Chương 163
Truyện sẽ được cập nhật vào Thứ 4 hoặc Thứ 5 hàng tuần từ 2 - 10 chương.
Chương 163
“……”
“Em vẫn còn đang phân vân à?”
Tôi liếc nhìn Kang Hyunjin vừa mở cửa bước vào, rồi lại dán mắt vào đống đồ trước mặt. Kang Hyunjin tiến lại gần, nhìn những thứ bày la liệt rồi nói:
“Đồ nào cũng đẹp cả. Mặc gì cũng hợp với em thôi.”
“Ừm thì… đúng là vậy…”
Tôi ấp úng, lại chìm vào suy nghĩ. Đúng là bộ nào cũng đẹp, nhưng tôi lại không biết làm thế nào để phối chúng cho thật hài hòa.
‘Mình muốn mặc thật đẹp.’
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi xuất hiện trước mặt người hâm mộ sau vụ hành hung. Cũng là ngày đầu tiên tôi đi thu buổi ghi hình cố định cho chương trình radio với Baek Lee Hyun.
Sau vụ việc của anh quản lý, các thành viên, bao gồm cả tôi, đã nhận lại được những món quà của người hâm mộ bị bỏ xó trong công ty. Đó là những món đồ chúng tôi nhận được tại buổi ký tặng, nhưng đội quản lý đã lấy đi với lý do kiểm tra xem có vấn đề gì không, rồi bặt vô âm tín.
Lần U Live vừa rồi tôi cũng đã mặc một món đồ trong số đó, nhưng vì có rất nhiều người hâm mộ đã tặng quà và chờ đợi đến tận bây giờ, nên tôi muốn mặc càng nhiều càng tốt để khoe với mọi người.
Quan trọng hơn cả là thông qua đó, tôi muốn gián tiếp cho người hâm mộ thấy rằng tôi vẫn ổn.
‘Chắc hẳn mọi người vẫn còn lo lắng lắm.’
Dù tôi đã xuất hiện trên U Live gần đây, nhưng cú sốc đó không dễ dàng biến mất. Vì vậy, tôi phải cho mọi người thấy rằng tôi vẫn ổn và từ từ xoa dịu cú sốc đó bằng những tin tức khác.
Mặc những món quà của người hâm mộ và khoe với mọi người là một cách nhỏ nhưng hiệu quả, và sẽ là một khởi đầu tốt.
‘…Biết thế này, mình nên nghĩ trước mới phải.’
Chỉ là vì quà cáp mỗi thứ một kiểu nên rất khó phối. Tôi cũng không phải là người có gu thời trang xuất sắc gì cho cam.
‘Mấy năm nay mình toàn mặc đồ tập hoặc đồ thoải mái thôi mà.’
Nhờ cuộc sống thực tập sinh dài đằng đẵng, tủ quần áo của tôi còn nhiều đồ tập hơn cả thường phục. Hơn nữa, sau khi ra mắt với LIGHTNING, tôi mặc đồ do công ty chuẩn bị, và trong thời gian bị bỏ mặc, tôi phải đi làm thêm nên thường mặc áo phông trắng đen và quần dài đơn giản.
Vì vậy, cảm quan thời trang của tôi đã giảm sút đáng kể, tôi không thể dễ dàng ước lượng được cách phối đồ hay phụ kiện.
Mặc bình thường thì dễ, nhưng vì muốn mặc đẹp nên tôi càng thêm băn khoăn và không thể dễ dàng lựa chọn.
“Có Serim ở đây thì tốt rồi.”
Tôi lặng lẽ đồng ý với lời lẩm bẩm đầy tiếc nuối của Kang Hyunjin. Đúng như anh ấy nói, người có gu thời trang tốt nhất trong nhóm là Cheon Serim.
Nhưng tiếc là hôm nay trong ký túc xá chỉ có tôi và Kang Hyunjin. Các thành viên còn lại đều ra ngoài vì lịch trình riêng.
Cheon Serim đã rời ký túc xá từ sáng sớm để quay chương trình tạp kỹ cố định với Do Ji Hyuk, nên cũng khó mà liên lạc. Chỉ vì nhờ cậu ấy chọn đồ mà làm gián đoạn công việc thì hơi kỳ.
*Reng-*
Lúc đó, điện thoại rung lên, tôi nhìn vào màn hình. Có vẻ như xe đã đến rồi.
“Anh ra trước đây. Em mặc đồ xong rồi ra nhé, Yoo Ha.”
“Vâng.”
Kang Hyunjin, người sẽ đi cùng xe với tôi nhưng để đến lớp học, bước ra khỏi phòng trước, cuối cùng tôi cũng từ bỏ ý định cứu vãn bộ quần áo.
