này thật khó chịu.
Tất nhiên, cậu cũng chẳng có tư cách để nói người khác.
– Phụt, ông chú ơi. Đó là nước đi tốt nhất của chú sao? Đặt quân cờ ở đó á?
– Cậu Jung Hyun. Cậu đã vào Seoul của em rồi. Nộp phí 2 triệu won phí qua đường đây. …Hả? Không được. Em không đồng ý cho vay từ ngân hàng hạt giống đâu.
– Hahaha! Ê, Wang Ji Ho. Cả học sinh tiểu học còn chơi giỏi hơn bây đó.
Mỗi khi chơi những trò chơi cần động não, cậu lại nhớ đến việc mình đã trêu chọc và chế nhạo các thành viên, nên giờ chỉ biết ngượng ngùng ho khan một tiếng.
Cậu thoáng nhìn lại bản thân trong quá khứ, nhưng vì thời gian có hạn nên nhcậu chóng chuyển sang suy nghĩ khác.
‘Làm sao để ông ấy không nhận ra đây?’
Lý do cậu phải vắt óc suy nghĩ không phải vì không có tự tin để chiến thắng, ngược lại, cậu đang cố thua.
30 phút trước. Giáo sư Noh Jae Hyun đang hào hứng nói chuyện về đọc sách thì bất chợt hỏi.
– Cậu có biết chơi cờ vua không?
– Vâng. Em có biết chơi ạ.
Nghe vậy, vị ca sĩ kỳ cựu tươi cười rạng rỡ rồi lập tức mang bàn cờ vua ra.
– Bà Kang chẳng hứng thú gì với mấy thứ này cả. Mấy người trong xóm cũng vậy. Tôi chẳng có ai để chơi cùng một ván cờ vua thế này.
Vì vậy, Seo Ri Hyuk quyết định thua, cậu không muốn để lại ký ức thất bại cho người đang hào hứng như thế này.
Tất nhiên, cậu ghét thua người khác đến chết đi được, nhưng lúc này cậu còn ghét việc đối phương buồn bã hơn.
Không phải vì lịch sự với bậc trưởng bối hay tiền bối trong ngành, mà vì cậu thực sự quý mến đối phương.
‘Để xem nào.’
Thắng thì dễ thôi.
Nếu di chuyển mã và tượng thêm vài lần nữa ở đây, cậu có thể dễ dàng tiến tới chiến thắng.
Nhưng vì cố tình thua, lại còn phải thua sao cho đối phương không nhận ra, nên việc suy nghĩ kéo dài ra.
“Ừm…”
Sau một hồi đắn đo, Seo Ri Hyuk đưa ngón tay lên di chuyển quân cờ.
Như thể bị thời gian thúc ép mà mắc một sai lầm nhỏ.
“Ồ.”
Đôi môi của ông lão ngồi đối diện khẽ động đậy.
Quả nhiên.
Chẳng mấy chốc, những ngón tay cứng nhắc đã di chuyển quân cờ.
“Chiếu hết.”
“Ồ…”
“Ha ha, trời ơi. Lần này tôi lại thắng rồi. Cậu cần phải học thêm về cờ vua đấy.”
“Em thua rồi ạ.”
Seo Ri Hyuk thở dài và vươn vai.
Trong lúc đó, ông lão ngồi xe lăn cũng cử động cơ thể cứng đờ của mình.
“Ôi chao, tôi cần nghỉ ngơi một chút.”
Ông gọi người quay phim đang đứng gần đó.
“Chúng ta có thể nghỉ giải lao một lát được không?”
“Vâng, thưa thầy.”
“Cảm ơn các cậu.”
Theo lệnh đuổi khéo nhẹ nhàng, những người đang quay phim đã rời đi.
Chỉ còn lại ca sĩ thần tượng ngồi ở bàn và ông lão sắp bước sang tuổi tám mươi.
“Ây da…”
Thầy Noh Jae Hyun chớp mắt và rên lên.
Seo Ri Hyuk giật mình đứng dậy.
“Thầy không sao chứ ạ?”
“…Không, không sao. Đừng lo.”
