Chương 188
- Home
- Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
- Chương 188 - Thử thách, Đội Khai quật Danh khúc! (5)
Lịch đăng truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
Sau khi giới thiệu xong, tôi ngồi xuống ghế dành cho những người tham gia.
Trong lúc ekip của chương trình chuẩn bị cho màn trình diễn của ban nhạc Jo Yuri, chúng tôi có được một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Bản thân tôi cũng tranh thủ uống một ngụm nước và hít một hơi thật sâu.
“Phù.”
Chạm tay lên trán, cẩn thận để không làm xộc xệch mái tóc đã được tạo kiểu, Lòng bàn tay đã có chút mồ hôi lạnh.
Vì đây là chương trình giải trí đầu tiên chúng tôi tham gia với tư cách là thành viên cố định nên tôi không khỏi lo lắng về phần nói của mình.
‘Mình đã làm tốt chưa nhỉ?’
Bi Ju liếc nhìn tôi từ bên cạnh, lục lọi trong túi rồi đưa ra một chiếc khăn tay màu hồng.
“Anh, đây ạ.”
“Cảm ơn em.”
“Em biết dạo này anh buồn vì không được mặc đồ họa tiết hoa nên em cố tình chuẩn bị khăn hoa đấy ạ.”
Cậu ấy che miệng và nói nhỏ.
Tôi lau mồ hôi trên trán và mỉm cười vui vẻ, rồi vỗ nhẹ vai cậu ấy với vẻ mặt như thể đang nói ‘Bi Ju của anh là số một’.
Trong khi chúng tôi tình thương mến thương như vậy, các em khác liền tỏ vẻ không thoải mái.
‘Họ chỉ thân thiết với nhau thôi.’
‘Coi chưa kìa. Thật là đáng ghét mà’
Tôi không kìm được cười.
“Các em cũng đã vất vả hát rồi. Các em của anh là tuyệt vời nhất.”
…Với lý do đó, tôi công bằng vỗ vai từng người một.
Tất nhiên là trừ một người.
“Gì vậy. Sao anh lại bỏ qua em?”
“Em không thích người khác chạm vào mà.”
“Anh bắt tay là được mà à?”
Tôi chỉ biết ngơ ngác trước vẻ mặt của em tư đang nhìn tôi như thể tôi không biết điều cơ bản đó.
Làm sao tôi biết được chứ?
Nhưng rồi tôi mỉm cười và bắt tay với chú sếu khó tính nhà chúng tôi.
Tôi liếc nhìn sân khấu đang được chuẩn bị với trống và guitar, rồi quay lại nhìn các em.
“Anh thế nào? Phần nói vừa rồi của anh có ổn không?”
Mọi người đều gật đầu.
“Cũng không tệ ạ.”
“Chắc không phải black history đâu, vì em chẳng nhớ gì cả.”
“Em thấy hay mà. Em thích những gì anh nói lắm.”
Mặc dù có một câu hơi lạc quẻ ở giữa, nhưng phần lớn là đánh giá tích cực.
Tôi hỏi đùa:
“Vậy cho anh mấy điểm trên thang điểm 10?”
Ngay lập tức có những câu trả lời nghiêm túc:
“8,4 điểm.”
“Khách quan thì khoảng 7,3. Nếu tính theo thang điểm sao như đánh giá phim thì khoảng 3,5 sao?”
“Đầu 8 điểm ạ.”
“Em làm tròn thành 10 điểm ạ.”
Tôi mỉm cười ấm áp khi nhìn các em đưa ra đánh giá khách quan mà không hề có chút giả tạo nào.
…Được rồi.
Là lỗi của ai đây.
Lỗi của tôi vì đã mong đợi những câu như ‘Anh là 10 điểm trong lòng em’ chứ sao.
Tôi lắc đầu và quay nhìn về phía sân khấu. Việc chuẩn bị thiết bị đã hoàn tất và việc ghi hình chương trình lại bắt đầu.
MC Baek Sang Jung cầm micro.
– Vâng, mời nhóm tiếp theo lên sân khấu nhé?
Ban nhạc 4 thành viên bước lên sân khấu và bắt đầu biểu diễn.
Âm nhạc mang tính rock mạnh mẽ vang vọng khắp hội trường.
