Kế Hoạch May Mắn

Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai

Chương 22

  1. Home
  2. Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai
  3. Chương 22
Trước
Sau

Truyện sẽ được cập nhật vào Thứ 4 hoặc Thứ 5 hàng tuần từ 2 - 10 chương.

“…Gì cơ?”

Aiden Lee không trả lời câu hỏi của tôi. Thay vào đó, cậu ta chỉ nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ như thể chẳng hiểu tôi vừa nói gì, rồi cất giọng:

“Cậu muốn ăn thêm không?”

“Không…”

“Ừm, nếu đói thì cứ nói nhé.”

Sau khi nói vậy, Aiden Lee lặng lẽ tiếp tục ăn hết phần thức ăn trên khay của mình. Tôi không thể theo kịp nhịp điệu của cậu ta, cứ chần chừ mãi, rồi cuối cùng cũng chẳng hỏi thêm gì nữa mà chỉ lặng lẽ tập trung vào phần ăn của mình.

Nhưng dù vậy, trong đầu tôi vẫn không thể ngừng xoay mòng mòng.

‘Chuyện gì vậy?’

Tất cả là vì những lời của Aiden Lee.

‘…Giọng điệu không phải hơi căng sao?’

Như thể cậu ta không vừa ý chuyện gì đó, trong thoáng chốc thậm chí còn có cảm giác như đang công kích tôi vậy.

“……”

Nhưng nói vậy thì cũng kỳ lạ, vì thái độ của cậu ta chẳng có gì thay đổi cả. Giờ đây, Aiden Lee vẫn đang nói chuyện với các thành viên trong đội với vẻ mặt vô tư như thường. Không còn chút gì của sự gay gắt tôi vừa cảm nhận khi nãy.

‘Tôi cũng đâu thể chạy lại hỏi cậu ta xem câu đó có ý gì được.’

Nhìn khuôn mặt thản nhiên kia, có khi đó chỉ là lời nói buột miệng cũng nên. Dù gì thì Aiden Lee vốn là kiểu người cảm xúc thất thường mà.

‘…Không cần thiết phải đào sâu chuyện này đâu.’

Sau khi đi đến kết luận đó, tôi quyết định giữ im lặng thay vì hỏi thêm.

Mãi sau này tôi mới nhận ra rằng, Aiden Lee đã âm thầm quan sát phản ứng của tôi suốt.

***

Ngày hôm sau, Aiden Lee đã hoàn thiện phần hòa âm của bài hát BINGO.

“…WOW.”

“Ah.”

“Tôi đã chỉnh lại phần âm trầm và phần âm tổng hợp một chút, nhưng tôi sẽ thêm một vài nhạc cụ vào đây. Tôi nghĩ tạm thời giữ nguyên tempo thế này.”

Bản phối gốc có tiết tấu hơi chậm, nhưng Aiden Lee đã điều chỉnh lại để tạo cảm giác nhanh và sôi động hơn. Phần nhạc dây vốn được dùng để tạo ra bầu không khí quyến rũ, thư thái cũng đã được thay bằng âm thanh điện tử nhẹ nhàng và hợp xu hướng hơn.

Nhìn chung, có vẻ như ý tưởng về sự “tươi mát” của Aiden đã được thể hiện tốt. Tất cả các thành viên trong nhóm đều hài lòng gật đầu.

“Vậy tôi sẽ dựa vào nhịp độ này để biên đạo. Còn phần lời… Yoo Ha, Danwoo hyung và Young Oh sẽ đảm nhận đúng không?”

Kim Taeyoung, người vừa trở thành trưởng nhóm ngày hôm qua, một lần nữa phân chia lại nhiệm vụ.

Aiden Lee chịu trách nhiệm hòa âm tổng thể, Park Won Hyo, Kim Taeyoung và Zixuan phụ trách biên đạo vũ đạo, còn tôi, Ju Danwoo và Hwang Young Oh viết lời bài hát.

Chúng tôi quyết định chia nhóm để phác thảo nội dung sơ bộ vào buổi sáng, sau đó ghép nối lại vào buổi chiều.

Tôi, Danwoo, Young Oh và cả Aiden, những người đã đề xuất ý tưởng ban đầu đều ngồi lại cùng nhau để bàn bạc.

