Chương 154
Truyện sẽ được cập nhật vào Thứ 4 hoặc Thứ 5 hàng tuần từ 2 - 10 chương.
Chương 154
“Các anh, có chắc là mình vừa nghỉ về không đấy?”
Sáng ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Cheon Serim đến ký túc xá từ sớm, vừa đặt hành lý xuống vừa hỏi với vẻ mặt khó xử, nhưng chúng tôi không thể trả lời.
“…Chẳng lẽ hôm nay anh mới về nhà á? Sao quần áo vẫn y chang như lúc chụp ở concert thế kia?”
“……”
“……”
Aiden Lee và Yoo Ha gần như đã thức trắng hai đêm liền.
[Aiden: (untitle_final_mp3)]
[Aiden: (untitle_final2_mp3)]
[Aiden: (untitle_final_final_mp3)]
[Aiden: (untitle_real_final_one_mp3)]
[Cheon Serim: Anh, đến nước này thì đừng dùng từ “final” nữa.]
[Won Yoo Ha: (Bản_phác_thảo_kế_hoạch_1.ppt)]
[Won Yoo Ha: (Bản_phác_thảo_lời_bài_hát_1_cuối_cùng.hwp)]
[Won Yoo Ha: (Bản_phác_thảo_lời_bài_hát_2_cuối_cùng.hwp)]
[Yoo Chan Hee: Hai anh có biết ý nghĩa của kỳ nghỉ là gì không đấy?]
Trong khi Aiden Lee bị kích thích đến mức bùng nổ, điên cuồng sáng tác nhạc, tôi cũng bắt đầu nghĩ về kế hoạch và bản phác thảo lời bài hát cho album mới một cách tự nhiên.
‘Thật lòng thì tôi không định làm đến mức này đâu.’
Nhưng cứ làm rồi thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Thế là chúng tôi thức trắng hai đêm, đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ mới về đến ký túc xá để nghỉ ngơi, rồi nằm vật ra phòng khách một cách yếu ớt.
“Hai anh biết quầng thâm mắt của cả hai nghiêm trọng đến mức nào không? Trông còn mệt hơn cả thời gian quảng bá nữa.”
Cheon Serim vừa nói vừa tặc lưỡi kiểm tra tủ lạnh.
“Lần cuối cùng hai anh ăn cơm là khi nào?”
“…Tối qua, gọi đồ ăn ở công ty.”
“Anh Danwoo mà biết chắc buồn lắm.”
Tôi không thể đáp lời nên chỉ đành im lặng. Vì hầu hết đồ ăn mà anh Danwoo cẩn thận chuẩn bị đều còn thừa. Dù sao thì cũng để trong tủ lạnh nên chắc chưa không bị hỏng đâu.
“Hừm.”
Cheon Serim nhìn đống đồ ăn đó rồi trầm ngâm như đang suy nghĩ. Sau đó.
“Hai anh, nhúc nhích thêm chút xíu được không?”
“Để làm gì?”
“Phải ăn uống chứ, với cả em thấy hyung không hiểu ý nghĩa của kỳ nghỉ nên muốn giúp cả hai có một ngày cuối cùng giống kì nghỉ thật sự. Tất nhiên là có điều kiện đi kèm~”
Cheon Serim vừa nói vừa lấy chiếc thùng giữ nhiệt mà lần trước đã đựng set thịt bò Hàn Quốc được thưởng trong chương trình K-Food Idol ra, sau đó cho đồ ăn mà Ju Danwoo đã làm vào.
Sau đó, cậu ấy quay sang nhìn chúng tôi, sau một hồi im lặng thì đề nghị.
“…Nhưng trước đó, hay là chúng ta đi thay quần áo đi ha?”
* * *
Và khoảng hai tiếng sau, Aiden Lee và tôi đang nhìn lên ngọn cây.
“…Phải làm sao đây?”
“…Chịu thôi chứ sao, coi như không tìm thấy.”