Trong khi Jo Yuri cầm micro đứng và khoe giọng hát, thì guitarist, bassist và drummer cũng thể hiện kỹ năng chơi nhạc xuất sắc, nổi bật từng giai điệu của bài hát.
Chúng tôi không kìm được thốt lên lời tán thưởng.
“Ồ…”
Đây là lần thứ hai tôi xem ban nhạc Jo Yuri biểu diễn.
Lần trước tôi đã thấy họ ở chương trình Music Café của chú Ha Seung Joo, và lúc đó tôi đã nghĩ họ rất giỏi, nhưng bây giờ họ còn giỏi hơn như thế.
Có thể nói là họ đã trở nên hoàn thiện hơn trên phương diện âm nhạc.
“Hay quá.”
Từ giọng hát cao vút của Jo Yuri đến kỹ năng biểu diễn của các thành viên khác, đó là một trình độ xuất sắc mà ai cũng phải công nhận.
Tôi nghĩ kỹ năng của từng thành viên có lẽ cũng ở mức hàng top ở trong nước.
Vì vậy, bất kể trên phương diện cảm xúc cá nhân như thế nào, chúng tôi đều có phản ứng tích cực với bản thân bài hát và phần trình diễn của nhóm.
Chúng tôi cũng không ngại lắc lư theo nhịp và ngân nga, những người tham gia khác cũng vậy, họ vỗ tay tán thưởng ban nhạc Jo Yuri như những người đồng nghiệp cùng ngành.
Clap – clap – clap.
Trong phần giới thiệu, MC đã hỏi Jo Yuri:
– Có một câu chuyện thú vị liên quan đến tên Yuri phải không?
– Vâng, nhiều người chỉ nghe đến tên của tôi liền nghĩ tôi là nữ… Thực ra bố mẹ tôi từng làm việc ở Nga. Vì vậy, tôi cũng đã sống từ bé ở đó, và ở Nga, Yuri là tên con trai.
Sau đó, anh ấy kể về câu chuyện đằng sau tên ban nhạc.
– Như các bạn đã thấy, ngay cả một cái tên cũng phản ánh những định kiến sẵn có. Vì vậy tôi đã quyết định đặt tên mình cho ban nhạc. Với ý định phá vỡ những định kiến cố hữu của xã hội.
Mặc dù người nói không hẳn là tuyệt vời đến thế, nhưng đó là một câu nói hay.
Thực ra trong lòng, tôi cũng hơi ghen tị.
Nếu ai hỏi tại sao chúng tôi lại là New Black, chúng tôi chỉ có thể nói “Hả? Thật ra đó là chuyện về món gà rán ở trên logo áo thun…”
Dù bây giờ đó là tên của nhóm chúng tôi quý giá nhất trên đời, nhưng cũng thật khó có thể tiết lộ câu chuyện đằng sau nó cho người khác.
Tất nhiên, chị Hong đã vắt óc nghĩ ra một ý nghĩa chính thức đằng sau cái tên New Black là “mang đến một xu hướng mới cho thế giới”, nhưng mà…
Lúc đó, Baek Sang Jung nhìn vào thẻ ghi chú với vẻ mặt thích thú.
– Ồ, thật thú vị.
Anh ấy liếc nhìn về phía tôi rồi quay lại nhìn Jo Yuri.
– Tôi đã xem nội dung phỏng vấn sơ bộ, và điều mà Yuri ghi ở phần sở trường lại trùng khớp hoàn toàn với Woo Joo.
– …Dạ?
– Ở đây bạn đã ghi sở trường là “thưởng thức âm nhạc”? Có vẻ các bạn biết rất nhiều bài hát nhỉ.
– Vâng. Đúng vậy.
Jo Yuri nói với vẻ mặt đầy tự tin.
– Tôi vốn đã rất thích nghe nhạc. Nên tôi biết nhiều lắm. Đặc biệt thể loại nhạc rock Hàn Quốc bắt đầu từ những năm 1960.
– Ồ, thú vị đấy?
Baek Sang Jung cười khúc khích.
– Vậy để lát nữa chúng ta sẽ có thời gian kiểm tra xem hai bạn có thật sự quan tâm đến danh khúc không nhé. Vâng, cảm ơn các bạn!