“Cậu rốt cuộc đã nghĩ đến concept trò chơi nào vậy?”

“Kiểu bùm bùm nổ tung á?”

Ngay khi bắt đầu sáng tác lời bài hát, chúng tôi lập tức va phải một bức tường lớn.

Đó chính là… ý tưởng mơ hồ, viển vông của Aiden Lee.

“Không, ý là… cậu đang nghĩ đến trò chơi nào? Game thì có cả đống loại. Game bắn súng, game retro, RPG…Cậu đang nói đến cái nào?”

“Ừm… Mario? Tôi thích Mario Kart lắm. Nhất là phần nhạc nền của nó.”

Ai hỏi cậu thích game gì chứ? Tôi đang hỏi concept kia mà?!

Aiden Lee trả lời câu hỏi của Hwang Young Oh với vẻ mặt hồn nhiên, như thể không hiểu không có gì không đúng. Nhìn cậu ta như vậy, tôi phải cố hết sức để không đập đầu xuống bàn rồi mới lên tiếng:

“Ý cậu không phải lấy Mario Kart làm concept chính, mà chỉ muốn tạo cảm giác giống nhạc nền của nó đúng không?”

“À đúng rồi! Tôi đã nghĩ về điều đó!”

“Vậy là… cậu chỉ nghĩ đến nhạc nền giống game, chứ không hề nghĩ đến concept tổng thể, đúng không?”

“Oh, đúng rồi! Tôi nghĩ đến kiểu đó đấy.”

“Vậy có nghĩa là… cậu chỉ nghĩ đến phần nhạc mang hơi hướng game, nhưng không hề suy nghĩ đến concept tổng thể, đúng chứ?”

“Ừm, chính xác!”

“…”

“…”

Cả nhóm im lặng một lúc. Chỉ cần nhìn vẻ mặt của nhau, chúng tôi đều biết rằng đang nghĩ chung một điều.

Aiden Lee, cậu ta đúng là một kẻ vô phương cứu chữa mà.

‘…Cậu ta chỉ nghĩ ra một vài từ khóa rồi cứ thế mà triển khai.’

Nghĩ lại thì, chỉ với những yếu tố mơ hồ như âm thanh điện tử, sự tươi sáng và concept thiếu niên, vậy mà Aiden Lee vẫn có thể phối được một bản nhạc đến mức này, cũng phải công nhận là đáng nể.

Chỉ lúc này tôi mới nhận ra điểm mạnh và điểm yếu của Aiden Lee.

Aiden Lee có khả năng ứng biến tốt, nhạy bén về cảm giác và màu sắc âm nhạc, lại có nhiều ý tưởng xuất sắc. Nhưng cậu ta lại hoàn toàn thiếu kỹ năng xây dựng một câu chuyện hoàn chỉnh.

Nói cách khác, cậu ta có thể nghĩ ra từ khóa và hình dung về cảm giác, nhưng lại không có khả năng gắn kết chúng thành một câu chuyện trọn vẹn.

‘…Mà trong âm nhạc, yếu tố cốt truyện rất quan trọng.’

Không thể chỉ dựa vào bầu không khí hay nhịp điệu. Một bài hát phải có bố cục rõ ràng, có câu chuyện và thế giới riêng của nó. Phải có cách để diễn tả ra, “bài hát này là về điều gì đó.”

‘Cậu ta có tài về nhạc, nhưng chắc khoản viết lời thì tệ lắm đây.’

Tạo dựng một câu chuyện trong bài hát vốn là việc của người viết lời. Xét theo góc độ đó thì có thể xem như Aiden Lee đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là cách làm của cậu ta không khiến người khác cảm thấy bó tay.

“Vậy thì, trước khi viết lời, hãy xác định chi tiết concept trước đã.”

Tôi vuốt tóc ra sau và mở miệng nói. Hwang Young Oh nhíu mày rồi lên tiếng trước tiên.

“Trước tiên là ‘Tươi mát’, ‘Thiếu niên’, ‘Trò chơi’… Nếu là trò chơi thiếu niên có thể là game bắn súng, game đối kháng, hay RPG không?”

“Nếu nói đến trò chơi thiếu niên, mấy thể loại đó đúng là thứ đầu tiên người ta nghĩ đến.”

“Vậy có phải chúng ta nên đi theo hướng mạnh mẽ không? Nhưng làm sao để kết hợp yếu tố ‘tươi sáng’ vào?”