Chính xác hơn là quả cầu lông mắc kẹt trên cây, nó không có ý định di chuyển.
Không chỉ có vậy.
“…Giày thì sao?”
“……”
Trên cây không chỉ có quả cầu lông mà còn có cả hai đôi giày của tôi và Aiden Lee.
Tôi tháo khẩu trang ra rồi thở dài khe khẽ. Đôi mắt dao động của Aiden Lee, đeo cặp kính không tròng, chứa đựng sự tiếc nuối, đang đuổi theo quả cầu trắng và đôi giày trên cây.
“Đôi đó mới mua mà.”
Quá trình dẫn đến tình huống này rất đơn giản.
“Trong lúc em nướng thịt thì các anh đi chơi đi.”
“Thôi, để anh giúp cho.”
“Những người đã làm việc trong kỳ nghỉ nên im lặng đi chơi đi ạ~ Đằng nào ngày mai chúng ta cũng lại chuẩn bị cho đợt quảng bá tiếp theo một cách vất vả mà, lúc đó đừng có mà tiếc đấy.”
“Nhưng…”
“Với cả các anh có biết nấu ăn đâu. Em không muốn ăn mấy món quái dị hay bánh quy nhân thịt đâu.”
“…..Anh đi đây.”
Cheon Serim nói sẽ cho chúng tôi tận hưởng một kỳ nghỉ đúng nghĩa rồi đưa chúng tôi đến một khu cắm trại ở Seoul.
Nhờ Cheon Serim đã đặt chỗ trước ở một góc khu cắm trại, cách xa mọi người nên chúng tôi có thể thoải mái vui chơi, chúng tôi có thể dỡ hành lý mang từ ký túc xá xuống.
Trong lúc Cheon Serim bắt đầu nướng thịt, cậu ấy bảo tôi và Aiden Lee đi chơi đến khi chuẩn bị xong, thế là mỗi người chúng tôi tranh thủ vận động gân cốt bằng cách chơi cầu lông.
“Á.”
“…Chúng ta chỉ có một quả thôi đúng không?”
Trong lúc giao cầu, quả cầu lông duy nhất đã bay lên cây.
“Hay là ném giày nhỉ? Trúng thì nó sẽ rớt xuống á?”
…Thêm vào đó là một giải pháp không mấy thích hợp, được đưa ra khi cả Yoo Ha và Aiden Lee đều quên mất sự thật rằng khả năng vận động của cả hai không được tốt cho lắm, thế là cả hai chúng tôi đều đi chân trần.
“…Trước tiên cứ quay lại chỗ Cheon Serim đã. Mượn tạm giày của em ấy, rồi ra chỗ quản lý chắc sẽ có sào dài.”
“Ư… Chỗ quản lý xa lắm……”
Nếu có thể đi chân trần đến chỗ quản lý thì tốt, nhưng vì khu đất khá rộng nên sẽ mất một khoảng thời gian để đi đến chỗ quản lý nằm ở ngay đầu khu cắm trại.
Hơn nữa, trong khu cắm trại có rất nhiều mảnh gỗ vụn, đá, những thứ có thể làm chân bị thương nên tốt nhất là mượn giày của ai đó.
Vì vậy, trong khi quyết định quay lại chỗ Cheon Serim, Aiden Lee vẫn không ngừng ngước nhìn lên cây với vẻ mặt tiếc nuối, tôi vừa thu dọn vợt cầu lông vừa nói.
“Đừng nhìn nữa, có nhìn đến mức nào bây giờ cũng không lấy được đâu.”
“Lỡ trong lúc chúng ta đi tới chỗ quản lý có ai đó lấy mất thì sao?”
“Yên tâm đi, nó sẽ vẫn ở nguyên chỗ đó đến khi chúng ta quay lại thôi.”
“Hàn Quốc trị an tốt nên không ai lấy á?”
“…Là ‘không thể’ lấy ấy chứ.”
Nếu ai đó có thể lấy được thì ngay từ đầu chúng tôi đã không tự mình lấy giày ném rồi.