Lúc đó, Jo Yuri, đang tiến về phía ghế ngồi của những người tham gia cùng với các thành viên ban nhạc, nhìn về phía tôi, ánh mắt như thể đang nói ‘Cậu á?’
Vâng, nó có chút khinh thường và hiếu thắng.
Điểm khác biệt là không còn hoàn toàn khinh thường như lần đầu gặp nhau, có lẽ vì đã xem màn trình diễn của chúng tôi, anh ấy dường như đã xem tôi như một đối thủ.
Tất nhiên, vẫn còn vẻ mặt như thể “Cậu thì biết gì về âm nhạc chứ”, nhưng mà…
Trong khi sân khấu tiếp theo đang được chuẩn bị, tôi im lặng mỉm cười với người đang nhìn thẳng vào tôi.
Và… không hiểu sao tôi cứ bắt gặp ánh mắt thương cảm của các em nhìn về phía đối phương.
Giọng nói của họ tự động vang lên trong tai tôi.
‘Chắc sẽ hối hận lắm đấy.’
‘Tội nghiệp.’
‘Hãy cầu nguyện đi.’
Tôi mỉm cười khi các em đang nhìn tôi như thể đang nói hãy nhẹ nhàng thôi.
Không biết bọn này nghĩ tôi là cái gì nữa.
Tôi đâu phải là người điên vì nhạc đâu.
Tôi chỉ thích thưởng thức âm nhạc trong cuộc sống hàng ngày thôi mà.
_________________________________________________________________
Sau khi màn trình diễn của ban nhạc Jo Yuri kết thúc, người tiếp theo là Cha Woo Hyun.
“Ôi trời ơi…!”
Tôi nổi da gà.
Mỗi khi Cha Woo Hyun hát một đoạn, những người ngồi ở khu vực dành cho người tham gia đều xôn xao và thốt lên những tiếng trầm trồ.
Quả xứng đáng là ca sĩ chủ chốt của chương trình này.
Tôi nghĩ anh ấy đã hát rất hay ở Lễ trao giải Mango Chart Awards, vậy mà khi được nghe ở khoảng cách gần như thế này thì còn tuyệt vời hơn cả thế.
Bề ngoài trông như một ông chú to lớn không cảm xúc với bộ ria mép, nhưng khi hát thì anh ấy trông như một người hoàn toàn khác.
Khả năng biểu cảm lại có thể diễn đạt hoàn hảo từng câu từ của bài hát, phát âm ổn định như thể có thể đứng vững trên một cây cầu lắc lư.
Âm thanh tự do lên xuống, không bị đứt đoạn mà liên kết tự nhiên như một đường cong.
“…Thật điên rồ. Anh ấy giỏi quá.”
Bên cạnh tôi, Ri Hyuk liên tục thốt lên những lời tán thưởng.
Cậu ấy phấn khích đến nỗi khuôn mặt vốn xanh xao như tờ giấy trắng giờ đã chuyển sang đỏ như cà chua.
Nếu là bình thường, tôi đã trêu chọc phản ứng phóng đại đó của cậu ấy, nhưng hôm nay chúng tôi cũng có phản ứng y hệt như vậy, bởi vì đó thực sự là kỹ năng tuyệt vời.
Giống như tất cả mọi người đang đánh quái ở level 10, thì một người level 99 xông vào và ném ra con rồng mà anh ấy vừa hạ gục vậy.
Tất nhiên, vì tất cả những người có mặt ở đây đều là những người có tài năng, nên thực tế khoảng cách không lớn đến thế, nhưng cảm giác là như vậy.
Phải nói là áp đảo hoàn toàn.
Nhưng điều mà những người tham gia thực sự ngạc nhiên là lượng luyện tập đằng sau kỹ năng áp đảo đó.
Đó là kỹ năng chỉ có thể đạt được sau hơn 10 năm chỉ ăn và hát của một người có tài năng bẩm sinh về âm nhạc.
Đó là một con người đáng được kính trọng.
Nghĩ đến việc phải đối đầu với người đó trong cuộc thi, tôi đã cảm thấy căng thẳng đến mức run rẩy nhưng cũng đầy kỳ vọng.