‘Không còn cách nào khác, trước mắt cứ mặc nhiều nhất có thể thôi.’
Dù có suy nghĩ thêm nữa thì cũng chỉ tốn thời gian, và điều quan trọng hơn là bây giờ thực sự phải ra ngoài rồi.
Với suy nghĩ rằng dù mặc thế nào thì những món đồ này cũng đều đẹp nên chắc sẽ không có gì kỳ quặc, tôi mặc tạm những bộ quần áo đã bày ra và bước ra khỏi cửa.
“Ồ, Yoo Ha. Đi đâu đấy?”
Tôi mở cửa ký túc xá, đột nhiên chạm mặt Aiden Lee, người vừa định bước vào. Cậu ấy đã không ở ký túc xá cả ngày để sáng tác nhạc và họp với đội A&R, giờ mới trở về.
“Ừ. Họp xong rồi à?”
“Ừm~.”
Aiden Lee trả lời nhẹ nhàng, bước vào ký túc xá và cởi giày. Sau đó, cậu ấy cởi chiếc mũ beanie đang đội trên đầu, đặt lên kệ giày, chợt nhìn tôi từ trên xuống dưới, hỏi:
“Yoo Ha, ai chọn đồ cho cậu đấy? Chị stylist?”
“…Tôi tự chọn. Có kỳ không?”
“Ồ.”
Aiden Lee thốt ra một tiếng cảm thán ngắn gọn trước câu trả lời của tôi. Giọng cậu ấy có vẻ ngạc nhiên, khi tôi định hỏi xem có nên thay đồ không thì…
“À, tôi đi đây.”
“Ừ, cố lên~!”
Điện thoại đổ chuông, tôi vội vã bước ra khỏi ký túc xá. Khi tôi đóng cửa lại…
“Thử nghiệm quá nhỉ~.”
…Tôi vẫn nghe thấy tiếng cười khúc khích của Aiden Lee vọng lại, nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài việc chạy xuống dưới.
Tôi không hề biết rằng điều đó sẽ tạo ra một lịch sử đen tối khó quên.
* * *
‘Phù… Thật sự rất hồi hộp.’
Cô nàng homma lo lắng mân mê chiếc máy ảnh với vẻ mặt căng thẳng, thở dài. Đã làm homma Kpop được vài năm, việc chụp ảnh các thần tượng trên đường đi làm không có gì đặc biệt đối với cô, nhưng hôm nay cô đặc biệt run.
‘Trên U Live thì có vẻ ổn, nhưng có lẽ vẫn còn hơi sớm…’
Hôm nay là ngày Won Yoo Ha xuất hiện trước mặt người hâm mộ lần đầu tiên sau vụ việc đó.
‘Chậc, nghĩ đến là lại thấy bực mình.’
Homma lại nhớ đến vụ việc vừa xảy ra cách đây không lâu, tay cô siết chặt lại, nhưng cô vội thả lỏng ra vì sợ làm hỏng chiếc máy ảnh đắt tiền. Chỉ là không thể tránh khỏi việc làm khuôn mặt cô đỏ bừng lên.
‘Cái tên khốn đó, đáng lẽ phải thiêu sống hắn ta mới đúng.’
Chỉ cần nghĩ đến tên quản lý dám giơ tay với Won Yoo Ha là cô lại chửi thề ngay cả trong giấc ngủ.
[Homma: Em cầm dao rồi, em đi giết thằng đó đây]
[Fan văn phòng: Làm ơn bình tĩnh lại đi, em mà làm thật là đi tù đấy]
Trong vài tuần qua, không ái trong Your One không phát điên hết, nhưng homma là người bị sốc nặng nhất.
“Yoo Ha ơi! Yoo Ha ơi! Phải làm sao đây, á……!”
Homma cũng có mặt tại hiện trường vụ hành hung Won Yoo Ha.
Nếu không có hàng rào và đội bảo vệ, homma có lẽ đã bị bắt giữ rồi. Khoảnh khắc tên quản lý giơ tay, cô đã nổi điên lên.
Hơn nữa, sau khi nghe thấy giọng nói đầy khó khăn của Won Yoo Ha khi tan làm, homma đã phải trải qua những ngày tháng không biết thời gian trôi qua như thế nào cho đến khi Won Yoo Ha thông báo tin tức.