Tôi vừa nói vừa cho vợt vào bên trong bao. Lúc đó, Cheon Serim đang nướng thịt rất hăng say ở phía xa, gọi vọng về phía chúng tôi.
“Hyung! Đến đây được rồi đó!”
“Ừ!”
Lúc đó Aiden Lee mới rời mắt khỏi cái cây, thu dọn vợt của mình với vẻ tiếc nuối. Trong lúc tôi định rời đi cùng với cậu ta thì chợt dừng bước khi thấy có ai đó đang tiến lại gần.
Aiden Lee cũng dừng lại theo, cảnh giác nhìn những người đang tiến lại gần. Khi một trong hai người đang đến gần tháo khẩu trang ra, vẻ mặt của Aiden Lee trở nên tươi sáng.
“Hyung!”
“Đang làm gì đấy?”
Do Ji Hyuk và Ju Danwoo, người mà chúng tôi đã không gặp khoảng 3 ngày, đang đến gần với hai tay nặng trĩu đồ đạc.
Do Ji Hyuk tiến đến gần, nhìn xung quanh với vẻ mặt ngưỡng mộ rồi nói.
“Chọn chỗ tốt thật, mấy đứa đặt chỗ kiểu gì vậy? Càng vào trong càng ít người. Chắc khó lắm nhỉ.”
“Có bí quyết đấy anh.”
Lúc đó, Cheon Serim tiến đến bên cạnh nói, khiến ánh mắt của Do Ji Hyuk và Ju Danwoo hướng về phía cậu ấy. Do Ji Hyuk nghiêng đầu khi thấy Cheon Serim tiến đến gần và đưa thứ gì đó ra.
“Gì vậy? Quay phim à?”
“Coi như là cái giá phải trả cho thẻ công ty đi.”
Thứ Cheon Serim đang cầm trên tay là một chiếc camera hành động có thể mang theo bên mình. Cheon Serim dùng camera hành động quay nhanh các khuôn mặt và phong cảnh xung quanh rồi nói.
“Lần này quyết định làm reality show mùa 2 rồi mà. Reality show tốt đấy, nhưng em nghĩ nên có thêm cái gì đó có thể làm một cách đều đặn cũng khá hay nên đang thử nghiệm cái này cái kia.”
Nhờ [Design your ONEDEAR] gồm 4 tập đã kết thúc với rating khá tốt, bên Anet đã đề nghị làm reality show mùa 2 vào khoảng tuần thứ 2 của đợt quảng bá.
Hơn nữa, gần đây những chương trình tạp kỹ mà chúng tôi tham gia để quảng bá cho đợt quảng bá này đều đạt được những thành quả khá ý nghĩa, khiến Cheon Serim dạo này có vẻ giao lưu với đội làm phim khá thường xuyên.
“Em định sau kỳ nghỉ sẽ họp với đội làm phim, nhưng có sẵn một vài tư liệu thì tốt hơn nên đã deal một chút. À, micro không dây ở đằng kia kìa.”
Cheon Serim vừa nói vừa dời mắt đi, chợt dừng lại khi nhìn thấy chân của tôi và Aiden Lee. Theo Cheon Serim đang lặng lẽ điều khiển camera, vẻ mặt của Do Ji Hyuk và Ju Danwoo, những người cũng nhìn theo chân của chúng tôi, hiện lên vẻ nghi hoặc.
“Sao hai em lại đi chân trần thế? Giày đâu?”
“Ở trên kia~!”
Trước câu trả lời của Aiden Lee, ánh mắt của Do Ji Hyuk và Ju Danwoo hướng về phía quả cầu lông và hai đôi giày đang mắc trên cây. Có lẽ là chỉ cần nhìn thấy là đã hiểu hết mọi chuyện, vẻ mặt của Do Ji Hyuk nhuốm màu tinh nghịch.
“Muốn thử lại không? Anh cho mượn giày nhé?”
“Các anh mất giày cũng không sao ạ?”