– Ôi…
MC Baek Sang Jung như quên mất nhiệm vụ của mình và há hốc mồm.
– Không phải vô cớ mà trên mạng người ta gọi anh là “Thần ca hát” nhỉ.
– Còn lâu tôi mới trở thành thần được ạ.
Một câu trả lời nghiêm túc để đáp lại.
Nghĩ rằng đó là một câu đùa, Baek Sang Jung cười và hỏi.
– Vậy theo đánh giá của anh, hiện tại anh đang ở mức nào?
– …
Cha Woo Hyun trầm ngâm suy nghĩ vuốt ria mép. Sau đó, với khuôn mặt nghiêm túc hơn bất kỳ ai, anh nói.
– Khoảng 73 phần trăm.
– À, ra vậy…
Có vẻ như anh ấy có khiếu hài hước độc đáo.
Nhưng ở đây đang có một người đã rất hạnh phúc và không biết phải làm gì với sự kính trọng trước con số chính xác 73 phần trăm đó.
“Thật tuyệt vời.”
Ri Hyuk thì thầm những câu chuyện không ai muốn nghe.
“Thật sự là tuyệt vời phải không ạ? Phải thông thạo âm nhạc đến mức nào mới có thể tính toán ra con số chính xác như vậy và đưa ra một câu đùa có ý nghĩa như thế…”
“…”
“Em cũng muốn trở thành như anh ấy.”
Bỗng nhiên, một viễn cảnh về buổi ký tặng fan trong tương lai hiện lên trong đầu tôi.
Soufflé của chúng tôi ngồi đó với khuôn mặt hạnh phúc, và đối diện là Ri Hyuk với khuôn mặt vô cảm như anh Cha Woo Hyun.
– Ri Hyuk oppa à. Em thích giọng hát của anh lắm ạ.
– Cũng không đến mức đó đâu. Hiện tại thì chỉ khoảng 78 phần trăm thôi.
– …?
– Tôi chỉ đùa thôi.
Một tương lai kinh khủng hiện ra khi một bạn fan rời đi và quyết định từ thần tượng.
Nhìn Ri Hyuk đang lắng nghe từng lời của Cha Woo Hyun như thể sắp ghi chép vào sổ tay, tôi quyết định tuyệt đối không để hai người họ nói chuyện với nhau.
Sau khi tất cả người tham gia đã giới thiệu xong, Baek Sang Jung nói:
– Vâng, chúng ta đã được xem những màn trình diễn độc đáo và tuyệt vời của năm đội.
Đã đến lúc bắt đầu trò chơi chính.
– Phù hợp với mục đích của chương trình, đó là phát hiện những bài hát cũ bị ẩn giấu, giờ là lúc chúng ta bắt đầu tìm kiếm bài hát, nhưng…
Anh ấy nói tiếp
– Trước khi chọn bài hát, chúng tôi sẽ công bố năm phát hành.
Chương trình có format như sau:
Đầu tiên, đội sản xuất sẽ thiết lập năm trước.
Sau đó, họ chuẩn bị trước những bài hát được coi là kiệt tác ẩn giấu, không phân biệt thể loại như nhạc rock, nhạc dân ca, nhạc dance.
Và trong số sáu bài đó, năm bài sẽ được chọn bằng cách bốc thăm.
Baek Sang Jung nhìn vào thẻ ghi chú và nói:
– Thử thách, Đội Khai quật Kiệt tác! Năm của tập đầu tiên chính là…
Một con số xuất hiện trên bảng điện tử.
【 Năm 1990 】
Mọi người nhìn chằm chằm vào bảng điện tử và mỉm cười.
– Năm 1990. Trên thế giới, đó là năm nước Đức thống nhất và kết thúc Chiến tranh Lạnh. Ở Hàn Quốc, đó là thời kỳ âm nhạc đại chúng nở rộ.
Sự căng thẳng của những người tham gia giảm bớt một chút.
Không giống như những bài hát cũ hơn khó được phối lại theo phong cách những năm 2010, những bài hát của thập niên 90 ít gây áp lực hơn.
Lúc đó, đội sản xuất đưa cho MC một túi đựng các lá thăm.