“Còn game thể thao thì sao? Nếu dùng concept vận động, mình có thể thêm cả yếu tố ‘tươi sáng’ nữa mà.”

Hwang Young Oh, Ju Danwoo và Aiden Lee cùng nhau liệt kê những tựa game mà họ đã từng chơi.

Khi thảo luận về những trò chơi quen thuộc, thể loại bắn súng, chiến đấu và nhập vai (RPG) xuất hiện đầu tiên. Đây đều là những game mà chúng tôi hoặc những người cùng lứa tuổi đã chơi rất nhiều.

‘… Có gì đó không đúng lắm.’

Càng nghe về các concept được đề xuất, tôi càng có cảm giác rằng chúng tôi đang đi sai hướng.

Liệu game bắn súng, chiến đấu, nhập vai và thể thao có phải là những lựa chọn tốt nhất khi sử dụng ba từ khóa ‘Thiếu niên, Tươi mát, Trò chơi’ không?

“Tôi nghĩ chúng ta đang nhắm sai đối tượng.”

Sau khi suy nghĩ, tôi đi đến kết luận rằng câu trả lời là không.

“Em nói gì cơ?”

Hwang Young Oh, người đang nghĩ về một ý tưởng game bắn súng, ngẩng đầu lên hỏi tôi.

“Nếu là game dành cho thiếu niên, thì game bắn súng hay thể thao là thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu mà.”

“Không, đó là khi xét theo tiêu chí của chúng ta thôi.”

“Vậy nếu không phải chúng ta thì phải nghĩ theo tiêu chí của ai?”

Tôi lập tức trả lời mà không cần suy nghĩ thêm.

“Idol Maker.”

“…”

Chúng tôi là những người phải thu hút người khác. Nói cách khác, không phải chúng tôi xem, mà chúng tôi phải quyết định một concept phù hợp với những người đang xem chúng tôi.

“Chúng ta là những người ‘biểu diễn’ trên sân khấu, không phải ‘người xem’. Những người theo dõi chúng ta là Idol Maker, vậy nên có lẽ tốt hơn nếu chọn một concept quen thuộc với họ.”

Điều quan trọng không phải là trải nghiệm của chúng tôi, mà là trải nghiệm của những người đang theo dõi chúng tôi.

Một concept quen thuộc với người xem, dễ dàng tiếp nhận, và nếu xét đến nhóm đối tượng mục tiêu của chúng tôi, thì những concept được đề xuất trước đó có vẻ vẫn chưa hoàn toàn phù hợp.

‘Không phải thứ gì phổ biến với tất cả mọi người đều là lựa chọn tốt.’

Không có nghĩa là game bắn súng, đối kháng, nhập vai hay thể thao không phù hợp làm concept. Ngược lại, nếu xây dựng hình ảnh đúng cách, chúng tôi có thể tạo nên một câu chuyện tuyệt vời.

Tuy nhiên, phạm vi đối tượng mà những concept đó có thể thu hút lại khá hẹp. Bởi lẽ chỉ những ai chơi game đó mới hiểu được nó.

“Chúng ta cũng nên nghĩ đến việc ‘muốn thể hiện điều gì’. Không phải thứ quen thuộc với chúng ta, mà là thứ chúng ta muốn ‘trình diễn’.”

Quan trọng nhất khi chọn concept là phải xác định được chúng tôi sẽ thể hiện bản thân như thế nào để thu hút người xem.

Có vẻ như những gì tôi nói khá hợp lý, vì Aiden Lee và Ju Danwoo, những người đang chăm chú lắng nghe, là hai người đầu tiên lên tiếng.

“… Đúng là có lý. Người xem chúng ta là Idol Maker, vậy nên chọn một trò chơi quen thuộc với họ sẽ hợp lý hơn.”

“Anh cũng thấy vậy.”

“… Nghe hợp lý đấy. Anh đồng ý. Vậy chúng ta nên chọn loại game nào?”

Dù có chút do dự, Hwang Young Oh cũng gật đầu đồng tình và tiếp tục đặt câu hỏi.

Tôi suy nghĩ về một concept quen thuộc với tất cả mọi người nhưng đồng thời cũng giúp chúng tôi thể hiện rõ “nhân vật” của mình.