Làn da của ông lão, vốn còn khá tươi tỉnh khi gặp vào buổi sáng, giờ đã tái nhợt.
Đối phương xua tay.
“À, tôi bảo đừng lo mà. Tôi không sao.”
“Nhưng mà…”
“Đừng bận tâm. Tôi không thích cậu lo lắng đâu.”
“Xin lỗi ạ.”
“Lấy cho tôi ly nước nhé.”
Cậu liền chạy vào bếp, nhận một ly nước từ bà quản gia và mang ra.
Ông lão uống ừng ực, rồi với vẻ mặt như vừa thoát chết, ông đùa:
“Lâu rồi mới dùng đến đầu óc, có lẽ hơi quá sức rồi. Cố gắng thắng một người trẻ mà căng thẳng quá. Chà.”
Seo Ri Hyuk nghĩ rằng không phải vậy. Không phải vì cờ vua, mà có vẻ như sức khỏe ông không tốt.
‘Phải làm sao đây.’
Cậu không biết phải làm gì, muốn làm gì đó giúp ông ấy nhưng lại chẳng có gì có thể làm cả.
Giờ cậu hiểu tại sao anh Woo Joo lại cứ mỗi khi thấy trăng tròn lại nói “Trăng ơi, xin hãy cho bà Kim Deok Soon khỏe mạnh.”
“Này.”
Ông lão khẽ cười.
“Đừng nhìn tôi như vậy.”
“…Dạ?”
“Đừng nhìn bằng ánh mắt thân thiết thế. Đừng dễ dàng trao tình cảm cho người khác.”
“Không, không phải vậy đâu ạ.”
Thấy gương mặt mình hơi ửng đỏ phản chiếu trên cửa sổ, cậu vội tránh ánh mắt.
Thầy Noh Jae Hyun im lặng cười, rồi nhìn ra bãi cỏ ngoài cửa sổ, cùng với khung cảnh làng mạc phía xa.
“Còn lâu mới đến mùa xuân nhỉ?”
“Dạ?”
“Mùa ấy. Phải đợi thêm một thời gian nữa mới thấy mùa xuân ở đây phải không?”
Trước câu hỏi bất ngờ, Seo Ri Hyuk trầm ngâm suy nghĩ.
“Đảo Jeju cách Seoul khoảng 5 độ vĩ độ, và mùa đông năm nay cũng khá ôn hòa… Có lẽ sẽ đến sớm thôi ạ?”
“Vậy à.”
Thấy ông lão ngồi xe lăn mỉm cười, Seo Ri Hyuk nghiêng đầu thắc mắc.
“Sao thầy lại hỏi vậy ạ?”
“Không có gì đâu. Gần đây có một cánh đồng hoa cải dầu. Tôi muốn đến đó ngắm quá, nhưng phải đến mùa xuân nó mới nở.”
Ngón tay nhăn nheo chỉ về một hướng.
“Khi mùa xuân đến, hoa cải dầu sẽ nở từ đằng kia dọc theo con đường, đẹp đến nỗi khiến người ta ngẩn ngơ. Khi gió thổi, những bông hoa vàng nghiêng ngả rồi lại ngẩng lên, thật là một cảnh tượng tuyệt vời.”
“…”
“Có lẽ vì tôi đã luôn nhìn hoa cải dầu từ nhỏ mà lớn lên, nên khi đứng đó và thưởng thức mùi hương đặc trưng ấy, tôi lại nhớ về ngày xưa.”
“Quê thầy ở vùng Hwanghae phải không ạ?”
“Đúng vậy. Giờ đó là nơi không thể đến được nữa rồi.”
Vị ca sĩ kỳ cựu gật đầu rồi nhìn xa xăm như đang hồi tưởng về ký ức xa xưa.
“Tôi nhớ khi xuân về, hoa nở rộ khắp làng. Cậu có thích hoa không?”
“Dạ không. Mọi người đều thích, chỉ trừ em…”
Có người thì cứ mỗi lần nhìn thấy hoa dại là lại ngồi xổm xuống ngửi hương thơm.