– Nào, giờ là lúc chọn bài hát. Trong này có những bài hát mà các bạn sẽ phải chuẩn bị trong hai tuần tới.
Việc chọn bài là một trong những điều quan trọng nhất trong một chương trình thi đấu.
Mọi người đều có vẻ mặt căng thẳng trước hệ thống phân phối ngẫu nhiên đó.
– Trước tiên, mời ca sĩ Lisa lên bốc thăm.
Lisa, sau khi hít một hơi sâu, tự tin rút một lá thăm.
Khi mở tờ giấy được gấp lại, một cái tên khiến mọi người phải nghiêng đầu xuất hiện.
『 Ttolong Ttolong 』
Baek Sang Jung cười và cầm micro.
– Ttolong Ttolong. Một cái tên chúng ta chưa từng nghe phải không ạ. Nào, hãy cùng nghe thử nhé?
Rồi một giọng nói trong trẻo vang lên qua loa.
♪Ttolong Ttolong?
Mọi người chớp mắt.
♪Ttolong Ttolong Ttorolong
♪Giọt sương lăn đi
Đó là một bài hát thiếu nhi.
Tất cả những người tham gia bật cười còn Lisa thì mặt buồn rười rượi.
MC cũng dùng thẻ ghi chú quạt mát đầu.
– Cảm nhận của chị Lisa thế nào ạ?
– Ồ, đây là một bài hát thiếu nhi. Làm sao để xử lý bài này đây. …Tôi đã nghe nói là thể loại rất đa dạng, nhưng không ngờ lại đúng thật ạ…
– Vâng, thật bất ngờ phải không ạ?
Lúc đó, Baek Sang Jung như chợt nhớ ra điều gì đó, quay về phía tôi và đùa:
– Những người có sở thích thưởng thức âm nhạc thì sao? Các bạn có biết đây là bài hát gì không?
– …Ừm.
Jo Yuri cầm micro với vẻ mặt bối rối.
– Thành thật mà nói, tôi không rõ lắm. Vì là bài hát thiếu nhi…
– Còn Woo Joo thì sao?
Tôi gật đầu và nói: “Ban đầu tôi hơi nghi ngờ, nhưng sau khi nghe bài hát thì tôi nghĩ mình biết nó. Đây không phải là bài hát đoạt giải nhất trong Cuộc thi Sáng tác Ca khúc Thiếu nhi của đài PBS năm 1990 sao ạ?”
– …
Ngay lúc đó, mọi người đều nhìn tôi.
– …?
Những khuôn mặt bối rối như thể đang nói “Cậu ta đang nói cái gì vậy?” hoặc “Mình nghe nhầm à?”
Thậm chí cả đội sản xuất cũng có vẻ mặt như “Cái này không phải mà…?”
Chỉ có các em của chúng tôi là cười tự hào như thể nói “Qủa là quý ngài biết tuốt của chúng ta”.
Baek Sang Jung hỏi lại:
– Cậu biết bài này sao?
“Vâng.”
– Làm sao…? À không, trước hết tôi phải xác nhận đáp án đã. PD! Những gì Woo Joo nói có đúng không?
PD đứng phía sau máy quay gật đầu. Anh ấy cũng có vẻ ngạc nhiên.
Baek Sang Jung quay phắt lại:
– Làm sao cậu biết được?
“Vì tôi đã từng nghe qua ạ. Có một thời gian tôi đã có mơ ước trở thành nhà soạn nhạc thay vì trở thành idol.”
Tôi giải thích đầu đuôi câu chuyện về việc tại sao tôi biết bài hát này, đương nhiên cũng đã trang điểm cho câu chuyện một chút.
Khi bắt đầu học sáng tác, mục tiêu của tôi là sáng tác nhạc cho idol, nhưng thực tế tôi đã suy nghĩ xem nên làm gì để kiếm được nhiều tiền.
Rồi có một thời gian tôi nghĩ “Sáng tác nhạc thiếu nhi để kiếm nhiều tiền hơn…?”
Chẳng hạn như tạo ra những bài hát thiếu nhi gây nghiện cho trẻ em và trở thành triệu phú trên MeTube, hoặc tạo một kênh nhạc hát ru. Vì vậy, có một thời gian tôi rất say mê nhạc thiếu nhi và đã nghe đủ loại bài hát.