Trước tiên, tôi xem lại phần lời của BINGO. Dù có thay đổi lời thế nào thì cũng không thể phá vỡ khung sườn của bài hát, vì vậy cần cân nhắc kỹ phần nào nên giữ lại và phần nào nên thay đổi.

‘Điểm cốt lõi của bài hát này là… lời cầu xin.’

BINGO là một bài hát tình yêu điển hình, thể hiện sự yếu đuối rõ rệt.

Không phải chủ động mà là chờ đợi, không phải đòi hỏi mà là cầu xin. Một lời tỏ tình mang ý nghĩa “Em đang ở đây, xin hãy đến với em, em sẽ thay đổi tất cả vì anh.”

‘Xét theo một khía cạnh nào đó, nó khá phù hợp với tình huống hiện tại.’

100 thực tập sinh đang tham gia chương trình “Design Your Idol” đều phải cố gắng thu hút những người thiết kế thần tượng để giành được phiếu bầu.

Từ video PR cá nhân quay sẵn cho đến bài hát chủ đề theo từng thứ hạng, những buổi biểu diễn bất ngờ, tất cả những nội dung này đều nhằm mục đích quảng bá bản thân và khiến Idol Maker lựa chọn mình.

Mỗi thực tập sinh đều mong được lên hình thêm một chút, cố gắng xây dựng hình tượng và câu chuyện cho riêng mình. Họ thể hiện cảm xúc mạnh mẽ hơn, xây dựng nhiều mối quan hệ hơn, thậm chí chia sẻ cả những câu chuyện cá nhân.

Và tất cả những điều đó đều hướng đến một mục tiêu duy nhất.

‘Hãy giúp tôi debut.’

‘Nhưng phải có chừng mực.’

Sự khẩn thiết tuy cần thiết. Tuy nhiên, chúng tôi cần thể hiện sự “cầu xin” và “khẩn thiết” đó theo cách nhẹ nhàng, không quá nặng nề. Nếu thể hiện quá lộ liễu hay quá dai dẳng, nó có thể phản tác dụng.

‘Không ai muốn thấy một thần tượng quá tuyệt vọng.’

Idol là những người mang đến niềm vui. Câu chuyện và hình tượng rất quan trọng, nhưng cuối cùng, chúng tôi vẫn phải trở thành những người biết cách thu hút và mang lại niềm vui cho khán giả.

Do đó, cách thể hiện sự “cầu xin” trong bài “BINGO” có thể trở thành một lợi thế hoặc một bất lợi, tùy vào cách chúng tôi xử lý nó.

‘Concept tươi mát mà Aiden Lee đề xuất không phải tệ chút nào.’

Nhịp điệu sôi động, vui tươi, kết hợp với một chút yếu tố cầu xin nhẹ nhàng, đủ để khiến người xem cảm thấy dễ thương và thu hút. Đó là điều chúng tôi cần thể hiện qua “BINGO”.

‘Mỗi thành viên cần thể hiện sức hút riêng…’

Không giống như Look, nơi 100 thực tập sinh phải gắn kết với nhau và điều chỉnh để phù hợp với hình ảnh bài hát, nhiệm vụ lần này là cơ hội đầu tiên để thể hiện bản thân thật sự trước những người thiết kế thần tượng.

Vậy nên, đội nào thể hiện được màu sắc cá nhân đa dạng hơn sẽ có cơ hội chiến thắng.

“…….”

Nếu vậy thì…

“…Princess Maker thì sao?”

“Hả?”

“Hả?”

Sau một hồi suy nghĩ, tôi buột miệng đề xuất một trò chơi mà tôi biết. Cả ba người còn lại đều tròn mắt nhìn tôi.

Không có gì lạ—bởi lẽ cái tên tôi vừa nói đến chính là một trong những tượng đài game nuôi dưỡng nhân vật, một trò chơi mà gần như ai cũng từng nghe qua ít nhất một lần.

“Pr… Princess Maker?”

“Ồ, tôi biết nó đấy. Game cổ điển!”

Aiden Lee gật đầu vui vẻ như thể đã từng nghe đến, còn Ju Danwoo thì có vẻ cứng đờ vì bất ngờ, trong khi Hwang Yuong Oh nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc.

Tôi nhìn thẳng vào họ và nói thêm một câu nữa.