Lại có thêm một anh cứ thích đặt trạng thái “Hôm nay cũng hạnh phúc và vui vẻ” cùng với ảnh đại diện là hoa hướng dương.
Có một đứa thích hái hoa cài lên tai rồi chụp ảnh selfie, một ông chú khác lại lại mê mẩn quần áo họa tiết hoa.
Nhưng cậu thì không phải vậy.
Thầy Noh Jae Hyun gật đầu như thể đồng cảm.
“Tôi cũng không thích hoa. Chỉ đẹp mắt thôi chứ có tác dụng gì đâu.”
“Em cũng nghĩ vậy ạ.”
“À, xem ra chúng ta lại có điểm chung rồi.”
Hai người già trẻ mỉm cười hài lòng khi trao đổi về sự không thiết thực của hoa.
Ông lão nhìn ra ngoài cửa sổ và nói:
“Dù sao thì, khi nhìn hoa cải dầu tôi lại nhớ về ngày xưa. Có lẽ vì già rồi nên dạo này tôi hay nhớ về quá khứ.”
“Ừm, em vẫn chưa hiểu lắm ạ.”
“Thế mới đúng chứ. Cậu không nên cảm nhận những cảm xúc như thế này sớm đâu.”
Nói xong câu đó, ông lão im lặng nhìn ra cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì mà ông gõ gõ ngón tay lên đùi.
Nhưng ngón tay run rẩy, chỉ là cử động ngón tay thôi mà trông cũng thấy khó khăn.
“…”
Seo Ri Hyuk lấy điện thoại thông minh ra và lướt một lúc.
Sau 5 phút.
Vì tập trung hoàn toàn nên cậu thậm chí không nhận ra đối phương đang nhìn mình.
“Cậu đang xem gì thế?”
“À, cái đó.”
Seo Ri Hyuk cẩn thận nói trong khi đưa điện thoại ra:
“Em tìm kiếm thì thấy có nơi có thể chụp ảnh hoa cải dầu vào tháng 1. Ở khu vực Núi Seongsan Ilchulbong. Nếu thầy muốn xem hoa thì…”
Đang lắng nghe cậu nói lí nhí, mắt thầy Noh Jae Hyun bắt đầu mở to.
Rồi ông bật cười sảng khoái.
“Ha ha! Ha ha ha!”
“…?”
“Khụ khụ! Trời ơi, ha ha!”
Seo Ri Hyuk rút khăn giấy đưa cho ông và chớp mắt.
Vì không hiểu chuyện gì, nên khi ông ngừng cười, cậu hỏi:
“Sao thầy lại cười đột ngột vậy ạ…?”
“Tôi cười vì cậu dễ thương quá.”
Ông lão vừa ho vừa cười, như thể chỉ nghĩ tới thôi cũng thấy buồn cười, và nắm chặt tờ khăn giấy trong tay.
“Cậu bé là người tốt đấy. Cố tình thua cờ vua để chiều lòng người khác nữa chứ.”
“Ơ…”
“Đừng bận tâm. Nhờ cậu mà tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ. Tôi chỉ muốn nói rằng cậu là người tốt thôi.”
“Cảm ơn thầy ạ. Đây là lần đầu tiên có người nói em tốt bụng đấy.”
“Ồ? Các thành viên khác không nói vậy sao?”
“Họ toàn bảo em độc ác thôi ạ.”
“Lạ thật. Bà Kang nhà tôi cũng toàn bảo tôi độc ác. Đúng là người đời thiếu tinh mắt mà.”
Khi hai người già trẻ đang than thở về sự lạnh lùng của người đời thì bên ngoài có tiếng ồn ào.
Cùng với đám bụi, một chiếc xe kéo tay lao tới từ đằng xa.
Mặt ngớ ngẩn của đám người đài truyền hình đang quay cảnh đó, cùng với các thành viên New Black đang nhảy xuống từ xe kéo tay một cách oai phong như thể đang xuống từ siêu xe vậy.
Seo Ri Hyuk chớp mắt.
‘Tại sao lại phải xuống xe kéo tay như mấy tên khùng như vậy chứ chứ…?’