“À, chuyện đó thì hơi khó……. Hôm nay anh đi gặp bà nên đã đi đôi giày khá quý.”
Cheon Serim khúc khích cười trước vẻ mặt giả bộ của Do Ji Hyuk. Lúc đó, Aiden Lee lại ngước nhìn lên cây rồi hét lên như vừa nghĩ ra điều gì đó.
“Hình như hồi trước Danwoo hyung chơi bóng rổ đúng không?”
“Ừ, hồi cấp hai……”
Đương nhiên là vẻ mặt của Aiden Lee đã trở nên tươi sáng trước câu trả lời của Ju Danwoo.
“Vậy Danwoo hyung thử xem có được không?”
“Hả?”
“Anh nhắm mục tiêu giỏi mà!”
“Ồ, đúng nhỉ? Nếu đã chơi bóng rổ, chắc là có độ chính xác cao lắm ha. Anh Danwoo, anh làm được không?”
Trước lời nói đó, Ju Danwoo có chút ngập ngừng. Đúng là anh đã từng tham gia đội bóng rổ thật, nhưng khi thấy Aiden Lee và Cheon Serim nhìn mình với ánh mắt tha thiết thì anh ấy có chút áp lực.
“Haha, không sao đâu, cứ thoải mái mà thử thôi~ Không làm được thì cũng có cảnh thú vị mà.”
Khi Do Ji Hyuk vừa nói vừa vỗ vai anh ấy, Ju Danwoo cuối cùng cũng lấy hết can đảm, cởi giày ra cầm trên tay.
“Vậy thì anh thử xem..!”
Sau khi Ju Danwoo ném giày với một khí thế mà người ta có thể cảm thấy là đầy quyết tâm.
“……”
“…Nghĩ lại thì bóng rổ là ‘ném vào’ chứ không phải là ‘ném trúng’ nhỉ……”
Chúng tôi lại có thêm một đôi giày nữa bị mắc kẹt trên cây.
“…Đến nước này thì ai đó đi đến chỗ quản lý đi.”
Tôi vừa nói vừa quay người lại.
“Không được đâu, Yoo Ha.”
Chợt tôi nhìn thấy Aiden Lee đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó, và khi tôi dõi theo ánh mắt của cậu ta.
“…Vẫn còn bốn cơ hội nữa mà.”
Khi tôi xác nhận rằng ánh mắt của Aiden Lee đang hướng về hai người đang đi giày lành lặn, tôi không thể không thở dài.
Aiden Lee định dốc hết tất cả những quân bài mà cậu ta có……
* * *
“Nếu không có em thì các anh tính làm sao đây?”
“Haha.”
Yoo Chan Hee, người đến khu cắm trại cuối cùng, vừa gắp thịt vừa nói, Aiden Lee vừa cầm đũa lên liền cười ngây ngô.
“Không sao hết á~ Chúng ta có tận bảy người mà, anh nghĩ trong số đó sẽ có một người thành công~!”
“Các anh biết mình vô kế hoạch đến mức nào không hả……”
Tiếp sau câu trả lời vừa lắc đầu vừa đáp của Yoo Chan Hee, tôi khẽ thở dài rồi nói thêm.
“…Nói chính xác là, không hề thành công. Cuối cùng vẫn phải mượn sào đến lấy.”
Trái ngược với sự lạc quan đầy tự tin của Aiden Lee, nếu Yoo Chan Hee đến muộn hơn một chút, có lẽ chúng tôi đã phải đi chân trần băng qua khu cắm trại trong tiết trời đầu thu rồi. Vì dù đã ném cả giày của Do Ji Hyuk và Cheon Serim lên cây, chúng tôi vẫn không thể giải cứu được đôi giày nào.
“Mọi người đang… làm cái gì vậy?”
“Đến đúng lúc lắm, Hyunjin à! Cho anh mượn giày chút được không?”
“Dạ?”