“Và tôi muốn thêm vào yếu tố ‘xinh đẹp’ nữa.”

“…?”

Princess Maker và visual—một sự kết hợp vừa lạ lẫm vừa đầy tiềm năng.

Tôi tin rằng sự kết hợp này có thể thể hiện hoàn hảo ý tưởng “Tươi mát, Thiếu niên, Trò chơi” của Aiden Lee nhắc đến.

Bình luận cho Chương 22

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 22
Fonts
Cỡ Chữ
AA
Nền
90s

Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai

60.5K Lượt xem 37 Theo dõi

Ủng hộ Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai (

Chương

  • Chương 1
  • Chương 2
  • Chương 3
  • Chương 4
  • Chương 5
  • Chương 6
  • Chương 7
  • Chương 8
  • Chương 9
  • Chương 10
  • Chương 11
  • Chương12
  • Chương 13
  • Chương 14
  • Chương 15
  • Chương 16
  • Chương 17
  • Chương 18
  • Chương 19
  • Chương 20
  • Chương 21
  • Chương 22
  • Chương 23
  • Chương 24
  • Chương 25
  • Chương 26
  • Chương 27
  • Chương 28
  • Chương 29
  • Chương 30
  • Chương 31
  • Chương 32
  • Chương 33
  • Chương 34
  • Chương 35
  • Chương 36
  • Chương 37
  • Chương 38
  • Chương 39
  • Chương 40
  • Chương 41
  • Chương 42
  • Chương 43
  • Chương 44
  • Chương 45
  • Chương 46
  • Chương 47
  • Chương 48
  • Chương 49
  • Chương 50
  • Chương 51
  • Chương 52
  • Chương 53
  • Chương 54
  • Chương 55
  • Chương 56
  • Chương 57
  • Chương 58
  • Chương 59
  • Chương 60
  • Chương 61
  • Chương 62
  • Chương 63
  • Chương 64
  • Chương 65
  • Chương 66
  • Chương 67
  • Chương 68
  • Chương 69
  • Chương 70
  • Chương 71
  • Chương 72
  • Chương 73
  • Chương 74
  • Chương 75
  • Chương 76
  • Chương 77
  • Chương 78
  • Chương 79
  • Chương 80
  • Chương 81
  • Chương 82
  • Chương 83
  • Chương 84
  • Chương 85
  • Chương 86
  • Chương 87
  • Chương 88
  • Chương 89
  • Chương 90
  • Chương 91
  • Chương 92
  • Chương 93
  • Chương 94
  • Chương 95
  • Chương 96
  • Chương 97
  • Chương 98
  • Chương 99
  • Chương 100
  • Chương 101
  • Chương 102
  • Chương 103
  • Chương 104
  • Chương 105
  • Chương 106
  • Chương 107
  • Chương 108
  • Chương 109
  • Chương 110
  • Chương 111
  • Chương 112
  • Chương 113
  • Chương 114
  • Chương 115
  • Chương 116
  • Chương 117
  • Chương 118
  • Chương 119
  • Chương 120
  • Chương 121
  • Chương 122
  • Chương 123
  • Chương 124
  • Chương 125
  • Chương 126
  • Chương 127
  • Chương 128
  • Chương 129
  • Chương 130
  • Chương 131
  • Chương 132
  • Chương 133
  • Chương 134
  • Chương 135
  • Chương 136
  • Chương 137
  • Chương 138
  • Chương 139
  • Chương 140
  • Chương 141
  • Chương 142
  • Chương 143
  • Chương 144
  • Chương 145
  • Chương 146
  • Chương 147
  • Chương 148
  • Chương 149
  • Chương 150
  • Chương 151
  • Chương 152
  • Chương 153
  • Chương 154
  • Chương 155
  • Chương 156
  • Chương 157
  • Chương 158
  • Chương 159
  • Chương 160
  • Chương 161
  • Chương 162
  • Chương 163
  • Chương 164
  • Chương 165
  • Chương 166
  • Chương 167
  • Chương 168
  • Chương 169
  • Chương 170
  • Chương 171
  • Chương 172
  • Chương 173
  • Chương 174
  • Chương 175
  • Chương 176
  • Chương 177
  • Chương 178
  • Chương 179
  • Chương 180
  • Chương 181

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện HE

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện HE