Wang Ji Ho thì đang giơ ngón tay chữ V trong lúc đó.
Ngay sau đó, bốn người bắt đầu làm những công việc lặt vặt còn lại bên ngoài.
Dù phòng cách âm tốt nên không nghe thấy, nhưng chỉ nhìn khẩu hình và cử động cũng thấy ồn ào như cái chợ vỡ.
Giữa chừng, Seon Woo Joo đặt một chân lên tảng đá, chơi đàn ukulele như một rocker khiến mọi người cười ồ lên.
Chẳng bao lâu sau, họ phát hiện ra Seo Ri Hyuk và thầy Noh Jae Hyun nên vẫy tay nhiệt tình.
‘Khoan đã?’
Seon Woo Joo nói gì đó bằng khẩu hình rồi ngay lập tức viết gì đó to đùng lên nhiều tờ giấy A4 xung qucậu.
Rồi anh đứng dậy, như đang tỏ tình bằng giấy A4 vậy, trên tờ giấy anh cầm có viết chữ to đùng.
[Ri Hyuk à]
Khi cậu đang trợn tròn mắt, tờ giấy khác được lật tiếp.
[Ở đó có vui không?]
“…”
[Mọi người ở trong đó thì sao? Ở đây dư lày]
[Đổ mồ hôi và lạnh cóng]
Rồi lại quay về tờ đầu tiên và lặp lại.
[Ri Hyuk à]
Kim Bi Ju ôm bụng cười đến nỗi suýt ngã ngửa ra sau.
Trong lúc đó, Wang Ji Ho chen vào và vẽ thêm một nét, khiến chữ ‘Ri Hyuk’ thành ‘Ri Hyeom’.
[Ri Hyeom à]
(Chú thích: Hyeom-o (혐오) có nghĩa là ghê tởm, đáng ghét, xấu xa)
Cậu lẩm bẩm.
“Thật tình, mấy cái tên này…”
“Ha ha ha.”
Nhưng vì không hiểu sao thầy Noh Jae Hyun lại cười, nên Seo Ri Hyuk chỉ biết chu môi.
“Người tốt bên cạnh người tốt. Thật đáng mừng.”
“Không phải đâu thầy ơi.”
“Nhưng có những người như vậy bên cạnh là điều tốt đấy.”
Nghe ông lão cười ha hả nói vậy, Seo Ri Hyuk chỉ biết chu môi.
_____________________________________________________________
“Ôi chao.”
Cuối cùng cũng vào trong nhà sau khi làm xong việc nhà.
“Quả nhiên ở nhà vẫn là nhất.”
“Đúng vậy. Dù nghĩ thế nào thì em cũng thấy mình không hợp với lao động chân tay.”
“Gật gật.”
Khi đang ngồi hạ nhiệt trong phòng khách, Ri Hyuk đẩy xe lăn của thầy Noh Jae Hyun ra.
“Ôi, các cậu vất vả rồi.”
“Không có gì đâu ạ, thưa thầy.”
“Vậy, bây giờ chúng ta lên làm bài hát như đã hứa nhé?”
Nói rồi ông bảo chúng tôi lên tầng 2.
Ri Hyuk và thầy Noh Jae Hyun cùng lên thang máy gia đình, nhưng có gì đó kỳ lạ.
Trong khi leo cầu thang, tôi hỏi:
“Ri Hyuk trông có vẻ kỳ lạ, phải không?”
“Đúng vậy. Vẻ mặt cậu ấy hơi lạ.”
Bi Ju đồng tình.
Hai người còn lại có vẻ không biết gì, nhưng không hiểu sao tôi thấy hơi lạ khi em tư nhà mình cứng đờ như vậy.
Không biết có chuyện gì xảy ra khi chúng tôi vắng mặt không.
“Này, làm gì thế! Sao không lên nhanh đi!”
“Dạ, chúng em lên đây ạ, thưa thầy!”
Nghe tiếng gọi của thầy, chúng tôi vội vàng lên tầng. Nơi ông dẫn chúng tôi đến là phòng khách trên tầng 2.