[Fan văn phòng: (Video)]
[Homma: (Say xỉn) “Cái tên khốn đó dám làm vậy với Yoo Ha… Em ở đó mà chỉ biết đứng nhìn… Yoo Ha của chúng ta phải làm sao đây……. Nếu Yoo Ha của chúng ta không ổn thì sao……”]
[Fan văn phòng: Đối xử tốt với chị đi]
…Fan văn phòng chắc là biết rõ.
Chuyện cô lo lắng không biết Won Yoo Ha, người đã vượt qua những ngày tháng khó khăn đó và sẽ có khuôn mặt như thế nào vào lần gặp tới, liệu tình trạng của cậu ấy có thực sự ổn như những gì cậu ấy đã nói trong buổi phát sóng trực tiếp hay không.
“…Đến rồi!”
Chiếc xe van tiến vào, và những người hâm mộ, bao gồm cả homma, người đã tập trung để cổ vũ cho buổi ghi hình cố định đầu tiên của Won Yoo Ha, căng thẳng tột độ. Homma, người nhanh chóng cầm máy ảnh lên để điều chỉnh tiêu điểm về phía cửa mà Won Yoo Ha sẽ bước ra, không khỏi dụi mắt trước hình ảnh Won Yoo Ha xuất hiện.
“…?”
May mắn thay, Won Yoo Ha trông vẫn ổn. Vẻ mặt cậu ấy trông thoải mái, từ dáng vẻ vẫy tay chào người hâm mộ, có thể thấy sự tự tin. Cậu ấy cũng không có vẻ khó chịu với người quản lý mới đang đi bên cạnh cậu.
Vì vậy, đáng lẽ ra người hâm mộ phải reo hò và thở phào nhẹ nhõm.
“…Gì vậy?”
“Đây là… sự kiện gì à?”
Thay vào đó, một sự xôn xao đã nổ ra giữa những người hâm mộ. Homma cũng cảm thấy bối rối.
‘Ơ, cái áo gile kia… là cái mình tặng……’
Won Yoo Ha mặc chiếc áo gile len màu tím mà cô đã mua vì nghĩ rằng nó sẽ rất hợp với cậu ấy, trông thật xinh đẹp. Không chỉ vậy, cậu ấy còn tỏa sáng lấp lánh với nó.
…Đúng vậy, thật sự.
Không phải là phép ẩn dụ mà là sự thật.
‘Cái kia… là cái gì thế?’
Bên ngoài áo gile len màu tím là áo khoác 스카쟌 (sukajan) đính sequin bạc. Homma không thể nào hiểu nổi kiểu phối đồ này.
Chưa hết, càng nhìn kỹ trang phục, mọi người càng không thể hiểu nổi mục đích của bộ đồ hôm nay là gì.
Bên trong chiếc áo gile len màu tím giản dị là một chiếc áo sơ mi mang phong cách dân tộc, và bên dưới là một chiếc quần jean rách te tua. Hơn nữa, trên đầu cậu ấy còn đội một chiếc mũ nồi bằng nhung xanh.
Từng món đồ một đều rất đẹp. Chỉ là cách phối chúng lại với nhau thì không thể nào tệ hơn.
“Gì nhỉ…?”
“Bị phạt à? Ngay từ buổi ghi hình cố định đầu tiên…?”
Vì vậy, dù reo hò đáp lại lời chào của Won Yoo Ha, nhưng những YOUR ONE tập trung ở đó vẫn không giấu được vẻ bối rối. Và homma, người định nhanh chóng đăng tải bản xem trước buổi đi làm của Won Yoo Ha lên Whisper, cũng phải dừng lại một lúc.
‘…Có nên đăng cái này lên không?’
Cô lo lắng rằng Won Yoo Ha đang bị phạt gì đó, và liệu việc cô đăng ảnh lên có vô tình tiết lộ điều đó hay không.
Nhưng xét về mặt lý trí, không đời nào họ lại dùng quà của người hâm mộ để phạt, và hơn nữa, cũng không có ai ngăn cản cô chụp ảnh, nên có vẻ như không có gì đáng lo ngại về việc tiết lộ nội dung.
Tuy nhiên, vì không biết chuyện gì đang xảy ra nên cô vẫn đăng ảnh lên một cách khó hiểu, và theo cách đó, những bức ảnh về buổi ghi hình cố định đầu tiên của Won Yoo Ha bắt đầu lan truyền trên Whisper, cùng các trang mạng xã hội khác.
Bí ẩn về trang phục trong buổi ghi hình cố định đầu tiên của Won Yoo Ha đã nhanh chóng được giải đáp.
– Cái mũ nồi đó là do tui tặng nè???