Có lẽ vì tính cách của tôi là kiểu một khi đã tập trung vào cái gì thì sẽ theo đuổi đến cùng.
Tôi đã tập trung đến mức trong giờ ăn còn nói với đứa hậu bối là “Mấy bé ơi, đi ăn cơm thôi” bằng giọng nói với trẻ con.
“Ttolong Ttolong” là bài hát tôi đã nghe trong thời gian đó.
Baek Sang Jung nói với vẻ mặt thán phục:
– Ồ, đó không phải là sự tự tin vô cớ nhỉ. Không ngờ cậu lại biết cả tên bài hát thiếu nhi những năm 90.
“Tôi chỉ may mắn thôi ạ. Hơn nữa đó còn là một bài hát nổi tiếng đoạt giải nhất nữa…”
– Có vẻ cô Lisa cũng rất tò mò về bài hát đó.
– Vâng. Tôi đang phân vân không biết bắt đầu chuẩn bị cho phần thi của mình từ đâu.
Lisa gật đầu.
– Vậy nên lát nữa quay xong tôi sẽ hỏi Woo Joo một chút.
Thấy các em của chúng tôi làm mặt “Ôi trời…”, “Sao vậy?”, “Tại sao thế?”, tôi đã liếc mắt nhìn chúng.
May mắn thay, những bài hát tiếp theo các ca sĩ tiền bối khác cũng khá quen thuộc.
Chúng tôi trò chuyện về nhiều chủ đề khác nhau như chia sẻ cảm nhận khi nghe bài hát hoặc đoán xem ai là người hát.
Cha Woo Hyun nói:
– Đây là bài hát của cô Eun Se Ra. Tôi biết nó có tên là “Hoa phản bội”, còn bài hát năm trước đó là…
“Hoa tinh khiết.”
– Đúng rồi, chính là… Chờ đã
Cha Woo Hyun gật đầu rồi trợn mắt.
– Cậu cũng biết cả cái đó sao?
“Vâng, vì đó cũng là một tiền bối ca sĩ mà tôi yêu thích ạ.”
Khi tôi hợp sức với Cha Woo Hyun kể về câu chuyện đằng sau bộ ba bài hát về Hoa của tiền bối Eun Se Ra, mọi người đều lắng nghe với vẻ hứng thú.
Phản ứng của họ giống như khi chúng tôi thích thú lắng nghe Đầu bếp Park Jae Woo giải thích về nguồn gốc món ăn trong Patissier Korea gần đây.
Sau đó cũng tương tự như vậy.
Khi một bài hát lạ xuất hiện và ai đó nói gì đó, tôi cẩn thận bổ sung thêm, càng khiêm tốn càng tốt.
Ban đầu mọi người ngạc nhiên và nghĩ “Cái gì vậy?”, nhưng chẳng bao lâu sau họ lại bắt đầu quay ra hỏi tôi.
Đáng lẽ đây phải là thời gian để các thí sinh chia sẻ cảm nhận và ấn tượng về bài hát dự thi, nhưng bằng cách nào đó bầu không khí đã biến thành một chương trình như “Hành trình âm nhạc cùng Tiến sĩ Woo Joo”.
Song Bo Hyung nói:
– Cách nói chuyện và kiến thức của Woo Joo như thuộc thế hệ trên tôi ấy.
Cha Woo Hyun tiếp lời:
– Trông cậu ấy còn lớn tuổi hơn cả tôi.
Những người khác cũng bật cười.
Có vẻ như MC đang cố tình đẩy tôi và họ đang cố gắng tạo ra hình ảnh một ông cụ non.
Tôi muốn phản đối kịch liệt, nhưng mọi người đã coi tôi như một ông già chuyên gia về âm nhạc rồi.
Và các em của chúng tôi thì cười rạng rỡ, vẻ mặt như một con sen vừa nhận được một đống lượt thích cho bức ảnh chụp con boss nhà mình.
– …
Trong khi mọi người đang hào hứng trò chuyện, Jo Yuri chỉ biết ngồi im thin thít.
Anh ấy đã kể một câu chuyện thú vị khi nhạc rock xuất hiện giữa chừng, nhưng ngoài ra thì không có gì nhiều để nói.