Có một chiếc sofa và các loại nhạc cụ nằm rải rác khắp nơi.
Và.
“…Đàn piano?”
“Đó là thứ tôi chơi khi có thời gian rảnh.”
“Ồ.”
Tôi vội ngồi xuống trước đàn và ấn các phím.
Dù cảm nhận được dấu vết thời gian nhưng âm thanh vẫn rất đẹp, nó quả là một món đồ tốt.
Tuy nhiên.
“Ừm…”
“Có gì không vừa ý sao?”
“Có vài chỗ âm hơi lệch một chút, phím này, âm của phím này hơi khác.”
“Cậu tinh tế đấy. Đúng là vậy.”
Vì là đồ cũ nên một số phím phát ra âm thanh hơi cao hoặc thấp hơn so với bình thường.
Đoàn làm phim cầm máy quay và các em có vẻ không hiểu gì.
Dù sao, sau khi mọi người đã tập trung đông đủ, tôi vừa gõ nhẹ vào phím đàn vừa chơi thì thầy hỏi:
“Vậy cậu đã nghĩ ra giai điệu chưa?”
“Dạ rồi ạ.”
Tôi vừa chơi nhẹ vài đoạn vừa nói:
“Lúc nãy khi chơi ukulele em đã nghĩ ra rồi, nhưng không có gì thực sự ưng ý cả. Dù sao đây cũng là bài hát mà thầy sáng tác, nên em cảm thấy những gì em làm cũng không thể thể hiện được hết những cảm xúc đó.”
Nếu so sánh với hội họa thì vấn đề là phong cách vẽ khác nhau.
Nếu thầy Noh Jae Hyun có phong cách vẽ màu sắc rộng rãi và mơ hồ, thì tôi lại có phong cách tô màu cẩn thận từng chi tiết.
Vì vậy, nếu tôi cố vẽ thêm gì đó mới vào đó thì chắc chắn sẽ không hợp và quá nổi bật.
“Nên em đã đổi góc nhìn và quyết định sử dụng bài hát của thầy.”
“Thú vị đấy. Kế hoạch của cậu là gì?”
“Trước tiên, thầy đã phát hành các bài hát theo từng giai đoạn phải không ạ? Em đã tìm kiếm những bài hát tiêu biểu phù hợp với chủ đề ‘cuộc đời’ trong số đó.”
Ngón tay tôi bắt đầu ấn lên các phím đen trắng của cây đàn piano.
Tôi chơi lần lượt những bài hát tiêu biểu của ca sĩ Noh Jae Hyun, và thầy nhìn tôi với vẻ thích thú.
“Hay đấy. Nhưng… cách chơi đàn của cậu sao quen quen.”
“Thầy thấy vậy ạ?”
Liệu thầy có biết bố mình không nhỉ.
Thoáng có ý nghĩ đó nhưng vì máy quay đang hướng về phía mình nên tôi nhanh chóng quay lại vấn đề chính.
“Cuộc đời có thể xem như là tổng hợp của thời gian phải không ạ? Vì vậy em nghĩ hay là mình mix các bài hát tiêu biểu của thầy theo thứ tự thời gian để phù hợp với giai điệu chính. Em chưa xin phép trước nên có thể thầy sẽ thấy hơi bất lịch sự…”
“Không, đừng lo về chuyện đó.”
Đối phương xua tay, ông không quan tâm đến chuyện đó, mà chỉ tập trung vào âm nhạc.
“Nào, hãy để tôi nghe đi.”
“Vâng, em định làm theo cách này.”
Tôi lập tức bắt đầu chơi những bài hát tiêu biểu của thầy Noh Jae Hyun từ thời trẻ cho đến trước khi nghỉ hưu vang lên.
Đoàn làm phim trợn tròn mắt, một máy quay đang quay phản ứng của mọi người chuyển sang quay tôi kỹ hơn.
“Và khi kết hợp tất cả lại…”
Ngay lập tức, phiên bản hoàn chỉnh của ‘Cuộc đời’ bắt đầu vang lên.