Hơn nữa, dù đã cướp giày của Kang Hyunjin, người đến sau đó, để ném cuối cùng vẫn thất bại, chúng tôi đành phải gọi điện cho Yoo Chan Hee, người sẽ đến khu cắm trại cuối cùng, nhờ cậu ấy mượn sào ở chỗ quản lý.
“Dù sao thì cũng quay được cảnh thú vị rồi, coi như hôm nay đã làm bù xong cho thẻ của công ty đi.”
“Chính cậu là người nghĩ đến việc dùng thẻ công ty trong kỳ nghỉ đấy, đúng là huyền thoại.”
“Chuyện tốt là được mà~”
Cheon Serim vừa nói vừa đút thịt nướng vừa mới chín cho Yoo Chan Hee. Đó là thịt bò Hàn Quốc mà bà của Do Ji Hyuk đã gửi đến.
Sau khi Yoo Chan Hee lặng lẽ nhận lấy miếng thịt mà Cheon Serim đưa cho, Do Ji Hyuk rót nước ngọt rồi chuyền ly đi.
“Vậy chúng ta tự chúc mừng nhau một chút nhé? Vừa là chúc mừng đợt quảng bá này đã kết thúc tốt đẹp.”
“Ồ, hay đó~!”
Các thành viên gật đầu đồng ý rồi nhận lấy ly mà Do Ji Hyuk đưa cho. Khi ly đã được chuyền đến tay tất cả mọi người, Do Ji Hyuk nâng ly lên rồi nói.
“Mấy đứa thích uống rượu thì chắc hơi tiếc, nhưng đến khi Serim và Chan Hee đủ 20, chúng ta sẽ cấm uống rượu tập thể. Mọi người đồng ý chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
“Em đồng ý.”
Dù phần lớn thành viên đều đã trưởng thành, nhưng khi có người chưa đủ tuổi vị thành niên thì tốt nhất là nên tránh xa rượu. Tất nhiên là dù tất cả thành viên đều đã trưởng thành thì cũng y vậy thôi.
“Mọi người đã vất vả trong đợt quảng bá này rồi, đợt quảng bá sau cũng cố lên nhé!”
“Chúng ta hãy làm tốt hơn nữa nhé!”
Các thành viên nâng cao ly với những lời chúc ngắn gọn rồi ồn ào uống cạn ly. Tôi cũng uống hết cốc nước cam đầy ắp và đặt ly xuống.
“Món gà tần của mẹ anh Danwoo ngon quá. Hóa ra anh được thừa hưởng tài nấu ăn từ mẹ à.”
“Cảm ơn em, anh sẽ nói lại với mẹ, chắc mẹ sẽ vui lắm đấy.”
“Bánh mà anh Hyunjin mua cũng ngon nữa~! Bánh này ở đâu vậy ạ?”
“Jinhae.”
“Anh Ji Hyuk! Thịt này ăn hết cũng được ạ?”
“Ừ, đương nhiên. Cứ ăn thoải mái.”
Cùng với đó, các thành viên bắt đầu ăn gà tần mà Ju Danwoo mang đến, bánh đặc sản địa phương mà Kang Hyunjin mua làm quà lưu niệm, cùng thịt mà Do Ji Hyuk mang đến, v.v.
“Yoo Ha, em ăn một bát nhé?”
“À, vâng ạ.”
Khi Ju Danwoo hỏi tôi, tôi gật đầu. Thế là Ju Danwoo lấy một cái bát ra rồi bắt đầu gắp gà tần vào.
“Yoo Ha à, anh hỏi em một chuyện được không?”
“……Dạ?”
Trong lúc đó, anh ấy đột ngột hỏi tôi với vẻ nghi hoặc.
“Em muốn làm gì với đội quản lý vậy?”
Tôi không thể không sững người trước câu hỏi của Ju Danwoo.
Bình luận cho Chương 154
Bình Luận
Chương 154
Fonts
Cỡ Chữ
Nền
Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai
Ủng hộ Kế Hoạch May Mắn Của Idol Sống Cuộc Đời Thứ Hai (
Quên mật khẩu?
Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.