– Cái quần rách đó là tui… tặng vì nghĩ là sẽ hợp với Yoo Ha á…
– Áo sơ mi… tui tặng để cậu ấy mặc vào mùa hè mà……. Đã qua mùa đó… lâu lắm rồi, Yoo Ha à……
– …Cái áo khoác 스카쟌 (sukajan) có vấn đề đó… là quà tui tặng… Xin lỗi… Tui chỉ muốn thấy dáng vẻ ăn chơi của Won Yoo Ha thôi mà…
Hóa ra tất cả những bộ quần áo mà Won Yoo Ha mặc hôm nay đều là quà của người hâm mộ.
Sau khi sự thật được phơi bày, YOUR ONE đã cảm động trước việc Won Yoo Ha đã mang theo và khoe những món quà của người hâm mộ trong lần đầu tiên xuất hiện sau vụ việc. Nhưng dù vậy, họ vẫn không thể kìm nén được tiếng thở dài.
– Lý do tại sao vào những ngày quan trọng lại nên ăn mặc như bình thường
– Yoo Ha à, cậu phải… cảm ơn khuôn mặt của mình đấy… Nếu không nhờ khuôn mặt đó thì…
– Thôi không thể nói nữa…
– ONEDEAR hóa ra toàn những người đáng sợ… Sao leader mặc như vậy ra khỏi nhà mà không ai ngăn cản vậy
– Yoo Ha à, tui yêu cậu nhưng cậu mặc sai rồi!!
– Tui định khóc vì nhìn thấy khuôn mặt của Won Yoo Ha, nhưng khi nhìn thấy trang phục của Won Yoo Ha thì tui lại khóc theo một nghĩa khác =)))))
– Cái tội yêu người hâm mộ quá nhiều..
Tội yêu người hâm mộ quá nhiều..
Vì người hâm mộ.. vì phạm tội đó..
Tôi đang phải chịu đựng lịch sử đen tối..
Dù có yêu đến đâu thì cũng không thể bênh vực được gu thời trang.
Và trước khi buổi radio đầu tiên diễn ra, YOUR ONE đã phá lên cười trước một bài đăng trên tài khoản chính thức của ONEDEAR.
ONEDEAR
@ONEDEAR_members
(Ảnh chụp bài báo của Won Yoo Ha), (Ảnh chụp quần áo vứt lung tung)
Nỗi khổ tâm của Yoo Ha
#ONEDEAR #이든
Aiden Lee đã phát hiện ra căn phòng tan hoang và xu hướng Whisper mang tên “Thời trang Won Yoo Ha”, cậu cảm thấy thú vị, sau đó chụp ảnh đăng lên.
Nhờ đó, YOUR ONE nhận ra rằng Won Yoo Ha đã suy nghĩ rất nhiều về trang phục hôm nay, và trang phục hôm nay là kết quả của những suy nghĩ đó. Họ đã quên đi nỗi lo lắng và chờ đợi buổi phát sóng của Won Yoo Ha.
└ ONEDEAR: (Serim) Tước quyền chọn đồ của Yoo Ha hyung trong 10 năm tới.
└ ONEDEAR: (Ji Hyuk) Serim đang ở bên cạnh và rất nhiệt tình muốn quay nội dung lookbook của Yoo Ha đó, mong mọi người đón chờ nhé ^^
Thêm vào đó là những bình luận muộn màng của Do Ji Hyuk và Cheon Serim.
Dù nỗi lo lắng chưa hoàn toàn biến mất, nhưng ít nhất có vẻ như Won Yoo Ha và các thành viên không hề thay đổi so với trước khi xảy ra vụ việc.
– Ừ.. Miễn là các cậu khỏe mạnh và vui vẻ là được rồi.
– Thật lòng thì tui lo lắng lắm, nhưng không hiểu sao tui lại cười phá lên nữa. Có thần tượng nào thông báo là mình vẫn ổn theo cách này đâu chứ ㅠㅠ
– Thánh hài hước bẩm sinh khác biệt thật. Đây có phải là vibe của những người có tất cả không?
– Không, mấy đứa nhà tui không phải nhóm hài đâu ạ ㅠㅠㅠ;
Theo một cách khác, trong khi YOUR ONE cười đùa thoải mái sau một thời gian dài như những gì Won Yoo Ha mong muốn.
*Ding-dong-*!
Thời gian trôi qua, và cuối cùng, thông báo về buổi ghi hình cố định đầu tiên của Won Yoo Ha, “Idol Night”, đã đến.
Bình luận cho Chương 163
Chương 163
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai
Ủng hộ Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai (
Quên Mật Khẩu?
Nhập tên đăng nhập hoặc Email. Bạn sẽ nhận được mật khẩu mới tại Email đã đăng ký.