Không giống như tôi nghe đủ thứ nhạc, có vẻ anh ấy chỉ thực sự nghe nhạc trong lĩnh vực của mình, và cũng không quá giỏi trong việc tạo ra yếu tố giải trí hay khieus ăn nói, nên có cảm giác hơi bị tách biệt.
Bình thường thì tôi cũng sẽ cố gắng nói chuyện với anh ấy để anh ấy được tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng lần này tôi mặc kẹ.
Và cuối cùng, đến lượt chúng tôi, hai lá thăm cuối cùng được trao cho chúng tôi.
– Nào, giờ đến lượt New Black rút thăm cuối cùng.
Chúng tôi cùng nhau tiến lên, các em đặt cằm hoặc tay lên vai tôi và tụ tập lại.
Mọi người bật cười khi thấy bọn họ lẩm bẩm điều ước như đang cầu nguyện trước một bức tượng Phật.
“Lên nào, I choose you, Woo Joo-mon.”
Được tiếp thêm sức mạnh từ lời cổ vũ của Jung Hyun, tôi rút một lá thăm.
Rồi bài hát với tựa đề “Cuộc đời” bắt đầu phát ra.
Phần mở đầu nhẹ nhàng nghe quen thuộc.
Ừm…?
Đây là bài hát của ai nhỉ.
Khi tôi nhắm mắt lại để thưởng thức bài hát, tôi thấy một chiếc máy quay đang cố gắng quay cận cảnh khuôn mặt tôi.
Hy vọng mình không làm một biểu cảm kỳ quặc…
Thời gian chắc chỉ trôi đi theo cách nó muốn phải không
Có cả kỹ thuật luyến láy quen thuộc, và mặc dù có cảm giác như một bài trot nhưng lại không hoàn toàn là trot.
Nhưng bỏ qua hình thức, đó là một bài hát hay.
Trong khi giọng hát nhẹ nhàng kể về những suy ngẫm về cuộc đời, tôi nhìn các em.
Có vẻ như dù thời gian trôi qua, một bài hát hay vẫn là một bài hát hay.
Nhìn các em cũng đang mỉm cười thưởng thức, và lần này, không chỉ tôi mà tất cả các em đều biết chủ nhân của bài hát này.
Baek Sang Jung cũng nói:
– Mặc dù cái tên hơi lạ, nhưng ca sĩ hát bài này là người mà tôi biết, các bạn biết, mọi người đều biết. New Black cũng biết phải không?
“Vâng.”
Tôi cầm micro và nói:
“Đó là người mà chúng tôi không thể nào không biết.”
Noh Jae Hyun.
Ông là người hát bản gốc của bài “Hãy ở bên tôi” mà chúng tôi đã hát trong đánh giá cuối năm, và là một ca sĩ huyền thoại, hiện đã giải nghệ.
Bài hát của ông ấy là nhiệm vụ mà chúng tôi phải thực hiện lần này.
‘Tuyệt quá.’
Mặc dù tôi lo lắng không biết chúng tôi có thể xử lý tốt chủ đề của bài hát không, nhưng đó là một lựa chọn bài hát rất vừa ý.
Có thể nói rằng dù trong lá thăm còn lại có bài hát nào đi nữa, cũng không thể có bài hát nào làm tôi hài lòng hơn thế này.
Đang lúc tôi tự hào khoe với các em với vẻ mặt như thể “Thấy chưa? Kỹ năng rút thăm của anh đó?”, thì…
– Bài còn lại là gì vậy ạ?
Theo câu hỏi của Song Bo Hyung, MC mở lá thăm còn lại.
“…!”
Trong khi các em nhìn tôi, Baek Sang Jung tiết lộ nội dung của lá thăm mà tôi đã không chọn.
– Là bài “Deok Soon à” của Yoo Myung Deok-nim.
“…”
Các em cố nén cười khi thấy tôi đứng lặng người.
Bình luận cho Chương 188
Bình Luận
Chương 188
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kiếp này tôi sẽ thành siêu sao cấp vũ trụ
Tác giả: Son Yoon (손윤)
Thể loại: Showbiz, Idol, giới giải trí, vô CP, hiện...