“…”
Đoàn làm phim xì xào với nhau với vẻ mặt ‘Cái gì thế này?’, còn các em của tôi thì cười hài lòng.
Chỉ có Ri Hyuk là hơi nghiêm túc.
Thầy Noh Jae Hyun gật đầu thưởng thức, tôi thì hơi căng thẳng vì khó đoán được biểu cảm của ông.
‘Liệu có ổn không nhỉ?’
Tôi lo lắng không biết liệu ông có nổi giận vì tôi đã phối lại bài hát của ông như thế này không, hoặc có thể ông sẽ tặc lưỡi chê bai.
Khi tôi liếm môi và các em nhìn thầy Noh Jae Hyun với ánh mắt căng thẳng vì vẻ mặt hơi cứng của ông.
“…Hay đấy.”
Khi chúng tôi chớp mắt, thầy Noh Jae Hyun gật đầu.
“Tôi rất thích.”
Chỉ lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Mà tôi vừa hít một hơi sâu và cười, thầy Noh Jae Hyun nói:
“Có vài chỗ hơi tiếc nên tôi muốn góp ý một vài điều. Có vài phần nghe hơi thô ráp.”
“Vâng ạ. Xin thầy chỉ bảo ạ.”
“Trước tiên, ở phần điệp khúc, sự hòa hợp của âm thanh…”
Tôi ghi lại những điều thầy nói vào giấy ghi chú.
Quả thật kinh nghiệm là một thứ tuyệt vời.
Thầy chỉ ra những điểm mà tôi chưa từng nghĩ tới, sự nhạy bén của thầy khiến tôi nhớ lại thời kỳ thực tập sáng tác ở TJ, khi đứng trước mặt nhà sản xuất.
Sau khi nói khoảng trăm điều.
“Ngoài ra thì không có gì để nói nữa. Xuất sắc lắm.”
“À, dạ…”
“Các cậu có ý kiến gì không?”
Vì thầy đã nói hết nên dù các em có nói thêm vài câu nhưng cũng không có gì để bổ sung.
Chỉ có Ri Hyuk là không hiểu sao lại nhiệt tình góp ý về bài hát.
Lạ thật.
Hôm nay sao thằng em lại như vậy nhỉ.
Tôi nghĩ sẽ hỏi nó sau khi quay xong và đặt tay lên phím đàn một lần nữa.
“Vậy em sẽ điều chỉnh những phần thầy đã nói…”
Tôi lại chơi lại.
Tuy vẫn còn vài chỗ chưa hoàn hảo nhưng đã tốt hơn nhiều so với lúc nãy, đối phương cũng tỏ vẻ hài lòng hơn.
Nói đúng hơn là ông đang phấn khích vì bản nhạc của tôi.
Đôi môi nhăn nheo hé mở.
Ánh nắng của người
Sẽ trở thành ký ức của tôi
Trong đêm tĩnh lặng
Sẽ là niềm an ủi
Đó là đoạn mà Ri Hyuk đã hát, nhưng cảm giác hoàn toàn khác.
‘Thật tuyệt vời.’
Ông hát quá hay, dù bất tiện vì ngồi trên xe lăn nhưng ông vẫn hát rất tuyệt.
Khi tôi đang thán phục kỹ năng đã được tôi luyện qua nhiều năm.
Khi đoàn làm phim xoay camera với vẻ mặt phấn khích như thể vừa bắt được khoảnh khắc đẹp.
Khi các em của tôi cũng vỗ tay tán thưởng.
“Ưgh!”
Giọng hát dần dần lạc điệu, hơi thở trở nên khó khăn và thầy bắt đầu ho.
“Khụ! Khụ!”
Đột nhiên, người đang ho dữ dội nhắm chặt mắt và toàn thân bắt đầu run rẩy.
“…Thầy ơi?”
Ri Hyuk hoảng hốt lay người đối diện.
Trước hình ảnh vị ca sĩ già đang khó khăn giữ thăng bằng, tất cả mọi người đều đứng im tại chỗ, sững sờ.
Bình luận cho Chương 192
Bình Luận
Chương 192
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...